Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong tôi qua nhạc Trịnh

Phan Ngọc Anh 13/03/2023 10:30

Hà Nội dường như đâu chỉ là tình yêu và nỗi nhớ của riêng người Hà Nội. Ai đó, không phải người Hà Nội đã từng một lần dạo gót qua ba sáu phố phường (phố cổ), trên những con phố cũ (những phố được hình thành vào khoảng cuối thế kỷ XIX đến năm 1954, chủ yếu ở phía Đông và phía Nam hồ Hoàn Kiếm đến đường Đại Cồ Việt; phía Tây kéo đến phố Kim Mã)...

ben-tuong-dai-vua-le-o-ho-guom.jpg
Tác giả bên tượng đài vua Lê ở Hồ Gươm

Hay một lần lặng ngắm những mặt hồ mênh mông sóng nước, bảng lảng mây trời của trái tim cả nước hẳn trong lòng không khỏi vương nhớ, luyến thương để rồi lại ước ao có một ngày được tái ngộ với một Hà Nội cổ kính, trầm tư nhưng không kém phần duyên dáng, mộng mơ. Thậm chí có người chưa một lần đặt chân đến Hà Nội hoặc chỉ nghe kể về tên một loài hoa của nơi ấy thôi nhưng trong lòng đã như thể có sẵn một Thủ đô nồng nàn trong dịu dàng đầy quyến rũ, lay động; thoáng mùi mà ngọt ngào, đắm say, ngây ngất. Và như thế, Hà Nội - thành phố nghìn năm tuổi với những với những mái nhà, hàng cây, con đường, bầu trời, mặt nước… xưa cũ cùng bao nét rêu phong “nằm kề bên nhau” trong nhẹ nhàng, dịu dàng mà thấm thía để gây thương nhớ trong trí tưởng tượng và cả trong những giấc mơ xa của biết bao nhạc sĩ, trong đó có Trịnh Công Sơn để bây giờ chúng ta có một thủ đô dấu yêu lúc nào cũng hiện về vẹn tròn trong những giai điệu và ca từ đầy trang nhã nhưng không kém phần sang trọng của âm nhạc khiến tâm hồn phải rung lên thổn thức.

Hà Nội trong nhạc Trịnh hẳn không phải là nhiều. Nhưng những gì của Hà Nội có trong nhạc Trịnh hẳn sẽ làm người nghe, nhất là người Hà Nội xa xứ không khỏi xốn xang, bâng khuâng trong nỗi nhớ thương da diết, khắc khoải đến khôn nguôi. Này nhé hãy lắng nghe trong “Nhớ mùa thu Hà Nội” ta sẽ thấy hình ảnh thủ đô hiện lên trong những nét bút tả thực qua các đường vẽ bằng những sắc màu đẹp đến nao lòng với những “cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ”, “nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu”. Đó là hình ảnh, cảnh vật của những con phố thường ngày vốn rất bình dị và thân quen mà đôi khi ta dễ vô tình với nó. Hà Nội trong nhạc Trịnh không chỉ là bức tranh của cảnh vật hai bên đường phố mà còn có cả hương vị của mùa thu không thể lẫn vào bất cứ không gian nào khác được: “mùa hoa sữa về thơm lừng cơn gió”. Vẫn biết nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không phải là người Hà Nội, khi sáng tác ca khúc “Nhớ mùa thu Hà Nội” cũng chỉ là mới tiếp xúc với Hà Nội nhưng với tâm hồn tinh tế tài hoa của người nghệ sĩ; bằng sự am hiểu và thiết tha với mảnh đất “lắng hồn núi sông” mà hình ảnh của Thăng Long khiến “trời Nam thương nhớ” một thủa hiện lên như những thước phim quay chậm, thậm chí còn hơn thế. Bởi “hương sữa thơm lừng cơn gió” thì ngôn ngữ của điện ảnh cũng sẽ bất lực. Bức tranh mùa thu của thủ đô một ngàn năm tuổi trong khúc ca của Trịnh không chỉ có sắc màu và hương thơm của mùa thu, hoa sữa mà còn có cả hình ảnh và hương thơm của những người con gái làng Vòng “nhất sắc nhất lịch” với gánh cốm màu xanh ngọc để trong lá sen dịu dàng trên hè phố trong thoáng heo may mà chẳng thể nào ở đâu có được: “mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua”.

tren-pho-di-bo-ben-ho-guom.jpg
Trên phố đi bộ bên hồ Gươm

thế bức tranh thủ đô ở trong “Nhớ mùa thu Hà Nội” còn được Trịnh Công Sơn khéo léo di chuyển “ống kính” sang một không gian tuyệt diệu khác cũng đậm chất Hà Nội không kém gì “phố”: Hồ Tây. Có thể nói thần thái của Hồ Tây đã được nhạc sĩ bắt “vía” để đưa vào trong bài hát. Trịnh Công Sơn đã thâu tóm được cái “thần” của Hồ Tây lúc chiều thu, khi mặt trời sắp tàn để đưa vào bài hát. Dưới con mắt tinh tế của một tâm hồn nhạy cảm và rất mực nghệ sĩ như Trịnh hẳn chỉ cần vài ba nét chấm phá thôi cũng đủ cho Hồ Tây không thể nào sắc nét hơn được nữa. Đó là những cảnh: “mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi”, “màu sương thương nhớ”, “bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời”. Thế thôi, vài ba hình ảnh chấm phá được nảy lên từ những ca từ giàu chất tạo hình cũng đủ gợi cho người nghe về hình ảnh của một hồ Dâm Đàm trong ánh chiều vàng thắm phản chiếu mặt nước lấp lánh cùng với chấp chới cánh chim sâm cầm đang giục giã gọi nhau di trú về phương Nam. Chỉ vậy thôi, một Hà Nội kín đáo, trong lành, không khói bụi, chẳng ồn ào mà mềm mại, nhẹ nhàng, thanh bình, sâu lắng với một khoảng trời mênh mông, thoáng đãng bên một bầu dưỡng khí tươi mát đến quá đỗi khi cuối độ thu vàng hiện lên một cách ám ảnh, da diết.

Nếu ở ca khúc “Nhớ mùa thu Hà Nội” người nhạc sĩ đất Huế làm cho chúng ta rung động bởi những cảnh sắc của thiên nhiên để thưởng thức hương sắc của Hà thành thì ở một sáng tác hiếm hoi về Hà Nội khác, “Đoản khúc thu Hà Nội”, Trịnh Công Sơn còn gợi lên ở người nghe một nhịp sống cũng có phần chầm chạp, lặng lẽ như những gì vốn có của Hà Nội trong những nhẹ nhàng, ấm áp của một sắc thu đầy tâm trạng: “mùa thu tràn nỗi nhớ” để cho ta một “cảm thứ mùa” và thêm gắn bó, yêu thương cái thành phố ngàn năm tuổi này hơn. Mùa thu vốn đã nhẹ nhàng, heo may cùng sự mơ màng của tiết trời đất Bắc dễ làm cho cảnh sắc phố phường trở nên mong manh, đôi lúc có vẻ như rất mơ hồ, khó nắm bắt: “Hà Nội mùa thu Hà Nội gió/ Xôn xao con đường xôn xao lá/ Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa/ Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa”. Đúng là cảnh sắc đất trời của mùa thu Hà Nội, không lẫn đi đâu được. Cảnh sắc ấy dường như khá yên tĩnh, mong manh, mơ màng với những lá, nắng, gió, mưa rất dịu nhẹ trên những con phố “mái ngói thâm nâu” hẳn đã làm cho người nghệ sĩ không phải chỉ có say sưa, đắm chìm theo từng nhịp chuyển động có vẻ không rõ rệt của đất trời ấy mà còn thể hiện một tâm trạng có cái gì đó cũng như đang dùng dằng, rất khó nắm bắt để rồi cuối cùng phải bật lên tiếng những lòng như một sự thú nhận: “Bởi vì mùa thu tôi ở lại/ Hồng má môi em, hồng sóng xa / Vì một bàn tay không ngần ngại / Tặng hết cho tôi một phố chờ/ Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi”.

Mùa thu Hà Nội vốn đã đẹp. Mùa thu ấy lại được khúc xạ qua tâm hồn của những nghệ sĩ thì lại càng đẹp. Cái đẹp của đất trời dường như được kết tinh, chắt lọc đến một ngưỡng nhất định trong tâm hồn đa sầu đa cảm rồi lan toả theo những giai điệu âm nhạc mà đến với người nghe. Bởi thế một Hà Nội hiện lên vừa man mác, trữ tình vừa sang trọng, đài các. Hà Nội trong nhạc đẹp và lay động. Ám ảnh và dư ba. Cứ như thế mỗi nhà nhạc sĩ yêu quí Hà Nội lại dựng lên một bức tranh Đông Đô – Thăng Long – Hà Nội riêng trong lòng người nghe nhạc. Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn cũng vậy, không phải là ngoại lệ. Chỉ với hai ca khúc viết về mùa thu của thủ đô ngàn năm văn hiến thôi nhưng ông đã khắc hoạ trọn vẹn cảnh sắc, thần thái của thành phố dấu yêu, để lại có lẽ không phải chỉ riêng tôi một Hà Nội thâm trầm, dịu dàng, cổ kính, giăng mắc một màu sương mà gây thương nhớ đến vô cùng. Tưởng nhớ Trịnh Công Sơn sau hai mươi hai năm rời cõi tạm, xin gửi đến ông một tấm lòng biết ơn và tri âm của một người Hà Nội.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Ngọc Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội ơi!
    Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo lên, tôi vội vàng nhớ ra sáng nay có cuộc hẹn ra sân bay đón người bạn từ Hà Nội vào có chuyến công tác ít ngày ở Sài Gòn. Kể từ khi ra trường chúng tôi như những cánh chim bay về muôn phương tìm cho mình nơi phát triển sự nghiệp  tương lai phía trước và chúng tôi bắt đầu những câu chuyện hàn thuyên bên quán cóc cà phê vỉa hè giữa lòng Sài Gòn và hòa vào tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm đã đánh thức trong tôi về một quá khứ Hà Nội nơi tôi đến.
(0) Bình luận
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với các bộ, cơ quan, địa phương tổ chức Cầu truyền hình trực tiếp “Đi tìm đồng đội-Sao sáng dẫn đường” tại 4 điểm cầu trên địa bàn các tỉnh, thành phố: Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Tuyên Quang và Quảng Trị.
  • Phát huy vai trò Người cao tuổi Thủ đô góp phần tạo đồng thuận xã hội vì một Hà Nội văn hiến, văn minh, hiện đại
    Sự đồng thuận của Nhân dân luôn là yếu tố quyết định thành công của mọi chủ trương lớn. Trong dòng chảy phát triển của Thủ đô Hà Nội, mỗi công trình trọng điểm không chỉ được xây dựng bằng nguồn lực đầu tư mà còn được kiến tạo từ niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của người dân. Với uy tín, kinh nghiệm và sức ảnh hưởng trong cộng đồng, đội ngũ người cao tuổi Thủ đô đang tiếp tục khẳng định vai trò là "cầu nối" giữa Đảng, chính quyền và Nhân dân, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, tạo nền tảng vững chắc để Hà Nội phát triển theo hướng văn hiến, văn minh và hiện đại.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi qua nhạc Trịnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO