Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Tôi đã gặp Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên

Nguyễn Duy Xuân 21/02/2023 16:06

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Tính theo chiều địa lý, quê tôi cách Hà Nội hơn hai trăm ki lô mét đường chim bay, nghĩa là Hà Nội với tôi và những người dân quê chất phác miền khu Bốn xưa, xa, xa lắm.

ve-tranh-ve-ha-noi-don-gian.jpg
Tôi đến Hà Nội ngày ấy với rất nhiều cái đầu tiên... (ảnh: minh hoạ)

Tuổi trẻ của tôi loanh quanh trong bán kính dăm cây số, từ nhà đến trường hay lên phố huyện, xa hơn một chút là thành phố Vinh nơi tôi gắn bó suốt bốn năm học đại học.

Thế cho nên mãi đến tháng mười hai năm 1978, tôi mới có được cái may mắn thăm thú Hà Nội trong một chuyến tham quan do nhà trường tổ chức cho sinh viên ngữ văn năm cuối. Khỏi phải nói, tôi cũng như nhiều bạn bè cùng khóa lúc ấy vui đến nhường nào.

Ôi Hà Nội! Hà Nội dấu yêu. Tôi đã yêu người từ thuở mới cắp sách đến trường qua những bài tập đọc. Rồi sau này khi thôn xóm có loa truyền thanh, mỗi sáng mỗi chiều nghe phát thanh viên Đài tiếng nói Việt Nam cất lên hào sảng lời xướng mở đầu chương trình thời sự trên nền nhạc hiệu hùng tráng: “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, Thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hòa” thì tôi lại như bị thôi miên bởi câu nói bất hủ ấy để rồi thi thoảng một mình lúc chăn bò hay cắt cỏ trên đồng bãi, ngửa mặt ngắm bầu trời xanh quê hương mà thì thầm: “Đây là tiếng nói Việt Nam…”.

Chuyến thăm quan Hà Nội cuối năm 1978 chỉ có ba bốn ngày nhưng đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm đẹp. Chuyến tàu nhanh Vinh – Hà Nội chiều hôm ấy cũng là chuyến tàu đầu tiên trong đời tôi. Tiếng xình xịch của con tàu lăn bánh trên đường ray khiến tôi thổn thức cả đêm, để khi “Đêm tan rồi, bình minh thức dậy/ Đất trời bát ngát một màu xanh” càng thấy lòng mình giục giã hơn: “Tàu ơi hãy nhanh chân đừng nghỉ/ Hà Nội ngoài kia đang giục mình”.

Tôi đến Hà Nội ngày ấy với rất nhiều cái đầu tiên. Lần đầu tiên đặt chân đến quảng trường Ba Đình và vào Lăng viếng Bác. Lần đầu tiên, nói theo ngôn ngữ thời thượng là trải nghiệm tàu điện Hà Nội. Lần đầu tiên vào thăm Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Lần đầu tiên chiêm bái chùa Một Cột. Lần đầu tiên bạo bước quanh Hồ Gươm. Toàn là những địa danh gắn liền với thủ đô ngàn năm văn hiến mà mình đã từng được đọc, được học qua sách vở và bao năm vẫn hằng mơ ước sẽ có ngày đặt chân đến.

Tốt nghiệp đại học, tôi vào Tây Nguyên công tác, tận Buôn Ma Thuột xa xôi. Thời bao cấp chuyện đi lại bằng tàu xe cực kỳ khó khăn. Năm một lần về thăm quê vào dịp nghỉ hè mà vật vạ cả tuần, tăng bo mấy lượt tàu, xe mới vượt được chặng đường cả ngàn ki lô mét từ Buôn Ma Thuột về Nghệ An. Cuộc sống khó khăn, thiếu thốn trăm bề. Thế cho nên chả bao giờ nghĩ đến chuyện đi đây đi đó. Hà Nội lại càng thêm xa vời vợi.

Thế rồi, duyên kỳ ngộ. Hai mươi lăm năm sau lần gặp Hà Nội mùa đông năm 1978, tôi lại gặp lại Hà Nội như trong một giấc mơ vào dịp hè 2003. Nhưng không phải là Hà Nội ở nơi cách Buôn Ma Thuột 1275 cây số theo không gian địa lý.

Một ngày đầu tháng 8/2003, tôi đến xem triễn lãm “Những ngày văn hoá Hà Nội ở Tây Nguyên” tại thành phố Buôn Ma Thuột. Có lẽ đây là cuộc triển lãm duy nhất về Hà Nội ở Tây Nguyên vì từ đó đến nay, tôi không thấy có cuộc triển lãm nào tương tự diễn ra.

Hà Nội từ lâu đã đi vào con tim khối óc của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên, từ ngày các cụ Y Ngông Niê Kdăm, Y Blôk Êban - những đại biểu Quốc hội đầu tiên của Tây Nguyên - ra Hà Nội gặp Bác Hồ mang theo tình cảm và niềm tin của người dân nơi đây đối với Đảng và lãnh tụ kính yêu.

Thế cho nên cuộc triển lãm có một không hai này mang ý nghĩa thật sâu sắc. Nó thu hút sự quan tâm của đông đảo đồng bào các dân tộc thiểu số – những con người mà trong suốt mấy chục năm qua, lúc chiến tranh đầy gian khổ hy sinh cũng như khi đất nước hòa bình luôn hướng lòng mình về Thủ đô với niềm tin tất thắng bởi nơi ấy có Bác Hồ, có Trung ương Đảng và Chính phủ.

Còn tôi, đến với cuộc triển lãm “Những ngày văn hoá Hà Nội ở Tây Nguyên” năm ấy, tôi như được sống lại những kỷ niệm đẹp về một lần tới Thủ đô. Cảm xúc dâng trào trong tim thành những vần thơ mộc mạc, chân tình: “Tôi đã đến Hà Nội/ Một lần rồi nhớ mãi… / Hôm nay gặp lại/ Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên/ Nghe xao xuyến bâng khuâng ... / Hà Nội trong anh/ Hà Nội trong em/ Hà Nội trong tim mỗi người dân nước Việt/ Thủ đô yêu dấu/ Nghìn năm vững bền”.

Vâng, Hà Nội luôn trong tim mỗi người dân nước Việt. Hà Nội ơi, nhớ mãi không quên!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Duy Xuân. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội bốn mùa yêu thương
    Hà Nội, trái tim thân yêu của cả nước, là linh hồn của dân tộc Việt từ ngàn xưa. Nơi có con sông Hồng chảy vào đất Việt. Nơi có bốn mùa đều ghi dấu tình yêu của em dành cho Hà Nội và anh, vĩnh viễn không đổi thay.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bí thư Thành ủy Nguyễn Duy Ngọc: Nghị quyết 02 không chỉ là định hướng, mà là danh dự và mệnh lệnh hành động
    Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt quan trọng của Nghị quyết như một nền tảng chính trị mang tầm lịch sử, đồng thời là “bệ phóng” để Thủ đô Hà Nội bứt phá mạnh mẽ trong kỷ nguyên phát triển mới, với yêu cầu hành động quyết liệt, đồng bộ, sáng tạo và hiệu quả trong toàn hệ thống chính trị.
  • Ra mắt tập truyện ngắn “Tình yêu và tuổi trẻ”
    Tri Thức Trẻ Books vừa liên kết với Nhà xuất bản Văn học ấn hành cuốn sách “Tình yêu và tuổi trẻ” của tác giả Văn. Cuốn sách như một lời tự sự nhẹ nhàng về hành trình trưởng thành của tuổi trẻ.
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Xã Suối Hai (Hà Nội): Khi nội lực cộng hưởng cùng khát vọng OCOP
    "Phát triển kinh tế không chỉ nằm ở những con số tăng trưởng cơ học, mà phải là sự chuyển mình từ tư duy sản xuất thuần nông sang tư duy kinh tế thị trường, lấy OCOP làm đòn bẩy để định vị thương hiệu địa phương". Đây chính là thông điệp xuyên suốt trong lộ trình bứt phá của xã Suối Hai giai đoạn 2025-2030.
  • Kiểm tra công tác an toàn PCCC tại các trường học trên địa bàn phường Thanh Xuân
    Vừa qua, Đội CC&CNCH khu vực số 13 đã tổ chức kiểm tra định kỳ, hướng dẫn các điều kiện an toàn PCCC tại Trường tiểu học Phan Đình Giót (số 102 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội). Đây là hoạt động nằm trong kế hoạch đảm bảo an toàn PCCC đối với các trường học trên địa bàn phường Thanh Xuân mà Đội CC&CNCH khu vực số 13 vừa triển khai.
Đừng bỏ lỡ
Tôi đã gặp Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO