Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mưa rơi ngõ nhỏ

Bùi Nhật Lai 24/03/2026 10:33

Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.

hinh-anh-buon-vi-gia-dinh-1.jpg
Ảnh minh họa, nguồn: internet

Nhẫn vốn làm kế toán một cơ quan nhà nước đã giải thể từ lâu. Người đàn bà ấy có đôi mắt lúc nào cũng như đang tính toán một điều gì, kể cả khi ngồi nhặt rau hay khi cười. Còn Kiên, trước dạy học, giọng nói nhẹ, dễ nghe, hay cười, mà cái cười thường nở ra trước khi người ta kịp hỏi.

Họ bằng tuổi nhau. Cùng đi qua những năm tháng tem phiếu, cùng chắt bóp từng đồng nuôi con. Nhưng rồi, không hiểu từ lúc nào, đường đời của họ tách ra, lặng lẽ như hai dòng nước rẽ sang hai phía.

Nhẫn nghỉ làm sớm. Người ta bảo bà dại. Còn sức, còn việc, sao không bám lấy mà làm. Nhẫn chỉ cười, cái cười mỏng như một vệt khói.

— Làm thêm cũng chỉ hơn được vài đồng. Để sức mà giữ mình, còn lâu mới biết trước.

Từ ngày ấy, bà bắt đầu một đời sống mà người ta gọi là “kham khổ”. Cái tủ gỗ đã xỉn màu, cái quạt kêu rè rè, cái nồi móp méo… tất cả vẫn ở đó, như những chứng tích của một thời không chịu rời đi. Có người bảo:

— Bà giữ thế để làm gì? Già rồi, phải sống cho sướng chứ.

Nhẫn không đáp. Bà chỉ cúi xuống, lau lại cái bàn đã sạch.

Bà có hai con. Con gái đi làm xa, ít khi về, nhưng không phiền đến mẹ. Con trai ở gần hơn, ngày cưới, Nhẫn cũng vét gần hết tiền để giúp nó có cái nhà tử tế. Đến đó thì thôi. Sau đám cưới, Nhẫn như đóng lại một cánh cửa.

Có lần, con trai ngập ngừng:

— Mẹ… dạo này cũng khó…

Nhẫn nhìn con, ánh mắt không mềm, cũng không cứng:

— Khó thì tính cách mà làm. Mẹ già rồi, giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.

Câu nói nhẹ tênh mà như một cái then cửa cài chặt.

Người ngoài nghe, bảo bà khô. Nhưng có lẽ họ không biết, có những người không khô, chỉ là đã học được cách không mềm yếu.

Kiên thì khác. Ngay từ khi còn trẻ, bà đã quen nghĩ cho người khác trước. Học trò quý, đồng nghiệp thương, con cái càng là lẽ sống.

Ngày con trai cưới, Kiên bán mảnh đất cuối cùng, thêm tiền tích cóp, mua cho nó căn nhà rộng hơn, sáng hơn. Bà cười suốt cả tháng.

— Tiền để làm gì, nếu không để giúp con cái đỡ khổ.

Sau đó, bà vẫn chưa dừng lại. Cháu đi học, bà đóng học phí. Nhà con cần sửa, bà góp thêm. Lương hưu về, bà đưa cả cho con, chỉ giữ lại một ít chi tiêu vặt.

Có lần Nhẫn sang chơi, thấy Kiên hí hoáy gói lại mấy cái áo mới.

— Con dâu nó mua cho đấy — Kiên cười — bảo mẹ mặc cho đẹp.

Nhẫn nhìn, không nói. Bà không quen nói những câu mà mình không thật tin.

Người trong ngõ thường khen Kiên có phúc. Con cái hiếu thảo, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng. Tiếng cười nhà bà nhiều hơn nhà Nhẫn. Nhưng đời người, cái gì nhiều quá, đôi khi lại lộ ra cái thiếu.

Một ngày nọ, chồng Nhẫn đổ bệnh. Tai biến. Nửa người không cử động. Người trong ngõ xì xào:

— Phen này bà ấy khổ.

Nhưng không. Nhẫn thuê ngay một người chăm sóc. Cơm nước, thuốc thang, đâu vào đấy. Bà vẫn đi chợ sớm, vẫn nhặt rau, vẫn ngồi uống chén trà chiều như mọi khi.

Có người hỏi:

— Bà lấy đâu ra tiền?

Nhẫn đáp gọn:

— Dành dụm.

Chỉ hai chữ. Nhưng nghe như một cái nền vững chãi. Bà không phải nhờ con. Con trai có đến thăm, bà cũng chỉ bảo:

— Có việc thì về lo việc của mình. Mẹ lo cho bố được khỏi nghĩ!

Người ta bắt đầu nhìn bà khác đi.

Còn Kiên, tuổi già đến chậm mà chắc. Đầu tiên là cái chân đau, rồi đến lúc phải ngồi xe lăn. Chồng bà cũng yếu dần, tay run, mắt mờ. Căn nhà vốn ấm tiếng cười giờ trở nên im ắng. Bữa cơm có khi chỉ là bát canh loãng, vài miếng dưa. Nhẫn sang thăm, thấy Kiên ngồi bên cửa, nhìn ra ngõ. Ánh mắt bà không còn cái sáng của ngày xưa.

— Sao bà không thuê người? — Nhẫn hỏi.

Kiên cười, nhưng nụ cười như bị ai đó kéo tụt xuống:

— Tốn kém lắm… với lại… con cái cũng bận.

Bà nói “bận” rất khẽ, như sợ chính mình nghe rõ. Thực ra, không phải con cái không về. Chúng vẫn về, vẫn mang quà, vẫn hỏi han. Nhưng chúng không ở lại. Chúng có đời sống của chúng, như tất cả những đứa con khác. Chỉ có điều, Kiên đã quen nghĩ rằng đời mình nằm trong đời của con.

Một buổi chiều, trời mưa. Ngõ nhỏ sũng nước. Nhẫn ngồi trong nhà, nghe tiếng mưa rơi đều đều lên mái tôn. Bên kia, cửa nhà Kiên khép kín. Bà bỗng nhớ đến một câu nói cũ, chính mình đã nói, mà không biết là đúng hay sai: “Giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.”.

Hồi ấy, bà nói không do dự. Bây giờ, bà cũng không do dự. Nhưng trong lòng, không hẳn là thấy nhẹ.

Còn Kiên, trong căn nhà đối diện, có lẽ cũng đang nghĩ một điều gì đó. Có thể là những năm tháng đã qua. Có thể là những đồng tiền đã đi. Hoặc có thể là một câu hỏi không thành lời: nếu làm lại, bà có sống khác đi không? Không ai trả lời. Chỉ có mưa rơi. Và hai căn nhà đối diện, mỗi căn giữ một cách sống, một nỗi yên lặng và một nỗi lo rất riêng. Ngõ nhỏ vẫn thế. Nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra: có những sự im lặng, nặng hơn cả tiếng mưa.

Mưa dứt lúc nào không ai hay. Chỉ biết sáng hôm sau, ngõ nhỏ lại lộ ra những vệt bùn loang lổ, lầy lội như chính những suy nghĩ chưa kịp khô trong lòng người. Nhẫn dậy sớm hơn thường lệ. Bà vẫn giữ thói quen ấy từ nhiều năm nay, như một cách tự nhắc mình rằng còn làm chủ được ngày nào thì hay ngày ấy. Người giúp việc đang thay băng cho chồng bà trong buồng. Tiếng nước, tiếng kim loại va nhẹ vào nhau, đều đều, không vội. Nhẫn đứng ngoài hiên, nhìn sang nhà Kiên. Cửa vẫn đóng. Một thoáng do dự. Rồi bà bước sang. Cánh cửa mở ra không khóa. Trong nhà có mùi ẩm mốc lẫn mùi thuốc. Kiên vẫn ngồi ở chỗ cũ, cái ghế kê sát cửa sổ. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm khiến khuôn mặt bà càng gầy hơn.

— Bà chưa ăn gì à? Kiên quay lại. Phải một lúc bà mới nhận ra người đứng trước mặt. — Ừ… chưa thấy đói.

Câu trả lời nghe quen, cái quen của những người đã lâu không còn để ý đến cảm giác của chính mình. Nhẫn không nói thêm. Bà đi thẳng vào bếp. Một lúc sau, bát cháo nóng được đặt lên bàn. Hơi bốc lên, mỏng và trong. Kiên nhìn bát cháo, không cầm ngay. Bà hỏi, giọng nhỏ:

— Bà vẫn… đủ tiền chứ?

Nhẫn khựng lại. Câu hỏi ấy, không phải để hỏi. Nó giống một cái cớ để người hỏi che đi một điều khác.

— Đủ. — Ừ…

Kiên gật đầu. Rồi bất chợt, bà cười. Nụ cười lần này không gượng, mà lại buồn.

— Hồi trước, tôi cứ nghĩ… mình lo cho con là đủ. Sau này, nó lo lại cho mình.

Nhẫn im lặng.

— Hóa ra… — Kiên nói tiếp, chậm rãi — mỗi người đều có một đoạn đường phải tự đi. Mình có đưa hết tiền cho nó… thì cũng không đi thay nó được. Mà nó… cũng không đi thay mình. Câu nói dứt ra nhẹ như một tiếng thở. Nhưng nghe kỹ, có cái gì đó vừa buông xuống.

Nhẫn vẫn đứng. Bà không quen an ủi. Những lời mềm mỏng, bà chưa từng tập nói. Nhưng lần này, bà ngồi xuống, đối diện Kiên.

— Tôi không giúp con nhiều… — Nhẫn nói, giọng đều — không phải tôi không thương. Chỉ là… tôi sợ.

— Sợ gì?

— Sợ đến lúc mình cần… lại không còn gì.

Kiên nhìn bà. Ánh mắt không còn trách, cũng không hẳn đồng tình. Chỉ là một cái nhìn đã qua nhiều thứ để còn phân định.

— Tôi thì… không sợ lúc ấy. Vì tôi không nghĩ sẽ có lúc ấy.

Ngoài ngõ, có tiếng người đi qua, gọi nhau í ới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, như thể không có hai người đàn bà đang ngồi đây, nói với nhau những điều đã muộn. Một lát sau, Kiên cầm bát cháo. Bà ăn chậm, từng thìa một. Nhẫn đứng dậy.

— Có gì thì gọi tôi.

Kiên không đáp. Nhưng khi Nhẫn ra đến cửa, bà bỗng nói với theo:

— Nếu… hồi đó tôi giữ lại một ít… chắc giờ tôi đỡ phải ngại.

Nhẫn không quay lại. Bà chỉ gật đầu, rất khẽ, như gật với chính mình. Ngoài trời, mây vẫn xám. Những vũng nước còn sót lại sau cơn mưa đêm qua phản chiếu bầu trời đục. Ngõ nhỏ vẫn hẹp. Nhưng dường như, sau một đêm mưa, mỗi căn nhà lại lùi xa nhau thêm một chút. Và giữa khoảng cách ấy, mỗi người tự giữ lấy phần đời còn lại của chính mình — lặng lẽ, như cách mưa đã rơi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Nhật Lai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương
(0) Bình luận
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lan tỏa những điển hình trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), Ban Chuyên đề - Báo Nhân Dân phối hợp Ban sách Lý luận, Kinh điển - Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Hoa vườn Bác” (Những điển hình tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh). Cuốn sách tuyển chọn 70 bài viết về những cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác Hồ, tích cực lao động, sản xuất, học tập, nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến trên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội.
  • Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội Nguyễn Doãn Toản thăm, chúc mừng Tạp chí Người Hà Nội nhân dịp 21/6
    Sáng 19/6, đồng chí Nguyễn Doãn Toản - Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội, thay mặt Thành uỷ - HĐND - UBND - UB MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã tới thăm và chúc mừng cán bộ, phóng viên Tạp chí Người Hà Nội nhân Kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026).
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy truyền thống "Kính già, yêu trẻ" qua cuộc thi vẽ tranh tại phường Tây Hồ
    Cuộc thi vẽ tranh "Ông bà trong trái tim em - Sắc màu 85 năm Đội TNTP Hồ Chí Minh" do Hội Người cao tuổi và Đoàn Thanh niên phường Tây Hồ phối hợp tổ chức đã trở thành cầu nối yêu thương giữa các thế hệ, góp phần giáo dục truyền thống "Kính già, yêu trẻ" và lan tỏa những giá trị nhân văn trong cộng đồng.
  • Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 trường chuyên
    Ngày 19/6/2026, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 THPT chuyên năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhìn lại một thời của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn
    Ngày 20/6, tại Hà Nội đã diễn ra tọa đàm nghệ thuật “Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn trước năm 1975: Một thời nhớ lại” do A&V Foundation tổ chức. Thông qua những chia sẻ của họa sĩ Trịnh Cung cùng phần trao đổi với nhà nghiên cứu, phê bình mỹ thuật Phan Cẩm Thượng và các khách mời, tọa đàm đã góp phần nhận diện rõ hơn quá trình hình thành, phát triển của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn cũng như những giá trị nghệ thuật mà thế hệ họa sĩ này để lại cho mỹ thuật Việt Nam.
  • Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt
    Chiều 20/6/2026, NXB Kim Đồng phối hợp cùng Học viện đào tạo Truyện tranh Comicola Academy và Cộng đồng họa sĩ truyện tranh Việt Nam PunkgaMe tổ chức tọa đàm “Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt” và workshop “Quy trình chuyển thể tác phẩm văn học sang truyện tranh”. Tham dự sự kiện có đông đảo biên tập viên, họa sĩ chuyên nghiệp, các bạn trẻ đam mê sáng tác truyện tranh và độc giả yêu thích truyện tranh.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 2)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo sở địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Hà Nội có thêm 12 di tích được xếp hạng cấp thành phố
    Nhằm thực hiện công tác bảo tồn, tôn vinh và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định số 3005/ QĐ-UBND về việc xếp hạng một loạt di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn thành phố.
  • “Thức Thủy Show” kể chuyện sen bằng nghệ thuật và ẩm thực trong hồ Tịnh Tâm
    “Thức Thủy Show” tái hiện không gian văn hóa - ẩm thực Huế theo hơi thở sáng tạo và hiện đại với sự kết hợp độc đáo giữa nghệ thuật trình diễn, ánh sáng, âm nhạc và những món ăn được chế biến từ sen.
  • Thế giới tuổi thơ và hình tượng người mẹ trong tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” của Trương Anh Tú
    Tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” (NXB Kim Đồng, 2024) của tác giả Trương Anh Tú viết về thế giới trẻ thơ, song lại chứa đựng bề sâu cảm xúc mà cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều có thể cảm nhận. Với 24 bài thơ, được sắp xếp theo nhịp thời gian bốn mùa và những khoảnh khắc đời thường, tập thơ đã dệt nên một thế giới trong trẻo. Xuyên suốt tập thơ, bóng dáng người mẹ hiện lên với sự yêu thương, che chở.
  • Ra mắt cuốn sách “Xây dựng chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới”
    Sáng 19/6/2026, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Văn phòng Chính phủ tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Xây dựng Chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới” của GS.TS Nguyễn Hòa Bình, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ, nguyên Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy Chính phủ.
  • Phát động cuộc thi vẽ và trao Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ I năm 2026
    Ngày 17/6, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Tạp chí Mỹ thuật phối hợp các đơn vị liên quan chính thức phát động cuộc thi vẽ và Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ nhất năm 2026 với chủ đề "Vẽ nên Kỷ nguyên mới".
  • Du lịch Hà Nội tăng trưởng ấn tượng nửa đầu năm, kỳ vọng bứt phá trong năm 2026
    Du lịch Hà Nội ghi nhận những con số tăng trưởng ấn tượng trong 6 tháng đầu năm, đồng thời lên kế hoạch sẵn sàng cho một loạt sự kiện thu hút khách du lịch quy mô lớn trong nửa cuối năm nay.
  • [Podcast] Tản văn: Mắm cáy
    Mắm cáy là món ăn dân dã từ bao đời nay gắn bó với người dân quê tôi như củ khoai nước, quả cà pháo... Mâm cơm nhà nông thời hợp tác xã thường có món rau khoai lang luộc, đĩa cá kho và bát nước mắm cáy (người dân thường vẫn gọi thân mật là nước cáy). Giản dị vậy thôi mà sao mỗi khi đi xa lại nhớ đến nao lòng.
Mưa rơi ngõ nhỏ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO