Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mưa rơi ngõ nhỏ

Bùi Nhật Lai 10:33 24/03/2026

Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.

hinh-anh-buon-vi-gia-dinh-1.jpg
Ảnh minh họa, nguồn: internet

Nhẫn vốn làm kế toán một cơ quan nhà nước đã giải thể từ lâu. Người đàn bà ấy có đôi mắt lúc nào cũng như đang tính toán một điều gì, kể cả khi ngồi nhặt rau hay khi cười. Còn Kiên, trước dạy học, giọng nói nhẹ, dễ nghe, hay cười, mà cái cười thường nở ra trước khi người ta kịp hỏi.

Họ bằng tuổi nhau. Cùng đi qua những năm tháng tem phiếu, cùng chắt bóp từng đồng nuôi con. Nhưng rồi, không hiểu từ lúc nào, đường đời của họ tách ra, lặng lẽ như hai dòng nước rẽ sang hai phía.

Nhẫn nghỉ làm sớm. Người ta bảo bà dại. Còn sức, còn việc, sao không bám lấy mà làm. Nhẫn chỉ cười, cái cười mỏng như một vệt khói.

— Làm thêm cũng chỉ hơn được vài đồng. Để sức mà giữ mình, còn lâu mới biết trước.

Từ ngày ấy, bà bắt đầu một đời sống mà người ta gọi là “kham khổ”. Cái tủ gỗ đã xỉn màu, cái quạt kêu rè rè, cái nồi móp méo… tất cả vẫn ở đó, như những chứng tích của một thời không chịu rời đi. Có người bảo:

— Bà giữ thế để làm gì? Già rồi, phải sống cho sướng chứ.

Nhẫn không đáp. Bà chỉ cúi xuống, lau lại cái bàn đã sạch.

Bà có hai con. Con gái đi làm xa, ít khi về, nhưng không phiền đến mẹ. Con trai ở gần hơn, ngày cưới, Nhẫn cũng vét gần hết tiền để giúp nó có cái nhà tử tế. Đến đó thì thôi. Sau đám cưới, Nhẫn như đóng lại một cánh cửa.

Có lần, con trai ngập ngừng:

— Mẹ… dạo này cũng khó…

Nhẫn nhìn con, ánh mắt không mềm, cũng không cứng:

— Khó thì tính cách mà làm. Mẹ già rồi, giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.

Câu nói nhẹ tênh mà như một cái then cửa cài chặt.

Người ngoài nghe, bảo bà khô. Nhưng có lẽ họ không biết, có những người không khô, chỉ là đã học được cách không mềm yếu.

Kiên thì khác. Ngay từ khi còn trẻ, bà đã quen nghĩ cho người khác trước. Học trò quý, đồng nghiệp thương, con cái càng là lẽ sống.

Ngày con trai cưới, Kiên bán mảnh đất cuối cùng, thêm tiền tích cóp, mua cho nó căn nhà rộng hơn, sáng hơn. Bà cười suốt cả tháng.

— Tiền để làm gì, nếu không để giúp con cái đỡ khổ.

Sau đó, bà vẫn chưa dừng lại. Cháu đi học, bà đóng học phí. Nhà con cần sửa, bà góp thêm. Lương hưu về, bà đưa cả cho con, chỉ giữ lại một ít chi tiêu vặt.

Có lần Nhẫn sang chơi, thấy Kiên hí hoáy gói lại mấy cái áo mới.

— Con dâu nó mua cho đấy — Kiên cười — bảo mẹ mặc cho đẹp.

Nhẫn nhìn, không nói. Bà không quen nói những câu mà mình không thật tin.

Người trong ngõ thường khen Kiên có phúc. Con cái hiếu thảo, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng. Tiếng cười nhà bà nhiều hơn nhà Nhẫn. Nhưng đời người, cái gì nhiều quá, đôi khi lại lộ ra cái thiếu.

Một ngày nọ, chồng Nhẫn đổ bệnh. Tai biến. Nửa người không cử động. Người trong ngõ xì xào:

— Phen này bà ấy khổ.

Nhưng không. Nhẫn thuê ngay một người chăm sóc. Cơm nước, thuốc thang, đâu vào đấy. Bà vẫn đi chợ sớm, vẫn nhặt rau, vẫn ngồi uống chén trà chiều như mọi khi.

Có người hỏi:

— Bà lấy đâu ra tiền?

Nhẫn đáp gọn:

— Dành dụm.

Chỉ hai chữ. Nhưng nghe như một cái nền vững chãi. Bà không phải nhờ con. Con trai có đến thăm, bà cũng chỉ bảo:

— Có việc thì về lo việc của mình. Mẹ lo cho bố được khỏi nghĩ!

Người ta bắt đầu nhìn bà khác đi.

Còn Kiên, tuổi già đến chậm mà chắc. Đầu tiên là cái chân đau, rồi đến lúc phải ngồi xe lăn. Chồng bà cũng yếu dần, tay run, mắt mờ. Căn nhà vốn ấm tiếng cười giờ trở nên im ắng. Bữa cơm có khi chỉ là bát canh loãng, vài miếng dưa. Nhẫn sang thăm, thấy Kiên ngồi bên cửa, nhìn ra ngõ. Ánh mắt bà không còn cái sáng của ngày xưa.

— Sao bà không thuê người? — Nhẫn hỏi.

Kiên cười, nhưng nụ cười như bị ai đó kéo tụt xuống:

— Tốn kém lắm… với lại… con cái cũng bận.

Bà nói “bận” rất khẽ, như sợ chính mình nghe rõ. Thực ra, không phải con cái không về. Chúng vẫn về, vẫn mang quà, vẫn hỏi han. Nhưng chúng không ở lại. Chúng có đời sống của chúng, như tất cả những đứa con khác. Chỉ có điều, Kiên đã quen nghĩ rằng đời mình nằm trong đời của con.

Một buổi chiều, trời mưa. Ngõ nhỏ sũng nước. Nhẫn ngồi trong nhà, nghe tiếng mưa rơi đều đều lên mái tôn. Bên kia, cửa nhà Kiên khép kín. Bà bỗng nhớ đến một câu nói cũ, chính mình đã nói, mà không biết là đúng hay sai: “Giữ được đồng nào là để phòng thân đồng ấy.”.

Hồi ấy, bà nói không do dự. Bây giờ, bà cũng không do dự. Nhưng trong lòng, không hẳn là thấy nhẹ.

Còn Kiên, trong căn nhà đối diện, có lẽ cũng đang nghĩ một điều gì đó. Có thể là những năm tháng đã qua. Có thể là những đồng tiền đã đi. Hoặc có thể là một câu hỏi không thành lời: nếu làm lại, bà có sống khác đi không? Không ai trả lời. Chỉ có mưa rơi. Và hai căn nhà đối diện, mỗi căn giữ một cách sống, một nỗi yên lặng và một nỗi lo rất riêng. Ngõ nhỏ vẫn thế. Nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra: có những sự im lặng, nặng hơn cả tiếng mưa.

Mưa dứt lúc nào không ai hay. Chỉ biết sáng hôm sau, ngõ nhỏ lại lộ ra những vệt bùn loang lổ, lầy lội như chính những suy nghĩ chưa kịp khô trong lòng người. Nhẫn dậy sớm hơn thường lệ. Bà vẫn giữ thói quen ấy từ nhiều năm nay, như một cách tự nhắc mình rằng còn làm chủ được ngày nào thì hay ngày ấy. Người giúp việc đang thay băng cho chồng bà trong buồng. Tiếng nước, tiếng kim loại va nhẹ vào nhau, đều đều, không vội. Nhẫn đứng ngoài hiên, nhìn sang nhà Kiên. Cửa vẫn đóng. Một thoáng do dự. Rồi bà bước sang. Cánh cửa mở ra không khóa. Trong nhà có mùi ẩm mốc lẫn mùi thuốc. Kiên vẫn ngồi ở chỗ cũ, cái ghế kê sát cửa sổ. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm khiến khuôn mặt bà càng gầy hơn.

— Bà chưa ăn gì à? Kiên quay lại. Phải một lúc bà mới nhận ra người đứng trước mặt. — Ừ… chưa thấy đói.

Câu trả lời nghe quen, cái quen của những người đã lâu không còn để ý đến cảm giác của chính mình. Nhẫn không nói thêm. Bà đi thẳng vào bếp. Một lúc sau, bát cháo nóng được đặt lên bàn. Hơi bốc lên, mỏng và trong. Kiên nhìn bát cháo, không cầm ngay. Bà hỏi, giọng nhỏ:

— Bà vẫn… đủ tiền chứ?

Nhẫn khựng lại. Câu hỏi ấy, không phải để hỏi. Nó giống một cái cớ để người hỏi che đi một điều khác.

— Đủ. — Ừ…

Kiên gật đầu. Rồi bất chợt, bà cười. Nụ cười lần này không gượng, mà lại buồn.

— Hồi trước, tôi cứ nghĩ… mình lo cho con là đủ. Sau này, nó lo lại cho mình.

Nhẫn im lặng.

— Hóa ra… — Kiên nói tiếp, chậm rãi — mỗi người đều có một đoạn đường phải tự đi. Mình có đưa hết tiền cho nó… thì cũng không đi thay nó được. Mà nó… cũng không đi thay mình. Câu nói dứt ra nhẹ như một tiếng thở. Nhưng nghe kỹ, có cái gì đó vừa buông xuống.

Nhẫn vẫn đứng. Bà không quen an ủi. Những lời mềm mỏng, bà chưa từng tập nói. Nhưng lần này, bà ngồi xuống, đối diện Kiên.

— Tôi không giúp con nhiều… — Nhẫn nói, giọng đều — không phải tôi không thương. Chỉ là… tôi sợ.

— Sợ gì?

— Sợ đến lúc mình cần… lại không còn gì.

Kiên nhìn bà. Ánh mắt không còn trách, cũng không hẳn đồng tình. Chỉ là một cái nhìn đã qua nhiều thứ để còn phân định.

— Tôi thì… không sợ lúc ấy. Vì tôi không nghĩ sẽ có lúc ấy.

Ngoài ngõ, có tiếng người đi qua, gọi nhau í ới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, như thể không có hai người đàn bà đang ngồi đây, nói với nhau những điều đã muộn. Một lát sau, Kiên cầm bát cháo. Bà ăn chậm, từng thìa một. Nhẫn đứng dậy.

— Có gì thì gọi tôi.

Kiên không đáp. Nhưng khi Nhẫn ra đến cửa, bà bỗng nói với theo:

— Nếu… hồi đó tôi giữ lại một ít… chắc giờ tôi đỡ phải ngại.

Nhẫn không quay lại. Bà chỉ gật đầu, rất khẽ, như gật với chính mình. Ngoài trời, mây vẫn xám. Những vũng nước còn sót lại sau cơn mưa đêm qua phản chiếu bầu trời đục. Ngõ nhỏ vẫn hẹp. Nhưng dường như, sau một đêm mưa, mỗi căn nhà lại lùi xa nhau thêm một chút. Và giữa khoảng cách ấy, mỗi người tự giữ lấy phần đời còn lại của chính mình — lặng lẽ, như cách mưa đã rơi./.

Bài liên quan
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
(0) Bình luận
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Lễ hội truyền thống đền Rõm: Gìn giữ và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc
    Ngày 7/4/2026 (tức ngày 20 tháng Hai năm Bính Ngọ), tại di tích lịch sử nghệ thuật đền Rõm, xã Trung Giã (Hà Nội); Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Trung Giã đã long trọng tổ chức Lễ hội truyền thống đền Rõm năm 2026. Đây là một hoạt động văn hóa tâm linh giàu ý nghĩa, góp phần gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
  • Chuẩn bị khai hội chùa Tây Phương năm 2026
    Lễ hội chùa Tây Phương năm 2026 diễn ra trong 5 ngày, từ ngày 20 - 24/4 (tức 4 - 8/3 âm lịch) tại di tích quốc gia đặc biệt chùa Tây Phương - một trong những công trình kiến trúc Phật giáo tiêu biểu của Hà Nội.
  • Vở kịch “Pygmalion” do Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội dàn dựng sẽ tham dự liên hoan quốc tế
    Vào tháng 5 này, vở kịch “Pygmalion” của George Bernard Shaw, do Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội dàn dựng sẽ tham dự Liên hoan các trường đào tạo Sân khấu châu Á lần thứ VIII - 2026 (ATEC) tại Bắc Kinh, Trung Quốc.
  • Phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”
    Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Chí Dũng ký ban hành Quyết định số 611/QĐ-TTg ngày 04/4/2026 phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Những thanh âm "kể chuyện Hà Nội" từ Nhà Bát Giác
    Chiều 5/4, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club trình diễn đã vang lên trong không gian di sản mở, nơi âm nhạc không chỉ được biểu diễn mà còn được “sống” cùng công chúng.
  • Cuộc thi “Di sản trong mắt em”: Sân chơi nghệ thuật dành cho thiếu nhi
    Nằm trong khuôn khổ Cuộc thi Mỹ thuật Thiếu nhi Việt Nam 2026 “Di sản trong mắt em”, sáng 5/4, tại Bảo tàng Hà Nội, Xưởng nghệ thuật Art Tree phối hợp với Trường Khoa học Liên ngành và Nghệ thuật (Đại học Quốc gia Hà Nội) tổ chức chương trình trải nghiệm sáng tạo nghệ thuật dành cho thiếu nhi khám phá và tái hiện di sản văn hóa qua lăng kính hội họa.
  • Phim điện ảnh "Ma Xó" khai thác truyền thuyết tâm linh trong dân gian Việt Nam
    Tác phẩm đầu tay của đạo diễn Phan Bá Hỷ lựa chọn chất liệu truyền thuyết và những câu chuyện lưu truyền trong dân gian. Theo quan niệm tâm linh Á Đông, ma xó là vong linh của những người chết đột ngột, chết oan khuất hoặc không được thờ cúng đầy đủ...
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Điểm hẹn của những thanh âm sáng tạo
    Chiều Chủ nhật, ngày 5/4, vào lúc 15h30, không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) sẽ tiếp tục vang lên những giai điệu đặc sắc trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” – một hoạt động nghệ thuật định kỳ đang dần trở thành điểm hẹn văn hóa hấp dẫn giữa lòng Thủ đô.
Mưa rơi ngõ nhỏ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO