Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa

Chung Tiến Lực 04/12/2025 20:05

Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.

hoai_niem_tet_xua_ha_noi_qua_anh_5_tkrp.jpg
Không khí đón Tết ở phố Hà Nội những năm 80. (Ảnh: David Alan Harvey)

Hà Nội, trước thời đổi mới, hầu hết các các gia đình công nhân, viên chức đều sinh sống trong khu gia đình. Các khu gia đình tập thể được hình thành theo mô hình chung, đa số giống nhau. Đó là các khu gia đình của cơ quan, xí nghiệp, trường học, bệnh viện… có cùng tên gọi là khu tập thể gia đình, gồm những dãy nhà cấp 4, tường bao xây gạch, lợp ngói, giấy dầu, hay phibroxi măng… dãy nhà có nhiều bước gian được ngăn cách bằng bức vách, thưng cót ép hoặc gỗ dán. Mỗi gian nhà là một căn hộ phân phối cho một gia đình. Trong Khu tập thể có chung sân chơi, lối đi, giếng nước, nhà tắm, nhà vệ sinh… Các công trình sử dụng chung ấy có cái bất tiện nhưng cũng có cái vui nhộn. Giếng nước là nơi vo gạo, rửa rau, giặt giũ. Do diện tích căn hộ nhỏ nên sân giếng cũng là nơi hít thở, gặp nhau trò chuyện đủ thứ về giá của mớ rau con cá, tin về tem phiếu những thứ đang có trong cửa hàng thực phẩm hay những tình tiết mới của bộ phim truyền hình dài tập. Sinh hoạt tập thể làm cho Khu tập thể luôn là một không gian sống động, với không khí đầm ấm và thân thiện. Nhà nào cũng có cánh cửa nhưng mở suốt ngày. Những ngày cuối năm khu tập thể chộn rộn hẳn lên. Nhà nào cũng chuẩn bị gạo nếp, lá dong và hẹn nhau đi xếp hàng mua thực phẩm Tết. Rồi các nhà gói bánh trưng và rủ nhau chung nồi nấu bánh. Đêm 30 Tết, khi mọi nhà cúng xong thổ công, thổ địa trong nhà, ngoài sân rủ nhau thành đoàn đi chúc Tết. Vào nhà nào cũng được mời nhấm nháp một ly rượu mùi và mứt quả, thế mà đi một vòng khi về nhà mình cũng chuyếnh choáng say. Mọi người sống hòa thuận, quý mến nhau. Mùa hè, ai đi đâu về đều có quà chia cho cả dãy nhà. Nhà ai có việc gì là mọi người xúm vào giúp đỡ ngay. Cuộc sống cứ vậy diễn ra đều đều, chậm rãi.

Hàng ngày, mọi chế độ sinh hoạt cứ như mặc định. Sáng sớm nghe nhạc tập thể dục từ chiếc loa phường, thanh thiếu niên gọi nhau xếp hàng ở sân, tập thể dục. Nhà nhà, thắp bếp dầu nấu đồ ăn sáng, còn đúc vào cặp lồng cho bữa ăn trưa ở nơi làm việc. Rồi vợ chồng kết hợp việc đi làm với việc đưa con đi nhà trẻ. Buổi chiều đến giờ tan tầm, Khu tập thể đông đúc người đi làm về. Các mẹ tay xách, nách mang rau tươi, đậu phụ, cá mú chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Các ông bố vẫn chưa về chắc còn nán lại cơ quan chơi mấy séc bóng chuyền, cầu lông. Trẻ con đi học về gọi nhau í ới, trêu chọc rồi ríu rít như bầy chim non “Chiều trên sân chung nhỏ/ Đầy ắp tiếng trẻ con”. Nhịp sống chậm và đều đặn đến độ bình thản. Các nhà đều có mức sống sàn sàn như nhau nên khó đấy, khổ đấy nhưng tất cả đều an bài, an phận với đời sống công nhân, viên chức. Nghe thân mật có tiếng gọi qua hiên xin nhau quả ớt, thìa mỡ, nhúm mì chính hay vay tạm bơ gạo khi nhỡ nhàng. Đầu tháng mâm cơm có đậu có cá, cuối tháng nhà nào cũng chỉ cơm canh với lạc rang mặn muối là thường. Rồi chuyện cuối tháng, muộn lương vay tạm tiền chợ cũng là “chuyện ngày thường ở huyện ”. Quả đúng là: “tối lửa tắt đèn có nhau” mà nay cuộc sống hiện đại ở những khu chung cư với nhiều tiện nghi cao cấp không dễ gì có.

Ở cái thời “gạo châu, củi quế”, các gia đình đều phải làm kinh tế phụ. Tiếng là làm kinh tế phụ nhưng lại là chính để bù vào những thiếu thốn trong sinh hoạt hàng ngày. Chủ yếu là tăng gia cải thiện có tính chất “quanh bếp quanh vườn” như nuôi lợn, trồng rau, may gia công, đan len, móc sợi... hầu như nhà nào cũng nuôi lợn trong khuân viên của nhà mình. Công việc chăn nuôi cũng nhiều chuyện bi hài. Có câu chuyện “lợn nuôi tiến sỹ” hay “mắc màn cho lợn”… Nuôi lợn trong nhà thực chất là một cách tiết kiệm. Tích góp cho thành tấm, thành món từ những thứ dư thừa hàng ngày như cọng rau, nước vo gạo, cơm thừa, canh bỏ. Ngoài ra còn tranh thủ đi kiếm thêm thức ăn cho lợn ở những nơi có ao hồ, sẵn bèo, rong đuôi chó và cỏ chân vịt. Trẻ con thì đi quét lá, bẻ cành làm chất đốt nấu cám lợn. Tiền bán lợn dành dụm mua xe đạp. Nhà nào nuôi lợn giỏi còn mua được cả xe máy Babetta, đài cat set JVC.

Tuy là mức sống đơn giản, giống nhau nhưng hoàn cảnh cũng có những khác biệt. Một số gia đình có khốn khó riêng. Có nhà chồng là bộ đội đang đóng quân trên biên giới, chiến tranh và không gian cách trở đã mấy tháng nay không có thư về, người vợ mắt thâm quầng xanh xao, mặt âu sầu và ít nói hẳn. Một gia đình ở cuối dãy vợ làm lao công ở xí nghiệp, chồng không có việc làm ổn định, khi đi xây, khi lại vào trong dân mua chuối xanh gánh ra ga tàu bán. Có chị làm ngành y mỗi tuần phải mấy đêm ngủ trực trong bệnh viện. Thương lắm những nhà có chồng công tác xa, tối thứ bảy mới nhảy tàu về thăm vợ con; mọi việc nuôi nấng, đưa đón con đi học dồn hết cho vợ, rồi người vợ phải nghỉ “một cục” để chăm con. Chủ nhật các gia đình đều quanh quẩn ở nhà. Phụ nữ với bao việc vặt do cả tuần dồn lại, còn đàn ông thì chăm lo, sửa chữa mấy chiếc xe đạp, đóng chuồng gà, chẻ củi.

Ở Hà Nội, sống trong khu tập thể, đám trẻ con là thích nhất vì có nhiều bạn cùng trang lứa. Chúng là những công dân tự do, cửa nhà nào cũng ra vào hồn nhiên như nhà của mình. Có đứa trẻ ở nhà bố mẹ ép cho ăn rất khó khăn nhưng ăn cơm trực hàng xóm thì lại rất ngoan. Cả việc đi nhà trẻ cũng vậy, thường là ai đi đón con thì nhân tiện đón luôn con cho nhà bên. Trẻ con vô tư xếp ghế xí phần chỗ xem ti vi ở những nhà có ti vi và rất thích xem chương trình “Những bông hoa nhỏ”. Thời ấy chưa có dạy thêm, học thêm nên ngoài giờ học trên lớp và giờ học ở nhà thì chúng có vô số thời gian để chơi và nghịch ngơm. Với trẻ con khu tập thể là cả một ký ức tuổi thơ sống động và ngập tràn kỷ niệm. Ở nơi ấy cuộc sống giản dị, êm đềm với những nhà bên gần gũi, thân thương. Mặc cho cuộc sống lúc bấy giờ có những khó khăn, chật vật nhưng dường như ai đó cũng đều thầm lặng chia sẻ với sự thiếu thốn chung của cả nước sau những năm chiến tranh, bom đạn. Bọn trẻ thì luôn vô tư, hạnh phúc và tự hào về khu tập thể của mình.

Nhưng có lẽ cảm động nhất là khi có khách ở quê ra chơi. Ông bà, chú bác của nhà ai cũng coi như của cả khu gia đình. “Ông bà ở quê ra/Niềm vui của cả ‘làng’/Ấm áp nhà chung lối/Có gì cũng mang sang”. Đồng quà quê là tấm mía bắp ngô, bó chè tươi mà vui như tết. Ông bà ra chơi được trẻ con dẫn đi chơi khắp các nhà. Hàng ngày các con đi làm, các cháu đi học. Các cụ quét sân, nhổ cỏ ở lối đi chung cho cả khu. Dường như đã quen với công việc ruộng đồng, luôn chân luôn tay nên không chịu được cảnh ngồi chơi trong nhà. Nhớ con, nhớ cháu nhưng cũng chỉ ở chơi được một vài tuần rồi lại trở về vì công việc đồng áng đang đợi. Nhà thơ Lê Đình Cánh có những câu thơ rất hay viết về các cụ ở quê khi ra thành phố thăm con đang sinh sống trong Khu tập thể : “Áo nâu còn đậu mưa phùn/Còn hoai vị cỏ sục bùn lúa non/Sang đường tay níu áo con/Ngã tư hối hả xe bon ngược chiều” và “Lên thang chẳng dám bước dài/Vào khu tập thể gặp ai cũng chào”.

Sau này, khi lớn lên trẻ con ở khu tập thể chúng nhớ mãi hồi ức đẹp về nơi mình sống suốt một thời gian dài, sẽ là hành trang theo suốt cuộc đời. Ở trong khu tập thể chúng có cả tuổi thơ hồn nhiên trong trẻo, nghịch ngợm. Ở đó, mảnh trời nhiều nắng vàng, nhiều kỷ niệm đầu đời yêu thương, cả nước mắt và ước vọng. Có lẽ chính vì thế mà Phan Thị Thanh Nhàn đã có câu thơ: “Căn phòng đã nhốt/Những ngày trong veo / Mùa xuân còn mãi/Nơi mình buông neo”. Thương nhớ ở khu tập thể, tuy chật chội nhưng trước thềm hiên, nhà nào cũng thiết trí một ô đất nhỏ trồng cây cảnh. Suốt bốn mùa đều thơm hương và đẹp hoa. “Vài bông hoa hồng nở/Nõn nà lộc chồi xanh/Như gom cả mùa xuân/Vào góc vườn sân nhỏ”

Năm tháng qua đi, hình ảnh về khu tập thể trở thành một phần không thể nào thiếu mỗi khi khơi gợi về một thời gian khó. Cảm xúc về nơi ta từng sống suốt một thời gian dài, hành trang đi theo cả cuộc đời. Để rồi trong cuộc sống hiện đại tất cả những điều ấy hiện lên xúc động và thương nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
(0) Bình luận
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Xã Nội Bài: Điểm sáng trong công tác giáo dục Thủ đô
    Ngày 23/7, UBND xã Nội Bài tổ chức Hội nghị tổng kết năm học 2025-2026, triển khai nhiệm vụ trọng tâm năm học 2026-2027.
  • Hà Nội triển khai đồng bộ các nhiệm vụ theo kết luận của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Công văn số 963-CV/TU ngày 22/7/2026 triển khai thực hiện Thông báo số 122-TB/VPTW của Văn phòng Trung ương Đảng về kết luận của đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại buổi làm việc với Thành ủy Hà Nội. Công văn đặt ra yêu cầu tổ chức thực hiện đồng bộ, quyết liệt các nhiệm vụ phát triển Thủ đô, tạo chuyển biến rõ nét trong những tháng cuối năm 2026 và chuẩn bị nền tảng cho giai đoạn phát triển tiếp theo.
Đừng bỏ lỡ
  • Ca khúc “Hàng bia trắng”: Khi giai điệu hóa thành nén tâm nhang tri ân
    Kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung vừa ra mắt ca khúc “Hàng bia trắng”. Tác phẩm vừa được giới thiệu trong chương trình nghệ thuật chính luận “Một thời hoa lửa” do Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp với các đơn vị tổ chức tại Hà Nội tối 22/7. Qua chất giọng giàu nội lực và cảm xúc của Quán quân Sao Mai 2017 Thu Thủy cùng tiếng cello của nghệ sĩ Thiên Nga, tiếng guitar của nghệ sĩ Thanh Tùng, ca khúc đã góp phần lan tỏa thông điệp tri ân sâu sắc.
  • Khai mạc tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Tối 21/7, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Bộ VHTTDL tổ chức Lễ khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026). Tuần phim sẽ diễn ra từ ngày 21 – 28/7/2026 tại hơn 190 cụm rạp trên toàn quốc.
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Nhận diện di sản văn hóa vùng đất Huế
    Các chuyên gia đến từ các trường đại học, viện nghiên cứu, cơ quan quản lý... trong lĩnh vực lịch sử, văn hóa tham gia chia sẻ và thảo luận “Nhận diện di sản văn hóa tại vùng đất Huế”.
  • Bộ Tư lệnh Quân khu 4 (Bộ Quốc phòng) tri ân các Anh hùng liệt sĩ tại Quảng Trị
    Bộ Tư lệnh Quân khu 4 (Bộ Quốc phòng) dâng hoa, thắp hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ và tổ chức các hoạt động tri ân, kiểm tra và chỉ đạo thực hiện Chiến dịch “500 ngày đêm đẩy mạnh tìm kiếm, cất bốc và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ” tại tỉnh Quảng Trị.
  • Hà Nội phát triển nhà ở xã hội, tạo đà tăng trưởng kinh tế "hai con số"
    Thúc đẩy phát triển nhà ở xã hội đang được xác định là một trong những nhiệm vụ trọng tâm hàng đầu của thành phố Hà Nội, góp phần quan trọng vào việc bảo đảm an sinh xã hội và hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng kinh tế "hai con số".
  • Hà Nội: Tổ chức nhiều chương trình nghệ thuật kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), tối 26/7, Hà Nội sẽ đồng loạt tổ chức 6 chương trình biểu diễn nghệ thuật tại một số địa phương, nhằm tưởng nhớ, tôn vinh các Anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng.
  • Phường Cửa Nam: Tập trung cao điểm hỗ trợ tận nhà, đảm bảo quyền lợi an sinh cho người hưởng lương hưu và trợ cấp BHXH
    Thực hiện các văn bản chỉ đạo của UBND TP.Hà Nội, đặc biệt là Kế hoạch 271/KH-UBND của UBND Thành phố về đợt cao điểm liên ngành bảo đảm chi trả lương hưu, trợ cấp BHXH không bị gián đoạn. Với tinh thần tiên phong phục vụ, ngay từ khi UBND TP. Hà Nội ban hành Kế hoạch, phường Cửa Nam đã tập trung lực lượng, phối hợp chặt chẽ cùng BHXH cơ sở Hoàn Kiếm, Chi nhánh số 3 Trung tâm Phục vụ hành chính công và Bưu điện Hoàn Kiếm rà soát, hỗ trợ tận nhà người dân hoàn thiện thủ tục ủy quyền nhận lương hưu, trợ cấp
Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO