Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa

Chung Tiến Lực 04/12/2025 20:05

Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.

hoai_niem_tet_xua_ha_noi_qua_anh_5_tkrp.jpg
Không khí đón Tết ở phố Hà Nội những năm 80. (Ảnh: David Alan Harvey)

Hà Nội, trước thời đổi mới, hầu hết các các gia đình công nhân, viên chức đều sinh sống trong khu gia đình. Các khu gia đình tập thể được hình thành theo mô hình chung, đa số giống nhau. Đó là các khu gia đình của cơ quan, xí nghiệp, trường học, bệnh viện… có cùng tên gọi là khu tập thể gia đình, gồm những dãy nhà cấp 4, tường bao xây gạch, lợp ngói, giấy dầu, hay phibroxi măng… dãy nhà có nhiều bước gian được ngăn cách bằng bức vách, thưng cót ép hoặc gỗ dán. Mỗi gian nhà là một căn hộ phân phối cho một gia đình. Trong Khu tập thể có chung sân chơi, lối đi, giếng nước, nhà tắm, nhà vệ sinh… Các công trình sử dụng chung ấy có cái bất tiện nhưng cũng có cái vui nhộn. Giếng nước là nơi vo gạo, rửa rau, giặt giũ. Do diện tích căn hộ nhỏ nên sân giếng cũng là nơi hít thở, gặp nhau trò chuyện đủ thứ về giá của mớ rau con cá, tin về tem phiếu những thứ đang có trong cửa hàng thực phẩm hay những tình tiết mới của bộ phim truyền hình dài tập. Sinh hoạt tập thể làm cho Khu tập thể luôn là một không gian sống động, với không khí đầm ấm và thân thiện. Nhà nào cũng có cánh cửa nhưng mở suốt ngày. Những ngày cuối năm khu tập thể chộn rộn hẳn lên. Nhà nào cũng chuẩn bị gạo nếp, lá dong và hẹn nhau đi xếp hàng mua thực phẩm Tết. Rồi các nhà gói bánh trưng và rủ nhau chung nồi nấu bánh. Đêm 30 Tết, khi mọi nhà cúng xong thổ công, thổ địa trong nhà, ngoài sân rủ nhau thành đoàn đi chúc Tết. Vào nhà nào cũng được mời nhấm nháp một ly rượu mùi và mứt quả, thế mà đi một vòng khi về nhà mình cũng chuyếnh choáng say. Mọi người sống hòa thuận, quý mến nhau. Mùa hè, ai đi đâu về đều có quà chia cho cả dãy nhà. Nhà ai có việc gì là mọi người xúm vào giúp đỡ ngay. Cuộc sống cứ vậy diễn ra đều đều, chậm rãi.

Hàng ngày, mọi chế độ sinh hoạt cứ như mặc định. Sáng sớm nghe nhạc tập thể dục từ chiếc loa phường, thanh thiếu niên gọi nhau xếp hàng ở sân, tập thể dục. Nhà nhà, thắp bếp dầu nấu đồ ăn sáng, còn đúc vào cặp lồng cho bữa ăn trưa ở nơi làm việc. Rồi vợ chồng kết hợp việc đi làm với việc đưa con đi nhà trẻ. Buổi chiều đến giờ tan tầm, Khu tập thể đông đúc người đi làm về. Các mẹ tay xách, nách mang rau tươi, đậu phụ, cá mú chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Các ông bố vẫn chưa về chắc còn nán lại cơ quan chơi mấy séc bóng chuyền, cầu lông. Trẻ con đi học về gọi nhau í ới, trêu chọc rồi ríu rít như bầy chim non “Chiều trên sân chung nhỏ/ Đầy ắp tiếng trẻ con”. Nhịp sống chậm và đều đặn đến độ bình thản. Các nhà đều có mức sống sàn sàn như nhau nên khó đấy, khổ đấy nhưng tất cả đều an bài, an phận với đời sống công nhân, viên chức. Nghe thân mật có tiếng gọi qua hiên xin nhau quả ớt, thìa mỡ, nhúm mì chính hay vay tạm bơ gạo khi nhỡ nhàng. Đầu tháng mâm cơm có đậu có cá, cuối tháng nhà nào cũng chỉ cơm canh với lạc rang mặn muối là thường. Rồi chuyện cuối tháng, muộn lương vay tạm tiền chợ cũng là “chuyện ngày thường ở huyện ”. Quả đúng là: “tối lửa tắt đèn có nhau” mà nay cuộc sống hiện đại ở những khu chung cư với nhiều tiện nghi cao cấp không dễ gì có.

Ở cái thời “gạo châu, củi quế”, các gia đình đều phải làm kinh tế phụ. Tiếng là làm kinh tế phụ nhưng lại là chính để bù vào những thiếu thốn trong sinh hoạt hàng ngày. Chủ yếu là tăng gia cải thiện có tính chất “quanh bếp quanh vườn” như nuôi lợn, trồng rau, may gia công, đan len, móc sợi... hầu như nhà nào cũng nuôi lợn trong khuân viên của nhà mình. Công việc chăn nuôi cũng nhiều chuyện bi hài. Có câu chuyện “lợn nuôi tiến sỹ” hay “mắc màn cho lợn”… Nuôi lợn trong nhà thực chất là một cách tiết kiệm. Tích góp cho thành tấm, thành món từ những thứ dư thừa hàng ngày như cọng rau, nước vo gạo, cơm thừa, canh bỏ. Ngoài ra còn tranh thủ đi kiếm thêm thức ăn cho lợn ở những nơi có ao hồ, sẵn bèo, rong đuôi chó và cỏ chân vịt. Trẻ con thì đi quét lá, bẻ cành làm chất đốt nấu cám lợn. Tiền bán lợn dành dụm mua xe đạp. Nhà nào nuôi lợn giỏi còn mua được cả xe máy Babetta, đài cat set JVC.

Tuy là mức sống đơn giản, giống nhau nhưng hoàn cảnh cũng có những khác biệt. Một số gia đình có khốn khó riêng. Có nhà chồng là bộ đội đang đóng quân trên biên giới, chiến tranh và không gian cách trở đã mấy tháng nay không có thư về, người vợ mắt thâm quầng xanh xao, mặt âu sầu và ít nói hẳn. Một gia đình ở cuối dãy vợ làm lao công ở xí nghiệp, chồng không có việc làm ổn định, khi đi xây, khi lại vào trong dân mua chuối xanh gánh ra ga tàu bán. Có chị làm ngành y mỗi tuần phải mấy đêm ngủ trực trong bệnh viện. Thương lắm những nhà có chồng công tác xa, tối thứ bảy mới nhảy tàu về thăm vợ con; mọi việc nuôi nấng, đưa đón con đi học dồn hết cho vợ, rồi người vợ phải nghỉ “một cục” để chăm con. Chủ nhật các gia đình đều quanh quẩn ở nhà. Phụ nữ với bao việc vặt do cả tuần dồn lại, còn đàn ông thì chăm lo, sửa chữa mấy chiếc xe đạp, đóng chuồng gà, chẻ củi.

Ở Hà Nội, sống trong khu tập thể, đám trẻ con là thích nhất vì có nhiều bạn cùng trang lứa. Chúng là những công dân tự do, cửa nhà nào cũng ra vào hồn nhiên như nhà của mình. Có đứa trẻ ở nhà bố mẹ ép cho ăn rất khó khăn nhưng ăn cơm trực hàng xóm thì lại rất ngoan. Cả việc đi nhà trẻ cũng vậy, thường là ai đi đón con thì nhân tiện đón luôn con cho nhà bên. Trẻ con vô tư xếp ghế xí phần chỗ xem ti vi ở những nhà có ti vi và rất thích xem chương trình “Những bông hoa nhỏ”. Thời ấy chưa có dạy thêm, học thêm nên ngoài giờ học trên lớp và giờ học ở nhà thì chúng có vô số thời gian để chơi và nghịch ngơm. Với trẻ con khu tập thể là cả một ký ức tuổi thơ sống động và ngập tràn kỷ niệm. Ở nơi ấy cuộc sống giản dị, êm đềm với những nhà bên gần gũi, thân thương. Mặc cho cuộc sống lúc bấy giờ có những khó khăn, chật vật nhưng dường như ai đó cũng đều thầm lặng chia sẻ với sự thiếu thốn chung của cả nước sau những năm chiến tranh, bom đạn. Bọn trẻ thì luôn vô tư, hạnh phúc và tự hào về khu tập thể của mình.

Nhưng có lẽ cảm động nhất là khi có khách ở quê ra chơi. Ông bà, chú bác của nhà ai cũng coi như của cả khu gia đình. “Ông bà ở quê ra/Niềm vui của cả ‘làng’/Ấm áp nhà chung lối/Có gì cũng mang sang”. Đồng quà quê là tấm mía bắp ngô, bó chè tươi mà vui như tết. Ông bà ra chơi được trẻ con dẫn đi chơi khắp các nhà. Hàng ngày các con đi làm, các cháu đi học. Các cụ quét sân, nhổ cỏ ở lối đi chung cho cả khu. Dường như đã quen với công việc ruộng đồng, luôn chân luôn tay nên không chịu được cảnh ngồi chơi trong nhà. Nhớ con, nhớ cháu nhưng cũng chỉ ở chơi được một vài tuần rồi lại trở về vì công việc đồng áng đang đợi. Nhà thơ Lê Đình Cánh có những câu thơ rất hay viết về các cụ ở quê khi ra thành phố thăm con đang sinh sống trong Khu tập thể : “Áo nâu còn đậu mưa phùn/Còn hoai vị cỏ sục bùn lúa non/Sang đường tay níu áo con/Ngã tư hối hả xe bon ngược chiều” và “Lên thang chẳng dám bước dài/Vào khu tập thể gặp ai cũng chào”.

Sau này, khi lớn lên trẻ con ở khu tập thể chúng nhớ mãi hồi ức đẹp về nơi mình sống suốt một thời gian dài, sẽ là hành trang theo suốt cuộc đời. Ở trong khu tập thể chúng có cả tuổi thơ hồn nhiên trong trẻo, nghịch ngợm. Ở đó, mảnh trời nhiều nắng vàng, nhiều kỷ niệm đầu đời yêu thương, cả nước mắt và ước vọng. Có lẽ chính vì thế mà Phan Thị Thanh Nhàn đã có câu thơ: “Căn phòng đã nhốt/Những ngày trong veo / Mùa xuân còn mãi/Nơi mình buông neo”. Thương nhớ ở khu tập thể, tuy chật chội nhưng trước thềm hiên, nhà nào cũng thiết trí một ô đất nhỏ trồng cây cảnh. Suốt bốn mùa đều thơm hương và đẹp hoa. “Vài bông hoa hồng nở/Nõn nà lộc chồi xanh/Như gom cả mùa xuân/Vào góc vườn sân nhỏ”

Năm tháng qua đi, hình ảnh về khu tập thể trở thành một phần không thể nào thiếu mỗi khi khơi gợi về một thời gian khó. Cảm xúc về nơi ta từng sống suốt một thời gian dài, hành trang đi theo cả cuộc đời. Để rồi trong cuộc sống hiện đại tất cả những điều ấy hiện lên xúc động và thương nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bát Tràng khơi dòng di sản, kiến tạo giá trị công nghiệp văn hóa
    Trong dòng chảy phát triển công nghiệp văn hóa của Thủ đô, Bát Tràng đang chuyển mình từ một làng nghề gốm truyền thống thành không gian sáng tạo đa giá trị, nơi di sản được kết nối với nghệ thuật, công nghệ, du lịch và kinh tế đêm. Việc trở thành điểm nhấn của Festival Thăng Long – Hà Nội năm 2026 không chỉ mở ra cách thức mới để kể câu chuyện về đất, lửa và nghề gốm, mà còn khẳng định sức sống của di sản trong đời sống đương đại, góp phần hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam; Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội .
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Hà Nội khẳng định vị thế trong Mạng lưới “Thành phố học tập toàn cầu”
    Hà Nội đang từng bước khẳng định vị thế của mình khi chính thức gia nhập Mạng lưới “Thành phố học tập toàn cầu” của UNESCO. Để hiện thực hóa các cam kết quốc tế và đáp ứng yêu cầu của thời đại mới, Thủ đô đặt ra tầm nhìn chiến lược giai đoạn 2026 - 2030 và hướng tới năm 2045 với mục tiêu biến học tập suốt đời thành nền tảng cốt lõi phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, nâng cao năng lực cạnh tranh và xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh...
  • GS.TS Vũ Minh Khương: "Quản trị đô thị tốt bắt đầu từ câu hỏi người dân cần gì để sống tốt hơn"
    GS.TS Vũ Minh Khương sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng, trưởng thành ở Hà Nội, từng học tập tại Đại học Harvard và hiện là giảng viên cao cấp Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Đại học Quốc gia Singapore. Ông cũng từng là thành viên Tổ tư vấn Kinh tế của Thủ tướng Chính phủ. Trong cuộc trò chuyện với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội, ông đã chia sẻ về năng lực tự chủ trí tuệ, khả năng kiến tạo tương lai của Việt Nam và những kinh nghiệm từ Singapore có thể gợi mở cho Hà Nội trong quản trị đô thị, nâng cao chất lượng sống của người dân.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Tây Hồ lấy ý kiến người dân về quy hoạch tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây
    Ngày 7/9, UBND phường Tây Hồ phối hợp với Viện Quy hoạch và Kiến trúc đô thị - Trường Đại học Xây dựng cùng Công ty TNHH Thành phố Mặt Trời tổ chức Hội nghị báo cáo, xin ý kiến cộng đồng dân cư đối với Quy hoạch phương án tuyến, vị trí công trình theo tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây và Quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 Dự án đầu tư, cải tạo phát huy giá trị khu vực hồ Tây và tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ theo phương thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO