Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa

Chung Tiến Lực 04/12/2025 20:05

Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.

hoai_niem_tet_xua_ha_noi_qua_anh_5_tkrp.jpg
Không khí đón Tết ở phố Hà Nội những năm 80. (Ảnh: David Alan Harvey)

Hà Nội, trước thời đổi mới, hầu hết các các gia đình công nhân, viên chức đều sinh sống trong khu gia đình. Các khu gia đình tập thể được hình thành theo mô hình chung, đa số giống nhau. Đó là các khu gia đình của cơ quan, xí nghiệp, trường học, bệnh viện… có cùng tên gọi là khu tập thể gia đình, gồm những dãy nhà cấp 4, tường bao xây gạch, lợp ngói, giấy dầu, hay phibroxi măng… dãy nhà có nhiều bước gian được ngăn cách bằng bức vách, thưng cót ép hoặc gỗ dán. Mỗi gian nhà là một căn hộ phân phối cho một gia đình. Trong Khu tập thể có chung sân chơi, lối đi, giếng nước, nhà tắm, nhà vệ sinh… Các công trình sử dụng chung ấy có cái bất tiện nhưng cũng có cái vui nhộn. Giếng nước là nơi vo gạo, rửa rau, giặt giũ. Do diện tích căn hộ nhỏ nên sân giếng cũng là nơi hít thở, gặp nhau trò chuyện đủ thứ về giá của mớ rau con cá, tin về tem phiếu những thứ đang có trong cửa hàng thực phẩm hay những tình tiết mới của bộ phim truyền hình dài tập. Sinh hoạt tập thể làm cho Khu tập thể luôn là một không gian sống động, với không khí đầm ấm và thân thiện. Nhà nào cũng có cánh cửa nhưng mở suốt ngày. Những ngày cuối năm khu tập thể chộn rộn hẳn lên. Nhà nào cũng chuẩn bị gạo nếp, lá dong và hẹn nhau đi xếp hàng mua thực phẩm Tết. Rồi các nhà gói bánh trưng và rủ nhau chung nồi nấu bánh. Đêm 30 Tết, khi mọi nhà cúng xong thổ công, thổ địa trong nhà, ngoài sân rủ nhau thành đoàn đi chúc Tết. Vào nhà nào cũng được mời nhấm nháp một ly rượu mùi và mứt quả, thế mà đi một vòng khi về nhà mình cũng chuyếnh choáng say. Mọi người sống hòa thuận, quý mến nhau. Mùa hè, ai đi đâu về đều có quà chia cho cả dãy nhà. Nhà ai có việc gì là mọi người xúm vào giúp đỡ ngay. Cuộc sống cứ vậy diễn ra đều đều, chậm rãi.

Hàng ngày, mọi chế độ sinh hoạt cứ như mặc định. Sáng sớm nghe nhạc tập thể dục từ chiếc loa phường, thanh thiếu niên gọi nhau xếp hàng ở sân, tập thể dục. Nhà nhà, thắp bếp dầu nấu đồ ăn sáng, còn đúc vào cặp lồng cho bữa ăn trưa ở nơi làm việc. Rồi vợ chồng kết hợp việc đi làm với việc đưa con đi nhà trẻ. Buổi chiều đến giờ tan tầm, Khu tập thể đông đúc người đi làm về. Các mẹ tay xách, nách mang rau tươi, đậu phụ, cá mú chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Các ông bố vẫn chưa về chắc còn nán lại cơ quan chơi mấy séc bóng chuyền, cầu lông. Trẻ con đi học về gọi nhau í ới, trêu chọc rồi ríu rít như bầy chim non “Chiều trên sân chung nhỏ/ Đầy ắp tiếng trẻ con”. Nhịp sống chậm và đều đặn đến độ bình thản. Các nhà đều có mức sống sàn sàn như nhau nên khó đấy, khổ đấy nhưng tất cả đều an bài, an phận với đời sống công nhân, viên chức. Nghe thân mật có tiếng gọi qua hiên xin nhau quả ớt, thìa mỡ, nhúm mì chính hay vay tạm bơ gạo khi nhỡ nhàng. Đầu tháng mâm cơm có đậu có cá, cuối tháng nhà nào cũng chỉ cơm canh với lạc rang mặn muối là thường. Rồi chuyện cuối tháng, muộn lương vay tạm tiền chợ cũng là “chuyện ngày thường ở huyện ”. Quả đúng là: “tối lửa tắt đèn có nhau” mà nay cuộc sống hiện đại ở những khu chung cư với nhiều tiện nghi cao cấp không dễ gì có.

Ở cái thời “gạo châu, củi quế”, các gia đình đều phải làm kinh tế phụ. Tiếng là làm kinh tế phụ nhưng lại là chính để bù vào những thiếu thốn trong sinh hoạt hàng ngày. Chủ yếu là tăng gia cải thiện có tính chất “quanh bếp quanh vườn” như nuôi lợn, trồng rau, may gia công, đan len, móc sợi... hầu như nhà nào cũng nuôi lợn trong khuân viên của nhà mình. Công việc chăn nuôi cũng nhiều chuyện bi hài. Có câu chuyện “lợn nuôi tiến sỹ” hay “mắc màn cho lợn”… Nuôi lợn trong nhà thực chất là một cách tiết kiệm. Tích góp cho thành tấm, thành món từ những thứ dư thừa hàng ngày như cọng rau, nước vo gạo, cơm thừa, canh bỏ. Ngoài ra còn tranh thủ đi kiếm thêm thức ăn cho lợn ở những nơi có ao hồ, sẵn bèo, rong đuôi chó và cỏ chân vịt. Trẻ con thì đi quét lá, bẻ cành làm chất đốt nấu cám lợn. Tiền bán lợn dành dụm mua xe đạp. Nhà nào nuôi lợn giỏi còn mua được cả xe máy Babetta, đài cat set JVC.

Tuy là mức sống đơn giản, giống nhau nhưng hoàn cảnh cũng có những khác biệt. Một số gia đình có khốn khó riêng. Có nhà chồng là bộ đội đang đóng quân trên biên giới, chiến tranh và không gian cách trở đã mấy tháng nay không có thư về, người vợ mắt thâm quầng xanh xao, mặt âu sầu và ít nói hẳn. Một gia đình ở cuối dãy vợ làm lao công ở xí nghiệp, chồng không có việc làm ổn định, khi đi xây, khi lại vào trong dân mua chuối xanh gánh ra ga tàu bán. Có chị làm ngành y mỗi tuần phải mấy đêm ngủ trực trong bệnh viện. Thương lắm những nhà có chồng công tác xa, tối thứ bảy mới nhảy tàu về thăm vợ con; mọi việc nuôi nấng, đưa đón con đi học dồn hết cho vợ, rồi người vợ phải nghỉ “một cục” để chăm con. Chủ nhật các gia đình đều quanh quẩn ở nhà. Phụ nữ với bao việc vặt do cả tuần dồn lại, còn đàn ông thì chăm lo, sửa chữa mấy chiếc xe đạp, đóng chuồng gà, chẻ củi.

Ở Hà Nội, sống trong khu tập thể, đám trẻ con là thích nhất vì có nhiều bạn cùng trang lứa. Chúng là những công dân tự do, cửa nhà nào cũng ra vào hồn nhiên như nhà của mình. Có đứa trẻ ở nhà bố mẹ ép cho ăn rất khó khăn nhưng ăn cơm trực hàng xóm thì lại rất ngoan. Cả việc đi nhà trẻ cũng vậy, thường là ai đi đón con thì nhân tiện đón luôn con cho nhà bên. Trẻ con vô tư xếp ghế xí phần chỗ xem ti vi ở những nhà có ti vi và rất thích xem chương trình “Những bông hoa nhỏ”. Thời ấy chưa có dạy thêm, học thêm nên ngoài giờ học trên lớp và giờ học ở nhà thì chúng có vô số thời gian để chơi và nghịch ngơm. Với trẻ con khu tập thể là cả một ký ức tuổi thơ sống động và ngập tràn kỷ niệm. Ở nơi ấy cuộc sống giản dị, êm đềm với những nhà bên gần gũi, thân thương. Mặc cho cuộc sống lúc bấy giờ có những khó khăn, chật vật nhưng dường như ai đó cũng đều thầm lặng chia sẻ với sự thiếu thốn chung của cả nước sau những năm chiến tranh, bom đạn. Bọn trẻ thì luôn vô tư, hạnh phúc và tự hào về khu tập thể của mình.

Nhưng có lẽ cảm động nhất là khi có khách ở quê ra chơi. Ông bà, chú bác của nhà ai cũng coi như của cả khu gia đình. “Ông bà ở quê ra/Niềm vui của cả ‘làng’/Ấm áp nhà chung lối/Có gì cũng mang sang”. Đồng quà quê là tấm mía bắp ngô, bó chè tươi mà vui như tết. Ông bà ra chơi được trẻ con dẫn đi chơi khắp các nhà. Hàng ngày các con đi làm, các cháu đi học. Các cụ quét sân, nhổ cỏ ở lối đi chung cho cả khu. Dường như đã quen với công việc ruộng đồng, luôn chân luôn tay nên không chịu được cảnh ngồi chơi trong nhà. Nhớ con, nhớ cháu nhưng cũng chỉ ở chơi được một vài tuần rồi lại trở về vì công việc đồng áng đang đợi. Nhà thơ Lê Đình Cánh có những câu thơ rất hay viết về các cụ ở quê khi ra thành phố thăm con đang sinh sống trong Khu tập thể : “Áo nâu còn đậu mưa phùn/Còn hoai vị cỏ sục bùn lúa non/Sang đường tay níu áo con/Ngã tư hối hả xe bon ngược chiều” và “Lên thang chẳng dám bước dài/Vào khu tập thể gặp ai cũng chào”.

Sau này, khi lớn lên trẻ con ở khu tập thể chúng nhớ mãi hồi ức đẹp về nơi mình sống suốt một thời gian dài, sẽ là hành trang theo suốt cuộc đời. Ở trong khu tập thể chúng có cả tuổi thơ hồn nhiên trong trẻo, nghịch ngợm. Ở đó, mảnh trời nhiều nắng vàng, nhiều kỷ niệm đầu đời yêu thương, cả nước mắt và ước vọng. Có lẽ chính vì thế mà Phan Thị Thanh Nhàn đã có câu thơ: “Căn phòng đã nhốt/Những ngày trong veo / Mùa xuân còn mãi/Nơi mình buông neo”. Thương nhớ ở khu tập thể, tuy chật chội nhưng trước thềm hiên, nhà nào cũng thiết trí một ô đất nhỏ trồng cây cảnh. Suốt bốn mùa đều thơm hương và đẹp hoa. “Vài bông hoa hồng nở/Nõn nà lộc chồi xanh/Như gom cả mùa xuân/Vào góc vườn sân nhỏ”

Năm tháng qua đi, hình ảnh về khu tập thể trở thành một phần không thể nào thiếu mỗi khi khơi gợi về một thời gian khó. Cảm xúc về nơi ta từng sống suốt một thời gian dài, hành trang đi theo cả cuộc đời. Để rồi trong cuộc sống hiện đại tất cả những điều ấy hiện lên xúc động và thương nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
(0) Bình luận
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
  • Lẵng hoa tươi Hồ Gươm
    Hồ Gươm giữa lòng Hà Nội. Hồ như chiếc gương ngọc soi những con phố nhỏ, những ngôi nhà “mái ngói thâm nâu” vừa mộc mạc vừa phóng khoáng nét hào hoa, tao nhã. Khung cảnh Hồ Gươm bốn mùa mắt biếc, thu vào đây cả bầu trời xanh lơ.
  • Tôi đi “nhặt” Hà Nội xưa cùng Nguyễn Công Hoan
    Tôi thuộc thế hệ 8X, gắn bó với Hà Nội khi tiếng còi xe đã át đi nhiều âm thanh của một thời xa vắng. Ký ức về Hà Nội trong tôi là những con phố đã đổi thay tên gọi, những tòa nhà cao tầng vươn mình che khuất bóng cổ thụ, và những câu chuyện về quá khứ chỉ còn là lời kể của ông bà, cha mẹ. Tôi chưa từng hít thở bầu không khí của Hà Nội đầu thế kỷ 20, chưa từng bước chân trên con đường Cổ Ngư còn thắp đèn dầu hỏa năm 1918, hay lắng nghe tiếng "kèn đuổi ma" rờn rợn ở dốc Hàng Gà.
  • Hà Nội - Thành phố của những mùa hội và phong tục cổ
    Hà Nội, trong tâm hồn mỗi người, không chỉ là những con phố cổ kính hay những Hồ Gươm, Hồ Tây thơ mộng. Hà Nội còn là một dòng sông của thời gian, mà trên đó, các lễ hội và phong tục dân gian chính là những con sóng sống động, mãi mãi xô bờ, mãi mãi ngân vang.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giải thưởng Búp Sen Vàng: Tôn vinh và chắp cánh cho các tài năng nghệ thuật nhí Việt Nam
    Chiều 11/1/2026, tại Hà Nội, Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng đã tổ chức Lễ công bố Giải thưởng Búp Sen Vàng, đánh dấu sự ra đời của một giải thưởng văn hóa - nghệ thuật mang đậm giá trị nhân văn, nhằm tôn vinh và chắp cánh cho các tài năng nghệ thuật nhí Việt Nam.
  • Khai mạc chương trình “Tụ hội Sáng tạo” – Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026
    Tối 10/1, tại không gian phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (phường Hoàn Kiếm, Hà Nội), UBND Thành phố Hà Nội phối hợp với Hội Kiến trúc sư Việt Nam khai mạc chương trình “Tụ hội Sáng tạo” – sự kiện khởi động chuỗi hoạt động hướng tới Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, dự kiến diễn ra vào tháng 11 năm nay.
  • “Thuyền cá Việt Nam”: Một góc nhìn độc đáo về văn hóa biển Việt
    Nhà xuất bản Phụ nữ Việt Nam vừa ra mắt bạn đọc ấn phẩm “Thuyền cá Việt Nam” của tác giả Ken Preston, do Đỗ Thái Bình dịch. Cuốn sách mang đến một cách tiếp cận đặc biệt về lịch sử, địa lý và văn hóa Việt Nam thông qua hình dáng, kết cấu và đời sống của những con tàu, con thuyền gắn bó với biển cả ba miền đất nước.
  • Chân dung người Bí thư Chi bộ tận tâm vì sự phát triển chung tại phường Tây Hồ
    Trong tiến trình xây dựng và chỉnh đốn Đảng hiện nay, khi yêu cầu đặt ra ngày càng cao, vai trò của tổ chức Đảng ở cơ sở càng trở nên đặc biệt quan trọng. Chính từ những chi bộ khu dân cư, nơi gần dân nhất, sát dân nhất mà đường lối, chủ trương của Đảng được chuyển hóa thành hành động cụ thể, lan tỏa thành sự đồng thuận xã hội. Ở đó, người Bí thư Chi bộ không chỉ là người tổ chức sinh hoạt Đảng, mà còn là hạt nhân chính trị, là điểm tựa niềm tin của đảng viên và Nhân dân. Tại phường Tây Hồ, TP Hà Nội, đồng chí Nguyễn Hùng Khánh – Bí thư Chi bộ 4 (Quảng An) là một điển hình tiêu biểu.
  • Khởi động chiến dịch “Chung vị Tết Việt - gắn kết muôn miền” góp phần kết nối cộng đồng
    Ngày 10/1, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam, Bộ Tư lệnh Biên phòng phối hợp cùng Tổng Công ty Cổ phần Bia - Rượu - Nước giải khát Sài Gòn (SABECO) chính thức khởi động chiến dịch “Chung vị Tết Việt - gắn kết muôn miền”.
Đừng bỏ lỡ
  • Đón xuân mới cùng “Hà Nội – Niềm tin và hy vọng” trong chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
    Vào đúng 15h30 chiều Chủ nhật hàng tuần, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của người dân Thủ đô khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo khán giả.
  • Chiêm ngưỡng vẻ đẹp các tỉnh thành qua triển lãm “Chất Địa Phương”
    Trong khuôn khổ chương trình "Tụ hội Sáng tạo" - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, triển lãm “Chất Địa Phương” trưng bày 89 tác phẩm xuất sắc nhất của 98 nghệ sĩ trong cuộc thi vẽ minh họa cùng tên được phát động vào tháng 5/2025.
  • Khởi động Đề án khảo sát tiềm năng phát triển không gian sáng tạo và trung tâm công nghiệp văn hóa Hà Nội
    Ngày 10/1, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, Tọa đàm “Giới thiệu Đề án Khảo sát các không gian tiềm năng trở thành Không gian Sáng tạo và Trung tâm Công nghiệp Văn hóa trong Thành phố” đã được tổ chức tại Nhà Bát Giác và không gian Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sự kiện là một trong những hoạt động trọng điểm, mở đầu cho tiến trình xây dựng hạ tầng sáng tạo đô thị của Thủ đô theo định hướng dài hạn.
  • “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” - Mở hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam
    Vào ngày 30/1/2026, bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” chính thức khởi chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc. Được ấp ủ suốt một thập kỷ, bộ phim hành động - võ thuật - phá án này đã mở ra hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam khi lần đầu tiên đưa môn phái Votado lên màn ảnh rộng.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 1
    “Âm nhạc cuối tuần” là chương trình nghệ thuật đặc biệt do Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội tổ chức thường niên vào Chủ nhật hàng tuần tại Nhà Kèn Bát Giác. Podcast “Âm nhạc cuối tuần” của Tạp chí Người Hà Nội sẽ tuyển chọn, giới thiệu lại những giai điệu, những bản nhạc đặc sắc của chương trình trên nền tảng của Tạp chí điện tử.
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
  • Điểm hẹn cuối tuần với jazz và những giai điệu quen thuộc giữa lòng Hà Nội
    Sau những buổi biểu diễn để lại nhiều dư âm, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục trở lại vào chiều Chủ nhật tuần này tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, mang đến cho công chúng Thủ đô một cuộc hẹn âm nhạc giàu cảm xúc.
  • "Con đường gốm sứ" lặng lẽ hòa vào nhịp sống hiện đại của Thủ đô
    Dọc theo triền đê sông Hồng, giữa dòng xe cộ nối tiếp mỗi ngày, những mảng tranh gốm sứ nhiều màu sắc vẫn hiện hữu như một phần quen thuộc của cảnh quan đô thị Hà Nội. Không còn là điểm dừng chân thu hút sự chú ý như hơn một thập kỷ trước, bức tranh tường ngày nay tồn tại lặng lẽ giữa nhịp sống thường nhật, gợi nhắc một dấu mốc lịch sử Kỷ niệm nghìn năm Thăng Long- Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng.
Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO