Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lẵng hoa tươi Hồ Gươm

Chung Tiến Lực 11:06 13/10/2025

Hồ Gươm giữa lòng Hà Nội. Hồ như chiếc gương ngọc soi những con phố nhỏ, những ngôi nhà “mái ngói thâm nâu” vừa mộc mạc vừa phóng khoáng nét hào hoa, tao nhã. Khung cảnh Hồ Gươm bốn mùa mắt biếc, thu vào đây cả bầu trời xanh lơ.

mceu_67032867531716201705287-1-.jpg
Ảnh minh họa: Hồ Hạ

Sống ở Hà Nội, đã thành thói quen tôi mỗi tuần đều ghé qua Hồ Gươm như là để tìm lại chính mình trong hào sảng : “ … Đây lắng hồn núi sông”, để rồi thảnh thơi thả hồn theo nhịp sống đô thị. Mùa đi qua Hồ Gươm khơi gợi và quyến rũ lạ thường. Mùa về trên phố là bùa mê dẫn dụ lòng người bởi âm hưởng và giai điệu mới, cũ cứ đan xen chộn rộn trong tâm trí.

Hồ Gươm huyền ảo như một lẵng hoa tươi đang còn đẫm ướt sương mai. Những màn mưa vừa nhẹ, vừa mỏng như một tấm màn nước mờ mờ, ảo ảo tạo không gian như sương như khói. Đứng lặng lẽ mà hút hồn người là màu trắng tinh khôi của hoa sưa, trắng hồng pha tím đến hoang dại hoa ban và đỏ thắm lá bằng lăng… Ám ảnh khi bắt gặp mấy giọt mưa đọng trên làn mi cong mắt lá y như ánh mắt trong trẻo, mộng mơ. Mưa phùn giăng mắc, mưa phùn đang dệt lên chiếc khăn voan kỳ ảo, lung linh gợi cảm giác giữa mộng và thực. Là tranh màu nước hay là ảo ảnh đây? Thú vị nhất là lòng bỗng reo lên khi bất chợt những chồi non tơ, lộc nhung biếc đang cố lách ra, vươn lên màu xanh mướt nhỏ xíu như những đốm sáng trong mưa. Trong tim ta cũng động cựa, len lỏi làn hơi ấm dù trời đang lạnh. Mùa Xuân mưa bụi bay, cây xanh ven hồ, từ cây gạo, cây vông, lộc vừng đến liễu, phượng hay hàng cây sấu đều có dáng đẹp riêng trời cho, đang điệu đà, xúng xính trong màu áo mới. Đến mảnh dẻ nhành liễu đung đưa bên hồ cũng tạo sức hấp dẫn đến kỳ lạ làm ta như người mộng du trong cõi thực…

Lãng mạn và mê ly là mùa cây lộc vừng thay lá. Đang từ xanh bỗng nhiên đồng loạt chuyển sang vàng cứ như có hẹn ước trăm năm của đôi lứa không gian và thời gian. Màu vàng lá lộc vừng làm sáng cả một góc trời, nhuộm vàng hoe một góc phố, gieo vào lòng người nỗi buồn, cái nhớ không đâu. Cây lộc vừng thả từng sợi dây đính hoa đỏ vào mặt hồ làm bức rèm che nơi công chúa cấm cung. Cánh hoa rơi trải thảm đỏ trên mặt nước lung linh dập dờn, lan tỏa một mùi hương gợi nhớ hương bưởi, hương cau.

Mùa hè về, “Tháp Bút thả thơ trên mặt hồ/Dịu dàng liễu rủ lá làm ô”. Hồ Gươm lồng lộng gió nồm Nam thổi. Gió ùa vào lặn sâu xuống lòng hồ. Rồi, gió từ dưới lòng hồ lại bay lên mang theo hơi mát quạt cho thành phố ngủ. Bên bờ hồ, Tượng Vua Lê đúc bằng hợp kim đồng vàng khuất sau những tán lá xanh rờn. Bức tượng đứng trên bệ đá cao chót vót hình trụ, dưới chân bệ đá choãi ra như chiếc trống đồng lịch sử, trang nghiêm mà nên thơ. Mùa Hè rực rỡ phượng đỏ. Hoa phượng đỏ chói thả cành xuống chao, vớt gió mặt hồ. Cây bằng lăng bông tím mộng mơ. Muồng, hoàng yến kiêu kỳ màu hoa vàng óng. Nơi đây, điểm hẹn cho trai thanh nữ tú. Nhiều đôi uyên ương chọn sắc xanh mơn mởn của hàng cây cổ thụ để giữ mãi trong bộ ảnh cưới. Sáng sớm có biết bao người qua đây tập thể dục, hít thở không khí trong lành, như được tiếp nhận năng lượng sinh khí núi sông hội tụ, hòa mình vào nhịp sống sôi động sau khi thưởng thức ly cà phê thơm suốt một ngày.

Rồi mùa thu vàng mang theo cơn gió đi qua Hồ Gươm đẹp đến nao lòng. Bầu trời biếc xanh, nắng mang vàng ngọt mật tơ vương trên những con đường góc phố, trên những ngọn cây lá mới chớm hoe vàng. Nước hồ xanh màu ngọc bích huyền thoại trong thăm thẳm màu xanh huyền tích lịch sử. Gió heo may nhè nhẹ cuốn theo chiếc lá xoay tròn như nốt nhạc tình yêu. Hương ngọc lan thoang thoảng bay, hương hoa sữa thì mải mê “thương về lỗi cũ”… Bên kia đền Ngọc Sơn: “Uốn cong đáy nước cầu Thê Húc/Soi bóng Hồ Gươm nét cố đô” là những tà áo dài thiếu nữ phơi phới dưới tán lá vàng khiến khung cảnh càng thêm lãng mạn. Có bao nhiêu bước chân dạo hoàng hôn vàng phai trên mặt hồ, ngấm thấm sự thong thả mà nghe tiếng nhạc điểm giờ trên nóc nhà Bưu điện cho cuộc sống chậm lại. Đêm Thu bên Hồ như sâu lắng, tĩnh lặng êm đềm như hoài cổ.

Thế rồi đã đến mùa Đông, chính nơi đây cũng làm nên nỗi nhớ mùa Đông cho bao người con Hà Nội xa xứ. Cây lá khẳng khiu, trơ trụi làm nên vẻ đẹp “thủy mặc” riêng có Hồ Gươm. Cảnh sắc ven hồ lãng đãng màu sương khói, như lạc vào cõi ảo, cõi mơ: “Sáng sớm mùa Đông nắng hanh hao/Sương mỏng mặt hồ bay lơ lửng/Se sắt lạnh, dịu dàng hoa sữa/Phố thanh bình/Cảnh lại xôn xao/…Níu lòng/Người xa”.

“Xuân xanh, Hè đỏ, Thu vàng, Đông bạc”. Mùa đi qua Hồ Gươm với những gam màu tươi sáng làm nên một bức tranh sơn mài. Hồ Gươm, điểm nhấn bình lặng giữa Thủ đô ồn ào, đô hội. Biểu tượng khát khao hòa bình (Trả gươm cầm bút). Nơi đây vừa là danh lam thắng cảnh vừa là di tích lịch sử. Như một nhà hiền triết Hồ Gươm, người dân đến đây trải lòng tri âm, tri kỷ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Tôi đi “nhặt” Hà Nội xưa cùng Nguyễn Công Hoan
    Tôi thuộc thế hệ 8X, gắn bó với Hà Nội khi tiếng còi xe đã át đi nhiều âm thanh của một thời xa vắng. Ký ức về Hà Nội trong tôi là những con phố đã đổi thay tên gọi, những tòa nhà cao tầng vươn mình che khuất bóng cổ thụ, và những câu chuyện về quá khứ chỉ còn là lời kể của ông bà, cha mẹ. Tôi chưa từng hít thở bầu không khí của Hà Nội đầu thế kỷ 20, chưa từng bước chân trên con đường Cổ Ngư còn thắp đèn dầu hỏa năm 1918, hay lắng nghe tiếng "kèn đuổi ma" rờn rợn ở dốc Hàng Gà.
(0) Bình luận
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
Đừng bỏ lỡ
Lẵng hoa tươi Hồ Gươm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO