Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội

Hà Vinh Tâm 31/08/2026 15:50

Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!

bai-3-hinh-1.-dong-nguoi-o-ga-cat-linh.jpg
Dòng người ở ga Cát Linh

Tôi quay lại. Hằng đang cười. Chỉ thế thôi mà mắt tôi cay.

Hôm ấy lớp chúng tôi chuyển từ 101 Trần Hưng Đạo sang số 4 Trịnh Hoài Đức. Lần đầu đi đường ấy, tôi xuống ga Cát Linh rồi theo dòng người ra phố. Người từ ga tỏa đi rất nhanh, ai cũng như đã thuộc lòng nơi mình cần đến. Còn tôi, một người đàn bà ngoài bốn mươi, đã quen đứng lớp, quen chỉ đường cho học trò và đồng nghiệp, bỗng thấy mình nhỏ lại giữa một thành phố đông. Rồi Hằng gọi. Giữa bao nhiêu bước chân, có một người nhận ra mình từ phía sau. Một tiếng gọi đúng tên làm con đường đang lạ bỗng gần đi. Tôi bước lên xe, lòng vui như một cô học trò vừa tìm thấy bạn giữa sân trường.

Những ngày tháng Tám ấy, tôi thường đi tàu điện từ Yên Nghĩa vào thành phố. Buổi sáng, toa tàu đầy những gương mặt đang bắt đầu một ngày làm việc. Có người nhìn điện thoại, có người tựa bên cửa kính. Nhưng hễ một cụ già, một phụ nữ mang thai hay một em nhỏ bước lên, thường sẽ có ai đó đứng dậy. Không ai nói gì nhiều. Một người rời ghế, một người khẽ gật đầu, tàu lại đi. Tôi thích những khoảng nhường rất nhỏ ấy của Hà Nội.

Có một chiều tôi vào thư viện Viện Khoa học Giáo dục ở 106 Trần Hưng Đạo tìm luận án. Trời đã muộn. Tôi còn loay hoay giữa những tài liệu chưa đúng điều mình cần, cô thủ thư vẫn kiên nhẫn lấy từng cuốn, rồi gọi:

- “Em ơi, đây phải không?”

Tiếng “em ơi” nghe nhẹ tênh. Nhưng khi ấy đã quá giờ cô phải về. Tôi cúi trên những trang luận án còn cô vẫn tìm thêm. Một người sắp hết giờ làm việc, một người đang cần thêm chút thời gian. Chẳng ai nói đến sự tử tế. Chỉ có cánh cửa thư viện chưa khép vội.

Ra khỏi đó, điện thoại tôi gần cạn pin. Tôi lo lát nữa không đủ pin để quẹt thẻ lên tàu. Đang mở lời hỏi cô hàng nước, một người phụ nữ ở nhà gần đó gọi sang:

- “Em ơi, xạc này được không?”

Lại một tiếng “em ơi”. Tôi ngồi chờ những con số pin nhích lên từng chút. Ngoài phố, người vẫn qua lại. Người phụ nữ ấy không biết tôi từ đâu đến cũng chẳng cần biết tôi là ai. Chị chỉ thấy một người đang cần sạc điện thoại để đi tiếp. Có những lúc, một thành phố trở nên gần gũi không phải vì ta đã thuộc đường mà vì giữa đường có người nhìn thấy mình.

Rồi tôi bắt đầu nghe tên mình nhiều hơn trong những ngày ở Hà Nội. Hằng, chị Liên, Mai và tôi - bốn người phụ nữ từ Hà Nội, Tuyên Quang, An Giang, Nghệ An - gặp nhau khi tuổi học trò đã ở rất xa. Vậy mà chỉ ít ngày, tầng năm nơi chúng tôi học đã đầy những tiếng gọi nhau. Gọi khi một người đến muộn. Gọi lúc chia bông ngô, củ khoai, quả ổi. Gọi nhau xem một điều chưa rõ trong bài học cô giao. Gọi khi rủ xuống nhà ăn. Gọi từ đầu hành lang sang cuối hành lang khi hẹn nhau tranh thủ đi dạo phố. Có khi chỉ cần nghe tên mình bật lên trong tiếng cười của ba người còn lại, tôi đã thấy vui.

bai-3-hinh-2.-bon-chi-em-ncs-o-thu-vien-quoc-gia-ha-noi.jpg
Bốn chị em NCS ở Thư viện quốc gia Hà Nội

Hằng mang xôi cốm đến lớp. Chị Liên có những câu chuyện từ Tuyên Quang. Mai mang theo cái nắng xa xôi của An Giang. Tôi từ Nghệ An ra. Bốn miền đất ngồi cạnh nhau, kê ghế ngủ cạnh nhau vào buổi trưa, chia nhau đồ ăn, chuyện trường lớp, gia đình, công việc. Có chuyện chẳng ai giải quyết được cho ai. Chỉ nghe. Nhưng nhiều khi, được gọi đúng tên rồi có người ngồi nghe mình nói hết một câu, lòng đã nhẹ đi nhiều.

Cuối tháng Tám, Hà Nội bắt đầu dịu. Mùa hạ chưa đi hẳn, mưa vẫn bất chợt. Cây còn xanh, trên những con đường chúng tôi đi đã lác đác lá vàng. Sau mưa, thành phố trong hơn. Một chút mát chạm vào da cũng đủ biết mùa đang đổi.

Chiều chia tay, bốn chị em ra Hồ Tây. Chúng tôi ngồi ở một quán nhỏ sát mặt nước, dưới vòm cây lớn. Trên bàn có bánh tôm, nộm, rau sống và mấy chai bia Trúc Bạch xanh. Bốn người cụng chai, chụp ảnh cho nhau, cười nhiều hơn thường ngày. Không ai nói mấy về chia tay. Rồi mưa xuống. Hồ Tây đổi màu rất nhanh. Mặt nước xám bạc. Bờ bên kia nhòa sau màn mưa. Những chiếc ghế xanh ướt sẫm, mặt bàn loang nước. Tán cây rủ xuống, giữ bốn chúng tôi trong một khoảng nhỏ giữa mênh mang trắng xóa. Chờ mãi mới gọi được xe.

bai-3-hinh-3.-bon-chi-em-ncs-cung-dao-ho-guom.jpg
Bốn chị em cùng dạo bước trên Phố Hà Nội

Điện thoại đổ chuông. Anh tài xế báo sẽ tới đón. Cả bốn reo lên. Một lát sau, chiếc xe hiện ra giữa sân mưa như trút. Chúng tôi mừng rỡ chạy ra, cái mừng rất trẻ con y như thấy mẹ đi chợ về. Lên xe, biết chị Liên còn phải xuống bắt xe buýt, anh tài xế hỏi chị đã có ô chưa. Rồi anh vui vẻ bảo nếu chưa có thì anh biếu một chiếc mà đi cho khỏi ướt. Cuộc trò chuyện trên xe trở nên thân tình và cởi mở như quen thân nhau từ lâu… Một người mới gặp, trong một chuyến xe giữa trời mưa, lại nhớ đến đoạn đường của người khách sau khi xuống xe.

Tôi nhìn những giọt nước nối nhau trên cửa kính. Bỗng thấy suốt những ngày ở Hà Nội, mình đã được gọi nhiều lần. Hằng gọi tôi giữa Cát Linh. Cô thủ thư gọi tôi quay lại bên một cuốn luận án. Người phụ nữ xa lạ gọi tôi sang nhận chiếc sạc. Bốn chị em gọi tên nhau suốt những ngày trở lại làm học trò. Và trong chiều mưa Hồ Tây, một cuộc gọi của người tài xế báo rằng anh đang đến.

Những tiếng gọi rất khác nhau. Có tiếng gọi của người thân quen, có tiếng gọi của người chỉ gặp một lần. Có tiếng gọi để chở mình đi, để đưa một cuốn sách, để cho mượn chiếc sạc, để tìm nhau giữa hành lang, để báo một chiếc xe đang xuyên mưa tới đón. Nhưng đều có một điều giống nhau: người gọi đã nhìn thấy một người khác đang cần mình.

bai-3-hinh-4.-bon-chi-em-cung-dao-buoc-tren-pho-ha-noi(1).jpg
Bốn chị em NCS cùng dạo Hồ Gươm

Tôi từng biết Hà Nội qua văn chương, qua những mùa thu đã thành thơ, thành nhạc. Tháng Tám này, Hà Nội đến với tôi bằng những giọng nói đời thường hơn. “Chị Tâm ơi...”, “Em ơi...” Và tên của bốn chúng tôi ríu rít gọi nhau trong những ngày ngắn ngủi. Nhỏ thôi. Nhỏ đến mức người gọi có thể quên. Người được gọi thì nhớ.

Xe đưa chúng tôi rời Hồ Tây. Rồi chị Liên sẽ về Tuyên Quang. Mai trở lại An Giang. Tôi về Nghệ An. Hằng ở lại Hà Nội. Bốn người từng kê ghế ngủ cạnh nhau, chia nhau gói xôi cốm, ngồi bên hồ chờ mưa ngớt rồi cũng trở về những ngả đời riêng.

bai-3-hinh-5.-bon-chi-em-ncs-an-banh-tom-o-ho-tay(1).jpg
Bốn chị em NCS ăn bánh Tôm ở Hồ Tây

Tôi ngoái nhìn qua cửa kính. Hồ Tây phía sau nhòa trong mưa. Đèn bên bờ đã lên. Dưới vòm cây, những chiếc ghế xanh vẫn ướt, chiếc bàn chúng tôi vừa rời chắc còn vương nước. Trong tôi ngân lên một câu hát cũ: “Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng…”

Tôi đã đến Hà Nội như một người từ xa. Đến lúc rời đi, thành phố ấy đã có những người gọi tên tôi. Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Trong xe, tiếng cười của mấy chị em còn ấm. Tôi chợt nghĩ rồi sẽ có ngày mình quên một đoạn đường, một ga tàu, một góc phố đã đi qua. Nhưng có lẽ rất lâu sau, giữa một nơi nào đó, chỉ cần nghe ai gọi khẽ “em ơi”, “chị ơi”, tôi sẽ lại nhớ Hà Nội mà gọi thầm: “Hà Nội ơi!”…/.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hà Vinh Tâm. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Hà Nội, một ngày vừa hửng
    Sau một ngày Hà Nội mưa, trời vừa hửng nắng, tôi nhận được một bức ảnh. Một bông lựu đỏ. Hoa nở ngay trong khuôn viên nơi tôi đang học. Tôi vẫn đi qua khoảng sân ấy mỗi ngày, vậy mà nhìn bức ảnh vừa được gửi đến, tôi bỗng thấy bông hoa quen mà lạ.
  • Chấp niệm của tôi - 5 cửa ô Hà Nội
    “Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về”, câu hát đã đi sâu vào trong ký ức của như biết bao thế hệ người dân đã lớn lên và sinh sống tại Hà Nội. Nhưng với bản thân tôi, đó không chỉ là câu hát gắn bó từ thuở cắp sách tới trường, mà dường như còn là chấp niệm không thể nào xóa bỏ. Để rồi sau này khi đã đọc nhiều tư liệu nghiên cứu, niềm tin về “năm cửa ô” vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi.
  • Hà Nội - nơi yêu thương ở lại
    Tình yêu Hà Nội trong tôi là một buổi tối mùa đông lạnh buốt, tôi đi làm thêm về, kí túc xá đã đóng cửa… Chẳng biết phải làm sao, đứa sinh viên lơ ngơ là tôi thuở ấy đã phiêu dạt bụi đường…
  • Mối tình xe đạp, que kem Hàng Đào của người chỉ huy cuộc tổng khởi nghĩa được đặt tên phố ở Hà Nội
    Hai chiếc xe đạp thong thả vòng quanh Hồ Gươm. Rồi họ ghé phố Hàng Đào ăn kem. Đến lúc thanh toán, người con gái trả tiền. Người con trai không có tiền. Chàng trai ấy sau này trở thành một trong những người trực tiếp chỉ huy Tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở Hà Nội tháng 8/1945.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • Hà Nội áp dụng chính sách đãi ngộ với nghệ sĩ để phát triển sân khấu truyền thống
    Theo chiến lược toàn diện nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị nghệ thuật sân khấu truyền thống tiêu biểu của Thủ đô giai đoạn 2026 - 2030, Hà Nội đẩy mạnh chuyển đổi số thông qua việc thiết lập cơ sở dữ liệu số trước năm 2028, đồng thời gắn kết chặt chẽ công tác bảo tồn nghệ thuật với phát triển sản phẩm du lịch đặc trưng và kinh tế đêm...
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Người dân thích thú với "bữa tiệc" ánh sáng quanh hồ Hoàn Kiếm
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, hồ Gươm là một trong những điểm đến thu hút đông đảo người dân và du khách với không gian cảnh quan được chỉnh trang, khoác lên diện mạo mới cùng hệ thống chiếu sáng nghệ thuật hiện đại, giàu tính thẩm mỹ.
  • Nhiều tiết mục xiếc đặc sắc trong kỳ nghỉ lễ 2/9 bên hồ Hoàn Kiếm
    Tối 30/8, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra tại Nhà Bát giác (Hoàn Kiếm, Hà Nội). Chương trình mang đến cho khán giả nhiều tiết mục xiếc, tạp kỹ, ảo thuật đặc sắc tạo nên những phút giây thư giãn, đồng thời mở ra một cách tiếp cận nghệ thuật gần gũi đối với khán giả nhỏ tuổi.
  • Thúc đẩy phát triển văn hóa Hà Nội qua các sản phẩm nghệ thuật
    Chiều 30/8, tại Nhà Bát giác, những giai điệu về Hà Nội và các tác phẩm jazz kinh điển đã mang đến cho công chúng một buổi biểu diễn nhiều cung bậc cảm xúc trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9. Qua phần thể hiện của NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, âm nhạc mở ra những cách cảm nhận mới về một Hà Nội thân thuộc.
Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO