Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hồ Gươm mãi xanh biếc trong lòng tôi

Lê Phượng 31/08/2026 08:56

“Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời. Càng toả ngát hương thơm hoa thủ đô…”. Bài hát “Hà Nội niềm tin và hy vọng” của nhạc sĩ Phan Nhân được chàng sinh viên trường Đại Học Y Huế cất lên trong cuộc thi “Tiếng hát sinh viên, học sinh” vào những năm 77, 78 đã thôi thúc tôi, làm dậy trong tôi niềm khát khao đến với Hà Nội. Tôi muốn về Hà Nội để được ngắm thủ đô ngàn năm văn hiến, để được nhìn hồ Gươm, một địa chỉ nổi tiếng, một “đặc sản” riêng của Hà Nội, một bông hoa giữa lòng thành phố đã đi vào trong nhiều bài hát làm xao xuyến lòng người.

dsc01601-min.jpg

Rồi ước mong của tôi cũng thành hiện thực, khi chúng tôi vào năm 3 Đại Học Sư Phạm Huế, tôi được cùng lớp đi tham quan Hà Nội. Chuyến đi chỉ kéo dài trong một tuần nhưng trong tuần lễ ấy, Hà Nội đã để lại nhiều kỷ niệm trong tôi.

Chúng tôi đến Hà Nội vào đầu thu, Hà nội bắt đầu se se lạnh, những hàng cây in bóng trăng như đang tình tự với con đường. Đón chúng tôi đã có những anh chị của thế hệ trước theo học cao học ở Hà Nội. Thuở ấy , những người học giỏi được giữ lại trường, trước khi chính thức giảng dạy ở bậc đại học đều theo học cao học ở Hà Nội, Hà nội là trung tâm văn hóa lớn của cả nước, cái nôi nuôi dưỡng, bồi đắp và hun đúc nhân tài.

Theo hướng dẫn của các anh chị khóa trước, chúng tôi trú lại gần ga Hàng Cỏ. Vì chưa quen đường, chúng tôi ở lại đó cho tiện việc đi lại. Vả lại nhỡ có bị lạc chỉ cần nói: Cho tôi về ga Hàng Cỏ, là được!

Liền mấy ngày ở Hà Nội, chúng tôi đi thăm nhiều nơi. Nơi đầu tiên chúng tôi đến là lăng Bác. Bước vào lăng theo dòng người đi viếng, tôi thấy lòng rưng rưng, thấy đồng cảm biết bao với câu hát: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác…”. Nhìn những hàng tre đung đưa trong gió, những cây dừa soi mình xuống những hồ cá, chiếc nhà sàn nhỏ yên ắng trong nắng thu, lòng tôi gợn lên những cảm xúc bồi hồi. Lại nghĩ đến nhưng ngày Bác thao thức lo cho nước cho dân giờ đây mới có phút giây nghỉ ngơi lòng thương lại càng thương. Chúng tôi đến Văn miếu Quốc Tử Giám, nhìn vào những hàng bia văn để ngưỡng mộ và kính trọng sức học ngàn đời của những người con của dân tộc và như thấy âm vang đâu đây lời dạy của tiền nhân: “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia” để không ngừng nỗ lực và cố gắng. Chúng tôi cũng đến Chùa Trấn Quốc, ngắm quang cảnh vừa tôn nghiêm, cổ kính vừa thanh nhã của chùa rồi lặng nghe tiếng chuông ngân nga trong chiều để thấm hơn hai chữ đời đời giữ nước, Chúng tôi cũng ra thăm Chùa Một Cột để không chỉ nhìn thấy một kiến trúc độc đáo mà còn thấy ẩn chứa bên trong một triết lý nhân sinh. Chúng tôi cũng tranh thủ ghé thăm chợ Đồng Xuân, lên đường Thanh Niên hóng gió mát và thăm bao nhiêu nơi khác nữa…!

Đến Hà Nội mà chưa thăm Hồ Gươm (hồ Hoàn Kiếm) thì như chưa đến Hà Nội. Vì vậy địa điểm chúng tôi không quên là Hồ Gươm. Vẫn chiếc cầu đỏ rực bắc qua mặt hồ để đến đền Ngọc Sơn, tôi được giảng giải: cầu sơn màu đỏ như là sự kết tụ của ánh sáng mặt trời, là ước vọng cho mọi sự được an lành. Tháp Bút vẫn ngàn năm sừng sững giữa trời và soi bóng xuống mặt hồ, vừa uy nghi, vừa tĩnh lặng. Ngọn lá nào theo gió đậu xuống mặt hồ như điểm xuyết chút vàng cho mặt nước trong xanh. Sau này rời Hà Nội, lâu tôi không trở lại nhưng toàn cảnh về Hồ Gươm như một bức tranh tĩnh, đọng lại mãi trong lòng .

Tôi yêu cái tên hồ Hoàn Kiếm, cái tên gắn liền truyền thuyết hào hùng thuở trước: vua Lê mượn gươm để bảo vệ đất nước khi đất nước bị xâm lăng, hoàn thành nhiệm vụ thì trả lại kiếm cho Rùa Vàng. Tên hồ nghe thân thương mà chứa đựng bao ý nghĩa. Hồ Gươm, chỉ hai từ ngắn gọn ấy đã hiện ý chí kiên cường, một lòng tin yêu vào trời đất, vào lẽ phải, tin vào chính mình. Hoàn Kiếm lại thể lòng yêu chuộng hòa bình của dân thủ đô nói riêng và cả dân tộc này nói chung.

Thời chống Mỹ, Hồ Gươm như một nhân chứng, chứng kiến bao bom đạn rơi xuống thủ đô và nhìn nhân dân kiên cường chống giặc. Mặt hồ khi xao động, khi tĩnh lặng như cùng đập một nhịp với trái tim người dân. Thời bình Hồ Gươm lại là bông hoa, tô điểm thêm cho thành phố và làm dịu không khí oi nồng của bao mùa nắng bứt, trời giông

Tôi ra Hồ Gươm nhiều lần như để thâu tóm toàn bộ cảnh quang vào lòng vì sợ khi mình rời xa tất cả chỉ còn là ký ức.

Có ngày tôi ra Hồ Gươm rất sớm, khi thành phố chưa dứt ra khỏi giấc ngủ say, toàn cảnh hồ hiện ra trong màn sương thu trắng mờ, Tháp Rùa như ẩn, như hiện trong màn sương dày đặc. Đền Ngọc Sơn, Tháp Bút, Cầu Thê Húc như tĩnh tại trong sương. Tất cả tạo nên một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, mơ màng và huyễn dụ. Tôi như chìm đắm trong cảnh cho đến khi bạn tôi nhắc: về thôi, chúng ta còn đi thăm những nơi khác nữa, tôi mới tỉnh ra.

Có lúc tôi ra giữa trưa, nhìn qua vòm cây thấy bầu trời rất xanh, nước hồ cũng xanh thắm, Cầu Thê Húc hiện ra trong nắng rạng rỡ, sáng lòa. Nước hồ lăn tăn gợn sóng lấp lánh ánh nắng, hàng cây đong đưa trong gió, tiếng lá rì rào khe khẽ như thì thầm một điệu hát gì. Sau này rời Hà Nội tôi thấy lòng mình như dừng mãi trong Hồ Gươm giữa một giấc trưa.

Nhưng có lẽ đẹp nhất của Hồ Gươm là lúc chiều tà. Ngày sắp khép lại, chỉ còn vài tia nắng yếu ớt chiếu xuống mặt hồ, sương chiều bắt đầu buông xuống. Rất mơ hồ rồi đậm dần, màu sương như màu khói. Cả không gian bồng bềnh hư ảo. Tiếng chuông chiều đâu đó vang nhẹ khiến lòng lắng lại. Tôi cảm giác như chìm vào một vùng hư ảo, mênh mông.

Nhưng nếu chỉ nói Hà Nội đẹp, Hồ Gươm đẹp thì chưa đủ, những ngày ở Hà Nội , tôi được giúp đỡ rất nhiều. Từ sự dặn dò ân cần đến việc chỉ dẫn đường đi của những người Hà Nội tôi gặp trên đường đi. Từ bát nước vối nhẹ thơm đong đầy với lời nói nhẹ nhàng của bà cụ bán nước ven đường khi tôi khát cháy cho đến sự giảng giải chu đáo ân cần của những người tôi gặp ở những nơi tôi ghé đến hay bất cứ nơi đâu. Họ sẵn sàng giúp đỡ tôi mọi lúc, mọi nơi như muốn tôi hiểu hơn về Hà Nội.

Những ngày tham quan ở Hà nội rồi cũng hết, chia tay Hà Nội tôi có điều gì khó diễn tả thành lời, chỉ thấy lòng quyến luyến thiết tha.

Sau này, tôi có nhiều người quen và bạn bè về làm việc tại Hà Nội, họ luôn nhắn tôi hãy về thăm Hà Nội. Giờ đường sá đã mở rộng, những khu đô thị sầm uất đã mọc lên, phương tiện đi lại cũng thuận tiện hơn nhiều, đời sống nhân dân được nâng cao, những nơi chị từng đến viếng hay ghé thăm được giữ gìn, tu bổ và tôn tạo. Hồ Gươm nước vẫn trong xanh như ngày chị đến, chung quanh người ta trồng nhiều cây và hoa hơn. Nhìn đẹp lắm! Hãy về thăm nhé! Lời nhắn gửi như lời thúc giục, hẹn hò.

Rồi tôi sẽ về thăm, Hà Nội một lần qua và Hồ Gươm xanh biếc vẫn xanh mãi trong lòng tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Phượng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Hà Nội - Mùa thu độc lập”: Lan tỏa tình yêu Tổ quốc, hình ảnh Thủ đô hiện đại, sáng tạo
    Trong không khí cả nước hân hoan kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), tối 2/9 tại khu vực đền Bà Kiệu, Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Hoàn Kiếm tổ chức chương trình nghệ thuật “Hà Nội - Mùa thu độc lập”.
  • “Khai phá” tiềm năng nghệ thuật biểu diễn để công nghiệp văn hóa Hà Nội “cất cánh”
    Trong kỷ nguyên mới, lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn của Hà Nội đang có sự chuyển mình mạnh mẽ, với một tâm thế phát triển mới. Từ ánh sáng của Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW, nghệ thuật biểu diễn càng có cơ hội trở thành ngành trọng yếu của nền công nghiệp văn hóa, đóng góp trực tiếp vào tăng trưởng kinh tế và lan tỏa hình ảnh Thủ đô Hà Nội trên trường quốc tế.
  • “Hà Nội – Khúc hát tự hào”: Âm vang từ mùa thu độc lập đến khát vọng tương lai
    Tối 1/9, tại khu vực đền Bà Kiệu, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cửa Nam tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Hà Nội - Khúc hát tự hào”.
  • Hà Nội định hình không gian phát triển mới với 81 đồ án quy hoạch trọng điểm
    Hà Nội đang triển khai tái cấu trúc đô thị và nông thôn toàn diện thông qua 5 loại hình quy hoạch, trọng tâm là phê duyệt 81 đồ án lớn trong năm 2026. Cấu trúc không gian mới được phân bổ đồng bộ theo các cực phát triển, nổi bật với Cực trung tâm tái thiết nén - xanh, Cực Sông Hồng làm trục cảnh quan sinh thái cùng các cực phụ cận đảm nhận vai trò logistics, công nghệ cao, du lịch và giáo dục.
  • Đổi tên Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy thành Ban Tuyên giáo Thành ủy
    HNP - Thành ủy Hà Nội đã ban hành Quyết định số 2763-QĐ/TU, ngày 31/8/2026 về việc đổi tên Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội thành Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
Hồ Gươm mãi xanh biếc trong lòng tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO