Hà Nội trong mắt thế hệ mới
Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
  • Hà Nội, một ngày vừa hửng
    Sau một ngày Hà Nội mưa, trời vừa hửng nắng, tôi nhận được một bức ảnh. Một bông lựu đỏ. Hoa nở ngay trong khuôn viên nơi tôi đang học. Tôi vẫn đi qua khoảng sân ấy mỗi ngày, vậy mà nhìn bức ảnh vừa được gửi đến, tôi bỗng thấy bông hoa quen mà lạ.
Mới nhất
  • Chấp niệm của tôi - 5 cửa ô Hà Nội
    “Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về”, câu hát đã đi sâu vào trong ký ức của như biết bao thế hệ người dân đã lớn lên và sinh sống tại Hà Nội. Nhưng với bản thân tôi, đó không chỉ là câu hát gắn bó từ thuở cắp sách tới trường, mà dường như còn là chấp niệm không thể nào xóa bỏ. Để rồi sau này khi đã đọc nhiều tư liệu nghiên cứu, niềm tin về “năm cửa ô” vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi.
  • Hà Nội - nơi yêu thương ở lại
    Tình yêu Hà Nội trong tôi là một buổi tối mùa đông lạnh buốt, tôi đi làm thêm về, kí túc xá đã đóng cửa… Chẳng biết phải làm sao, đứa sinh viên lơ ngơ là tôi thuở ấy đã phiêu dạt bụi đường…
  • Mối tình xe đạp, que kem Hàng Đào của người chỉ huy cuộc tổng khởi nghĩa được đặt tên phố ở Hà Nội
    Hai chiếc xe đạp thong thả vòng quanh Hồ Gươm. Rồi họ ghé phố Hàng Đào ăn kem. Đến lúc thanh toán, người con gái trả tiền. Người con trai không có tiền. Chàng trai ấy sau này trở thành một trong những người trực tiếp chỉ huy Tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở Hà Nội tháng 8/1945.
  • Chung cư một thủa
    Cho tới bây giờ, tôi đã sống trong bốn ngôi nhà. Mỗi ngôi nhà là một phần đời, là những mảng ký ức và kỷ niệm. Trừ ngôi nhà đầu tiên sống trong thời gian ngắn, và khi tôi còn quá nhỏ (từ khi sinh ra đến 3 tuổi) và ngôi nhà hiện đang sống mới chuyển đến chưa lâu lắm, thì phần lớn cuộc đời tôi gắn bó với ngôi nhà thứ hai và thứ ba, đều là hai căn chung cư. Gọi chung cư là theo ngôn từ bây giờ, còn hồi đó người ta gọi là nhà tập thể, trong khu tập thể.
  • Mùa thu ở số 101
    Hà Nội với tôi trong mùa thu này bắt đầu từ một con số: 101. Gần đúng những ngày này một năm trước, tôi đã đi tìm con số ấy trong một trận mưa tầm tã. Bác ruột chở tôi đến số 101 Trần Hưng Đạo để dự tuyển nghiên cứu sinh. Quanh đó đang có những đoạn đường thi công, lối vào bị chắn, hai bác cháu cứ vòng đi vòng lại giữa mưa. Hà Nội sau màn nước nhòe đi. Tôi ngồi sau xe, ôm túi hồ sơ trước ngực, vừa sợ muộn giờ, vừa thấp thỏm trước một ngưỡng cửa mà khi ấy chưa biết có mở ra cho mình hay không. Một địa chỉ giữa lòng Hà Nội, hôm ấy, sao mà khó tìm đến thế.
  • Yêu một Hà Nội
    Ai yêu Hà Nội không? Ai yêu Hà Nội nào? Tôi muốn reo lên những tiếng rao tinh nghịch ấy như muốn khoe với cả thế giới rằng trong trái tim mình có một Hà Nội. Hà Nội nghìn năm văn hiến, đẹp thơ mộng và ngọt ngào, cứ vấn vít lòng tôi một nỗi thương nhớ khôn nguôi. Nơi đó có phố, nơi đó cũng có làng. Phố và làng sánh bước bên nhau, làm nên một Hà Nội nhộn nhịp, êm đềm và tràn đầy sức sống.
  • Sáo ngữ Hà Nội
    Sáng ngôi hóng mát ở bờ hồ Hoàn Kiếm bỗng thấy hai cháu người miền Nam nói chuyện với nhau:
  • Hồ Gươm mãi xanh biếc trong lòng tôi
    “Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời. Càng toả ngát hương thơm hoa thủ đô…”. Bài hát “Hà Nội niềm tin và hy vọng” của nhạc sĩ Phan Nhân được chàng sinh viên trường Đại Học Y Huế cất lên trong cuộc thi “Tiếng hát sinh viên, học sinh” vào những năm 77, 78 đã thôi thúc tôi, làm dậy trong tôi niềm khát khao đến với Hà Nội. Tôi muốn về Hà Nội để được ngắm thủ đô ngàn năm văn hiến, để được nhìn hồ Gươm, một địa chỉ nổi tiếng, một “đặc sản” riêng của Hà Nội, một bông hoa giữa lòng thành phố đã đi vào trong nhiều bài hát làm xao xuyến lòng người.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO