Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội không chờ tôi lớn

Nguyễn Lê Gia Bảo 16:40 06/05/2026

Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.

cho-chup-anh-dep-o-ha-noi-2_1681478001.jpg
Ảnh minh họa; nguồn: internet

Hà Nội không cho tôi thời gian làm quen từ từ. Phố phường vẫn đông, người vẫn vội, và mọi thứ vẫn diễn ra theo nhịp của nó. Tôi nhận ra rất nhanh rằng, nếu không tự bước theo, tôi sẽ bị bỏ lại phía sau. Và thế là, trong vai một nam sinh năm nhất, tôi bắt đầu hành trình lớn lên cùng phố phường Hà Nội.

Tôi ở trọ trong một con ngõ nhỏ, cách trường không xa. Ngõ hẹp, hai xe máy tránh nhau phải giảm ga. Sáng nào cũng vậy, tôi tỉnh dậy bởi tiếng rao quen mà lạ: xôi sáng, bánh mì, bún riêu. Những âm thanh ấy ban đầu làm tôi khó chịu vì khác xa sự yên tĩnh ở quê. Nhưng chỉ sau vài tuần, tôi nhận ra nếu một buổi sáng nào đó không có tiếng rao, tôi lại thấy thiếu thiếu điều gì.

Những ngày đầu đi học, tôi thường xuyên… lạc. Lạc đường đến trường, lạc bến xe buýt, lạc cả cảm giác về thời gian. Có hôm tôi đi nhầm tuyến xe, xuống ở một con phố hoàn toàn xa lạ. Đứng giữa dòng người qua lại, tôi vừa ngại vừa lo. Nhưng rồi tôi cũng phải mở miệng hỏi đường. Một chú xe ôm chỉ cho tôi đường đi, nói nhanh nhưng rõ ràng. Chú không hỏi tôi là ai, từ đâu đến. Phố phường Hà Nội dạy tôi bài học đầu tiên: không ai có trách nhiệm lo cho mình, nhưng nếu mình dám hỏi, vẫn sẽ có người sẵn sàng giúp.

Là sinh viên năm nhất, tôi bắt đầu học cách sống tiết kiệm. Bữa trưa thường là suất cơm 25–30 nghìn, ăn vội trong tiếng xe ngoài đường. Quán cơm nhỏ nằm sát vỉa hè, ghế nhựa thấp, khách chủ yếu là sinh viên và người lao động. Cô chủ quán ít nói, nhưng làm nhanh và gọn. Có hôm tôi đến muộn, cô chỉ nói một câu ngắn gọn: “Còn trứng với rau, ăn không?” Tôi gật đầu. Bữa ăn đơn giản nhưng đủ no, đủ để tiếp tục một buổi chiều dài.

Hà Nội không chờ tôi sẵn sàng. Phố cứ thế vận hành, và tôi buộc phải bước theo. Có lẽ chính vì vậy, Hà Nội trở thành một phần ký ức rất đặc biệt: nơi tôi học cách rời khỏi sự chở che, để bắt đầu hành trình làm người lớn của riêng mình.

Buổi chiều tan học, tôi hay đi bộ chậm qua vài con phố gần trường. Tôi thích quan sát phố phường vào giờ tan tầm: người đi làm vội vã, sinh viên tụm lại trước cổng trường, hàng quán bắt đầu đông khách. Phố không đẹp theo kiểu lung linh, mà đẹp theo cách rất thật: khói bếp, tiếng gọi nhau, tiếng xe máy nối dài không dứt.

Có những buổi chiều mưa bất chợt. Tôi trú dưới mái hiên cùng vài người xa lạ. Không ai nói chuyện, chỉ cùng đứng nhìn mưa rơi xuống mặt đường loang loáng nước. Trong khoảnh khắc ấy, Hà Nội bỗng chậm lại. Phố phường không còn ồn ào, mà trở nên trầm hơn, như cho người ta một khoảng nghỉ hiếm hoi.

Buổi tối, Hà Nội mang một gương mặt khác. Đèn đường sáng, xe đông hơn, người đi nhanh hơn. Những ngày đầu, tôi khá sợ khi phải về trọ muộn. Nhưng dần dần, tôi học cách quan sát, đi nhanh hơn và cẩn thận hơn. Phố không còn làm tôi hoảng, mà dạy tôi biết tự bảo vệ mình.

Là nam sinh năm nhất, tôi cảm nhận rất rõ sự thay đổi của bản thân. Từ một người quen có gia đình ở bên, tôi học cách tự lo từng việc nhỏ: giặt đồ, ăn uống, quản lý tiền bạc. Phố phường Hà Nội không dạy tôi bằng lời, mà bằng những trải nghiệm rất thẳng thắn. Nếu tôi quên, tôi phải tự chịu. Nếu tôi chậm, tôi sẽ bị bỏ lại.

Dần dần, tôi quen mặt những người trên phố. Cô bán bánh mì nhớ tôi hay mua không pate. Chú giữ xe trước cổng trường gật đầu mỗi sáng. Quán trà đá nơi tôi hay ngồi nghỉ sau giờ học. Những mối quen ấy không sâu, nhưng đủ khiến tôi thấy mình không còn là người ngoài.

Có lúc tôi mệt, tôi chỉ muốn về phòng trọ thật nhanh. Nhưng cũng có lúc, tôi cố đi chậm lại, để nhìn phố kỹ hơn. Tôi thấy những sinh viên giống mình, balo nặng, ánh mắt còn nhiều lo lắng. Tôi thấy người lao động tan ca, áo ướt mồ hôi. Hà Nội hiện ra không hào nhoáng, mà rất thật, rất đời.

Hà Nội trong năm đầu đại học không cho tôi cảm giác dễ chịu ngay từ đầu. Phố phường khiến tôi bối rối, mệt mỏi và có lúc muốn bỏ cuộc. Nhưng cũng chính Hà Nội đã dạy tôi cách đứng vững, cách tự lập và cách trưởng thành.

Giờ đây, tôi không còn sợ những con phố đông hay những con đường dài. Tôi biết mình vẫn chỉ là một sinh viên năm nhất, còn nhiều thiếu sót. Nhưng mỗi ngày bước đi trên phố phường Hà Nội, tôi cảm nhận rõ mình đang lớn lên – không nhanh, nhưng thật./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lê Gia Bảo. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
(0) Bình luận
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lan tỏa văn hóa đọc, nâng cao hiệu quả hoạt động xuất bản trong tình hình mới
    Thành ủy Hà Nội yêu cầu các cấp ủy, cơ quan, đơn vị tăng cường nghiên cứu, quán triệt Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới; đồng thời đẩy mạnh tuyên truyền Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam, góp phần phát triển văn hóa đọc, xây dựng đời sống văn hóa lành mạnh trong cộng đồng.
  • Khi văn học được “đánh thức” bằng sân khấu hóa học đường
    Khi văn học rời trang sách để bước lên sân khấu, những giá trị nghệ thuật không còn xa cách mà trở thành trải nghiệm sống động, giàu cảm xúc đối với học sinh. Những nhân vật, tình huống và thông điệp từng được tiếp nhận qua con chữ nay được tái hiện bằng hình thể, âm thanh và ánh sáng, giúp người học không chỉ “hiểu” mà còn “cảm” sâu sắc hơn giá trị của tác phẩm.
  • Tư duy kinh tế trong Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam
    “Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã thể hiện rõ tư duy kinh tế đối với phát triển văn hóa: đó là việc áp dụng các quy luật, nguyên tắc kinh tế để tối ưu hóa và tăng cường nguồn lực cho văn hóa, giúp văn hóa không còn phụ thuộc hoàn toàn vào ngân sách Nhà nước mà có thể tạo ra giá trị góp phần phục vụ phát triển kinh tế, xã hội của đất nước” - PGS.TS Nguyễn Thành Nam, Trưởng khoa Xuất bản - Phát hành, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội chia sẻ.
  • Hà Nội ra mắt 8 điểm đến du lịch mới hấp dẫn theo hướng du lịch xanh
    Thủ đô Hà Nội không ngừng làm mới mình khi giới thiệu 8 sản phẩm du lịch hoàn toàn mới, hướng tới mục tiêu phát triển bền vững, kết hợp chặt chẽ giữa bảo tồn thiên nhiên và phát huy giá trị văn hóa truyền thống với thông điệp "Du lịch xanh".
  • Hà Nội công bố các quyết định của Ban Thường vụ Thành ủy về công tác cán bộ
    Sáng 6/5, đồng chí Nguyễn Trọng Đông, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy, chủ trì hội nghị công bố các quyết định của Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội về công tác cán bộ.
Đừng bỏ lỡ
  • Thiết kế trang phục khoa cử cảm hứng từ Văn Miếu - Quốc Tử Giám
    Hướng tới kỉ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám, Trung tâm Hoạt động VHKH Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức Cuộc thi “Thiết kế trang phục khoa cử - cảm hứng từ Văn Miếu – Quốc Tử Giám” với mong muốn khơi gợi niềm đam mê, sáng tạo, thể hiện ý tưởng, tài năng nghệ thuật của các bạn trẻ, đồng thời khuyến khích học sinh, sinh viên quan tâm, tìm hiểu về Di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám nói riêng và di sản văn hoá nói chung.
  • [Infographic] Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc Thành phố Hà Nội năm 2026
    Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 320/KH-SVHTT về tổ chức Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc Thành phố Hà Nội năm 2026, với chủ đề “Sách và Ước mơ vươn xa”. Cuộc thi nhằm tạo sân chơi bổ ích dành cho các em học sinh, quảng bá Thủ đô ngàn năm văn hiến..., khẳng định vị trí, vai trò to lớn của Văn hóa đọc góp phần nâng cao dân trí, phát triển tư duy, khả năng sáng tạo, bồi dưỡng nhân cách, hình thành lối sống lành mạnh cho thế hệ trẻ, đẩy mạnh xây dựng xã hội học tập.
  • Xã Phù Đổng: Cụ thể hóa tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam
    Thông tin từ UBND xã Phù Đổng (TP. Hà Nội), Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Phù Đổng vừa khánh thành công trình tu bổ, tôn tạo đình Hạ Thôn. Đây là sự kiện quan trọng của địa phương nhằm chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026 – 2031, đặc biệt cụ thể hóa tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và Chương trình Hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW.
  • Ra mắt tập truyện "Những gì tôi thấy ở Việt Nam" của nhà văn Ajdar Ibrahimov
    Sáng 5/5, tại Viện Phim Việt Nam (523 Kim Mã, Giảng Võ), diễn ra buổi giới thiệu tập truyện ngắn “Những gì tôi thấy ở Việt Nam” của Ajdar Ibrahimov - đạo diễn, biên kịch, nhà văn nổi bật của Azerbaijan và là một trong những người đặt nền móng cho điện ảnh cách mạng Việt Nam.
  • Xây dựng Huế trở thành trung tâm sáng tạo văn học nghệ thuật đặc sắc, hình mẫu “Đô thị di sản"
    Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch làm việc với UBND TP Huế về tình hình phát triển văn hóa, thể thao, du lịch và công tác bảo tồn, phát huy giá trị di sản.
  • Hà Nội – một trong 10 thành phố rực rỡ sắc màu nhất thế giới
    Theo công bố mới từ JustCover (thuộc Tập đoàn Zurich Insurance Group – Thụy Sỹ), Hà Nội đã vinh dự lọt top 10 thành phố rực rỡ sắc màu nhất thế giới, xếp ở vị trí thứ 8.
  • Phim truyền hình "Tận hiến" chính thức lên sóng VTV3
    Phim truyền hình "Tận hiến" vừa lên sóng hai tập mở màn, Hứa Vĩ Văn đã thuyết phục người xem trong lần đầu hóa thân vai diễn tình báo. Đây là Bộ phim chính luận do Điện ảnh Công an nhân dân sản xuất, tôn vinh những chiến sĩ tình báo đã hy sinh thầm lặng cho mục tiêu chính nghĩa chung của hai dân tộc Việt - Lào, đó là độc lập, tự do, thống nhất, hòa bình.
  • Từ 08-10/5 sẽ diễn ra trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề tại Hoàng Thành Thăng Long
    Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng là thành viên của mạng lưới các thành phố thủ công sáng tạo Thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề” diễn ra tại Hoàng Thành Thăng Long từ ngày 08-10/5/2026”.
  • Âm nhạc cuối tuần: Nhịp cầu kết nối truyền thống, sáng tạo và tinh thần hội nhập
    Chiều ngày 3/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác (vườn hoa Lý Thái Tổ) đã mang đến cho công chúng Thủ đô một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc, nơi những giai điệu jazz phóng khoáng hòa quyện cùng tinh thần về một Hà Nội hào hoa thanh lịch.
  • “Cùng em tìm về giọt nước đầu nguồn”: Khúc tri ân từ mạch nguồn lịch sử và văn hóa
    Nhân kỷ niệm 85 năm ngày Bác Hồ trở về nước (1941-2026), nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung giới thiệu MV “Cùng em tìm về giọt nước đầu nguồn” như một lời tri ân quá khứ, đồng thời mở ra nhịp cầu kết nối văn hóa vùng cao với tâm hồn người trẻ đương đại. Tác phẩm do hai nghệ sĩ trẻ: Nguyễn Hoàng Yến và rapper Trung Hiếu thể hiện.
Hà Nội không chờ tôi lớn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO