Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực

Nguyễn Lê Thủy Tiên 29/04/2026 18:52

Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.

img_7438.jpeg
Ảnh minh họa

Tôi đến Hà Nội trong một đợt công tác ngắn, đúng kiểu của một người đi làm: đến để họp, để hoàn thành công việc, rồi trở về. Tôi không đặt nhiều kỳ vọng vào việc “cảm” Hà Nội, càng không nghĩ rằng con người nơi đây lại để lại trong tôi nhiều suy nghĩ đến vậy. Nhưng chính trong những ngày làm việc bình thường ấy, qua những con người rất đỗi giản dị, Hà Nội đã hiện ra theo một cách rất khác.

Người Hà Nội đầu tiên tôi tiếp xúc nhiều nhất không phải đồng nghiệp, mà là chú bảo vệ của tòa nhà nơi công ty tôi làm việc tạm thời. Chú khoảng ngoài năm mươi, dáng người gầy, nói chuyện ít nhưng rõ ràng. Mỗi sáng tôi đến, chú chỉ gật đầu, không hỏi han, không xã giao.

Một hôm, tôi đến sớm hơn thường lệ vì có cuộc họp gấp. Trời hôm đó mưa nhẹ. Tôi đứng loay hoay ở cổng vì chưa quen quy trình gửi xe. Chú bảo vệ tiến lại, chỉ tôi từng bước rất chậm, rồi nói thêm một câu:

“Giờ này mưa, đi cẩn thận, họp hành cũng đừng vội quá.”

Câu nói không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến tôi chững lại. Ở nơi làm việc cũ, hiếm khi có ai nhắc nhau những điều như thế. Chú không hỏi tôi làm ở bộ phận nào, cũng không tò mò chuyện riêng. Chú giúp đúng phần việc của mình, rồi dừng lại ở đó. Tôi nhận ra, sự quan tâm của nhiều người Hà Nội là như vậy: vừa đủ, không vượt quá ranh giới.

Trong những ngày làm việc ở Hà Nội, tôi thường ăn sáng ở một quán bún gần chỗ ở. Quán nhỏ, chỉ vài bộ bàn ghế inox, khách đa phần là người đi làm. Chị bán bún trạc tuổi tôi, làm việc nhanh tay, ít nói. Ngày đầu, tôi gọi bún bò. Ngày thứ hai, tôi lại gọi bún bò. Đến ngày thứ ba, chị nhìn tôi rồi hỏi:

“Hôm nay vẫn như cũ nhé?”

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao.

Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ.

Tôi gật đầu, hơi bất ngờ. Không phải vì chị nhớ món tôi ăn, mà vì giữa bao nhiêu người ra vào mỗi sáng, chị vẫn để ý đến một vị khách không quen. Chị không cười nhiều, không hỏi chuyện, nhưng bát bún luôn được bưng ra rất nhanh, nóng và đầy đặn.

Là người đã đi làm, tôi hiểu cảm giác bị cuốn vào guồng quay công việc, đôi khi không còn đủ kiên nhẫn cho những điều nhỏ nhặt. Nhưng ở quán bún ấy, tôi cảm nhận được một sự tử tế rất âm thầm. Không cần thân thiết, không cần nói nhiều, chỉ cần làm tròn vai của mình cũng đủ khiến người khác thấy dễ chịu.

Ở công ty, tôi làm việc chung với một chị đồng nghiệp người Hà Nội. Chị hơn tôi vài tuổi, nói chuyện chậm rãi, làm việc kỹ. Trong các cuộc họp, chị ít khi phát biểu dài, nhưng khi nói thì luôn đúng trọng tâm. Có lần tôi vội hoàn thành một báo cáo vì sợ trễ hạn. Chị xem qua rồi bảo:

“Em làm nhanh quá, chỗ này nếu sửa thêm một chút sẽ đỡ phải giải thích lại.”

Chị không trách, cũng không tỏ ra hơn kinh nghiệm. Chị chỉ góp ý rồi quay lại làm việc của mình. Sau đó, chị gửi cho tôi một file mẫu từng dùng trước đây, không nói thêm gì. Cách làm việc ấy khiến tôi học được nhiều hơn những lời chỉ dẫn trực tiếp. Người Hà Nội tôi gặp trong công việc thường không dạy dỗ người khác, họ chỉ làm trước, ai để ý thì tự hiểu.

Một buổi chiều tan ca, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi đứng trú mưa trước cửa một cửa hàng tiện lợi. Bên cạnh tôi là một cô lao công đang gom rác, áo mưa mỏng, ướt sũng. Tôi nhích sang một bên để nhường chỗ đứng khô hơn cho cô. Cô nhìn tôi, gật đầu và nói:

“Cảm ơn cháu.”

Chỉ một câu nói ngắn, nhưng ánh mắt cô rất hiền. Chúng tôi đứng cạnh nhau vài phút, không nói thêm gì. Khi mưa ngớt, cô tiếp tục công việc, tôi thì rời đi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nghĩ nhiều về cách người Hà Nội đối xử với nhau: không cần phải thân quen, chỉ cần tôn trọng.

Là người đã đi làm, tôi từng gặp đủ kiểu người, đủ cách cư xử. Nhưng những người Hà Nội tôi gặp trong những ngày ấy khiến tôi nhận ra rằng, sự lịch sự không nằm ở hình thức hay lời nói hoa mỹ. Nó nằm ở cách người ta hiểu vị trí của mình và không làm phiền đến người khác, nhưng khi cần, vẫn sẵn sàng mở ra một khoảng nhỏ cho sự tử tế.

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao. Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lê Thủy Tiên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
(0) Bình luận
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
  • Có một Hà Nội trên những chuyến xe
    Tôi đã đi nhiều chuyến xe trong đời nhưng có lẽ những chuyến xe buýt đối với tôi có nhiều kỉ niệm gắn bó, giống như tôi gắn bó với Hà Nội vậy.
  • Nhớ gói xôi đỗ đen nơi góc phố
    Ra trường đã nhiều năm, nếm trải bao món ngon Hà thành nhưng tôi vẫn luôn vấn vương hương vị gói xôi đỗ đen gói trong tầu lá sen của cô hàng xôi nơi cổng trường đại học.
  • Sầm uất chợ Đồng Xuân
    Đang chộn rộn niềm vui chung cùng cả nước về Đại Thắng Mùa Xuân, chúng tôi bất ngờ nhận tin vui, tươi mới hơn cả mong đợi: “Những đồng chí đang học dở đại học và những đồng chí có giấy gọi nhập học đại học được xuất ngũ về trường học tiếp”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Di sản làng nghề “kết duyên” sáng tạo
    Là nơi lưu giữ ký ức, kỹ năng và bản sắc cộng đồng, các làng nghề Hà Nội dần trở thành nguồn lực cho sáng tạo. Sự gặp gỡ giữa nghệ nhân và nhà thiết kế, nghệ sĩ đang mở ra những khả năng phát triển mới cho thủ công đương đại trên nền tảng di sản. Từ những cuộc “kết duyên” đầy cảm hứng ấy, Hà Nội đang khơi thông mạch ngầm của hệ sinh thái thủ công, biến vốn cổ thành động lực bền vững cho tương lai.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • [Podcast] Quy hoạch, xây dựng và trật tự, an toàn Thủ đô
    Thể chế hóa quan điểm tại Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 của Bộ Chính trị "Về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới", Luật Thủ đô năm 2026 tiếp tục có những quy định đột phá, phân quyền mạnh mẽ cho Thủ đô trong lĩnh vực này.
  • Phát động Cuộc thi “Tôi khỏe đẹp hơn” lần thứ 5
    Báo Sức khỏe và Đời sống vừa tổ chức lễ phát động Cuộc thi “Tôi khỏe đẹp hơn” lần thứ 5. Với nhiều hoạt động thiết thực, cuộc thi tiếp tục lan tỏa thông điệp về lối sống năng động, lành mạnh và khuyến khích người dân chủ động chăm sóc sức khỏe.
Đừng bỏ lỡ
Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO