Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực

Nguyễn Lê Thủy Tiên 29/04/2026 18:52

Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.

img_7438.jpeg
Ảnh minh họa

Tôi đến Hà Nội trong một đợt công tác ngắn, đúng kiểu của một người đi làm: đến để họp, để hoàn thành công việc, rồi trở về. Tôi không đặt nhiều kỳ vọng vào việc “cảm” Hà Nội, càng không nghĩ rằng con người nơi đây lại để lại trong tôi nhiều suy nghĩ đến vậy. Nhưng chính trong những ngày làm việc bình thường ấy, qua những con người rất đỗi giản dị, Hà Nội đã hiện ra theo một cách rất khác.

Người Hà Nội đầu tiên tôi tiếp xúc nhiều nhất không phải đồng nghiệp, mà là chú bảo vệ của tòa nhà nơi công ty tôi làm việc tạm thời. Chú khoảng ngoài năm mươi, dáng người gầy, nói chuyện ít nhưng rõ ràng. Mỗi sáng tôi đến, chú chỉ gật đầu, không hỏi han, không xã giao.

Một hôm, tôi đến sớm hơn thường lệ vì có cuộc họp gấp. Trời hôm đó mưa nhẹ. Tôi đứng loay hoay ở cổng vì chưa quen quy trình gửi xe. Chú bảo vệ tiến lại, chỉ tôi từng bước rất chậm, rồi nói thêm một câu:

“Giờ này mưa, đi cẩn thận, họp hành cũng đừng vội quá.”

Câu nói không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến tôi chững lại. Ở nơi làm việc cũ, hiếm khi có ai nhắc nhau những điều như thế. Chú không hỏi tôi làm ở bộ phận nào, cũng không tò mò chuyện riêng. Chú giúp đúng phần việc của mình, rồi dừng lại ở đó. Tôi nhận ra, sự quan tâm của nhiều người Hà Nội là như vậy: vừa đủ, không vượt quá ranh giới.

Trong những ngày làm việc ở Hà Nội, tôi thường ăn sáng ở một quán bún gần chỗ ở. Quán nhỏ, chỉ vài bộ bàn ghế inox, khách đa phần là người đi làm. Chị bán bún trạc tuổi tôi, làm việc nhanh tay, ít nói. Ngày đầu, tôi gọi bún bò. Ngày thứ hai, tôi lại gọi bún bò. Đến ngày thứ ba, chị nhìn tôi rồi hỏi:

“Hôm nay vẫn như cũ nhé?”

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao.

Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ.

Tôi gật đầu, hơi bất ngờ. Không phải vì chị nhớ món tôi ăn, mà vì giữa bao nhiêu người ra vào mỗi sáng, chị vẫn để ý đến một vị khách không quen. Chị không cười nhiều, không hỏi chuyện, nhưng bát bún luôn được bưng ra rất nhanh, nóng và đầy đặn.

Là người đã đi làm, tôi hiểu cảm giác bị cuốn vào guồng quay công việc, đôi khi không còn đủ kiên nhẫn cho những điều nhỏ nhặt. Nhưng ở quán bún ấy, tôi cảm nhận được một sự tử tế rất âm thầm. Không cần thân thiết, không cần nói nhiều, chỉ cần làm tròn vai của mình cũng đủ khiến người khác thấy dễ chịu.

Ở công ty, tôi làm việc chung với một chị đồng nghiệp người Hà Nội. Chị hơn tôi vài tuổi, nói chuyện chậm rãi, làm việc kỹ. Trong các cuộc họp, chị ít khi phát biểu dài, nhưng khi nói thì luôn đúng trọng tâm. Có lần tôi vội hoàn thành một báo cáo vì sợ trễ hạn. Chị xem qua rồi bảo:

“Em làm nhanh quá, chỗ này nếu sửa thêm một chút sẽ đỡ phải giải thích lại.”

Chị không trách, cũng không tỏ ra hơn kinh nghiệm. Chị chỉ góp ý rồi quay lại làm việc của mình. Sau đó, chị gửi cho tôi một file mẫu từng dùng trước đây, không nói thêm gì. Cách làm việc ấy khiến tôi học được nhiều hơn những lời chỉ dẫn trực tiếp. Người Hà Nội tôi gặp trong công việc thường không dạy dỗ người khác, họ chỉ làm trước, ai để ý thì tự hiểu.

Một buổi chiều tan ca, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi đứng trú mưa trước cửa một cửa hàng tiện lợi. Bên cạnh tôi là một cô lao công đang gom rác, áo mưa mỏng, ướt sũng. Tôi nhích sang một bên để nhường chỗ đứng khô hơn cho cô. Cô nhìn tôi, gật đầu và nói:

“Cảm ơn cháu.”

Chỉ một câu nói ngắn, nhưng ánh mắt cô rất hiền. Chúng tôi đứng cạnh nhau vài phút, không nói thêm gì. Khi mưa ngớt, cô tiếp tục công việc, tôi thì rời đi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nghĩ nhiều về cách người Hà Nội đối xử với nhau: không cần phải thân quen, chỉ cần tôn trọng.

Là người đã đi làm, tôi từng gặp đủ kiểu người, đủ cách cư xử. Nhưng những người Hà Nội tôi gặp trong những ngày ấy khiến tôi nhận ra rằng, sự lịch sự không nằm ở hình thức hay lời nói hoa mỹ. Nó nằm ở cách người ta hiểu vị trí của mình và không làm phiền đến người khác, nhưng khi cần, vẫn sẵn sàng mở ra một khoảng nhỏ cho sự tử tế.

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao. Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lê Thủy Tiên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO