Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực

Nguyễn Lê Thủy Tiên 18:52 29/04/2026

Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.

img_7438.jpeg
Ảnh minh họa

Tôi đến Hà Nội trong một đợt công tác ngắn, đúng kiểu của một người đi làm: đến để họp, để hoàn thành công việc, rồi trở về. Tôi không đặt nhiều kỳ vọng vào việc “cảm” Hà Nội, càng không nghĩ rằng con người nơi đây lại để lại trong tôi nhiều suy nghĩ đến vậy. Nhưng chính trong những ngày làm việc bình thường ấy, qua những con người rất đỗi giản dị, Hà Nội đã hiện ra theo một cách rất khác.

Người Hà Nội đầu tiên tôi tiếp xúc nhiều nhất không phải đồng nghiệp, mà là chú bảo vệ của tòa nhà nơi công ty tôi làm việc tạm thời. Chú khoảng ngoài năm mươi, dáng người gầy, nói chuyện ít nhưng rõ ràng. Mỗi sáng tôi đến, chú chỉ gật đầu, không hỏi han, không xã giao.

Một hôm, tôi đến sớm hơn thường lệ vì có cuộc họp gấp. Trời hôm đó mưa nhẹ. Tôi đứng loay hoay ở cổng vì chưa quen quy trình gửi xe. Chú bảo vệ tiến lại, chỉ tôi từng bước rất chậm, rồi nói thêm một câu:

“Giờ này mưa, đi cẩn thận, họp hành cũng đừng vội quá.”

Câu nói không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến tôi chững lại. Ở nơi làm việc cũ, hiếm khi có ai nhắc nhau những điều như thế. Chú không hỏi tôi làm ở bộ phận nào, cũng không tò mò chuyện riêng. Chú giúp đúng phần việc của mình, rồi dừng lại ở đó. Tôi nhận ra, sự quan tâm của nhiều người Hà Nội là như vậy: vừa đủ, không vượt quá ranh giới.

Trong những ngày làm việc ở Hà Nội, tôi thường ăn sáng ở một quán bún gần chỗ ở. Quán nhỏ, chỉ vài bộ bàn ghế inox, khách đa phần là người đi làm. Chị bán bún trạc tuổi tôi, làm việc nhanh tay, ít nói. Ngày đầu, tôi gọi bún bò. Ngày thứ hai, tôi lại gọi bún bò. Đến ngày thứ ba, chị nhìn tôi rồi hỏi:

“Hôm nay vẫn như cũ nhé?”

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao.

Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ.

Tôi gật đầu, hơi bất ngờ. Không phải vì chị nhớ món tôi ăn, mà vì giữa bao nhiêu người ra vào mỗi sáng, chị vẫn để ý đến một vị khách không quen. Chị không cười nhiều, không hỏi chuyện, nhưng bát bún luôn được bưng ra rất nhanh, nóng và đầy đặn.

Là người đã đi làm, tôi hiểu cảm giác bị cuốn vào guồng quay công việc, đôi khi không còn đủ kiên nhẫn cho những điều nhỏ nhặt. Nhưng ở quán bún ấy, tôi cảm nhận được một sự tử tế rất âm thầm. Không cần thân thiết, không cần nói nhiều, chỉ cần làm tròn vai của mình cũng đủ khiến người khác thấy dễ chịu.

Ở công ty, tôi làm việc chung với một chị đồng nghiệp người Hà Nội. Chị hơn tôi vài tuổi, nói chuyện chậm rãi, làm việc kỹ. Trong các cuộc họp, chị ít khi phát biểu dài, nhưng khi nói thì luôn đúng trọng tâm. Có lần tôi vội hoàn thành một báo cáo vì sợ trễ hạn. Chị xem qua rồi bảo:

“Em làm nhanh quá, chỗ này nếu sửa thêm một chút sẽ đỡ phải giải thích lại.”

Chị không trách, cũng không tỏ ra hơn kinh nghiệm. Chị chỉ góp ý rồi quay lại làm việc của mình. Sau đó, chị gửi cho tôi một file mẫu từng dùng trước đây, không nói thêm gì. Cách làm việc ấy khiến tôi học được nhiều hơn những lời chỉ dẫn trực tiếp. Người Hà Nội tôi gặp trong công việc thường không dạy dỗ người khác, họ chỉ làm trước, ai để ý thì tự hiểu.

Một buổi chiều tan ca, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi đứng trú mưa trước cửa một cửa hàng tiện lợi. Bên cạnh tôi là một cô lao công đang gom rác, áo mưa mỏng, ướt sũng. Tôi nhích sang một bên để nhường chỗ đứng khô hơn cho cô. Cô nhìn tôi, gật đầu và nói:

“Cảm ơn cháu.”

Chỉ một câu nói ngắn, nhưng ánh mắt cô rất hiền. Chúng tôi đứng cạnh nhau vài phút, không nói thêm gì. Khi mưa ngớt, cô tiếp tục công việc, tôi thì rời đi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nghĩ nhiều về cách người Hà Nội đối xử với nhau: không cần phải thân quen, chỉ cần tôn trọng.

Là người đã đi làm, tôi từng gặp đủ kiểu người, đủ cách cư xử. Nhưng những người Hà Nội tôi gặp trong những ngày ấy khiến tôi nhận ra rằng, sự lịch sự không nằm ở hình thức hay lời nói hoa mỹ. Nó nằm ở cách người ta hiểu vị trí của mình và không làm phiền đến người khác, nhưng khi cần, vẫn sẵn sàng mở ra một khoảng nhỏ cho sự tử tế.

Rời Hà Nội sau chuyến công tác, tôi mang theo nhiều hơn là những tài liệu đã hoàn thành hay những cuộc họp đã xong. Tôi mang theo hình ảnh của những con người bình thường: chú bảo vệ ít nói, chị bán bún nhớ khách, đồng nghiệp làm việc cẩn trọng, cô lao công giữa cơn mưa chiều.

Họ không xuất hiện trong sách, cũng không đại diện cho những hình ảnh lý tưởng. Nhưng chính họ đã tạo nên một Hà Nội rất thật trong tôi – trầm, chậm và đủ sâu. Khi đã đi làm, người ta không còn dễ rung động trước những điều lớn lao. Nhưng những hành động nhỏ, đúng lúc, đúng mực lại có sức ở lại rất lâu.

Có thể mỗi người sẽ có một Hà Nội của riêng mình. Với tôi, Hà Nội là những con người tôi gặp khi đã quen với áp lực, quen với sự dè chừng. Và chính họ đã khiến tôi tin rằng, giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho sự tử tế giản dị tồn tại một cách bền bỉ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lê Thủy Tiên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dấu son trang sử hào hùng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước
    Trong hai năm 1970 – 1971, những thắng lợi của chiến tranh cách mạng ba nước Đông Dương gồm Việt Nam – Lào – Campuchia đã tạo thuận lợi cho cuộc kháng chiến chống đế quốc, cứu nước của Nhân dân ta đi đến ngày toàn thắng: miền Nam được giải phóng, non sông nối liền một dải.
  • Hà Nội đẹp dịu dàng mùa hoa giáng hương
    Khi những chùm hoa bằng lăng tím bắt đầu nhuộm sắc phố phường, khi nắng đầu hạ trở nên vàng hơn và ve khe khẽ gọi mùa, Hà Nội lại bước vào thời khắc chuyển mình quen thuộc. Giữa bản giao hưởng của muôn loài hoa báo hiệu mùa hè tới, giáng hương nở rộ mang theo hương thơm dịu dàng, khiến người đi đường không khỏi vấn vương.
  • Nghề nặn tò he làng Xuân La qua trang viết của nhà giáo Cao Xuân Quế
    Sau nhiều năm ấp ủ, nghiên cứu và tìm tòi, nhà giáo Cao Xuân Quế (hội viên Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội) đã cho ra mắt cuốn sách “Độc đáo nghề nặn tò he làng Xuân La” (NXB Lao động, 2026). Với dung lượng 152 trang, cuốn sách phác họa tương đối đầy đủ diện mạo nghề nặn tò he của làng Xuân La, từ nguồn gốc hình thành, quá trình phát triển, qua đó góp phần lưu giữ những giá trị đặc sắc của một nghề truyền thống trên mảnh đất Kinh kỳ.
  • Phường Phú Lương: Viết tiếp bản hùng ca tháng Tư bằng lòng biết ơn và khát vọng phát triển
    Trong không khí hào hùng của những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), sáng 29/4, Đoàn đại biểu Đảng ủy, HĐND, UBND, UBMTTQ phường Phú Lương đã trang trọng tổ chức Lễ viếng và đặt vòng hoa tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ.
  • Phường Tùng Thiện đẩy mạnh chuyển đổi số, đổi mới sáng tạo, nâng cao chất lượng cải cách hành chính
    Ngày 29/4, UBND phường Tùng Thiện (TP. Hà Nội) đã tổ chức Hội nghị Ban Chỉ đạo về phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, cải cách hành chính và Đề án 06 nhằm đánh giá toàn diện kết quả thực hiện trong thời gian qua, chỉ rõ những tồn tại, hạn chế và đề ra các nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm thời gian tới.
Đừng bỏ lỡ
  • Trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”
    Chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026) và 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954-7/5/2026), Trung tâm Văn hóa và Thư viện Hà Nội giới thiệu không gian trưng bày sách, báo với chủ đề: “Việt Nam – Vang mãi những chiến công”.
  • Lên chuyến tàu đoàn viên mừng 51 năm ngày thống nhất đất nước
    Khác với những chuyến tàu thông thường, xuất phát từ ga Hà Nội, chuyến tàu đoàn viên diễn ra từ 27/4 tới hết 3/5, đưa người dân và du khách trở về với những dấu mốc thiêng liêng của toàn thể dân tộc giữa lòng Thủ đô.
  • Lan tỏa niềm tự hào, kết nối giá trị văn hóa và khát vọng Việt Nam
    Tối 28/4, tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình, chương trình nghệ thuật đặc biệt “Âm vang Tổ quốc” đã diễn ra quy mô lớn, thu hút khoảng 40.000 khán giả trực tiếp cùng hàng triệu người theo dõi qua truyền hình và các nền tảng số.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Chỉ thị số 12-CT/TU ngày 24/4/2026 về tổ chức các hoạt động kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chỉ thị nhấn mạnh yêu cầu tuyên truyền sâu rộng ý nghĩa lịch sử trọng đại của sự kiện, giáo dục truyền thống yêu nước, phát huy tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc, tạo động lực xây dựng và phát triển Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa vào những ngày tháng Tư lịch sử
    Những ngày cuối tháng 4, Hà Nội khoác lên mình diện mạo mới với cờ hoa, pano, áp phích khổ lớn, chào mừng kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026). Các tuyến phố trung tâm như Tràng Tiền, Lê Duẩn, Hai Bà Trưng, đặc biệt khu vực xung quanh hồ Hoàn Kiếm, đã được trang trí nổi bật với các biểu tượng lịch sử, khẩu hiệu lớn, mang thông điệp về một mốc son quan trọng trong lịch sử dân tộc.
  • Hà Nội phê duyệt Phương án Tái cấu trúc thủ tục hành chính lĩnh vực Văn hóa và Nghệ thuật
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Quyết định 530/QĐ-TTPVHCC phê duyệt phương án tái cấu trúc thủ tục hành chính trong lĩnh vực Mỹ thuật, nhiếp ảnh, triển lãm và Nghệ thuật biểu diễn thuộc phạm vi quản lý của Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội. Quyết định này đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc số hóa và cải thiện hiệu quả hoạt động của các thủ tục hành chính trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật tại Hà Nội.
  • Chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa
    Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), Thành phố Hà Nội trở thành điểm hẹn của những chương trình nghệ thuật đặc sắc, được đầu tư công phu, bài bản và sáng tạo bám sát tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam.
  • Những bài thơ bất yên
    Đi qua ba tập thơ trong thời gian ngắn, nhà thơ Đinh Minh Thiện như không bằng lòng với những gì đã có, để phải cất lên một tập thơ mới. Ở đó, tác giả gửi gắm nhiều suy niệm về cuộc sống, mơ vọng về nơi an trú, ngẫm ngợi những tỉnh thức, hoài niệm với quê nhà, với mẹ và những niềm thân thiết thôn dã, mùa màng…
  • Cụ thể hóa chủ trương của Đảng về phát triển văn hóa từ không gian cộng đồng
    Chiều 26/4, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục diễn ra, thu hút đông đảo người dân và du khách dừng chân thưởng thức trong suốt hơn một giờ đồng hồ với chất lượng nghệ thuật cao mà vẫn gần gũi.
  • Việt Nam - Hàn Quốc hợp tác làm phim lịch sử về Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn
    Bộ phim tái hiện cuộc đời và sự nghiệp của anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo, vị danh tướng kiệt xuất của dân tộc Việt Nam, người đã ba lần lãnh đạo quân dân Đại Việt đánh bại quân Nguyên Mông.
Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO