Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố

Chung Tiến Lực 14:41 02/06/2026

Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.

85ppzvp5.png
Bảo tàng mỹ thuật Việt Nam

Ngày còn đi học, tôi rất thích hội họa và mơ ước trở thành họa sỹ để thỏa thích sáng tạo khi cảm xúc trước nét đẹp, sự sinh động của vạn vật trong thế giới với không gian ba chiều ngập tràn ánh nắng. Nhưng rồi tôi nhập ngũ, tạm gác lại ước mơ rất học trò. Trước ngày lên đường, tôi dùng bút chì ký họa, truyền thần hình ảnh của ông bà và bố mẹ vào sổ tay. Đứng trên mặt đê sông Ninh Cơ tôi thu vào trang giấy toàn cảnh xóm làng với lũy tre xanh bao bọc nằm giữa cánh đồng lúa như một hòn đảo xanh có con đường đất nhỏ… Cũng trong cuốn sổ tay này dọc đường hành quân, mỗi chặng dừng chân tôi lại viết một vài dòng nhật ký và vẽ ký họa hình ảnh đồng đội hành quân trên đường Trường Sơn Tây, cảnh nghỉ ngơi của bộ đội trong các binh trạm… Không có điều kiện học hội họa nhưng khi học kỹ thuật quân sự trong bộ giáo trình tôi có hơn 100 tiết học vẽ kỹ thuật. Vẽ kỹ thuật với những đường nét thẳng, cong… dụng cụ vẽ là thước kẻ, compa… những hình chiếu bằng chiếu đứng và chiếu cạnh… tôi đã vận dụng kiến thức vẽ kỹ thuật để thiết kế nhà dân dụng đơn giản, nhà kho, nhà xưởng. Để thuận lợi cho công tác thi công tôi còn tỷ mỷ cắt dán dựng mô hình các công trình theo tỷ lệ rút gọn để người thợ dễ hình dung khi thi công.

***

Hà Nội nổi tiếng với những danh lam, thắng cảnh, di sản, di tích lịch sử hào hùng; có những công trình kiến trúc đồ sộ về tầm vóc, tuyệt mỹ về hình thể nằm rải rác ở cả nội và ngoại thành. Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam là một trong những công trình lưu giữ và phát huy kho tàng di sản văn hóa nghệ thuật. Với tôi, người yêu hội họa thì Bảo tàng mỹ thuật Việt Nam bao giờ cũng là điểm đến đầy sức cuốn hút. Mỗi lần đến đây dường như mọi ồn ào phố thị được tạm bỏ lại phía sau và hiện lên trước mắt là không gian nghệ thuật độc đáo, duy mỹ. Nhớ những lần đưa người thân từ quê lên chơi thăm Hà Nội, hay có lần đưa cháu ngoại đang là học sinh tiểu học vào xem Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Chúng tôi đều thích mê không phải chỉ là vẻ đẹp đơn thuần của một tòa to hoành tráng có cái sân rộng kiến trúc Pháp, lại tọa lạc tại trung tâm thành phố. Nơi đây không chỉ thu hút bởi các công trình mỹ thuật có giá trị mà còn bởi chính kiến trúc và cảnh quan xung quanh tòa nhà như những con đường xanh bóng cây cổ thụ, công viên nhỏ, biệt thự, nhà vườn…sự hòa nhập, liên kết giữa nhà và cảnh quan khu vực hài hòa, nhuần nhị. Ở đây, có các không gian riêng, được bố trí liên hoàn. Không gian nghệ thuật dân tộc Chăm với các tác phẩm phù điêu được người xưa chạm khắc tinh xảo trên chất liệu đá hay đất nung lửa. Không gian kiến trúc Cung đình gồm các tranh phong cảnh, tượng gỗ từ thời Nhà Nguyễn. Nhìn những tác phẩm này trong đầu ta mường tượng, hình dung sự xa hoa, lộng lẫy của một triều đại phong kiến với những lễ hội và tục lệ hà khắc. Trong thời kỳ này các dòng tranh đã ít nhiều ảnh hưởng phong cách sáng tác châu Âu nhưng phần lớn vẫn là phong cách bản địa nho giáo toàn tòng Á Đông. Tranh của các họa sỹ treo ở đây đều có phong cách nghệ thuật riêng. Người thì sử dụng chất liệu sơn dầu tinh tế tạo ra bức tranh phản ánh chân thực và giàu cảm xúc. Người thì kết hợp kỹ năng điêu luyện yếu tố phương Tây phóng khoáng hòa quyện với sự tỉ mỷ chau chuốt giàu tình cảm của chất Á Đông. Người thì có tài kết hợp màu sắc và ánh sáng giao hòa làm bức tranh sống động giàu cảm xúc. Có họa sỹ sử dụng chất liệu truyền thống như sơn mài, lụa, giấy dó nhưng cách biểu đạt hiện đại nên bức tranh mang hơi thở thời đại. Đặc biệt có những bức tranh mang phong cách mộc mạc với gam màu nâu trầm và phần lớn là đề tài đời sống ở nông thôn giản dị nhưng đậm chất nhân văn. Trong bộ sưu tập nghệ thuật đương đại và nghệ thuật dân gian tôi thích các bức tranh sơn mài, tranh màu nước, tranh trên chất liệu lụa của các họa sỹ nổi tiếng như Nguyễn Gia Trí, Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Phan Chánh. Tôi rất tâm đắc khi có người nhận xét mỗi bức tranh là một giao diện thời gian hay là một câu chuyện bằng màu sắc. Ngắm bức tranh “Hai thiếu nữ và em bé”, một điển hình về nghệ thuật tả thực, vẻ đẹp thánh thiện của nếp sống thị thành. Ở dòng tranh dân gian có tranh Đông Hồ, tranh Hàng Trống, tranh Kim Hoàng và những bức tượng đất nung, tượng gỗ thể hiện đời sống tâm linh và quần cư cấy trồng lúa nước…

***

Đến bảo tàng mỹ thuật Việt Nam là để ta sống chậm, để thưởng lãm sự tài hoa cùng công sức lao động nghệ thuật nghiêm cẩn đầy chất cống hiến của các họa sỹ, nghệ nhân mỹ thuật. Giữa những âm thanh hối hả, gấp gáp của ngày thường Hà Nội vẫn có một nơi lặng lẽ, âm thầm lưu giữ những tinh hoa, tinh túy nghệ thuật sáng tạo. Có người ví đây như một nốt trầm đẹp mà sang trọng trong bản giao hưởng của thành phố hơn một nghìn năm tuổi. Đúng như vậy, ở đây không hào nhoáng phô trương, không ồn ào chém gió.

Tổng thể, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam như một bức tranh tĩnh vật, mở ra một không gian tĩnh tại để mỗi lần đến đây ta chạm vào chiều sâu văn hóa, ta chầm chậm đi qua những lớp lang ký ức thị giác của một dân tộc, một quốc gia bằng sắc màu, đường nét, hình khối và cảm xúc./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
(0) Bình luận
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Ra mắt tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển “Khu vườn bí mật”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt ấn bản “Khu vườn bí mật” của nhà văn người Anh - Frances Hodgson Burnett, với phần minh họa của họa sĩ Inga Moore và bản dịch của Ngô Hà Thu.
  • Du khách đến Bà Nà thích thú với bánh Eric Kayser lấy cảm hứng từ cờ đỏ sao vàng
    Du khách không giấu nổi sự háo hức check in với Cầu Vàng ngợp cờ Tổ quốc, thưởng thức bánh Pháp lấy cảm hứng từ cờ đỏ sao vàng và đắm mình với thế giới giải trí đầy màu sắc trên đỉnh Bà Nà dịp 2/9.
  • [Podcast] Chính sách về giáo dục và đào tạo của Thủ đô
    Luật Thủ đô năm 2026 đã có những đổi mới quan trọng, mang tính hệ thống và đột phá về chính sách, góp phần tạo lập hành lang pháp lý đầy đủ, linh hoạt để phát triển giáo dục Thủ đô là trung tâm giáo dục, đào tạo chất lượng cao, hiện đại có khả năng dẫn dắt đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO