Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…

Thanh Thục 09:13 28/08/2026

Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.

hhh.jpg
Ảnh minh họa, nguồn: internet

Con đường Liễu Giai trông như mới sửa, rộng rãi và thoáng mát. Hà Nội sau những trận mưa rào tháng bảy đã qua cơn bĩ cực, đường xá được gột rửa có gì đấy tinh tươm hơn. Địa chỉ số 1 Liễu Giai không khó khăn trong việc tìm kiếm mấy, cứ vậy đi một mạch tới nơi. Đỗ xe vào bãi rồi ngồi trước thềm đá trước cửa sảnh nhà A, chúng tôi mong chờ được đón vào nơi to đẹp này. Trời bỗng hiu hiu gió. Không hiểu sao mình cũng thấy nhẹ lòng, như ở trong một thước phim truyền hình quay những cảnh yên bình trước bão. Viện mở cửa. Tôi thong dong nhẹ bước đi vào.

Thoạt nhìn, dòng chữ “Viện Hàn lâm Khoa học xã hội” đắp nổi bằng kim loại sơn ánh vàng hồ như khẽ lay động. Ánh mắt tôi cũng không tài nào đứng yên. Cảm giác rợn ngợp này tôi đã gặp một lần, không phải với viện Văn, nhưng là một cơ quan khác cũng liên quan chút ít tới Văn học – Tạp chí Lý luận phê bình, thuộc hội đồng Lý luận Trung ương. Hình ảnh của viện Văn trên phố Lý Thái Tổ lần nữa dội về trong trí, tự nhiên nảy ra cho tôi một sự so sánh vênh lệch: Nơi viện Văn sở tại, trái lại, hiền hòa và ấm cúng biết bao.

Chung quanh, bốn bề tường như hình bát giác treo đầy những giải thưởng Văn học nghệ thuật, huân huy chương các hạng như để trưng bày trực quan những gì rực rỡ nhất của Viện. Cụm đèn chùm bằng sứ và thủy tinh chạm khắc hoa hồng, dễ khiến người ta tưởng đến một kiểu nội thất cung đình ở Tây Âu xưa, nhưng đặt trong một không khí chung với sàn đá hoa cương, bức tường vôi trắng và đôi chỗ ốp vân giả gỗ thì… hơi lầm lạc.

Nhưng đấy không phải là chuyện chính; hôm nay tôi đến đây không nhằm mục đích ngắm nghía tòa nhà như một tầm cao kiến trúc, mà nếu có làm việc ấy, tôi cũng không có khả năng. Tôi chẳng gì ngoài đôi ba miếng võ mèo cào học lỏm được về mỹ thuật thị giác và hình họa kiến trúc, về không gian bốn chiều, chút ít luật sáng tối. Những cái ấy, để mà đem đi khoe mẽ thì được, chứ kỳ thực không có ích gì cho một cuộc phê bình kiến trúc cả.

Và mọi chuyện cũng khác nhiều so với lần đầu; nếu trước kia tôi là một con gõ kiến chỉ ngồi hội thảo và gật như bổ củi để mong thu lượm chút tri thức vương vãi từ người khác, thì nay, tôi sung sướng là một khách mời danh dự đến thăm thú.

Nói như thế để tỏ ra mình đã ở một vị trí khác thôi, còn ngẫm kỹ lại thì hóa vẫn ngây ngô y hệt.

Cái dáng vẻ của viện Văn bao giờ cũng thế; dù bề ngoài có cũ kỹ hay khang trang, cổ hủ hay hiện đại, nghiêm ngắn hay đầm ấm, u hoài thì bên trong vẫn là sự học hành không bao giờ ngơi nghỉ cùng những cống hiến rất mẫu mực cho khảo cứu văn chương. Còn nhớ khi trước đến thăm viện Văn, tôi có mê đắm cái phòng Văn học nước ngoài. Từ đó đến nay, tôi cũng may mắn được gặp đôi ba người bước ra từ căn phòng ấy. Họ khác lắm. Họ có một cái vẻ gì rất uyên bác và thấu đạt, mặc dầu không cố làm cho mình trưởng giả chút nào.

Rồi mình lại bùi ngùi nhớ về Phó viện trưởng Hoài Thanh.

Trời đất buông nắng, mây mờ có chút mênh mang. Trên bàn, trong tủ kính khu trưng bày xếp đầy những sách nghiên cứu, tạp chí về đủ các phương diện khác nhau, có những công trình đạt giải thưởng Hồ Chí Minh, những chuyên khảo ẵm giải thưởng Nhà nước về Khoa học, hay chỉ đơn giản là một công trình mà nếu được phép thì ta chắc chắn nên mở ra xem. Để mà biết bộ mặt Văn học bây giờ đã đi đến bực nào.

Một vài cuốn chuyên khảo lồng trong tủ kính, tôi chưa có cơ hội động. Tuy nhiên, nếu chỉ xét riêng những gì được xuất hiện công khai thì vẫn đủ cho mình chiêm ngưỡng một chân trời khác hẳn. Có những thứ chúng ta đã biết: Thi pháp học, Văn bản học, căn tính, diễn ngôn,...; cũng có những cái mới mẻ và sạch tinh mà lúc khám phá ra, tôi như một đứa học trò mới lên với cái đầu rỗng – như phê bình sinh thái chẳng hạn.

Thế mới thấy rằng Viện Văn thực là chỗ lưu lại những món tinh và quý đến độ nào. Với những con người cũng tinh và quý nữa.

Bóng chiều đổ xuống những ô kính trong vắt gương soi, đem lại cho tòa Viện một vẻ gì êm ả dìu dịu. Bốn bề yên ắng hẳn. Xung quanh bao người rôm rả xôm tụ, tôi vẫn tưởng như không có tiếng gì. Mình thoáng nghĩ chuyện trước làn sóng sáp nhập, có người đòi tinh gọn Viện Văn. Thậm chí thay đổi cả Viện Hàn lâm Khoa học xã hội này nữa. Ngồi ở ghế khách của Viện, nhìn xuống bàn tay một cuốn phê bình sinh thái và một vài thể nghiệm thi ca Hàn Mặc Tử, ngước lên, một vẻ dáng Hà Nội sâu lắng trong ngần. Chà, tôi nghe tiếng thu. Đã lâu rồi mới thấy Hà Nội ấp ôm tôi nhiều đến thế. Ngay ngoài Viện, bên thềm trước cổng, hoa dại nở mướt mát góc trời.

Thế này mà bỏ là bỏ thế nào được, nhỉ?/.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thanh Thục. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ
    Mùa thu ở nơi tôi đang sống thường đến rất khẽ khàng. Một buổi ban mai thức giấc, tôi tình cờ nhận ra những tán cây xanh ngoài khung cửa đã nhạt đi đôi chút. Những hàng cây ngô đồng đã bắt đầu điểm vàng. Giữa ánh nắng óng ánh của buổi ban mai, vài chiếc lá mỏng manh rời cành, khẽ khàng chao nghiêng trong gió rồi nằm khẽ khàng trên lối nhỏ. Nắng cũng không còn gay gắt. Trời trong xanh hơn. Và buổi chiều dường như dài thêm một chút.
(0) Bình luận
  • Một lần gặp nhạc sĩ – trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ức, những vẻ đẹp bình dị mà quý giá của mảnh đất Hà Nội tôi hằng yêu.
  • Có một ngôi làng như thế
    Cách đây chừng 700 năm vùng đất có 72 gò đất sét trắng ở ngoài đê bãi sông Hồng sinh ra một ngôi làng mà chẳng giống làng. Bởi đã không có lũy tre ấm cúng bao quanh như các làng Việt khác, lại không có rặng trúc, ô rô, duối hoặc mồng tơi làm rào, giậu ngăn các nhà, các ngõ như trong thơ Nguyễn Bính:
  • Quy hoạch Hà Nội và khát vọng 100 năm
    Ngày 29/6/2026, UBND thành phố Hà Nội đã tổ chức sự kiện Hội nghị công bố Quy hoạch tổng thể thủ đô và khai mạc triển lãm quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện được quan tâm không chỉ trong giới nghề mà còn là của những người Hà Nội và cả xã hội. Quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn 100 năm không chỉ là câu chuyện mở rộng không gian hay xây dựng những công trình hiện đại. Với Hà Nội – đô thị duy nhất của Việt Nam mang chiều sâu hơn một nghìn năm lịch sử – mỗi quyết sách hôm nay còn là lời cam kết với các thế hệ mai sau.
  • Hà Nội bước ra từ trang sách
    Mừng sinh nhật 11 tuổi của Minh Nhật - con trai tôi, hai mẹ con hẹn nhau một chuyến chinh phục đỉnh Fansipan, ngọn núi cao nhất Việt Nam. Trên hành trình ấy, chúng tôi dừng lại 3 ngày ở Hà Nội để chàng trai miền Nam có dịp tận mắt nhìn thấy những ngôi nhà cổ, những công trình lịch sử mà trước đó con chỉ biết qua sách vở và hình ảnh.
  • Bà kể chuyện Hà Nội
    Có những đêm mất điện của tuổi thơ mà nhiều năm sau, khi đã lớn lên, người ta vẫn nhớ. Và tôi nhớ những đêm như thế ở quê mình. Hai bà cháu nằm ngoài sân. Trời đêm yên tĩnh, gió từ cánh đồng thổi vào mát rượi. Không có tiếng quạt điện, cũng chẳng có ánh sáng của những thiết bị hiện đại. Bà cầm chiếc quạt nan, vừa quạt cho tôi vừa kể chuyện.
  • Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ
    Mùa thu ở nơi tôi đang sống thường đến rất khẽ khàng. Một buổi ban mai thức giấc, tôi tình cờ nhận ra những tán cây xanh ngoài khung cửa đã nhạt đi đôi chút. Những hàng cây ngô đồng đã bắt đầu điểm vàng. Giữa ánh nắng óng ánh của buổi ban mai, vài chiếc lá mỏng manh rời cành, khẽ khàng chao nghiêng trong gió rồi nằm khẽ khàng trên lối nhỏ. Nắng cũng không còn gay gắt. Trời trong xanh hơn. Và buổi chiều dường như dài thêm một chút.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Một lần gặp nhạc sĩ – trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ức, những vẻ đẹp bình dị mà quý giá của mảnh đất Hà Nội tôi hằng yêu.
  • Lan tỏa giá trị nhân văn từ Lễ khai giảng và những ngôi trường nơi biên cương
    Lễ khai giảng năm học 2026 - 2027 và Lễ khánh thành các trường phổ thông nội trú liên cấp xã biên giới đất liền sẽ diễn ra ngày 05/9/2026 là sự kiện có ý nghĩa đặc biệt, mở đầu cho một năm học mới và ghi dấu kết quả hiện thực hóa một chủ trương lớn của Đảng đối với giáo dục vùng biên giới. Định hướng tuyên truyền của Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội góp phần lan tỏa những giá trị nhân văn của sự nghiệp giáo dục, khơi dậy truyền thống hiếu học, tinh thần trách nhiệm của toàn xã hội đối với thế hệ trẻ và tương lai đất nước.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO