Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ

Huỳnh Thị Ánh Tuyết 25/08/2026 18:52

Mùa thu ở nơi tôi đang sống thường đến rất khẽ khàng. Một buổi ban mai thức giấc, tôi tình cờ nhận ra những tán cây xanh ngoài khung cửa đã nhạt đi đôi chút. Những hàng cây ngô đồng đã bắt đầu điểm vàng. Giữa ánh nắng óng ánh của buổi ban mai, vài chiếc lá mỏng manh rời cành, khẽ khàng chao nghiêng trong gió rồi nằm khẽ khàng trên lối nhỏ. Nắng cũng không còn gay gắt. Trời trong xanh hơn. Và buổi chiều dường như dài thêm một chút.

thu_hanoi-09-.jpg
Tôi bỗng nhớ mùa thu Hà Nội với những góc phố dịu đi dưới màu nắng nhạt... (Ảnh minh họa: Nguyễn Trần Đức Anh)

Tôi đang ở Trung Quốc, giữa những tháng ngày du học xa nhà. Mùa thu ở vùng đất đẹp dịu dàng theo cách dễ khiến người ta lặng người. Tôi thường đi miên man giữa những con đường trải dài dưới vòm cây vàng óng ánh, ngắm nhìn mấy cánh rừng bạch dương thanh mảnh, thân cây trắng nổi bật giữa nền lá đã chuyển màu. Thi thoảng, xe dừng ở những hồ nước xanh trong, soi bóng núi xa xôi. Có những buổi sớm bảng lảng sương, tôi thức giấc giữa căn homestay nhỏ, ngẩn ngơ ngắm nhìn không gian như được phủ bởi một lớp voan mỏng, chỉ cần một tiếng động khẽ khàng cũng đủ làm tan đi vẻ tĩnh lặng. Tôi từng đến A Lặc Thái vào một ngày mùa thu như thế.

Khách Nạp Tư (Trung Quốc) hiện ra trước mắt tôi bằng vẻ ngoài trong veo và yên tĩnh. Những triền núi phủ màu vàng mật ong óng ánh, đồng cỏ rộng mở dưới bầu trời xanh thẳm, vài đàn ngựa thong thả đi qua trong nắng. Xa xa, những đỉnh núi còn vương sắc trắng. Thiên nhiên tại vùng đất này đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác mình đang đứng trước một bức tranh chưa kịp khô màu.

Tôi đã nghĩ, có lẽ thời khắc đẹp nhất của mùa thu đẹp nhất có lẽ ngưng đọng tại đây. Thế rồi, giữa một miền đất đẹp đến ngỡ ngàng, tôi lại nhớ đến mùa thu quê nhà.

Nỗi nhớ đôi khi là một điều rất kỳ lạ. Nó chẳng bắt nguồn từ một lý do rõ ràng. Chỉ một chiếc lá rơi, mùi hương hoa cò thoảng qua hay đơn thuần là một buổi chiều có chút se lạnh cũng đủ khiến người đang ở nơi xa bỗng muốn quay trở về.

Tôi bỗng nhớ mùa thu Hà Nội với những góc phố dịu đi dưới màu nắng nhạt. Suốt khoảng đời niên thiếu của mình, tôi luôn giữ thói quen đi thơ thẩn giữa những hàng cây xà cừ đứng lặng bên góc đường Phan Đình Phùng. Bản thân thường mang theo một chiếc máy ảnh nhỏ, ôn tồn ngắm nhìn, chọn cho mình góc thật nên thơ phủ đầy những chiếc lá vàng rơi. Đôi lần, lạc bước sang khu nhà thờ lớn, chọn dừng chân ở một gánh hàng rong để hít hà mùi cốm mới vô cùng thanh tao theo bước chân người bán len qua từng góc phố. Đôi lần, đang mải mê với việc học tập, đứa con gái mộng mơ là tôi lại ngẩn ngơ nhung nhớ hương hoa sữa có khi nồng nàn, có khi chỉ phảng phất trong gió, vậy mà chỉ cần một thoáng thôi cũng đủ nhận ra mùa đã sang.

Nhớ cả những buổi sáng rất đỗi bình thường, bản thân khẽ khàng khoác một chiếc áo mỏng, nâng niu một cốc trà nóng, lắng nghe tiếng xe chạy ngoài phố. Đôi khi, chẳng cần gì cầu kỳ, chỉ cần một bữa sáng thong thả trước khi bắt đầu ngày mới. Những điều giản dị ấy ngày trước tôi chẳng bao giờ nghĩ bản thân sẽ nhớ. Chúng bình thường đến mức ta thường chọn vô tình bước qua. Chỉ đến khi sống xa nhà, tôi mới thấu hiểu: ký ức về quê hương đôi khi không bắt nguồn từ những điều lớn lao. Nó thuộc về những điều nhỏ bé thân thuộc và từng hiện diện quanh ta mỗi ngày mà ta chưa kịp gọi tên.

Tôi nhớ những mùa thu của tuổi học trò. Nhớ buổi sáng khai trường khi sân trường còn ướt sương, tiếng trống vang lên giữa khoảng trời trong trẻo. Bản thân cũng bần thần nhớ những trang vở mới, chiếc cặp mới và những người bạn từng ngồi bên nhau suốt một năm học mà cứ ngỡ ngày tháng còn dài vô tận.

Bản thân cũng miên man nhớ những mùa Trung thu đã xa. Ngày ấy, niềm vui đôi khi chỉ là một chiếc đèn nhỏ, vài miếng bánh dẻo và một buổi tối được thong dong đi chơi cùng lũ trẻ trong xóm. Tuổi thơ nghèo khó chẳng có nhiều thứ, nhưng lại sở hữu kí ức về những mùa thu đầy ắp ánh sáng. Bây giờ nghĩ lại, tôi chợt nhận ra có những hạnh phúc đôi khi đã đi qua rồi người ta mới nhận thức được thế nào là hạnh phúc.

Những năm tháng xa nhà với biết bao trăn trở đã khiến bản thân học cách yêu quê hương theo một cách khác. Không còn là tình yêu của người đang ở trong lòng quê hương, mà là tình yêu của một người đứng từ nơi xa nhìn về. Tôi giao tiếp với một ngôn ngữ khác, mải mê sống giữa một cộng đồng khác, làm quen với những món ăn, các phong tục và biết bao nhịp sống mới. Có những ngày bận rộn đến mức bản thân quên mất mình đang ở cách nhà bao xa. Nhưng rồi một buổi chiều bất chợt, khi ánh nắng nghiêng xuống hàng cây, nỗi nhớ lại trở về. Rất nhẹ nhưng sâu sắc. Tôi bỗng nhớ tiếng mẹ, nhung nhớ cả căn nhà quen thuộc. Nhớ cả những bữa cơm không cần hỏi trước cũng biết hôm nay có món gì. Thậm chí, nhớ cảm giác được trở về sau một ngày dài, đặt chiếc túi xuống và biết rằng mình không cần phải nói gì nhiều, bởi ở nhà luôn có một sự bình yên không cần giải thích. Có lần mẹ tôi gọi điện thoại sang.

Mẹ khẽ khàng hỏi:

– Bên đó mùa thu chưa con?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi rất chậm.

– Rồi mẹ ạ.

Mẹ hỏi tiếp:

– Có lạnh không?

Tôi cười:

– Cũng hơi lạnh đôi chút.

Mẹ dặn tôi nhớ mặc ấm, chỉ đơn thuần vài câu như thế. Nhưng sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi thẫn thờ rất lâu bên cửa sổ. Hóa ra, trong những năm tháng trưởng thành, có những lời yêu thương chẳng cần phải nói thành lời. Chỉ một câu “nhớ mặc ấm” cũng đủ khiến bản thân suy ngẫm suốt cả một mùa xa xứ.

Mùa thu nơi đất khách vì thế vừa đẹp nhưng cũng thật buồn. Đẹp bởi tôi được nhìn thấy những miền đất mà trước đây chỉ có thể mường tượng qua từng trang sách. Được đi giữa những hàng cây vàng, được đứng bên những mặt hồ trong veo, được ngắm một bầu trời rộng đến tận chân núi.

Buồn bởi càng đi xa, tôi càng hiểu thế nào là tình yêu quê hương. Quê hương không nhất thiết phải là nơi đẹp nhất, chỉ là nơi có những điều thuộc về mình. Một con đường từng đi qua, mùa hoa từng chờ đợi hay một mái nhà từng che mưa nắng. Quê hương đơn thuần chỉ là một giọng nói chỉ cần nghe thôi đã thấy lòng dịu lại. Và những người dù mình có đi xa đến đâu, vẫn hỏi một câu giản dị: “Bao giờ con về?”

Chiều nay, tôi lại đi qua một con đường đầy lá vàng với những cơn gió nhẹ và ánh nắng mỏng. Những chiếc lá bạch dương rơi xuống rất khẽ, giống như những cánh thư không đề tên. Tôi chợt nghĩ, có lẽ con người trong đời ai cũng có một mùa thu để nhớ.

Có những mùa thu dù không đứng dưới cùng một bầu trời, vẫn có thể gặp nhau trong ký ức. Và có những buổi chiều, chỉ cần một chiếc lá vàng rơi xuống lòng bàn tay, ta đã nghe thấy quê nhà gọi tên mình. Tôi khẽ mỉm cười, tiếp tục bước đi giữa mùa thu mênh mang, khẽ khàng đem theo trong hành trang của một người du học xa quê một chút nắng, chút hương và chút ký ức… Và cả một mùa thu rất đỗi dịu dàng của quê nhà./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Huỳnh Thị Ánh Tuyết. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức
    Người ta thường nhớ mùa thu Hà Nội bằng hương hoa sữa, bằng gió heo may, bằng những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi, bằng gói cốm Vòng xanh non còn thơm mùi lá sen. Còn tôi, mỗi độ thu về, giữa vô vàn ký ức ấy lại hiện lên một món quà rất đỗi bình dị: bát caramel vàng óng, mềm mịn, nằm lặng lẽ sau ô cửa kính của những quán nhỏ nép mình nơi góc phố.
(0) Bình luận
  • Xôi ngô lá sen, món ăn tuổi thơ ngọt ngào
    Trong cuộc đời của mỗi người, có những món ăn đi qua tuổi thơ rất khẽ. Nhưng đến khi trưởng thành, chỉ cần bắt gặp một mùi hương quen thuộc, nghe một tiếng rao cũ hay nhìn thấy một tàu lá sen xanh ngoài chợ, lòng bỗng chùng xuống đầy bâng khuâng. Với tôi, đó là món xôi ngô gói trong lá sen.
  • Hà Nội, tình yêu, và tình bạn
    “Ê đi chơi không?”, “Đi đâu?”, “Lang thang đường phố Hà Nội nhé?”
  • Bảo tàng, những tầng sâu văn hóa Hà Nội
    Người nghệ sĩ nhiếp ảnh già đang chìm đắm với những khuôn hình vừa chụp sáng nay cũng như mùi cốc cà phê pha máy phong cách Ý trong nhà hàng sân bảo tàng, chợt có tiếng khẽ:
  • Có một Hà Nội “sống chậm” nơi ngoại thành
    Sau những tháng ngày bận rộn, vội vã nếu bạn muốn tìm đến sự thư thái, nhẹ nhàng, thưởng thức những món ăn truyền thống và tận hưởng không khí làng quê thuần Việt, không cần đi đâu xa vì chỉ ngay ngoại thành Hà Nội – làng du lịch Hồng Vân (xã Hồng Vân) sẽ đem lại cho bạn một trải nghiệm mới mẻ mà đầy lưu luyến.
  • Bát phở đầu tiên giữa mùa đông Hà Nội và nghĩa tình của người bạn phương Bắc
    Có những chuyến đi khép lại khi ta trở về, nhưng cũng có những chuyến đi vẫn tiếp tục sống trong ký ức bằng một hương vị, một cuộc gặp gỡ hay một nghĩa tình rất đỗi bình dị. Cuối năm 2025, tôi ra Hà Nội nhận giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường” do Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Báo Giáo dục Thời đại tổ chức. Niềm vui của giải thưởng rồi sẽ lùi dần theo năm tháng, nhưng điều còn đọng lại sâu nhất trong tôi lại là bát phở đầu tiên giữa mùa đông Hà Nội và tấm lòng chân thành của một người bạn phương Bắc. Có lẽ, chính những điều bình dị ấy mới làm nên ý nghĩa của mỗi chuyến đi.
  • Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức
    Người ta thường nhớ mùa thu Hà Nội bằng hương hoa sữa, bằng gió heo may, bằng những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi, bằng gói cốm Vòng xanh non còn thơm mùi lá sen. Còn tôi, mỗi độ thu về, giữa vô vàn ký ức ấy lại hiện lên một món quà rất đỗi bình dị: bát caramel vàng óng, mềm mịn, nằm lặng lẽ sau ô cửa kính của những quán nhỏ nép mình nơi góc phố.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Điểm hẹn di sản giữa lòng phố
    Nhiều không gian văn hóa đang đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với đời sống đương đại ở Hà Nội. Chính sự hiện diện thường xuyên và duy trì mối gắn kết với cộng đồng đang tạo thêm sức sống cho di sản, đồng thời bồi đắp bản sắc của đô thị sáng tạo.
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Xôi ngô lá sen, món ăn tuổi thơ ngọt ngào
    Trong cuộc đời của mỗi người, có những món ăn đi qua tuổi thơ rất khẽ. Nhưng đến khi trưởng thành, chỉ cần bắt gặp một mùi hương quen thuộc, nghe một tiếng rao cũ hay nhìn thấy một tàu lá sen xanh ngoài chợ, lòng bỗng chùng xuống đầy bâng khuâng. Với tôi, đó là món xôi ngô gói trong lá sen.
  • Hà Nội, tình yêu, và tình bạn
    “Ê đi chơi không?”, “Đi đâu?”, “Lang thang đường phố Hà Nội nhé?”
Đừng bỏ lỡ
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
  • Hà Nội nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo
    Để đáp ứng tình hình thực tiễn phát triển của Thủ đô trong thời kỳ mới, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 13/2026/NQ-HĐND quy định mức tiền phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo trên địa bàn.
  • Những Ngày phim Việt Nam chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, Viện phim Việt Nam chính thức khởi động chương trình chiếu phim đặc biệt “Những Ngày phim Việt Nam”. Sự kiện hứa hẹn đưa khán giả trở về những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc qua góc nhìn điện ảnh đầy xúc cảm.
  • Hà Nội di chuyển tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” về Bộ Tư lệnh Thủ đô
    Tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại khuôn viên Di tích quốc gia đền Bà Kiệu dự kiến được di chuyển về Trung đoàn 692, Sư đoàn Bộ binh 301, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và hoàn thành lắp dựng trước ngày 30/9/2026.
Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO