Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức

Trần Xuân Hiệp 11:02 24/08/2026

Người ta thường nhớ mùa thu Hà Nội bằng hương hoa sữa, bằng gió heo may, bằng những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi, bằng gói cốm Vòng xanh non còn thơm mùi lá sen. Còn tôi, mỗi độ thu về, giữa vô vàn ký ức ấy lại hiện lên một món quà rất đỗi bình dị: bát caramel vàng óng, mềm mịn, nằm lặng lẽ sau ô cửa kính của những quán nhỏ nép mình nơi góc phố.

screenshot-2026-08-24-105609.png
Tôi vẫn luôn nghĩ, mùa thu là mùa đẹp nhất để thưởng thức caramel (ảnh :internet)

Thật kỳ lạ, caramel vốn chẳng phải thức quà sinh ra từ Hà Nội. Nó theo chân người Pháp đến Việt Nam từ nhiều thập niên trước, rồi lặng lẽ ở lại. Trải qua nhiều năm tháng, nó trở thành một phần rất riêng trong ký ức của nhiều thế hệ người Hà Nội. Cũng tựa hồ như những ngôi biệt thự cổ phủ rêu phong hay mấy hàng xà cừ già cỗi, caramel đã không còn là một món ăn ngoại lai. Nó mang phong vị của Hà Nội: giản dị, nền nã và đủ sức khiến người ta ghi nhớ mãi chỉ sau một lần thưởng thức.

Tôi vẫn luôn nghĩ, mùa thu là mùa đẹp nhất để thưởng thức caramel. Không phải vì món ăn này chỉ có vào thu. Mùa nào, đi dọc khắp Hà Nội, bạn cũng có thể tìm thấy một quán bán caramel. Nhưng chỉ khi tiết trời ở thủ đô vừa chớm se lạnh, khi những cơn gió heo may bắt đầu len qua cổ áo, người ta mới dễ dàng cảm nhận hết dư vị dịu dàng của vị ngọt tan trên đầu lưỡi.

Mùa hè, người thưởng thức caramel dễ bị cái nóng oi ả của phố phường làm cho vội vã. Người ta chỉ cốt ăn nhanh xua tan cảm giác oi ả, để tìm chút mát lạnh rồi lại tất bật bước đi.

Đông sang, người ta lại mải mê với bát chè sắn nóng, tô phở bò nghi ngút khói hay bắp ngô nướng thơm lừng bên vỉa hè. Chỉ có mùa thu là vừa đủ mát mẻ để bát caramel giữ được độ mịn màng, đủ dịu dàng để vị ngọt trở nên thanh tao. Và quan trọng hơn là đủ lặng lẽ giúp người ta thong thả ăn chậm và để mặc ký ức thong thả trở về.

Ngày còn là học sinh, mỗi lần tan trường, lũ bạn chúng tôi thường rủ nhau ghé vào một quán nhỏ nằm khuất trong đường nhỏ ở khu Phan Đình Phùng. Quán chẳng có biển hiệu nổi bật, chỉ đơn thuần có vài bộ bàn ghế gỗ thấp, chiếc quạt trần quay chầm chậm và tủ kính lúc nào cũng xếp ngay ngắn những cốc caramel màu hổ phách.

Bà chủ quán tròn trịa, làn da trắng tươi, thường tươi cười khi chúng tôi ghé đến. Bà sẽ thong thả múc từng cốc ra chiếc đĩa sứ trắng, rưới lên một chút cà phê, thêm ít sữa đặc hoặc vài viên đá bào nếu khách thích. Có hôm bà còn hào phóng đặt lên trên một lớp sữa chua mịn màng như nhung. Chiếc thìa nhỏ chạm nhẹ vào mặt bánh khiến lớp caramel rung lên khe khẽ, mềm mại như một áng mây vừa chạm nhẹ xuống mặt hồ. Đứa nào cũng cố gắng ăn thật chậm, chẳng phải do tiếc nuối mà bởi hương vị thơm ngon ấy khiến người ta tự nhiên muốn lưu luyến thêm một chút.

Trong ấn tượng tuổi thơ của tôi, muỗng đầu tiên của caramel luôn gây ấn tượng bởi vị ngọt của trứng và sữa. Muỗng thứ hai bắt đầu chạm đến vị giác bởi lớp nước đường thắng sóng sánh phía dưới, tạo cảm giác đắng nhẹ, thơm ngon. Đến muỗng cuối cùng, hai hương vị ấy có sự hòa quyện vào nhau, để lại nơi đầu lưỡi một dư vị rất khó gọi thành tên. Có lẽ, đó cũng là hương vị ngọt ngào của tuổi trẻ.

Người Hà Nội vốn nổi tiếng cầu kỳ trong chuyện ăn uống. Một bát phở phải có nước dùng trong veo, nhẹ nhàng. Một miếng cốm thanh tao phải phảng phất mùi lúa mới. Những chén trà sen phải ướp đủ nghìn cánh hoa sen Tây Hồ. Ngay cả caramel, món tráng miệng tưởng như đơn giản, cũng được người Hà Nội chăm chút bằng sự tinh tế riêng. Trứng phải thật tươi kết hợp với sữa vừa đủ béo. Lửa thắng đường phải giữ thật nhỏ để màu cánh gián trong mà không cháy. Việc hấp bánh cũng phải vừa độ, nếu quá lâu sẽ gây rỗ mặt, quá nhanh thì chưa kịp đông lại.

Chỉ vài nguyên liệu giản đơn cũng đủ để làm nên một bát caramel mềm mịn như nhung. Món ăn giản đơn nhưng lại cần rất nhiều kiên nhẫn. Có lẽ vì thế mà caramel cũng tựa hổ mùa thu Hà Nội. Không phô trương, chẳng rực rỡ mà ngược lại càng dạo chơi chậm rãi, càng cảm nhận được vẻ đẹp.

Nhiều năm sau, khi dần trưởng thành, tôi có dịp chu du qua nhiều thành phố. Tôi đã từng nhấm nháp crème caramel trong những nhà hàng sang trọng ở châu Âu. Đôi lần, ngẫu hứng thưởng thức pudding ở Nhật Bản, nhấm nháp bánh flan tại những quán cà phê miền Nam. Mỗi nơi đều có hương vị riêng biệt. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao, trong ký ức bản thân vẫn không có món nào thay thế được độ thơm ngon dịu dàng từ bát caramel của Hà Nội.

Có lẽ bởi món ngon nhất không phải món được chế biến cầu kỳ nhất. Mà là món ăn gắn liền với một khoảng đời niên thiếu đã qua. Đó là những buổi chiều tan học có tiếng ve cuối mùa còn sót lại trên hàng sấu. Là những ngày tôi rong ruổi cùng chiếc xe đạp cũ chở hai đứa bạn nhỏ len qua phố Phan Đình Phùng ngập lá vàng. Và cả những ngày tôi lang thang khắp thủ đô với túi sách nặng trĩu nhưng lòng thì nhẹ tênh vì chốc lát nữa thôi, chúng tôi sẽ được ngồi bên nhau, hân hoan gọi hai cốc caramel và luyên thuyên kể đủ thứ chuyện trên cuộc đời. Cũng bởi, quán xưa đã không còn, phố phường cũng đông đúc hơn, những cửa hàng hiện đại nối tiếp nhau xuất hiện.

Nhưng chỉ cần bắt gặp đâu đó một cốc caramel vàng óng ánh sau ô cửa kính, tôi lại thấy mùa thu Hà Nội của mình vẫn còn nguyên vẹn trong kí ức. Người ta thường nói món ăn chỉ nuôi dưỡng cơ thể. Tôi lại nghĩ có những món ăn nuôi dưỡng cả hoài niệm. Một bát caramel có thể đưa người ta trở về tuổi mười sáu chỉ trong một muỗng nhỏ ngọt ngào, có thể đưa người con xa quê trở về hoài niệm xa xưa, nơi mỗi chiều cuối tuần luôn thoảng mùi đường thắng quyện cùng hương vani.

Có những chiều thu, Hà Nội không nắng cũng chẳng mưa. Bầu trời chỉ phủ một màu xanh nhạt rất hiền. Tôi thích ngồi an tĩnh bên khung cửa sổ của một quán nhỏ, khẽ khàng gọi một bát caramel và một tách trà nóng. Ngoài kia, từng chiếc xe hoa chầm chậm đi qua giữa phố xá ồn ào. Mùi hoa cúc lẫn trong gió. Xa xa, một gánh cốm Vòng vừa ghé vào đầu phố. Tiếng chuông xe đạp ngân lên khe khẽ giữa những du khách đi dạo chung quanh. Thành phố vẫn bận rộn, chỉ có mấy tán xà cừ đung đưa trong gió thật thong thả. Và bát caramel trên bàn cũng dịu dàng như thế. Nó không khiến người ta no, chỉ khiến lòng người dịu lại. Để rồi khi bước ra khỏi quán, đi giữa con phố ngập gió heo may, tôi bỗng nhận ra điều mình nhớ nhất về Hà Nội không phải là những điều lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là một món tráng miệng bé nhỏ có màu vàng óng như nắng cuối thu nhưng đủ dịu ngọt để xoa dịu những mỏi mệt thường ngày của cuộc mưu sinh. Một lớp nước đường nâu sóng sánh gợi nhắc rằng cuộc đời, cũng như caramel, sẽ tròn đầy hơn khi có cả vị ngọt lẫn chút đắng nhẹ.

Có lẽ vì thế mà sau bao mùa thu đã đi qua, giữa biết bao món ngon của Hà Nội, tôi vẫn dành cho caramel một góc rất riêng trong miền ký ức. Đó không chỉ là món bánh mềm mịn tan nơi đầu lưỡi mà còn có khả năng đưa người lớn trở về làm một đứa trẻ hồn nhiên với những buổi chiều tan lớp ồn ào tiếng cười của bè bạn, phảng phất mùi gió heo may trên những con phố cũ. Và mỗi khi mùa thu trở về, chỉ cần một bát caramel mềm mịn, phảng phất hương thơm thoang thoảng đặt trước mặt, tôi biết bản thân đã gặp lại Hà Nội, dịu dàng, thanh lịch và ngọt ngào như chưa từng cách xa./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Hiệp. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
(0) Bình luận
  • Điểm hẹn ở Ba Đình
    Phố Ba Đình tĩnh lặng, không thâm nâu hay ồn ào phố cổ, không rực rỡ những mái phố, những con đường cờ hoa hay bán mua sầm uất. Với tôi phố Ba Đình như một cuốn sách cũ đang nằm trên giá sách, lặng lẽ lưu giữ từng trang sử hào hùng Hà Nội, của đất nước Vạn Xuân.
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
  • Hà Nội - ký ức và niềm yêu
    Đêm lặng im. Gió cao nguyên khẽ lay động tấm rèm cửa sổ, ẩn hiện những tầng mây xanh tím giữa lớp lớp sương giăng. Tôi không ngủ được, lặng lẽ ngồi dậy. Căn phòng khách sạn bây giờ phút chốc trở nên thân thương như căn phòng trên phố Trần Quốc Vượng ngày xưa tôi từng ở. Vùng trời nơi ấy đã trở thành một dải lụa mềm neo đậu bền bỉ trong ký ức tôi, trở thành một niềm yêu nỗi nhớ không thể phai nhòa.
  • Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức
    “Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh nha.” Con trai tôi nói câu ấy sau chuyến trở về từ Hà Nội vào mùa hè năm 2023. Đó là chuyến đi đầu đời của con về miền đất Thủ đô. Ngày đó, tôi cứ ngỡ sau này con sẽ nhớ những con phố, những bảo tàng hay những chuyến xe buýt đầu tiên ở đây, nhưng không, điều ở lại trong con lâu nhất lại là một căn nhà.
  • Kết nối giữa lòng Hà Nội
    Có những thành phố ta chỉ đi qua một lần rồi để lại phía sau những con đường, những mái nhà và những gương mặt xa lạ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa càng nhớ, càng trưởng thành càng muốn trở về. Với tôi, Hà Nội là một thành phố như thế. Hà Nội không chỉ hiện diện trên bản đồ, mà còn sống trong một miền ký ức riêng, nơi mỗi con phố, hàng cây, âm thanh và mùi hương đều có thể đánh thức một phần đời đã xa.
  • Nhà số 4 ở Hà thành
    Nhà số 4 phố Lý Nam Đế, Hà Nội có lẽ là ngôi nhà nổi tiếng nhất ở đất Hà thành bởi… số nhà. “Số 4 Lý Nam Đế”, hay kiệm lời hơn là “Nhà số 4”; cũng đủ để nói lên rất nhiều về một địa chỉ, một nơi chốn quen thuộc, nổi tiếng, đã trở thành… “thương hiệu” của những nhà văn khoác áo lính. Đó là trụ sở của Tạp chí Văn nghệ Quân đội – một gương mặt báo chí đã có hơn nửa thế kỷ bền bỉ cùng người lính và những người yêu văn chương.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Điểm hẹn di sản giữa lòng phố
    Nhiều không gian văn hóa đang đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với đời sống đương đại ở Hà Nội. Chính sự hiện diện thường xuyên và duy trì mối gắn kết với cộng đồng đang tạo thêm sức sống cho di sản, đồng thời bồi đắp bản sắc của đô thị sáng tạo.
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Điểm hẹn ở Ba Đình
    Phố Ba Đình tĩnh lặng, không thâm nâu hay ồn ào phố cổ, không rực rỡ những mái phố, những con đường cờ hoa hay bán mua sầm uất. Với tôi phố Ba Đình như một cuốn sách cũ đang nằm trên giá sách, lặng lẽ lưu giữ từng trang sử hào hùng Hà Nội, của đất nước Vạn Xuân.
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
Đừng bỏ lỡ
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
  • Hà Nội nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo
    Để đáp ứng tình hình thực tiễn phát triển của Thủ đô trong thời kỳ mới, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 13/2026/NQ-HĐND quy định mức tiền phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo trên địa bàn.
  • Những Ngày phim Việt Nam chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, Viện phim Việt Nam chính thức khởi động chương trình chiếu phim đặc biệt “Những Ngày phim Việt Nam”. Sự kiện hứa hẹn đưa khán giả trở về những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc qua góc nhìn điện ảnh đầy xúc cảm.
  • Hà Nội di chuyển tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” về Bộ Tư lệnh Thủ đô
    Tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại khuôn viên Di tích quốc gia đền Bà Kiệu dự kiến được di chuyển về Trung đoàn 692, Sư đoàn Bộ binh 301, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và hoàn thành lắp dựng trước ngày 30/9/2026.
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Lễ hội điện Huệ Nam: Giá trị văn hóa, tín ngưỡng hội tụ bên dòng sông Hương
    Lễ hội điện Huệ Nam tháng 7 Âm lịch năm 2026 chính thức khai hội tại điện Huệ Nam (điện Hòn Chén), đình làng Hải Cát và Điện thờ Thánh Mẫu (TP Huế).
  • [Podcast] Quà sáng của người Hà Nội
    Khi những tia nắng đầu tiên lấp lánh trên mặt hồ, cũng là lúc phố phường thức giấc bằng những âm thanh rất đỗi thân quen. Tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh, tiếng xe đạp chở hàng len qua từng con phố nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của những người bán hàng rong... Và xen giữa những thanh âm ấy là mùi thơm quyến rũ của những món quà sáng đang lan tỏa từ các gánh hàng, quán nhỏ ven đường.
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO