Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, lời hẹn của ông

Hoài Thanh 11:50 17/08/2026

Hà Nội đến với tôi từ những câu chuyện của ông. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi mùa hạ bỏng rát và mùa đông thường đi qua cùng những trận giông bão. Tuổi thơ tôi là những buổi chiều đứng trên triền đê nhìn ra phía biển, nghe gió thổi hun hút qua những mái nhà thấp, mùi muối mặn bám vào tóc. Còn Hà Nội, khi ấy, là một thành phố ở rất xa, nằm trong những câu chuyện của người ông từng đi qua hai cuộc chiến tranh.

bbb.jpg
Tôi nhớ nhất một lần ông nói: “Sau này có dịp, cháu ra Hà Nội thay ông viếng Bác.”. (ảnh: Kim Thoa)

Những năm còn nhỏ, tôi thường ngồi bên chiếc phản gỗ nghe ông kể chuyện. Trong trí nhớ của một đứa trẻ chưa từng đi xa, Hà Nội khi ấy có ba mươi sáu phố phường, có Hồ Gươm, những hàng cây già và Quảng trường Ba Đình lộng gió. Ông kể không nhiều. Ông cũng chẳng bao giờ dùng những lời đẹp đẽ để tả thành phố. Có khi đang kể, ông dừng lại, nhấp ngụm nước chè rồi nhìn ra sân, như thể trong khoảng sân trước mặt có một Hà Nội của những năm tháng đã xa.

Có lần ông kể, những ngày ở Hà Nội, ông từng ăn một bát phở vào lúc trời còn chưa sáng hẳn. Ông không nhớ quán ở đâu, cũng chẳng nhớ người bán hàng là ai. Ông chỉ nhớ cái rét luồn qua cổ áo và bát phở nóng đặt trước mặt, hai bàn tay ôm lấy thành bát một lúc lâu mới buông ra. Ông kể chuyện ấy rất bình thản, như kể một điều chẳng có gì đáng nhớ. Vậy mà tôi lại nhớ.

Ngày ấy tôi chưa từng ra Hà Nội. Trong trí tưởng tượng của tôi, thành phố ấy không chỉ có những con phố ông từng đi qua, Quảng trường Ba Đình hay những hàng cây già, mà còn có một bát phở nóng giữa buổi sớm lạnh, nơi đôi bàn tay ông từng tìm chút ấm áp.

Tôi nhớ nhất một lần ông nói:

“Sau này có dịp, cháu ra Hà Nội thay ông viếng Bác.”.

Chỉ một câu vậy thôi. Ông nói rồi lại tiếp tục câu chuyện đang dở. Còn tôi, khi ấy vẫn là một đứa trẻ, chẳng hiểu vì sao một nơi mình chưa từng đến lại có thể nằm trong lòng người ta lâu đến thế.

Năm tháng trôi qua. Tôi lớn lên, rời quê đi học rồi đi làm. Hà Nội vẫn nằm đâu đó trong những câu chuyện cũ, cho đến khi ông không còn nữa. Lời dặn năm nào bỗng ở lại trong tôi như một lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Rồi một ngày tháng chín, tôi lên chuyến tàu ra Bắc. Đó là lần đầu tiên tôi đến Hà Nội.

Tàu SE4 đến ga lúc 5 giờ sáng. Tôi bước xuống sân ga với chiếc túi nhỏ trên vai, đứng một lúc giữa dòng người đang vội vã tản đi. Sau một hành trình dài, chân còn mỏi, người còn vương mùi tàu, tôi nhận ra trời Hà Nội khác hẳn quê mình.

Cái lạnh chỉ vừa chớm. Không buốt, không ẩm. Gió lướt qua mặt, mang theo thứ hơi mát khiến người ta tỉnh hẳn sau một đêm trên tàu.

Tôi kéo chiếc túi ra khỏi ga, đi chậm trên vỉa hè. Hà Nội buổi sớm không giống thành phố tôi từng hình dung qua những câu chuyện của ông. Thủ đô đã lớn hơn rất nhiều, xe cộ đông hơn, những cửa hàng bắt đầu mở cửa, tiếng rao và tiếng động cơ đan vào nhau. Nhưng giữa những âm thanh ấy vẫn có những khoảng lặng rất nhỏ.

Một người phụ nữ mặc bộ đồng phục công nhân đang quét lá. Chiếc chổi tre kéo trên mặt đường nghe xào xạc. Quét được một đống, chị lại gom vào một góc rồi tiếp tục đi. Tôi đứng nhìn một lúc lâu. Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ quê. Ở quê tôi, người ta cũng quét sân vào mỗi buổi sớm. Chỉ khác là trước sân nhà thường có cát, lá khô và đôi khi có cả những vỏ sò nhỏ bị gió biển đưa vào.

Tôi đi bộ một đoạn khá xa chỉ để nhìn thành phố thức dậy. Có lúc không biết đường, tôi dừng trước một quán nước nhỏ bên vỉa hè hỏi một bà cụ. Nghe giọng tôi, bà hỏi:

“Cháu người miền Trung à?”

Tôi cười, bảo mình ở quê ra.

Bà chỉ đường rất kỹ, còn dặn thêm:

“Đi chậm thôi, đường này nhiều xe.”

Tôi cảm ơn rồi đi. Sau lưng, tôi nghe tiếng bà gọi với theo, nhắc mình rẽ ở hàng cây phía trước.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu đi tìm Hà Nội theo cách của riêng mình. Tôi không cố đi thật nhiều nơi. Có những buổi sáng chỉ ngồi bên Hồ Gươm một lúc rồi đứng dậy. Có những chiều đi loanh quanh trong những con phố cũ, thấy một cửa hàng nhỏ mở hé cửa, một người đàn ông ngồi sửa chiếc khóa, một bà mẹ dắt con đi học về.

Buổi sáng, tôi mua một gói cốm. Người bán gói vào mấy lớp lá, buộc bằng sợi dây mảnh. Tôi cầm gói quà trên tay, đi một đoạn rồi mới mở ra. Mùi cốm thoảng lên, không nồng, chỉ vừa đủ để nhớ. Tôi ăn từng chút một và nghĩ đến quê nhà.

Ở quê tôi, những món quà mùa thu cũng chẳng cầu kỳ. Có khi là mấy quả thị, vài trái ổi, một nắm khoai luộc mẹ để phần. Người đi xa thường nhớ những thứ rất nhỏ, một mùi thức ăn quen, tiếng gọi ngoài ngõ, cái chén sứ sứt miệng đặt trên bàn.

Sáng hôm tôi đến Lăng Bác, trời trong. Tôi đi từ rất sớm. Trước Quảng trường Ba Đình đã có nhiều người đứng chờ. Có những cụ già tóc bạc, những gia đình đưa con nhỏ đi cùng. Một người mẹ cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho cậu bé bên cạnh. Cậu bé ngước lên hỏi gì đó, người mẹ ghé sát tai con trả lời, rồi dòng người lại chậm rãi tiến lên.

Tôi đứng trong hàng người ấy và nhớ ông. Ngày bé, mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi thường không chú ý lắm. Có những chuyện ông kể đi kể lại đến mức tôi thuộc cả cách ông ngắt câu. Vậy mà khi đứng ở Quảng trường, tôi bỗng nhớ từng chi tiết.

Tôi nhớ bàn tay ông. Bàn tay từng chai sần, những ngón tay nổi gân. Khi tôi còn bé, mỗi lần ông ngồi kể, tôi thường lấy ngón tay mình đặt vào lòng bàn tay ông để so. Bàn tay tôi nhỏ xíu, nằm gọn trong tay ông.

Tôi nhớ câu ông dặn trước khi tôi rời quê:

“Có dịp thì ra Hà Nội thay ông viếng Bác.”

Đến lúc ấy, tôi mới hiểu lời dặn ấy không chỉ là một lời nhờ.

Tôi bước vào nơi Người đang yên nghỉ. Không gian bên trong rất yên. Dòng người đi chậm, gần như không ai nói chuyện. Tôi chỉ có ít giây để nhìn Người rồi bước tiếp. Nhưng khi đi qua, mắt tôi bỗng nóng lên.

Tôi không cố ngăn nước mắt. Tôi nghĩ đến ông. Nghĩ đến những năm tháng ông đã đi qua. Nghĩ đến một người lính già cuối đời vẫn giữ trong lòng một lời hẹn với Hà Nội, rồi gửi lời hẹn ấy cho đứa cháu chưa từng đặt chân đến.

Ra khỏi Lăng, tôi đứng lại rất lâu bên ngoài. Trời vẫn xanh. Người vẫn đông. Một cơn gió nhẹ đi qua hàng cây. Tôi đưa tay lên lau mắt, rồi bất giác mỉm cười. Tôi đã làm được điều ông muốn.

gjgqb6ck-ma1tkkkcrdo5mswoarse-mgmbe4pupnxfkauwmm98p6lbkfbxbe2hi3gckjwvck9ci-8ar16kpuoyy297lbbiyikrqii2aodkaadoaokkpx7du-5-_z.jpg
Tác giả trong lần viếng Lăng Bác

Tôi bắt đầu để ý hơn đến những người sống trong thành phố này. Buổi chiều, có những bà cụ ngồi bên góc phố uống chén trà, trước mặt là chiếc ghế nhựa thấp và chiếc hộp đựng vài gói bánh. Có người bán hàng rong đạp xe chậm qua phố, phía sau chở những bó hoa theo mùa. Có những người lao động trở về nhà lúc trời đã tối, chiếc áo khoác vắt trên tay, bước nhanh qua dòng xe.

Tôi thích những lúc thành phố chậm lại.

Chiều xuống, tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ. Quán không rộng, bàn ghế kê sát nhau. Tôi gọi một ly cà phê trứng. Trong lúc chờ, người phục vụ đặt xuống trước mặt tôi một chiếc thìa nhỏ, rồi dặn:

“Em khuấy nhẹ thôi, không là tràn.”

Tôi bật cười. Những chuyện như thế ở quê tôi cũng có. Người ta vẫn thường dặn nhau những điều vụn vặt, đi đường cẩn thận, trời sắp mưa nhớ đem áo, ăn chậm thôi kẻo nghẹn.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn người qua lại. Tôi tự hỏi, nếu ông còn sống và ngồi ở đây, ông sẽ gọi món gì? Có lẽ ông vẫn uống trà. Có lẽ ông sẽ chê cà phê đắng. Và có lẽ ông sẽ kể cho tôi nghe một câu chuyện nào đó mà tôi đã nghe từ rất lâu nhưng vẫn chưa nhớ hết.

Tôi từng nghĩ mình yêu Hà Nội vì mùa thu. Nhưng sau chuyến đi ấy, tôi nhớ Hà Nội từ những điều rất nhỏ, buổi sáng ở ga Hà Nội, người công nhân quét lá, bà cụ nghe giọng miền Trung rồi cẩn thận chỉ đường, gói cốm buộc bằng sợi dây mảnh, dòng người lặng lẽ vào Lăng, chiếc thìa nhỏ bên ly cà phê và câu dặn “khuấy nhẹ thôi”.

Những điều ấy không có trong những câu chuyện ông từng kể. Nhưng nhờ những câu chuyện của ông, tôi mới đến đây để nhìn thấy chúng.

Hà Nội của ông nằm trong ký ức những năm tháng chiến tranh, trong những con phố ông từng đi qua, trong Quảng trường Ba Đình và trong hình ảnh Người mà ông luôn kính trọng. Hà Nội của tôi bắt đầu từ những ngày tháng Chín, từ lời hẹn của người đã khuất, rồi ở lại qua những cuộc gặp rất bình thường.

Hai Hà Nội ấy, từ lúc nào, đã cùng nằm trong một miền ký ức. Tàu đã đi xa, ngoài cửa kính, những cánh đồng miền Bắc lùi dần, phía trước là miền Trung với gió Lào, cát trắng và biển mặn. Tôi ngồi im, chợt nhớ câu ông nói năm nào:

“Sau này có dịp, cháu ra Hà Nội thay ông viếng Bác.”

Ngày ấy, tôi chỉ nghe như nghe một lời dặn của người lớn. Bây giờ, khi chuyến tàu đã đưa tôi rời Hà Nội, tôi mới hiểu vì sao ông đã nhớ thành phố ấy lâu đến thế.

Tôi đã đến Hà Nội thay ông. Còn Hà Nội, bằng cách nào đó, đã đưa ông trở về với tôi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoài Thanh . Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
(0) Bình luận
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
  • Nhớ những hàng hoa
    Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • “Điểm hẹn cuối tuần” lan tỏa âm nhạc truyền thống giữa lòng Thủ đô
    Tối 16/8, sân khấu Nhà Bát Giác tại phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội) trở thành điểm hẹn nghệ thuật giàu bản sắc với chương trình “Không gian âm nhạc cộng đồng – Điểm hẹn cuối tuần”. Những làn điệu dân ca, nhạc cụ truyền thống được kết hợp với các ca khúc đương đại, góp phần đưa nghệ thuật đến gần hơn với người dân và du khách.
  • Thêm một điểm hẹn vui chơi ở Hà Nội dịp Quốc khánh
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, người dân và du khách đến Hà Nội có thêm một lựa chọn vui chơi, trải nghiệm tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn. Lễ hội “Miền hoa cổ tích” diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9, kết hợp không gian cảnh quan, nghệ thuật và các hoạt động giải trí dành cho nhiều nhóm du khách.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
Hà Nội, lời hẹn của ông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO