Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nói với thành phố của tôi

Vũ Minh Phúc 15:16 11/08/2026

Tôi rất thích đến Hà Nội. Bao giờ tôi cũng nóng lòng muốn đến đó như người muốn trở về nhà. Vì ở nơi đó, luôn gợi lên vẻ rạng rỡ của một thành phố năng động, một sự giao thoa giữa nét đẹp cổ kính và hiện đại. Nhưng tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi những ai một lần từng đến đó đều lưu lại trong tâm trí mình những kỷ niệm đáng nhớ và khó quên.

dsc03499-min-3-(1).jpg
Ảnh minh họa

Nếu Phú Xuyên là quê hương đầu tiên của tôi, thì Hà Nội lại là mối tình đầu tiên chớp nhoáng của tôi với cô nữ sinh trường Luật xinh xắn và mến thương. Để rồi suốt những năm tháng sau này tôi chẳng bao giờ quên được cái hình bóng ấy dù biết rằng trái tim mình chẳng bao giờ chạm tới được. Vì thế, bao giờ cũng vậy, tôi luôn cố gắng tìm mọi cách lảng tránh cái vẻ đẹp bình yên của làng quê ngoại ô để tìm lại một góc thân quen ở Hà Nội. Không phải chỉ để trải nghiệm, mà là tìm lại kỷ niệm dấu yêu ban đầu như sự tĩnh tại trong lòng tôi, vì nhiều lý do đã đành phải khước từ để quay về cố hương.

Nhưng thành phố đó – ai mới là người lập nên quốc hiệu đầu tiên, với những con người cởi mở, chân thành và mến khách ấy, và có vẻ dường như không bao giờ chịu ngủ yên cả. Nó là gì trong tôi mới được chứ? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết đó là một đô thành phồn hoa với những công trình kiến trúc Pháp bậc nhất, đã tồn tại hàng thế kỷ trong nhịp sống đương đại sôi động và ồn ã mang vóc dáng của một siêu đô thị cỡ lớn, chẳng hạn như Hồ Gươm, Nhà hát Lớn Hà Nội, Cột cờ Hà Nội còn đến ngày nay, luôn luôn chào đón bước chân du khách.

Đó là một buổi sáng đẹp trời, khi tôi ngồi trên chiếc ban công lơ lửng của khách sạn Daewoo nằm trên phố Kim Mã, nối dài giữa ba phường Ba Đình, Ngọc Hà và Giảng Võ, nó thật dài với khung cảnh trữ tình, hít hà mùi vị phố phường, đón làn gió mát rượi, ăn điểm tâm và uống tách café đặc sánh. Sau đó, buổi chiều, tôi đi lững ra công viên Bách Thảo một mình trong chiều mưa lướt sướt, lúc nào cũng vắng bóng khách bộ hành. Những lúc như thế, nếu không đi một mình tôi thường bao giờ cũng cùng đi với một vài người bạn, tôi ngồi sụp xuống một cái gốc cây cổ thụ trên tay không rời cuốn sách và ngơ ngác ngắm nhìn đường phố.

Một em bé nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo đó làm tôi nhớ đến bài hát: “Hà Nội niềm tin hy vọng” mà chúng tôi vẫn hằng hát cho nhau nghe hồi còn là một Đội viên đội thiếu niên tiền phong. Bài hát đó, tôi đã được một người chị trong đoàn ca vũ địa phương dạy cho mà tôi vẫn còn nhớ với những nhịp điệu sôi nổi: “Hà Nội đó niềm tin yêu hy vọng/Của núi sông hôm nay và mai sau/ Chân ta bước lòng ung dung tự hào/Kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao/Ơi Đông Đô hùng thiêng dấu xưa còn in nơi đây/Ơi Thăng Long ngày nay chiến công rạng danh non sông/Hà Nội mến yêu của ta thủ đô mến yêu của ta/Là ngôi Sao Mai rạng rỡ.

Nhưng lúc còn bé bỏng đó, thú thực, tôi hoàn toàn không biết gì về cái thành phố xa xôi đó, cho mãi đến khi gần đây, khi chuyển lên sinh sống và học tập, lập nghiệp và định cư, tôi mới được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một "Thành phố hoà bình" mà ngay cả những vị chính khách đặc biệt, mỗi lần nghé thăm cũng còn mơ ước và dành hết lời ca tụng.

Xong, chúng tôi ngồi với nhau như vậy suốt nhiều giờ liền trong khi chờ cái nắng dịu lại và cơn mưa chiều chấm dứt. Đôi khi không ai nói với ai điều gì. Tôi lặng lẽ chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm và nhân tiện hỏi thăm đường về khách sạn cho gần nhất. Chị bán nước chỉ dẫn tường tận, dắt tay tôi qua đường, giọng nói sôi nổi như tan vào cái vọng động của nhịp điệu phố phường thị thành xa xôi. Dường như trong tôi lúc đó một thành phố chầm chậm chảy ngược vào trong, hoặc có vẻ như tiếng nói của những cư dân mới lần đầu tiên đến cư ngụ ở đây, mất hút trong vòng tay nhỏ bé.

Dù cho tôi đã không thể đủ thời gian đi hết những địa danh thắng tích mến thương của thành phố tôi yêu, nhưng tôi luôn tìm cách trở lại mỗi khi có dịp, cho dù tấm vé lưu trú và công việc không cho phép tôi ở lại lâu ngày.

Trong những lần ghé thăm thành phố Hà Nội sắp tới, thành phố hoa lệ, sáng tạo và trẻ trung ơi, thế nào tôi cũng dành thật nhiều tình cảm, thật nhiều trang viết cho những cuộc gặp gỡ với những con người cởi mở đó cho mà xem. Đơn giản vì, tôi rất yêu thành phố đó.

Có lẽ khi tôi viết bài viết nhỏ này Hà Nội đang đầy nắng hoặc luôn ngập trong các trận mưa bất chợt đầu mùa về chiều vẫn làm người ta khó chịu vào ban đêm, bỗng nhiên lòng tôi xao xuyến quá. Tiếng gọi điện thoại đột ngột của cô cháu gái thân yêu từ ngôi nhà trên phố Hà Chiếu, làm tôi sực nhớ đến một lần bị lạc bước ở khu chợ Đồng Xuân sầm uất và nhộn nhịp.

Thành phố của tôi, bao giờ cũng đầy tiếng vọng động về ban đêm, với ngọn đèn giao thông chập chờn nửa đỏ nửa vàng băng qua những đại lộ và những con người trở về thật muộn, chìm vào giấc ngủ sâu để rồi hôm sau lại thức dậy cùng ánh bình minh của ngày mới.

Thành phố của những con người thân thiện, năng động, nghĩa hiệp và hào sảng đó đã chở trong chúng ta biết bao là kỷ niệm. Những quá khứ rạng rỡ đó, bây giờ đi đâu về đâu, sao trong lòng ta nó ta đôi khi tưởng chừng tan biến trong tiếng âm vang thiết tha của lớp người xưa không còn trở về nữa?

Thành phố hôm nay muôn sắc màu, cứ rực lên trong ánh đèn của những tòa nhà, những con đường, những trụ sở, những cây cầu, như thể vươn mình trong sức sống mới, càng yêu thành phố bao nhiêu lại càng mong thành phố lớn lên bấy nhiêu. Đôi khi tôi vẫn nghĩ thành phố đó như sự cộng hưởng tuyệt với giữa Đông và Tây, sầm uất và hiện đại, sôi động và trầm lắng, như bản “giao hưởng” tuyệt đẹp của đất trời trong dòng chảy của ký ức lịch sử và văn hóa còn mãi đến muôn đời, như âm điệu của hai tiếng “Hà Nội” thân thương và rất hào hoa.

Nếu thành phố Hà Nội tươi đẹp không giữ lấy bao dung, nghĩa tình, những trầm tích văn hóa trong cuộc chạy đua với thời gian, nó sẽ lấy gì để chuyên chở và bồi đắp những giá trị tốt đẹp hôm nay.

Tôi viết những dòng cảm tưởng này nhưng luôn nghĩ rằng sẽ không thể bày tỏ hết nghĩa tình và tình cảm đối với những người chị, người anh, người em đang sống trong thành phố đó của tôi, bởi trong giờ phút này họ đang bận bịu với những công việc dang dở cho một cuộc sống mới đầy đủ và hạnh phúc - nhưng lúc nào tôi cũng lo lắng rằng thời gian qua đi sẽ làm biến mất thành phố của tôi, còn quá khứ thì vẫn lưu trú trong mình, đến nỗi như con tàu mất hút trên đại dương xanh thẳm.

Có lẽ hôm nay nhìn thấy những thành quả mà thành phố đó làm được là đoán biết được một tương lai sẽ còn rạng rỡ hơn trong ngày mới, dù hơn 1.000 năm của những thế kỷ đã qua rồi, nó vẫn chẳng thể nào xóa nhòa đi những chứng tích ban đầu của những con người lần đầu tiên mở ra một kỷ nguyên mới như cuộc hành trình đầy ước vọng hướng về tương lai?

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Minh Phúc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Metro Cát Linh - Hà Đông tuyến giao thông xanh hiện đại, văn minh
    Một mốc son đáng nhớ trong quá trình phát triển của thành phố Hà Nội là ngày 06/11/2021, dự án đường sắt đô thị Hà Nội tuyến Cát Linh - Hà Đông chính thức vận hành thương mại. Sau 10 năm khởi công, tuyến đường sắt đô thị đầu tiên của Thủ đô và cả nước đưa vào khai thác phục vụ nhu cầu đi lại của người dân, mở ra loại hình vận tải công cộng mới. Sự kiện này đã thu hút được rất nhiều sự chú ý của người dân Thủ đô đủ mọi lứa tuổi.
(0) Bình luận
  • Có một không gian xanh ở Thủ đô Hà Nội
    Địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống yêu nước và cách mạng. Với lòng tôn kính và biết ơn vô hạn, suốt hàng chục năm qua, chính quyền và nhân dân TP. Hà Nội đã đến dâng hương Đền thờ Bác Hồ ở Đồi 79 mùa xuân ở xã Tiến Thắng TP. Hà Nội. Vào mỗi dịp Tết, Lễ 30/4, Kỷ niệm ngày sinh nhật Bác 19/5, Lễ Quốc khánh 2/9…, người dân nơi đây luôn chăm sóc, dâng hương trên bàn thờ Bác với lòng thành kính.
  • Metro Cát Linh - Hà Đông tuyến giao thông xanh hiện đại, văn minh
    Một mốc son đáng nhớ trong quá trình phát triển của thành phố Hà Nội là ngày 06/11/2021, dự án đường sắt đô thị Hà Nội tuyến Cát Linh - Hà Đông chính thức vận hành thương mại. Sau 10 năm khởi công, tuyến đường sắt đô thị đầu tiên của Thủ đô và cả nước đưa vào khai thác phục vụ nhu cầu đi lại của người dân, mở ra loại hình vận tải công cộng mới. Sự kiện này đã thu hút được rất nhiều sự chú ý của người dân Thủ đô đủ mọi lứa tuổi.
  • Cây Di sản trong khu di tích Quốc gia chùa Bối Khê
    “Chú Cuội ngồi gốc cây đa/ Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời”, hẳn bài đồng dao đó người Việt không ai mà không thuộc. “Cây đa, bến nước, sân đình” đã trở thành biểu tượng văn hóa in sâu trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh cây đa rợp bóng ở đình làng, sân chùa, đền miếu… trở thành ký ức tuổi thơ của nhiều người dù đi xa vẫn luôn nhớ về. Hơn nữa, cây đa ẩn chứa sức mạnh linh thiêng như vị thần hộ mệnh canh giữ cho sự an yên của cả làng, biểu tượng tâm linh ngàn năm của làng quê Việt.
  • Tự hào lễ thượng cờ và hạ cờ tại Quảng trường Ba Đình lịch sử
    Tôi sinh ra và lớn lên ở miền núi nên từ khi còn là một đứa trẻ cho đến lúc trưởng thành ký ức trong tôi về trái tim của cả nước, về một Thủ đô ngàn năm văn hiến luôn là những kỷ niệm đẹp lấp lánh như những viên ngọc sáng ngời đầy lung linh huyền ảo, để tôi làm hành trang kể cho lớp lớp học trò hay các con của mình với những câu chuyện chưa bao giờ có trang cuối cùng về văn hóa, con người hay bề dày lịch sử của những nhân chứng của một thời bom đạn chiến tranh nơi mảnh đất hoa lệ ấy.
  • Phủ Tây Hồ khi ký ức Thăng Long còn vọng mãi
    Giữa nhịp sống không ngừng đổi thay của Hà Nội, bên mặt nước Hồ Tây mênh mang, Phủ Tây Hồ từ lâu đã trở thành một điểm đến quen thuộc trong đời sống văn hóa và tinh thần của người dân Thủ đô. Người ta tìm về đây để bày tỏ lòng thành kính, để tìm hiểu một nét đẹp trong tín ngưỡng truyền thống, hay đơn giản là tìm cho mình một khoảng bình yên giữa những bộn bề của cuộc sống. Trong sự giao hòa giữa cảnh sắc Hồ Tây và không gian văn hóa thờ Mẫu, Phủ Tây Hồ mang một vẻ đẹp riêng, vừa gần gũi với đời sống hôm nay, vừa gợi nhắc những giá trị lịch sử, văn hóa của Thăng Long – Hà Nội.
  • Có một Hà Nội trong tấm bản đồ giấy
    Mỗi lần dọn lại giá sách, tôi đều bắt gặp một tấm bản đồ Hà Nội bằng giấy đã ngả màu. Những nếp gấp chằng chịt hằn sâu trên mặt giấy, vài góc đã sờn, có chỗ còn lưu những nét bút bi khoanh tròn tên phố. Người ta có thể giữ một tấm ảnh, một tấm vé tàu hay một lá thư cũ để nhớ về tuổi trẻ. Còn tôi giữ một tấm bản đồ. Bởi trên đó có một Hà Nội gắn với năm tháng thanh xuân của tôi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026: Góp phần định hình một sản phẩm văn hóa mới của Thủ đô
    Tối 7/8, tại Hoàng thành Thăng Long - Di sản Văn hóa Thế giới, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ khai mạc Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026 với chủ đề "Hào khí Thăng Long - Tinh hoa võ Việt". Lần đầu tiên được tổ chức, Festival đánh dấu bước đi mới của Thủ đô trong việc xây dựng một sự kiện văn hóa - thể thao mang tầm quốc tế, góp phần tôn vinh truyền thống thượng võ dân tộc, quảng bá hình ảnh Hà Nội và thúc đẩy giao lưu văn hóa, thể thao với bạn bè thế giới.
  • Có một không gian xanh ở Thủ đô Hà Nội
    Địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống yêu nước và cách mạng. Với lòng tôn kính và biết ơn vô hạn, suốt hàng chục năm qua, chính quyền và nhân dân TP. Hà Nội đã đến dâng hương Đền thờ Bác Hồ ở Đồi 79 mùa xuân ở xã Tiến Thắng TP. Hà Nội. Vào mỗi dịp Tết, Lễ 30/4, Kỷ niệm ngày sinh nhật Bác 19/5, Lễ Quốc khánh 2/9…, người dân nơi đây luôn chăm sóc, dâng hương trên bàn thờ Bác với lòng thành kính.
  • Phường Hà Đông sắp xếp, tổ chức lại hệ thống các trường mầm non, tiểu học và THCS công lập
    Chiều 10/8, phường Hà Đông đã long trọng tổ chức hội nghị công bố các quyết định về việc sắp xếp, tổ chức lại các trường mầm non, tiểu học và THCS công lập trên địa bàn. Đồng thời, hội nghị cũng tiến hành công bố thành lập các đảng bộ trực thuộc, kiện toàn nhân sự cấp ủy nhiệm kỳ mới và tổ chức vinh danh, trao thưởng cho các tập thể, cá nhân ngành GD&ĐT có thành tích xuất sắc trong năm học 2025-2026.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Phường Phú Thượng: Sôi nổi hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026
    Tối 7/8, Trung tâm Văn hóa, Thông tin và Thể thao phường Phú Thượng (Hà Nội) tổ chức Hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026, với sự tham gia của các đội văn nghệ đến từ 16 tổ dân phố trên địa bàn.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Đối diện
    Cháu mang bài về, nghiên cứu kĩ rồi đem lại cho chú. Bài viết này chú thấy chưa hợp lí. Nếu như để công an điều tra vào cuộc, chú e… chúng ta phải làm nhiều bước nữa đấy. Sẵn sàng thì tiếp tục nhé! Chú Minh cầm tập bài viết đưa lại cho Thy. Cô ngại ngùng đỡ lấy. Đây là lần thứ ba, loạt bài phóng sự của mình bị Tổng biên tập kêu lên để trả lại...
Nói với thành phố của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO