Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội níu bước chân người đi

Trần Anh Đức 09:34 07/08/2026

Có những thành phố mà người ta muốn đến/ Có những thành phố mà khiến người ta thôi thúc trở về/ Với Hà Nội, có lẽ khi ta vừa bước chân đến sân ga đã thấy lòng mình ngoái lại.

1785984869816_1911544557537518397_410726621131425801_94671871e95a29aa9d214a18015caacc.jpg
Chùa Một Cột, tôi vẫn nhớ cảm giác thanh tịnh khi nhìn thấy ngôi chùa trầm mặc, mái ngói rêu phong... (ảnh: Kim Thoa)

Tôi rời Hà Nội về quê công tác vào một đêm mùa thu, trên chuyến tàu cuối cùng của ngày, giữa nhịp sống vội vã chỉ còn lại tiếng xình xịch của những chiếc bánh tàu hỏa quay đều, những ánh đèn vàng và những cô lao công ngày đêm làm sạch đẹp cho những tuyến phố. Hành lý của tôi là một chiếc vali nhỏ, nhưng bước chân lên tàu tôi nhận ra mình một tài sản lớn nhất đã một thời tuổi trẻ ở đây sống và làm việc gắn bó, là hương hoa sữa, tiếng chuông chùa, màu nước Hồ Tây và vị ngọt của bánh cốm theo suốt cuộc đời.

Tôi đã đi nhiều quốc gia, nhiều thành phố trên thế giới, choáng ngợp bởi những tòa nhà cao vút nguy nga, phương tiện xe cộ tấp nập dưới những ánh đèn rực rỡ. Với Hà Nội, bước chân của tôi đầu tiên ghé đến năm 2011 là Chùa Một Cột, tôi vẫn nhớ cảm giác thanh tịnh khi nhìn thấy ngôi chùa trầm mặc, mái ngói rêu phong. Ngôi chùa như một đóa sen ngàn năm vươn lên từ mặt hồ tĩnh lặng, là nhân chứng, trầm tích của thời gian giữa khát vọng hòa bình của mảnh đất văn hiến. Trạm dừng chân tiếp theo của tôi tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, đó là quần thể kiến trúc cổ kính mang lại vẻ đẹp thanh bình giữa lòng Thủ đô Hà Nội. Nơi đây lưu 82 tấm bia đá Tiến sĩ được UNESCO công nhận là Di sản tư liệu thế giới. Tôi tận mắt nhìn thấy những hàng cây cổ thụ cao lớn tỏa bóng mát bao thế hệ, khi đặt tay lên những tấm bia đá vọng về tiếng gọi ngàn xưa, kể chuyện về những bậc hiền tài lưu danh sử sách. Một không gian lưu giữ dấu tích của trường học đầu tiên, mà còn lưu giữ về truyền thống khoa bảng và trân trọng hiền tài của người Việt. Có lẽ vì thế mỗi lần đến và rời Hà Nội, không phải là những con phố đông đúc mà chính là những nếp xưa còn gìn giữ, là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn của người Hà Nội nói riêng và Nhân dân cả nước nói chung.

Nếu như những mái chùa, những bia đá là trầm tích văn hoá, là hồn cốt ngàn năm của Hà Nội, thì những làng nghề và những món ăn ẩm thực ta không thể nào quên. Những năm sống ở làng lụa Vạn Phúc, phường Hà Đông, Hà Nội, chỉ cần nghe khung cửi vẫn đều đặn vang lên từ những ngôi nhà sản xuất lụa tơ tằm thủ công là tôi thấy nhịp sống bền bỉ từ một làng nghề đã tồn tại hàng trăm năm. Những dải lụa óng ánh dưới nắng vàng ươm được các thợ thủ công lành nghề, nhẫn nại, khéo léo dệt nên như dòng sông Nhuệ mềm mại, vỗ về bao năm tháng chạm vào nỗi nhớ thương của người dân xứ sở này. Tôi nhớ mấy câu thơ của Nguyên Sa “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát/ Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông/ Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng/ Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng” (Áo lụa Hà Đông). Bởi vậy, những manh áo lụa được dệt nên tôn vinh vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Khi khoác lên mình tà áo dài làm từ lụa tơ tằm mịn màng của Vạn Phúc, thêu thêm những bông hoa sen – loài hoa được ví như Quốc hoa đất Việt, càng toát lên vẻ đẹp thanh lịch, đằm thắm và tinh tế.

Những du khách trong nước hay quốc tế khi đặt chân đến Hà Nội, thường coi đây như một địa chỉ tin cậy để giữ lại những món quà lưu niệm đáng giá trong suốt hành trình. Có lẽ chính vì vậy mà những món ăn ẩm thực quanh làng lụa vẫn hút khách, chầm chậm giữ chân người đi. Có người nói với tôi “Tình yêu đến từ dạ dày”, vịt Vân Đình là ẩm thực giản dị mà ấm cúng đến như vậy. Món ăn này vốn nổi tiếng từ huyện Ứng Hoà, Vân Đình (cũ), Hà Nội. Sau này được cư dân địa phương ở Vạn Phúc lưu truyền mưu sinh. Là những đĩa vịt quay màu cánh gián, thơm nồng mùi lá móc mật chấm cùng bát nước tương sóng sánh hấp dẫn còn gì bằng. Người Hà Nội có thể không cầu kỳ trong cách thưởng thức, họ nâng niu mỗi món ăn ẩm thực của mỗi miền quê như một phần ký ức, gắn với mỗi con phố đủ để hương vị ấy níu bước chân người đi. Và rồi mỗi lần về quê, tôi đều chọn cho mình những chiếc bánh cốm vuông vức gói gọn vị ngọt thanh của đậu xanh và hương thơm dịu dàng của nếp mới. Món quà không lớn nhưng mang chút tình ấm áp của người Hà Thành theo những chuyến tàu xe đi muôn phương của Tổ quốc.

Tôi yêu những ngày đầu hạ, khi du mình trên chiếc Wave cũ lang thang trên những con đường làng lụa – nơi có những hàng cây sấu xanh muốt, là mùa sấu kết trái lúc lỉu dưới tán lá. Đợi đến cuối tháng 8 đầu tháng 9 những quả màu xanh ấy chuyển sang lấm tấm vàng ươm là báo hiệu mùa sấu chín. Những đứa trẻ, buổi chiều ra sân bóng làng lụa thả diều, nhón nhảy bứt từng quả sấu chín mỡ màng, không còn vẻ chua chát như còn xanh thay vào đó vị ngọt thanh, chua nhẹ đến dễ chịu. Hấp dẫn hơn khi chấm với muối ớt tứa vào chân răng, nhai giòn tan như có chất kích kích kỳ lạ không thể cưỡng lại được. Với chúng tôi, đi làm về đến quán cóc đầu ngõ gọi lớn “Bà Lan ơi! cho cháu một ly nước sấu mát lành nhé!”. Chỉ từng ấy thôi cũng đủ gói cả mùa hè mát lạnh trong tim xua tan đi cái nóng oi nồng của phố xá ngoài kia. Vì lẽ đó, Hà Nội luôn gieo lại trong tôi những mùa nhớ nhớ, thương thương chẳng bao giờ phai nhạt.

Rời xa Hà Nội về địa phương công tác, một ngày mưa tầm tã, vài nốt nhạc cất lên giữa một quán cà phê vắng người, bao nhiêu ký ức bất chợt ùa về “Em ơi, Hà Nội phố!”, con đường mưa buồn trước mặt cứ ngỡ như được trở về Hà Nội, chữ “phố” ngân dài mà lòng ai se sắt. Chùa Một Cột hiện ra soi bóng mặt nước, là Văn Miếu trầm mặc dưới tán cây già, là những dải lụa mềm Vạn Phúc vắt mình trong nắng sớm, là chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng. Hoá ra âm nhạc là khoảnh khắc cánh cửa thần kỳ đưa ta về với những ký ức ngọt ngào, mà thời gian không thể làm được. Từ bao đời nay, Hà Nội vẫn đi vào trái tim bởi những nốt nhạc rất riêng “Người Hà Nội” của nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi sáng tác 1947 mang khí phách, hào hoa, kiên cường của mảnh đất kinh kỳ. “Có phải em mùa thu Hà Nội” của nhạc sĩ Trần Quang Lộc sáng tác năm 1972, phổ từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Tô Như Châu khi cất lên bất cứ ai cũng thấy thấm đẫm, nao lòng xao xuyến về Hà Nội, mỗi lần nghe như thấy trái tim mình chậm nhịp đập. “Hà Nội niềm tin và hy vọng” của nhạc sĩ Phan Nhân sáng tác 1972, với giai điệu trầm hùng, tha thiết ngân lên như bản tráng ca về một Hà Nội với tinh thần chiến đấu bất khuất, anh dũng, kiên cường trong kháng chiến chống Mỹ. Truyền thống đó tiếp tục được hun đúc và kế thừa trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đến hôm nay. Các ca khúc trên như các lát cắt khác nhau vẽ nên hình hài Thủ đô vừa kiêu hãnh nhưng rất đỗi dịu dàng, vừa lãng mạn lại vừa nên thơ.

Có lúc tôi thầm nghĩ, ai sinh ra ở Hà Nội, khi đi xa mới mang trong mình nỗi nhớ đầy vơi, nhưng rồi ở đây tôi đã gặp được những người bạn từ mọi miền quê đến học tập, công tác và sinh sống ở đây, có lẽ điều họ luyến tiếc nhất khi rời xa là quãng đời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết với Hà Nội. Thành phố phát triển phồn hoa, văn minh hơn nhưng vẫn giữ được cái tinh tuý, cái hồn cốt, cái chất của người Hà Nội thanh lịch. Người có thể đi rất xa và rất lâu, nhưng trong tim vẫn luôn có một bản nhạc dịu dàng, tha thiết níu bước chân người đi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Anh Đức. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
(0) Bình luận
  • Cốm Vòng gọi Hà Nội vào thu
    Ngoảnh đi ngoảnh lại, ba mươi lăm mùa cốm đã đi qua, Hà Nội bây giờ đã khác xa cái năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, khi tôi trúng tuyển vào khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, nằm trên đường Xuân Thuỷ. Hồi đó, tôi vẫn nhớ như in, Hà Nội của những năm tháng sinh viên đầu đời còn khá bình dị. Ngày ấy, giao thông ở nơi này còn phổ biến với những chuyến xe lam ba bánh chòng chành chở khách. Và, ngày ấy, quanh trường tôi chủ yếu vẫn là những làng quê yên ả.
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đánh thức di sản, tạo động lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    PGS.TS Bùi Hoài Sơn - Uỷ viên chuyên trách, Uỷ ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội chia sẻ, Hà Nội là nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào lịch sử, mỗi tên phố, tên làng, mái đình, mặt hồ, nếp nhà, câu hát, món ăn, làn điệu, nghề thủ công đều có thể kể một câu chuyện về chiều sâu văn hiến của dân tộc. Nhưng trong kỷ nguyên mới, câu hỏi đặt ra không chỉ Hà Nội có bao nhiêu di sản, bao nhiêu văn nghệ sĩ, trí thức, không gian ký ức, mà là làm thế nào để những giá trị ấy trở thành nguồn lực phát triển, thành sức mạnh mềm, thành động lực sáng tạo, thành năng lực cạnh tranh của Thủ đô.
  • [Podcast] Tản văn: Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
  • Triển lãm “Ngàn năm di sản” quy tụ hơn 120 tác phẩm hội họa
    Hướng tới chuỗi sự kiện trọng đại kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám (1076 – 2026) cùng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, triển lãm mỹ thuật mang tên “Ngàn năm di sản” sẽ chính thức khai mạc vào ngày 8/8 tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Sự kiện kéo dài đến ngày 25/9/2026 hứa hẹn trở thành điểm đến văn hóa đầy sức hút, góp phần làm phong phú đời sống nghệ thuật của Thủ đô trong mùa thu này.
  • Cốm Vòng gọi Hà Nội vào thu
    Ngoảnh đi ngoảnh lại, ba mươi lăm mùa cốm đã đi qua, Hà Nội bây giờ đã khác xa cái năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, khi tôi trúng tuyển vào khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, nằm trên đường Xuân Thuỷ. Hồi đó, tôi vẫn nhớ như in, Hà Nội của những năm tháng sinh viên đầu đời còn khá bình dị. Ngày ấy, giao thông ở nơi này còn phổ biến với những chuyến xe lam ba bánh chòng chành chở khách. Và, ngày ấy, quanh trường tôi chủ yếu vẫn là những làng quê yên ả.
  • Xã Nội Bài xây dựng vững chắc "thế trận lòng dân"
    Ngày 6/8, UBND xã Nội Bài tổ chức Ngày hội toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc năm 2026. Sự kiện nhằm ôn lại lịch sự ra đời của "Ngày hội toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc" (19/8/2005 - 19/8/2026); phát huy tinh thần Đại đoàn kết toàn dân, khẳng định vai trò chủ thể của Nhân dân trong bảo vệ an ninh, trật tự để xây dựng vững chắc "thế trận lòng dân".
Đừng bỏ lỡ
  • Thực hiện Luật Thủ đô 2026, Hà Nội tăng cường quản lý nhà nước về dịch vụ lữ hành
    Triển khai Luật Thủ đô 2026 có hiệu lực từ ngày 1/7, các quy định của Luật Du lịch và văn bản hướng dẫn liên quan trong hoạt động kinh doanh du dịch; Sở Du lịch Hà Nội đề nghị các tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành trên địa bàn thành phố thực hiện một số nội dung quan trọng. Qua đó góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển du lịch Hà Nội năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
Hà Nội níu bước chân người đi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO