Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong mắt thế hệ mới

Ngô Khiêm 31/08/2026 20:00

Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.

img_0533.jpeg
Hà Nội đã được UNESCO vinh danh là Thành phố Vì hòa bình...

Điều đáng chú ý là trong hành trình vươn mình ấy, Hà Nội đang đặt ra câu hỏi: Thành phố phát triển để làm gì, nếu cuối cùng người dân không hạnh phúc hơn? Việc lần đầu tiên đưa tiêu chí “hạnh phúc của nhân dân” vào Văn kiện Đại hội đại biểu Đảng bộ thành phố lần thứ XVIII, nhiệm kỳ 2025-2030 không chỉ là sự bổ sung mục tiêu phát triển mà còn cho thấy cách chính quyền Hà Nội đang thay đổi cách nhìn về chính mình. Một đô thị lớn không chỉ được đo bằng những con số tăng trưởng, những tòa nhà cao hay những tuyến đường dài mà thước đo cuối cùng vẫn phải là chất lượng sống, là cảm giác bình yên, thuận tiện và niềm tin của mỗi người khi gọi Hà Nội là nơi mình sống.

Bởi thế, một cây cầu mới không đơn thuần là công trình giao thông. Nó có thể là quãng đường được rút ngắn để một người trở về nhà sớm hơn, là cơ hội để một vùng đất được kết nối với trung tâm, là những khu dân cư mới được hình thành và những cơ hội việc làm được mở ra. Một tuyến vành đai không chỉ giải tỏa một điểm nghẽn giao thông mà còn mở thêm không gian phát triển cho cả khu vực. Một công viên, một quảng trường, một nhà thi đấu hay một sân vận động, nếu được tổ chức tốt sẽ là những khoảng không gian để con người gặp nhau, vận động, vui chơi, thưởng thức văn hóa và tìm thấy niềm vui trong đời sống đô thị.

Trong bức tranh ấy, những dự án hạ tầng và các công trình quy mô lớn đang tạo cho Hà Nội một tầm vóc mới. Đáng chú ý là định hướng hình thành Khu đô thị Thể thao Quốc tế Hà Nội, với tâm điểm là Sân vận động VinFast - Trống Đồng, mở ra khát vọng của đô thị muốn bước vào những sân chơi lớn hơn. Một sân vận động hiện đại có thể đón những trận đấu quốc tế, những sự kiện thể thao và văn hóa quy mô lớn nhưng ý nghĩa sâu xa hơn nằm ở chỗ nó tạo ra không gian để người trẻ sống với đam mê. Một đứa trẻ có thể bắt đầu bằng quả bóng trên một sân nhỏ nhưng giấc mơ của nó cần nơi đủ lớn để được nuôi dưỡng. Khi hàng vạn người cùng đứng trên khán đài, cùng hát, cùng reo hò và cùng chia sẻ một niềm tự hào, thể thao không còn đơn thuần là cuộc tranh tài mà trở thành thứ ngôn ngữ kết nối cộng đồng, nhân lên tình yêu nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc.

Thế hệ trẻ Hà Nội hôm nay đang sống giữa một bên là thành phố của ký ức mà cha ông để lại, bên kia là thành phố của những cây cầu, những tuyến đường, những công nghệ và những công trình mới. Nhưng có lẽ họ không muốn lựa chọn giữa hai Hà Nội. Họ có thể yêu một góc phố cũ nhưng cũng háo hức trước một khu đô thị hiện đại; có thể ngồi bên Hồ Gươm nghe câu chuyện về Hà Nội xưa nhưng cũng mong thành phố có những trung tâm thể thao, văn hóa mang tầm quốc tế. Họ muốn giữ những điều khiến Hà Nội khác biệt, đồng thời muốn thành phố đủ mạnh để bước ra thế giới.

Đó là khát vọng rất tự nhiên, rất đỗi… con người. Bởi một thành phố chỉ sống bằng ký ức sẽ trở nên già nua nhưng một thành phố chỉ chạy theo tương lai mà quên mất mình sẽ dễ đánh mất bản sắc. Hà Nội đang đứng giữa hai yêu cầu ấy: Phát triển nhưng không đánh đổi những giá trị đã làm nên mình; hiện đại nhưng không lạnh lùng; lớn mạnh nhưng vẫn giữ được sự hào hoa, thanh lịch vốn là nét riêng của người Tràng An.

Hà Nội đã được UNESCO vinh danh là Thành phố Vì hòa bình nhưng hòa bình không chỉ là danh hiệu để nhắc lại trong những dịp kỷ niệm. Một thành phố thực sự xứng đáng với danh hiệu ấy phải biết biến tinh thần hòa bình thành cách sống, thành cách ứng xử và thành chất lượng của đời sống hàng ngày. Một Hà Nội của hòa bình phải là nơi con người được sống an toàn, được tôn trọng, được tạo cơ hội phát triển và được tận hưởng những giá trị văn hóa mà thành phố tạo ra. Đó cũng là lý do câu chuyện về hạnh phúc của nhân dân trở nên quan trọng. Hạnh phúc không phải điều gì quá xa xôi; đôi khi đó là một con đường bớt ùn tắc, một công viên đủ xanh để trẻ nhỏ vui chơi, một bệnh viện tốt hơn, một trường học tử tế, một không gian công cộng khiến người già có thể thong thả đi bộ và những người trẻ có thể gặp gỡ, sáng tạo.

Nếu Hà Nội muốn trở thành thành phố của lương tri và phẩm giá con người đúng nghĩa, sự phát triển càng phải đi cùng với cách thành phố đối xử với con người. Những tòa nhà có thể cao hơn, những con đường có thể rộng hơn nhưng điều làm nên tầm vóc của đô thị cuối cùng vẫn là cách nó chăm lo cho những con người đang sống trong đó. Một thành phố văn minh không phải là thành phố không còn những góc cũ mà là thành phố biết dành chỗ cho cả ký ức và tương lai; biết trân trọng người lao động, người già, trẻ nhỏ, những người yếu thế; biết giữ cây xanh, mặt nước, di sản và những “khoảng thở” giữa đô thị ngày càng đông đúc.

Có lẽ vì thế, Hà Nội trong mắt thế hệ mới không phải là thành phố đang bỏ lại quá khứ phía sau mà đó là nơi đang mang theo quá khứ để bước vào tương lai. Những tiếng búa của phố nghề, những nét chữ ông Đồ, những mùa hoa, hương cốm, Hồ Gươm và những câu chuyện của Hà Nội xưa vẫn có thể tồn tại bên cạnh những cây cầu mới, những đại lộ mới, những trung tâm thể thao và những công trình mang tầm vóc quốc tế.

Một Hà Nội như thế sẽ không chỉ lớn hơn về không gian, hiện đại hơn về hạ tầng hay mạnh hơn về kinh tế. Điều quan trọng hơn là thành phố phải trở thành nơi người trẻ muốn ở lại, người già muốn sống những năm tháng bình yên, trẻ em có quyền mơ ước và mỗi người đều có thể tìm thấy một phần hạnh phúc của mình trong nhịp sống chung ấy.

Từ thành phố nghìn năm văn hiến, mảnh đất “rồng cuộn, hổ ngồi”, Hà Nội đang đứng trước cơ hội mới để trở thành đô thị tầm cỡ của khu vực và thế giới. Nhưng khát vọng ấy chỉ thực sự có ý nghĩa khi giữa những cây cầu đang vươn qua sông, những tuyến đường đang mở rộng và những công trình đang “mọc” lên, con người vẫn là điểm đến cuối cùng của mọi quy hoạch, là trung tâm của mọi chính sách, là đích đến của mọi cải cách.

Hà Nội có thể tự hào về những gì thành phố đang xây dựng hôm nay nhưng thế hệ mai sau sẽ đánh giá nơi này bằng câu hỏi giản dị hơn: “Đây có phải là thành phố đáng sống, đáng yêu và đáng để chúng tôi gửi gắm tương lai hay không?”. Nếu câu trả lời là “có” thì đó cũng chính là lúc Hà Nội thực sự vươn mình - không chỉ vươn cao bằng những công trình mà vươn xa bằng khát vọng, vươn sâu bằng văn hóa và vươn tới bằng hạnh phúc của con người./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Ngô Khiêm. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
(0) Bình luận
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong mắt thế hệ mới
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO