Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội bước ra từ trang sách

Lê Xinh 16:40 26/08/2026

Mừng sinh nhật 11 tuổi của Minh Nhật - con trai tôi, hai mẹ con hẹn nhau một chuyến chinh phục đỉnh Fansipan, ngọn núi cao nhất Việt Nam. Trên hành trình ấy, chúng tôi dừng lại 3 ngày ở Hà Nội để chàng trai miền Nam có dịp tận mắt nhìn thấy những ngôi nhà cổ, những công trình lịch sử mà trước đó con chỉ biết qua sách vở và hình ảnh.

1.-nhat-cung-me-trong-ta-ao-dai-di-qua-nhung-noi-da-lam-nen-lich-su-cua-dat-nuoc.jpg
Nhật cùng mẹ trong tà áo dài, đi qua những nơi đã làm nên lịch sử của đất nước

Nhật vốn là người mê lịch sử nên Hà Nội với con khi ấy là một miền đất đầy tò mò, là những di tích cổ kính ngàn năm, những con phố với tên gọi đặc biệt. Vì vậy, vừa đặt chân đến đây, con đã háo hức muốn khám phá.

Điểm đến đầu tiên là Hồ Gươm xanh mát, từng tán cây dịu dàng toả bóng quanh hồ nước nằm yên bình giữa thủ đô. Sau đó chúng tôi thong dong dạo một vòng thưởng thức món bún đậu mắm tôm đặc sản miền Bắc, rồi ghé qua con hẻm nhỏ bên cạnh, ngồi trên tầng 2, vừa thưởng thức ly cà phê trứng sóng sánh, béo ngậy vừa ngắm nhịp sống phố cổ đang chầm chậm trôi. Con tôi nôn nao với chuyến xe buýt 2 tầng màu đỏ chạy quanh lòng phố. Và điều con đặc biệt quan tâm là chuyến đi về miền lịch sử. Chúng tôi dành hẳn 2 ngày cho những nơi này.

Hôm ấy, giữa cái nắng nhuộm vàng mùa hè Hà Nội, tôi chọn di chuyển trên chiếc xích lô. Tôi mặc áo dài, Nhật cũng vậy, dưới chân con là đôi giày trekking quen thuộc, trên tay cầm chiếc nón lưỡi trai. Có lẽ hình ảnh này khác hẳn với những gì người ta vẫn thường thấy khi mặc áo dài, nhưng với con, đó là những thứ thân thuộc.

Tôi nhìn con rồi bật cười. Cậu bé miền Nam vốn quen với những cung đường leo núi, đôi giày thể thao và những chuyến khám phá thiên nhiên, nay lại ngồi ngay ngắn bên mẹ trên chiếc xích lô, chầm chậm ngắm phố phường thủ đô. Đây sẽ là ký ức còn mãi trong chuyến đi mừng sinh nhật lần này.

Tôi biết cái nắng mùa hè miền Bắc chẳng dễ chịu tí nào, mặc áo dài lại càng nóng nực, nhưng tôi vẫn muốn cùng con lưu lại một hình ảnh thật đặc biệt. Để mai này, khi đã trưởng thành và nhìn lại những ngày thơ bé, con sẽ nhớ mình từng có một chuyến đi như thế, từng cùng mẹ trong tà áo dài, đi qua những nơi đã làm nên lịch sử của đất nước.

Trước khi xuất phát, chúng tôi trao đổi với bác tài xế về những địa điểm muốn ghé để bác tiện hình dung đường đi rồi bắt đầu hành trình. Chiếc xích lô nhẹ nhàng lăn bánh, đưa hai mẹ con qua những con phố Hà Nội rồi ghé từng nơi nơi, từ Văn Miếu Quốc Tử Giám đến Lăng Bác, Bảo tàng Hồ Chí Minh, Nhà sàn của Bác… Mỗi điểm đến là một trang sách cũ được mở ra trước mắt Nhật. Nhưng lần này con không còn đọc chúng qua những dòng chữ, mà đứng ở đó, nhìn tận mắt và tự mình khám phá.

Cứ mỗi điểm dừng chân, con lon ton chạy vào trong, ngắm thật kỹ rồi cẩn thận đọc từng dòng chữ ghi chú. Tôi lẳng lặng đi phía sau, dõi theo và phản hồi khi con có điều gì cần giải thích. Rất nhiều thứ trước đó con đọc trong sách, giờ được nhìn thấy bằng mắt nên cảm giác cứ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Mọi thứ dần hiện ra trước mắt con vừa quen vừa lạ, đầy thích thú.

Tôi nhận ra, càng ngày mình càng thích cảm giác đi phía sau con. Bởi ở phía sau, tôi có thể nhìn rõ hơn cách con bước đi, quan sát và phản ứng trước những điều mới mẻ. Tôi nhìn thấy sự tự lập, vững chãi của con lớn lên từng chút trong mỗi hành trình. Lâu lâu, con quay lại tìm ánh mắt của mẹ, như để chắc rằng mẹ vẫn còn ở đó, rồi lại tự tin bước tiếp.

Với tôi, hạnh phúc của việc làm mẹ không chỉ là nhìn thấy con lớn lên từng ngày, mà còn là khoảnh khắc được chứng kiến con tự mình khám phá thế giới và trưởng thành. Tôi yêu những lúc như thế, khi con bắt đầu biết tự tìm hiểu, tự đặt câu hỏi, đưa ra lựa chọn và bước đi bằng chính đôi chân của mình.

Rồi sẽ đến một ngày, con không còn cần tôi trên những hành trình như vầy nữa, nhưng tôi tin ký ức cùng mẹ những ngày thơ bé sẽ là hạt mầm yêu thương nuôi lớn tuổi thơ con.

2.-con-cham-chu-doc-tung-dong-chu-lang-nghe-thuyet-minh-o-nha-tu-hoa-lo.jpg
Con chăm chú đọc từng dòng chữ, lắng nghe thuyết minh ở Nhà tù Hoả Lò

Điểm dừng chân khiến con ấn tượng nhất trong chuyến đi lần này là Nhà tù Hoả Lò. Sau khi mua vé vào cổng, chúng tôi thuê 2 chiếc đài nhỏ cầm trên tay. Máy đã được cài đặt sẵn dữ liệu bên trong, người dùng chỉ cần nhấn nút theo hướng dẫn, đi đến đâu sẽ được tự động thuyết minh đến đó. Con tôi bước chậm rãi vào từng căn phòng, dừng lại xem và nghe thật kỹ. Có những đoạn con nghe một lần chưa hiểu, lại mở ra nghe lần nữa. Có đoạn con ngồi xuống ngay bên cạnh, chăm chú nghe hết rồi mới đứng dậy đi tiếp. Tôi cứ ở đó, để con tận hưởng theo cách của mình.

Đôi lúc mặt con bỗng nghiêm lại, trầm xuống đầy đăm chiêu. Đến khi ra về, tôi hỏi con lý do vì sao tập trung đến vậy, con nói vì ở đó con khám phá được nhiều chi tiết rất đau lòng trong lịch sử. Những câu chuyện được kể qua chiếc máy nghe giúp con hiểu hơn về những gì ông cha ta ngày xưa đã trải qua.

Rồi con thủ thỉ: “Nghe xong con thấy đau lòng thay, vậy nên con phải trân trọng hòa bình bây giờ.”. Câu nói ấy khiến tôi chùng xuống.

Thì ra đó là lý do sâu xa của những cái nhíu mày, đăm chiêu của con lúc nãy. Có lẽ những câu chuyện ấy đã chạm vào cậu bé 11 tuổi, giúp con hiểu thêm về những đau thương, nhọc nhằn mà thế hệ đi trước. Và từ đó, con biết trân quý hơn những ngày bình yên hiện tại, có trách nhiệm gìn giữ những điều tốt đẹp của hôm nay. Bởi bình yên không phải tự nhiên mà có, nó được vun đắp từ biết bao hy sinh của những người đi trước.

Lúc ra về, Nhật nói với tôi nếu có dịp trở lại Hà Nội, con vẫn muốn quay lại Hỏa Lò một lần nữa. Tôi ngạc nhiên hỏi:

“Con ở đây hơn 4 tiếng rồi mà vẫn muốn quay lại sao?”

Con gật đầu “Dạ mẹ.”.

Chuyến đi của hai mẹ con rồi cũng khép lại, nhưng điều Nhật nhận được sẽ mãi theo con. Đó không chỉ là từng địa danh con đi qua mà còn là những điều con nhìn thấy và cảm nhận.

3.-buc-anh-ky-niem-o-nha-tu-hoa-lo-noi-cau-be-11-tuoi-muon-tro-lai-lan-nua.jpg
Bức ảnh kỷ niệm ở Nhà tù Hoả lò, nơi cậu bé 11 tuổi muốn trở lại lần nữa

Tôi thích cho con học bằng trải nghiệm, bởi tôi tin con sẽ tìm ra bài học sâu sắc hơn khi mình thực sự nhìn thấy và chạm vào. Tôi có thể kể cho con nghe về một địa danh, nhưng không thể thay con cảm nhận. Tôi có thể nói cho con biết chiến tranh đã từng khốc liệt ra sao, nhưng không thể bắt con xúc động trước những câu chuyện. Những điều ấy, tôi để con tự thấu hiểu bằng đôi mắt và trái tim của mình.

Với tôi, làm mẹ không phải lúc nào cũng đi phía trước để chỉ đường. Đôi khi chỉ cần đi bên cạnh, mở ra một cánh cửa để con tự bước vào, để rồi con sẽ học theo cách của mình.

Nhật đã nói với mẹ rằng con thấy đau lòng khi nghe những câu chuyện ở Hỏa Lò, rồi từ đó nghĩ mình phải trân trọng hòa bình. Cậu bé có thể chưa hiểu hết những điều lớn lao về lịch sử, càng chưa thể hiểu hết giá trị của hai chữ “trách nhiệm” hay “hòa bình”. Nhưng đó đã là một khởi đầu đẹp, một hạt mầm lành được gieo xuống mảnh đất tâm hồn trong trẻo của con.

Tôi chỉ mong sau mỗi lần được nhìn thấy thế giới bên ngoài, con lại hiểu thêm một chút về nơi mình đang sống, về những người đã đi trước và về cách sống tử tế với xung quanh.

Nếu một ngày nào đó Nhật trở lại Hà Nội, đứng trước Nhà tù Hỏa Lò và chợt nhớ về hình ảnh năm nào, con sẽ hiểu rằng có những trang sách chỉ thật sự trở nên sống động khi mình được bước vào đó, nhìn thấy và cảm nhận. Có những bài học về quá khứ không chỉ để nhớ, mà còn để mỗi người hiểu hơn giá trị của bình yên hôm nay.

Chuyến đi năm 11 tuổi đã đưa những trang sách của Minh Nhật bước ra đời thật. Có thể chúng chưa thành bài học lớn ngay hôm nay, nhưng sẽ âm thầm ở lại cùng con theo năm tháng. Chúng như hạt phù sa, vun bồi thêm tri thức về lịch sử và đưa con đi thêm một đoạn trên hành trình lớn lên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Xinh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ
    Mùa thu ở nơi tôi đang sống thường đến rất khẽ khàng. Một buổi ban mai thức giấc, tôi tình cờ nhận ra những tán cây xanh ngoài khung cửa đã nhạt đi đôi chút. Những hàng cây ngô đồng đã bắt đầu điểm vàng. Giữa ánh nắng óng ánh của buổi ban mai, vài chiếc lá mỏng manh rời cành, khẽ khàng chao nghiêng trong gió rồi nằm khẽ khàng trên lối nhỏ. Nắng cũng không còn gay gắt. Trời trong xanh hơn. Và buổi chiều dường như dài thêm một chút.
(0) Bình luận
  • Bà kể chuyện Hà Nội
    Có những đêm mất điện của tuổi thơ mà nhiều năm sau, khi đã lớn lên, người ta vẫn nhớ. Và tôi nhớ những đêm như thế ở quê mình. Hai bà cháu nằm ngoài sân. Trời đêm yên tĩnh, gió từ cánh đồng thổi vào mát rượi. Không có tiếng quạt điện, cũng chẳng có ánh sáng của những thiết bị hiện đại. Bà cầm chiếc quạt nan, vừa quạt cho tôi vừa kể chuyện.
  • Mùa thu ở phía bên kia nỗi nhớ
    Mùa thu ở nơi tôi đang sống thường đến rất khẽ khàng. Một buổi ban mai thức giấc, tôi tình cờ nhận ra những tán cây xanh ngoài khung cửa đã nhạt đi đôi chút. Những hàng cây ngô đồng đã bắt đầu điểm vàng. Giữa ánh nắng óng ánh của buổi ban mai, vài chiếc lá mỏng manh rời cành, khẽ khàng chao nghiêng trong gió rồi nằm khẽ khàng trên lối nhỏ. Nắng cũng không còn gay gắt. Trời trong xanh hơn. Và buổi chiều dường như dài thêm một chút.
  • Xôi ngô lá sen, món ăn tuổi thơ ngọt ngào
    Trong cuộc đời của mỗi người, có những món ăn đi qua tuổi thơ rất khẽ. Nhưng đến khi trưởng thành, chỉ cần bắt gặp một mùi hương quen thuộc, nghe một tiếng rao cũ hay nhìn thấy một tàu lá sen xanh ngoài chợ, lòng bỗng chùng xuống đầy bâng khuâng. Với tôi, đó là món xôi ngô gói trong lá sen.
  • Hà Nội, tình yêu, và tình bạn
    “Ê đi chơi không?”, “Đi đâu?”, “Lang thang đường phố Hà Nội nhé?”
  • Bảo tàng, những tầng sâu văn hóa Hà Nội
    Người nghệ sĩ nhiếp ảnh già đang chìm đắm với những khuôn hình vừa chụp sáng nay cũng như mùi cốc cà phê pha máy phong cách Ý trong nhà hàng sân bảo tàng, chợt có tiếng khẽ:
  • Có một Hà Nội “sống chậm” nơi ngoại thành
    Sau những tháng ngày bận rộn, vội vã nếu bạn muốn tìm đến sự thư thái, nhẹ nhàng, thưởng thức những món ăn truyền thống và tận hưởng không khí làng quê thuần Việt, không cần đi đâu xa vì chỉ ngay ngoại thành Hà Nội – làng du lịch Hồng Vân (xã Hồng Vân) sẽ đem lại cho bạn một trải nghiệm mới mẻ mà đầy lưu luyến.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Trưng bày chuyên đề "Thời thanh xuân từ đường Trường Sơn đến đường 1C huyền thoại"
    Ngày 25/8, Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam phối hợp với Ban Liên lạc Cựu cán bộ Đoàn Thanh niên Việt Nam phía Nam và Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh tổ chức khai mạc trưng bày chuyên đề "Thời thanh xuân từ đường Trường Sơn đến đường 1C huyền thoại".
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Bà kể chuyện Hà Nội
    Có những đêm mất điện của tuổi thơ mà nhiều năm sau, khi đã lớn lên, người ta vẫn nhớ. Và tôi nhớ những đêm như thế ở quê mình. Hai bà cháu nằm ngoài sân. Trời đêm yên tĩnh, gió từ cánh đồng thổi vào mát rượi. Không có tiếng quạt điện, cũng chẳng có ánh sáng của những thiết bị hiện đại. Bà cầm chiếc quạt nan, vừa quạt cho tôi vừa kể chuyện.
  • Khi chiếc MacBook “im tiếng” giữa nhịp sống Hà Nội
    Một lần máy không lên nguồn có thể làm đứt quãng cả ngày làm việc. Nhưng điều đáng lo hơn đôi khi không phải lỗi hỏng, mà là một quyết định sửa chữa được đưa ra quá nhanh.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
Hà Nội bước ra từ trang sách
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO