Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang

Phạm Thi Yến 11:51 05/08/2026

Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật nhiều thầy cô, bạn bè để dựa dẫm nên cái cảm giác sợ hãi, choáng ngợp về một Thủ đô hoa lệ không hiện hữu trong suy nghĩ của tôi.

toi-nhu-thay-nha-thay-que-huong-cung-su-am-ap-qua-nhung-ganh-hang-rong-noi-pho-phuong-ha-noi.jpg
Tôi như thấy nhà, thấy quê hương cùng sự ấm áp qua những gánh hàng rong nơi phố phường Hà Nội

Nhưng rồi, khi chỉ có một mình đặt chân đến đến mảnh đất mà trước kia tôi cũng đã từng có hồi ức với tâm thế của một người con đi xa lâu ngày mới được trở về thăm "nhà" tôi đã từng "sợ" Hà Nội. Bởi Hà Nội trước mắt tôi không còn là hình ảnh của sự mộc mạc như cái thủa ấu thơ tôi từng đến. Hà Nội cũng chẳng còn là sự e ấp, dịu dàng đầy nữ tính mang vẻ đẹp của sự ngọt ngào duyên dáng trữ tình như dòng sông Hồng hiền hòa đỏ nặng phù sa lúc chiều tà nơi cây cầu Long Biên lịch sử những ngày tôi còn là cô sinh viên của tuổi 20 đầy hồn nhiên cùng sự mộng mơ vốn có. Mà Hà Nội của những năm 2016 là một sự đổi thay, là sự trưởng thành từ phố sá đông đúc, từ những tòa nhà cao tầng hiện đại, nét kiến trúc độc đáo cùng dấu ấn của nền kinh tế hội nhập không ngừng,... Và tôi đã sợ sự thay đổi có phần gây cho tôi sự choáng ngợp. Bên cạnh nét văn minh hiện đại thì Hà Nội mang đến cho tôi sự lo lắng cùng cảm giác lạ lẫm như kiểu đứa con đi xa lâu ngày nay trở về phải tự mình dò dẫm, tự mình thích nghi với sự phồn hoa đô hội này. Tôi sợ sự đông đúc của khung cảnh giờ đi làm hay tan tầm của Hà Nội. Tôi sợ sự ngột ngạt của những phương tiện giao thông đi lại như mắc cửi. Tôi còn sợ cả cảnh bác xe ôm chạy ẩu, chở tôi từ bến xe tới bệnh viện bác có thể lạng lách nên vỉa hè, có thể vượt đèn đỏ. Để rồi lần sau tôi chọn cho mình phương tiện đi xe buýt vừa rẻ lại có sự an toàn. Nhưng cũng vì chưa nhớ đường và chưa từng tự đi một mình nên tôi đã nhờ anh thu vé xe buýt nhắc tôi khi nào gần tới bệnh viện K 43 - Quán Sứ anh cho tôi xuống. Và rồi, cũng bởi xe đông khách, và còn thật nhiều lí do khác nữa anh thu vé đã quên lời nhờ vả của tôi, để rồi tôi đã được chu du một vòng "ngắn" Hà Nội từ bến xe Mỹ Đình sang tận bến Gia Lâm. Một ký ức khiến tôi không thể quên mỗi khi nhớ về lần "tự thân vận động" ấy.

ha-noi-con-cho-toi-cam-giac-binh-yen-day-trong-treo-trong-huong-hoa-sua-nong-nan-cua-mua-thu-ha-hoi.jpg
Hà Nội còn cho tôi cảm giác bình yên đầy trong trẻo trong hương hoa sữa nồng nàn của mùa thu Hà Hội

Rồi những ngày được sống trong "lòng" Hà Nội tôi còn sợ cả sự cô đơn đầy lạc lõng giữa một thành phố đông dân, phồn hoa đô hội bậc nhất miền Bắc. Tôi sợ ánh đèn đường cao áp sáng rực nhưng có thể len lỏi vào tâm hồn tôi mà phơi bày cho mọi người biết sự yếu đuối của một người xa lạ. Dòng người vẫn nhộn nhịp cùng tiếng nói cười, tiếng còi xe inh ỏi,... Nhưng tôi lại thấy mình chênh vênh, thấy sự tủi thân khiến nước mắt sắp trực trào. Tôi thấy mình yếu đuối và tự ti cùng cảm giác mong ngày mai, ngày kia đến thật nhanh để tôi sẽ được về nhà, được rời xa mảnh đất dường như không thuộc về tôi ấy,...

Để rồi, sau nhiều ngày bị "bắt buộc" ở lại Hà Nội tôi đã phát hiện ra một điều: Hà Nội không xa lạ và cũng chẳng đáng sợ để tôi phải đề phòng như tôi đã từng nghĩ. Hà Nội đã gieo vào lòng tôi những yêu thương sự cảm thông đầy chia sẻ.

Đó là cái đặt tay lên vai của bác bán nước ngay cổng bệnh viện khi bác thấy tôi khóc bởi kết quả xét nghiệm cùng yêu cầu phẫu thuật của bác sĩ: "Ai đến đây cũng đều có bệnh và mong được chữa bệnh. Con còn trẻ phải mạnh mẽ thì mới nhanh chóng khỏi bệnh. Yên tâm nhé, các bác sĩ ở đây rất giỏi" giọng nói đầy ân cần, trìu mến cùng ánh nhìn sẻ chia. Thì ra, Hà Nội là vậy đầy yêu thương và gần gũi, lời nói của bác bán nước nơi công viện khiến đêm về tôi thao thức, tự mỉm cười một mình. Chỉ một hành động nhẹ nhàng, thoáng qua hay nói đúng hơn là một khoảnh khắc mà tôi nhớ thương cảm động mãi không thôi.

Tôi còn nhớ thương Hà Nội khi đứng trên tầng 3 của bệnh viện ngắm trời mưa nỗi nhớ nhà dâng đầy quay quắt, bất giác tiếng rao vội của chị bán khoai nướng, ngô luộc vang lên. Cái dáng vội vã, tất tả, hai vai nặng trĩu thức quà quê giữa phố phường Hà Nội khiến tôi như thấy nhà, quê hương yên bình. Những hạt mưa dầy ướt át phả vào da thịt của những người lao động từ nhiều miền quê tụ hội về Hà Nội mưu sinh nhưng ở đó tôi lại thấy sự ấm áp, rưng rưng.

Hà Nội còn cho tôi cái cảm giác bình yên, trong trẻo đầy lãng mạn khi một mình tản bộ dưới trời thu nơi phố phường đông người mà hít hà cái mùi hoa sữa thơm nồng nàn phảng phất ướp đượm khắp nhân gian mùi hương mùa thu đẹp đến nao lòng của một Hà Nội gọi thu về mang cái vẻ buồn mang mác nhưng lại đầy tự tình như một bản tình ca,...

benh-vien-k-43-quan-su-noi-da-cho-toi-niem-tin-hy-vong-trong-nhung-ngay-dai-chua-benh.-o-do-toi-con-duoc-don-nhan-tinh-yeu-thuong-cua-nhung-nguoi-xa-la.jpg
Bệnh viện K 43 - Quán Sứ nơi đã cho tôi niềm tin, hy vọng trong những ngày dài chữa bệnh. Ở đó tôi còn được đón nhận tình yêu thương của những người xa lạ

Nếu có ai hỏi: Bạn ấn tượng điều gì ở Hà Nội nhất? Thì có lẽ tôi chẳng cần do dự mà sẽ trả lời ngay: Trong tôi, ngoài một Hà Nội phồn hoa đô hội, thì còn có một Hà Nội luôn nặng lòng những cưu mang. Một Hà Nội đầy ân tình. Bởi chính tại nơi đây, nơi trái tim lúc nào cũng rực cháy và là niềm tự hào của người dân Việt đã ôm ấp tôi vào lòng vỗ về tôi như một đứa trẻ, cho tôi tình yêu, nghị lực, niềm hy vọng vào phía trước của những ngày dài phải nằm viện điều trị bệnh. Để rồi, cũng nhờ có những khoảnh khắc ấy tôi đã được sống trong tình cảm ấm áp của những người xa lạ, cùng nhau chia sẻ những thức quà quê do người thân gửi về hay cùng chia sớt một miếng khoai, bắp luộc, chiếc bánh, được nhận lời hỏi thăm ân cần cùng lời chúc nhanh khỏi bệnh của các cô chú phát cơm, cháo từ thiện,... Để rồi lúc chia xa Hà Nội khiến trong tôi lại là sự hụt hẫng đầy nhớ thương cùng niềm tiếc nuối chẳng nói thành lời./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Yến. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
(0) Bình luận
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
  • Có một Hà Nội trên những chuyến xe
    Tôi đã đi nhiều chuyến xe trong đời nhưng có lẽ những chuyến xe buýt đối với tôi có nhiều kỉ niệm gắn bó, giống như tôi gắn bó với Hà Nội vậy.
  • Nhớ gói xôi đỗ đen nơi góc phố
    Ra trường đã nhiều năm, nếm trải bao món ngon Hà thành nhưng tôi vẫn luôn vấn vương hương vị gói xôi đỗ đen gói trong tầu lá sen của cô hàng xôi nơi cổng trường đại học.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm “Ngàn năm di sản” quy tụ hơn 120 tác phẩm hội họa
    Hướng tới chuỗi sự kiện trọng đại kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám (1076 – 2026) cùng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, triển lãm mỹ thuật mang tên “Ngàn năm di sản” sẽ chính thức khai mạc vào ngày 8/8 tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Sự kiện kéo dài đến ngày 25/9/2026 hứa hẹn trở thành điểm đến văn hóa đầy sức hút, góp phần làm phong phú đời sống nghệ thuật của Thủ đô trong mùa thu này.
  • Di sản làng nghề “kết duyên” sáng tạo
    Là nơi lưu giữ ký ức, kỹ năng và bản sắc cộng đồng, các làng nghề Hà Nội dần trở thành nguồn lực cho sáng tạo. Sự gặp gỡ giữa nghệ nhân và nhà thiết kế, nghệ sĩ đang mở ra những khả năng phát triển mới cho thủ công đương đại trên nền tảng di sản. Từ những cuộc “kết duyên” đầy cảm hứng ấy, Hà Nội đang khơi thông mạch ngầm của hệ sinh thái thủ công, biến vốn cổ thành động lực bền vững cho tương lai.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Phường Cửa Nam hoàn tất sắp xếp, tổ chức lại mạng lưới trường công lập
    Thực hiện định hướng chiến lược của Trung ương và Thành phố Hà Nội về việc tinh gọn tổ chức bộ máy, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước và đổi mới toàn diện ngành giáo dục, Chiều 4/8, Đảng ủy - UBND phường Cửa Nam tổ chức Hội nghị công bố và trao quyết định về việc sắp xếp, tổ chức lại các trường tiểu học, mầm non công lập, thành lập đảng bộ trực thuộc cơ sở, bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo quản lý giáo dục trên địa bàn phường.
Đừng bỏ lỡ
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
  • [Podcast] Tản văn: Một ly tỉnh và nhớ
    Người ta có muôn vàn cách để quên một điều gì đó nhưng để nhớ về kỷ niệm thì lại chẳng có nhiều. Tôi hay chọn buổi sáng thứ Bảy trong tuần để được thư thả về phố núi quê hương, ngồi đợi giọt đắng của đất đai, mưa nắng điểm từng nhịp xuống chiếc ly sứ như đợi thời gian mở cánh cửa diệu kì của mình.
  • Phường Bồ Đề ra mắt mô hình "Không gian văn hoá công đoàn": Kết nối tri thức, lan toả văn hoá đọc
    Chào mừng kỷ niệm 97 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 – 28/7/2026), vừa qua, Công đoàn phường Bồ Đề phối hợp với Công đoàn Trường THCS Ngọc Thụy và Công đoàn Trường Tiểu học Ái Mộ B tổ chức Lễ ra mắt Mô hình “Không gian văn hóa công đoàn”.
Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO