Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật nhiều thầy cô, bạn bè để dựa dẫm nên cái cảm giác sợ hãi, choáng ngợp về một Thủ đô hoa lệ không hiện hữu trong suy nghĩ của tôi.

Nhưng rồi, khi chỉ có một mình đặt chân đến đến mảnh đất mà trước kia tôi cũng đã từng có hồi ức với tâm thế của một người con đi xa lâu ngày mới được trở về thăm "nhà" tôi đã từng "sợ" Hà Nội. Bởi Hà Nội trước mắt tôi không còn là hình ảnh của sự mộc mạc như cái thủa ấu thơ tôi từng đến. Hà Nội cũng chẳng còn là sự e ấp, dịu dàng đầy nữ tính mang vẻ đẹp của sự ngọt ngào duyên dáng trữ tình như dòng sông Hồng hiền hòa đỏ nặng phù sa lúc chiều tà nơi cây cầu Long Biên lịch sử những ngày tôi còn là cô sinh viên của tuổi 20 đầy hồn nhiên cùng sự mộng mơ vốn có. Mà Hà Nội của những năm 2016 là một sự đổi thay, là sự trưởng thành từ phố sá đông đúc, từ những tòa nhà cao tầng hiện đại, nét kiến trúc độc đáo cùng dấu ấn của nền kinh tế hội nhập không ngừng,... Và tôi đã sợ sự thay đổi có phần gây cho tôi sự choáng ngợp. Bên cạnh nét văn minh hiện đại thì Hà Nội mang đến cho tôi sự lo lắng cùng cảm giác lạ lẫm như kiểu đứa con đi xa lâu ngày nay trở về phải tự mình dò dẫm, tự mình thích nghi với sự phồn hoa đô hội này. Tôi sợ sự đông đúc của khung cảnh giờ đi làm hay tan tầm của Hà Nội. Tôi sợ sự ngột ngạt của những phương tiện giao thông đi lại như mắc cửi. Tôi còn sợ cả cảnh bác xe ôm chạy ẩu, chở tôi từ bến xe tới bệnh viện bác có thể lạng lách nên vỉa hè, có thể vượt đèn đỏ. Để rồi lần sau tôi chọn cho mình phương tiện đi xe buýt vừa rẻ lại có sự an toàn. Nhưng cũng vì chưa nhớ đường và chưa từng tự đi một mình nên tôi đã nhờ anh thu vé xe buýt nhắc tôi khi nào gần tới bệnh viện K 43 - Quán Sứ anh cho tôi xuống. Và rồi, cũng bởi xe đông khách, và còn thật nhiều lí do khác nữa anh thu vé đã quên lời nhờ vả của tôi, để rồi tôi đã được chu du một vòng "ngắn" Hà Nội từ bến xe Mỹ Đình sang tận bến Gia Lâm. Một ký ức khiến tôi không thể quên mỗi khi nhớ về lần "tự thân vận động" ấy.

Rồi những ngày được sống trong "lòng" Hà Nội tôi còn sợ cả sự cô đơn đầy lạc lõng giữa một thành phố đông dân, phồn hoa đô hội bậc nhất miền Bắc. Tôi sợ ánh đèn đường cao áp sáng rực nhưng có thể len lỏi vào tâm hồn tôi mà phơi bày cho mọi người biết sự yếu đuối của một người xa lạ. Dòng người vẫn nhộn nhịp cùng tiếng nói cười, tiếng còi xe inh ỏi,... Nhưng tôi lại thấy mình chênh vênh, thấy sự tủi thân khiến nước mắt sắp trực trào. Tôi thấy mình yếu đuối và tự ti cùng cảm giác mong ngày mai, ngày kia đến thật nhanh để tôi sẽ được về nhà, được rời xa mảnh đất dường như không thuộc về tôi ấy,...
Để rồi, sau nhiều ngày bị "bắt buộc" ở lại Hà Nội tôi đã phát hiện ra một điều: Hà Nội không xa lạ và cũng chẳng đáng sợ để tôi phải đề phòng như tôi đã từng nghĩ. Hà Nội đã gieo vào lòng tôi những yêu thương sự cảm thông đầy chia sẻ.
Đó là cái đặt tay lên vai của bác bán nước ngay cổng bệnh viện khi bác thấy tôi khóc bởi kết quả xét nghiệm cùng yêu cầu phẫu thuật của bác sĩ: "Ai đến đây cũng đều có bệnh và mong được chữa bệnh. Con còn trẻ phải mạnh mẽ thì mới nhanh chóng khỏi bệnh. Yên tâm nhé, các bác sĩ ở đây rất giỏi" giọng nói đầy ân cần, trìu mến cùng ánh nhìn sẻ chia. Thì ra, Hà Nội là vậy đầy yêu thương và gần gũi, lời nói của bác bán nước nơi công viện khiến đêm về tôi thao thức, tự mỉm cười một mình. Chỉ một hành động nhẹ nhàng, thoáng qua hay nói đúng hơn là một khoảnh khắc mà tôi nhớ thương cảm động mãi không thôi.
Tôi còn nhớ thương Hà Nội khi đứng trên tầng 3 của bệnh viện ngắm trời mưa nỗi nhớ nhà dâng đầy quay quắt, bất giác tiếng rao vội của chị bán khoai nướng, ngô luộc vang lên. Cái dáng vội vã, tất tả, hai vai nặng trĩu thức quà quê giữa phố phường Hà Nội khiến tôi như thấy nhà, quê hương yên bình. Những hạt mưa dầy ướt át phả vào da thịt của những người lao động từ nhiều miền quê tụ hội về Hà Nội mưu sinh nhưng ở đó tôi lại thấy sự ấm áp, rưng rưng.
Hà Nội còn cho tôi cái cảm giác bình yên, trong trẻo đầy lãng mạn khi một mình tản bộ dưới trời thu nơi phố phường đông người mà hít hà cái mùi hoa sữa thơm nồng nàn phảng phất ướp đượm khắp nhân gian mùi hương mùa thu đẹp đến nao lòng của một Hà Nội gọi thu về mang cái vẻ buồn mang mác nhưng lại đầy tự tình như một bản tình ca,...

Nếu có ai hỏi: Bạn ấn tượng điều gì ở Hà Nội nhất? Thì có lẽ tôi chẳng cần do dự mà sẽ trả lời ngay: Trong tôi, ngoài một Hà Nội phồn hoa đô hội, thì còn có một Hà Nội luôn nặng lòng những cưu mang. Một Hà Nội đầy ân tình. Bởi chính tại nơi đây, nơi trái tim lúc nào cũng rực cháy và là niềm tự hào của người dân Việt đã ôm ấp tôi vào lòng vỗ về tôi như một đứa trẻ, cho tôi tình yêu, nghị lực, niềm hy vọng vào phía trước của những ngày dài phải nằm viện điều trị bệnh. Để rồi, cũng nhờ có những khoảnh khắc ấy tôi đã được sống trong tình cảm ấm áp của những người xa lạ, cùng nhau chia sẻ những thức quà quê do người thân gửi về hay cùng chia sớt một miếng khoai, bắp luộc, chiếc bánh, được nhận lời hỏi thăm ân cần cùng lời chúc nhanh khỏi bệnh của các cô chú phát cơm, cháo từ thiện,... Để rồi lúc chia xa Hà Nội khiến trong tôi lại là sự hụt hẫng đầy nhớ thương cùng niềm tiếc nuối chẳng nói thành lời./.
Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Yến. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.