Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ngôi nhà xưa và ký ức về bà

Nguyễn Trần Đức Anh 03/08/2026 16:44

Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!

Quê tôi, chính xác là làng tôi nằm bên quốc lộ Bắc – Nam, cách Hà Nội 42 cây số tính từ km số 0 ở Bờ Hồ (mà bây giờ người ta vẫn đang tranh luận về vị trí chuẩn của điểm số 0 này); xưa thuộc Hà Tây, nay là huyện ngoại thành Hà Nội. Đó là một khoảng cách quá ngắn so với thời bây giờ; nhưng trong con mắt trẻ thơ của tôi ngày đó, và vào thời kỳ còn khó khăn nhiều về phương tiện giao thông thì về quê là một hành trình dài đáng kể, và hơi… sợ - bởi tôi bị say xe. Mỗi lần về quê hồi đó là một cuộc “hành quân” khá gian nan và vất vả. Bình thường, mấy bố con hay đi “xe tuyến” của cơ quan bố - là xe đưa cán bộ nội trú về nhà cuối tuần – đi thứ 7, về chủ nhật. Chúng tôi thường là những người xuống xe đầu tiên trên xe tuyến quốc lộ 1A, với khoảng cách (từ cơ quan) xấp xỉ 40km. Mỗi khi có việc, hoặc muốn ở lại quê lâu hơn, đương nhiên phải đi xe khách ở ngoài. Quãng thời gian êm đềm đó cứ như thế, như thế cho tới khi tôi học hết cấp 2. Bao nhiêu năm, ngôi nhà vẫn vậy, bình yên, dung dị và hào phóng đón tôi trở về. Có những mùa hè (hồi đó học sinh nghỉ hè 3 tháng) chúng tôi về quê tới một vài tuần. Phải nói thêm rằng: Tôi không được sinh ra ở đây, tôi cũng không sống ở đây. Bố mẹ tôi đi học rồi thoát ly, sinh con ở thành phố. Nói chính xác thì đó là ngôi nhà của ông bà nội tôi. Với chị em chúng tôi, về nơi đó - nói và hiểu một cách đơn giản là về quê.

Lên cấp 3, tôi thường về quê một mình bằng những chuyến tàu chợ. Mọi việc đi lại đã đơn giản hơn nhiều. Ông tôi đã mất, rồi cô tôi muộn màng mãi cũng đã lấy chồng làng bên – có thể tranh thủ chạy qua chạy lại. Dẫu vậy thì nhà vẫn cứ vắng vẻ, có một mình bà tôi. Biết vậy! Bố tôi thì bận việc; tôi thì cũng bận học, và tuổi trẻ mải chơi… Tất nhiên khi đó, dù không còn là đứa trẻ nữa thì tôi về quê vẫn mang tâm thế của kẻ đi chơi, đi nghỉ, đâu phải băn khoăn nhiều chuyện người lớn!?

Cuộc đời có những éo le, mỗi con người là một số phận. Lá xanh rụng trước lá vàng. Thật ra đó không phải là điều gì hiếm gặp hay quá ghê gớm, nhưng vẫn là xót xa. Tôi mất thăng bằng một thời gian dài, và tôi hiểu rằng sức chịu đựng của bà tôi đáng khâm phục đến mức nào. Ở thời điểm đó, tôi là sinh viên những năm đầu, chưa đủ là một người chín chắn và từng trải đế gánh một trách nhiệm như thế. Và sau đó, về quê với tôi không còn là những chuyến đi nghỉ, đi chơi nữa. Tôi thay bố tôi làm những phận sự mà tôi biết mãi mãi chẳng thể tròn. Cuộc sống thì càng ngày càng nhanh hơn, hối hả hơn; tôi cũng bận hơn. Căn nhà vắng hơn, cũ hơn, và bà tôi yếu hơn. Mỗi khi về nhà, nhìn bóng bà lặng im và nhỏ bé giữa căn nhà trống vắng, thấy nghẹn lòng… Nhưng có lẽ những lần tôi về hồi đó là những khoảng thời gian rất đẹp của hai bà cháu. Ngoài những lần có việc trong năm, thì như lời hẹn, tôi có mặt ở nhà vào chiều 29 hoặc sáng 30 Tết, gần 10 năm như vậy. Cô tôi giúp bà chuẩn bị mọi việc, nhưng có một việc bà luôn chờ tôi cùng làm, đó là lau dọn bàn thờ tất niên. Từ những năm tháng ấy, ngôi nhà đã trở nên thiêng liêng với tôi. Đó không chỉ là yếu tố tinh thần, mà với con mắt của người làm nghề, tôi hiểu rằng đây là ngôi nhà đẹp nhất với một cấu trúc chuẩn mực còn lại ở làng, và sẽ là ngôi nhà cuối cùng. Trong đó có bộ bàn thờ cùng đồ thờ cổ và đẹp nhất làng, chính người làng nói vậy. Làng tôi, như bao nơi khác, đô thị hóa đã làm cho tất cả nham nhở, vụn nát. Những ngôi nhà cột kèo mái ngói biến mất với một tốc độ nhanh khủng khiếp, những mảnh vườn cũng như vậy. Những đường nét kiến trúc tinh tế của ông cha đang lùi vào dĩ vãng. Ngôi nhà của bà tôi, dẫu không phải là kiệt tác thì vẫn cứ là một ngôi nhà đẹp. Cụ tôi xây ngôi nhà năm 1945, cái năm diễn ra nạn đói khủng khiếp. Và cũng vì việc này, cụ tôi bị quy là địa chủ, sau sửa sai thành thành phần trung nông, nhưng điều đó cũng để lại nhiều hệ lụy. Bây giờ trên vòm cổng vẫn còn chữ “1945” đắp nổi…

Rồi cô chú tôi chuyển về ở cùng để tiện chăm sóc bà. Tôi yên tâm và cảm thấy nhẹ lòng hơn. Mỗi khi về cũng vui hơn, không còn vắng vẻ như trước nữa. Nhưng ngôi nhà cũ dần dần không còn đáp ứng được những nhu cầu mới của cuộc sống, và đã có những đổi thay. Nếp nhà ngang xưa là nhà bếp – cách nhà chính một khoảng sân có giàn mướp đã bị phá đi, cô chú tôi xây thay thế vào đó một gian nhà mái ngói cao và rộng hơn để cô tôi dạy học. Chái nhà chính phía bên ấy trở thành nhà bếp kiểu mới – đun bếp gas, nối liền với nhà để xe và khu vệ sinh khép kín - tất nhiên có đầy đủ thiết bị hiện đại. Điều đó tốt hơn cho cuộc sống, và tốt hơn cho sinh hoạt của bà tôi, vì bà yếu rồi. Nhưng tôi vẫn cứ tiếc. Tôi tiếc gian bếp với vách đất xiêu xiêu, cùng những kèo, xà tre ám khói; và tiếc bếp lửa bập bùng bao nhiêu kỷ niệm với những câu chuyện của bà… Tôi tiếc tòa nhà chính 3 gian hai chái không còn nguyên vẹn - độc lập với 2 ô cửa sổ ở chái nhà nhìn ra sân; nay vị trí đó ở chái phía trong là cửa đi xuống nhà xe và nhà vệ sinh… Lối vào từ cổng và sân cũng được lát lại để tiện đi xe máy. Mỗi lần sửa cái gì, cô chú đều gọi điện hỏi ý kiến tôi. Tôi buồn nhưng chẳng biết làm thế nào, đành nói với cô chú rằng xây cất thêm cái gì cũng được, nhưng cố gắng đừng làm sai lệch gì kiến trúc nhà chính và cái cổng.

Lại nói về cái cổng. Cái cổng ấy đẹp đến nao lòng với những đường nét, với rêu phong, với những mảng tường gạch cũ. Biết bao lần tôi ngẩn ngơ ngắm và xoay tới xoay lui cùng chiếc máy ảnh. Ba chữ Hán trên trán cổng, tôi nhờ anh bạn chuyên ngành Hán - Nôm đọc hộ, là “Đồng Gia Cát”; nghĩa là cả nhà cùng may mắn - một thông điệp giản dị và ý nghĩa. Từ khi còn bé tí về quê, tôi vẫn biết và vẫn nhớ cổng có hai cánh bằng tre, đóng bằng cách… buộc dây và tối đi ngủ “khóa” bằng một đòn tre phía trong gác ngang vào tường. Mấy chục năm, cánh cổng tre cũng xập xệ dần. Rồi một ngày cô tôi gọi điện bảo chuẩn bị thay cánh cổng sắt, vì cánh cổng tre hỏng rồi, cùng với việc trật tự an ninh ở làng bây giờ phức tạp, không như xưa nữa; về nhanh mà chụp ảnh. Tôi không thể cản, chỉ tiếc, rồi thu xếp về, cẩn thận ghi chép những hình ảnh cuối cùng. Sau đó, mảng tường rào cũ liền với cổng vỡ một mảng từ ngày xưa, xen với dâm bụt giờ cũng “bị” xây lại, trát lại phẳng phiu, thẳng tắp…

Bà tôi mỗi ngày mỗi yếu; cũng phải thôi, tuổi cao rồi. Nhiều lần bà nói chuyện với tôi về ngôi nhà, về “quyền lợi” cũng như phận sự, trách nhiệm của tôi. Những lần ấy tôi đều trốn tránh, lảng đi. Tôi bảo: Bà còn sống lâu, lo làm gì! Đúng là tôi sợ, sợ cái ngày ấy sẽ đến. Tôi muốn mãi mãi đây là ngôi nhà của bà, ngôi nhà luôn có bà và là nơi trở về của chúng tôi. Nhưng rồi cũng chẳng lần lữa được mãi, sau một trận ốm nặng, bà không muốn để lâu tình trạng này hơn nữa… Thế rồi bà, cô chú, tôi… tất cả ứa nước mắt ký vào bản di chúc của bà - bản di chúc mà tôi chấp bút (vì bà không biết chữ) xác nhận quyền thừa kế cho tôi; và tất nhiên cuối cùng là xác nhận của chính quyền. Từ đó, bà thanh thản lắm!

Rồi cái ngày ấy cũng đến, như lẽ thường ở đời. Tôi đứng ở vị trí của bố tôi, thay cho bố tôi. Bà đi rồi, căn nhà hoang vắng trống trải. Tôi nhìn lên bàn thờ, nhìn lên mái nhà, nhìn ra cổng… tất cả ký ức tuổi thơ, những năm tháng trôi qua như một cuốn phim quay chậm. Tôi chưa thể quen với ý nghĩ đây là ngôi nhà của tôi, là mảnh đất của tôi theo cách sở hữu. Đôi khi tôi cảm thấy quá sức của mình…

Một năm vài ba bận tôi lại trở về, trở về căn nhà ấy. Đó không phải là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nhưng vẫn và mãi mãi là nơi trở về của tôi. Mỗi lần về lại thảng thốt, buồn và xót xa vì những viên ngói vỡ, những cột kèo, khung cửa cứ cũ dần, mọt dần, yếu dần… Cuộc sống nơi thành phố và công việc thì cứ cuốn đi, mải miết, mải miết.

Tôi cứ đi về phía trước. Căn nhà cũ hơn và như đang lùi lại phía sau… Nhà xưa! Tôi gọi nhà xưa - bởi lẽ khi tôi trở về, tôi được chậm lại và lùi lại, để chạm vào quá khứ - không chỉ của riêng tôi. Ở đó tôi nhìn thấy hình bóng cụ tôi, ông bà tôi, bố tôi; thấy ngọn gió quê nhà thổi mãi!

Những hình ảnh gửi theo bài là ngôi nhà ở quê và bà nội của tác giả:

nhaxua-06-.jpg
nhaxua-05-.jpg
nhaxua-04-.jpg
nhaxua-03-.jpg
nhaxua-02-.jpg
nhaxua-01-.jpg

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trần Đức Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
(0) Bình luận
  • Có một Hà Nội trong tấm bản đồ giấy
    Mỗi lần dọn lại giá sách, tôi đều bắt gặp một tấm bản đồ Hà Nội bằng giấy đã ngả màu. Những nếp gấp chằng chịt hằn sâu trên mặt giấy, vài góc đã sờn, có chỗ còn lưu những nét bút bi khoanh tròn tên phố. Người ta có thể giữ một tấm ảnh, một tấm vé tàu hay một lá thư cũ để nhớ về tuổi trẻ. Còn tôi giữ một tấm bản đồ. Bởi trên đó có một Hà Nội gắn với năm tháng thanh xuân của tôi.
  • Hà Nội níu bước chân người đi
    Có những thành phố mà người ta muốn đến/ Có những thành phố mà khiến người ta thôi thúc trở về/ Với Hà Nội, có lẽ khi ta vừa bước chân đến sân ga đã thấy lòng mình ngoái lại.
  • Cốm Vòng gọi Hà Nội vào thu
    Ngoảnh đi ngoảnh lại, ba mươi lăm mùa cốm đã đi qua, Hà Nội bây giờ đã khác xa cái năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, khi tôi trúng tuyển vào khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, nằm trên đường Xuân Thuỷ. Hồi đó, tôi vẫn nhớ như in, Hà Nội của những năm tháng sinh viên đầu đời còn khá bình dị. Ngày ấy, giao thông ở nơi này còn phổ biến với những chuyến xe lam ba bánh chòng chành chở khách. Và, ngày ấy, quanh trường tôi chủ yếu vẫn là những làng quê yên ả.
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026: Góp phần định hình một sản phẩm văn hóa mới của Thủ đô
    Tối 7/8, tại Hoàng thành Thăng Long - Di sản Văn hóa Thế giới, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ khai mạc Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026 với chủ đề "Hào khí Thăng Long - Tinh hoa võ Việt". Lần đầu tiên được tổ chức, Festival đánh dấu bước đi mới của Thủ đô trong việc xây dựng một sự kiện văn hóa - thể thao mang tầm quốc tế, góp phần tôn vinh truyền thống thượng võ dân tộc, quảng bá hình ảnh Hà Nội và thúc đẩy giao lưu văn hóa, thể thao với bạn bè thế giới.
  • Phát triển kinh tế di sản: Thành tựu, động lực tăng trưởng của Việt Nam trong kỷ nguyên mới
    Một trong những điểm mới, thể hiện sự phát triển tư duy lý luận của Đảng trong Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đó là tiếp tục quan điểm “bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa gắn kết với phát triển kinh tế - xã hội và du lịch”; đồng thời, nâng lên một tầm cao mới: “phát triển kinh tế di sản”.
  • Phát động Cuộc thi Sáng tạo Bộ nhận diện thương hiệu du lịch tỉnh Hà Tĩnh
    Đối tượng dự thi là các cá nhân, nhóm tác giả, tổ chức trong và ngoài nước; các đơn vị thiết kế chuyên nghiệp, họa sĩ, nhà nghiên cứu văn hóa, chuyên gia du lịch, chuyên gia xây dựng thương hiệu cùng những người yêu thích sáng tạo. Mỗi tác giả hoặc nhóm tác giả được gửi tối đa 03 tác phẩm ở mỗi giai đoạn.
  • Hà Nội đồng loạt kiểm tra an toàn thực phẩm Tết Trung thu trên 126 phường, xã
    Trọng tâm của chiến dịch là hoạt động kiểm tra, hậu kiểm có trọng tâm, ưu tiên hình thức kiểm tra đột xuất đối với các cơ sở sản xuất, chế biến, kinh doanh và nhập khẩu thực phẩm. Các nhóm mặt hàng tiêu thụ mạnh như bánh Trung thu, bánh mứt kẹo, rượu, bia, nước giải khát, phụ gia thực phẩm...
Đừng bỏ lỡ
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Phường Phú Thượng: Sôi nổi hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026
    Tối 7/8, Trung tâm Văn hóa, Thông tin và Thể thao phường Phú Thượng (Hà Nội) tổ chức Hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026, với sự tham gia của các đội văn nghệ đến từ 16 tổ dân phố trên địa bàn.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Đối diện
    Cháu mang bài về, nghiên cứu kĩ rồi đem lại cho chú. Bài viết này chú thấy chưa hợp lí. Nếu như để công an điều tra vào cuộc, chú e… chúng ta phải làm nhiều bước nữa đấy. Sẵn sàng thì tiếp tục nhé! Chú Minh cầm tập bài viết đưa lại cho Thy. Cô ngại ngùng đỡ lấy. Đây là lần thứ ba, loạt bài phóng sự của mình bị Tổng biên tập kêu lên để trả lại...
  • Thực hiện Luật Thủ đô 2026, Hà Nội tăng cường quản lý nhà nước về dịch vụ lữ hành
    Triển khai Luật Thủ đô 2026 có hiệu lực từ ngày 1/7, các quy định của Luật Du lịch và văn bản hướng dẫn liên quan trong hoạt động kinh doanh du dịch; Sở Du lịch Hà Nội đề nghị các tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành trên địa bàn thành phố thực hiện một số nội dung quan trọng. Qua đó góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển du lịch Hà Nội năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO