Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ những hàng hoa

Nguyễn Trần Đức Anh 15:54 16/08/2026

Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.

hang_hoa-04-.jpg
Những chiếc xe đạp bán hoa rong như một sự tiếp nối mà vẫn giữ trọn vẹn nét đẹp của gánh hoa ngày cũ...

Từ lâu rồi, hình ảnh hàng hoa rong trở nên quen thuộc và gần gũi với Hà Nội, và với người Hà Nội. Những chiếc xe đạp chở thúng hoa đằng sau cứ rong ruổi khắp các nẻo đường, từ phố lớn đến ngõ nhỏ, ngày nắng cũng như ngày mưa, bốn mùa như thế. Những bông hoa, những đoá hoa cứ rực lên khoe sắc, như muốn khẳng định một điều gì. Hà Nội dẫu nhiều đổi thay, thì vẫn là mảnh đất nhiều hoa; người Hà Nội từ xưa có thú chơi hoa - đó là một thú chơi tao nhã.

Tôi vẫn nhớ, ngày tôi còn bé, mẹ tôi hay mua hoa cúng ở những gánh hàng rong. Một gói hoa nho nhỏ đựng trong lá sen, có rất nhiều loại: Mẫu đơn, ngọc lan, móng rồng, huệ, thiên lý, dành dành, mào gà… Rồi sau đó bà mua thêm mấy bông cắm lọ, thường là hồng hoặc cúc. Hồi ấy chưa có nhiều loại, nhiều giống hoa như bây giờ... Thấm thoát đã mấy chục năm, hình như không ai còn cúng bằng gói hoa nho nhỏ ấy nữa, và cũng chả ai bán những bông hoa nhỏ bé kia. Gánh hàng hoa cũng dần dần mất, để thay bằng những chiếc xe đạp tiện lợi và di chuyển nhanh hơn, phù hợp với sự vận động của xã hội hơn.

Dẫu vậy, những chiếc xe đạp bán hoa rong như một sự tiếp nối mà vẫn giữ trọn vẹn nét đẹp của gánh hoa ngày cũ. Và những bông hoa vẫn mộc mạc, giản dị, hồn hậu như những người dân ngoại thành Hà Nội. Những bông hoa buổi sáng còn ướt sương, lấm đất vườn; hoa hàng rong đẹp tự nhiên như thế! Hoa chủ yếu được trồng ở ngay trong Hà Nội và những vùng kế cận như Ngọc Hà, Tứ Liên, Nhật Tân, Thanh Trì, Diễn… Và nếu ai hiểu được sự nhọc nhằn của người trồng hoa cùng mưa nắng vất vả trên những chặng đường của người bán hoa hẳn sẽ yêu hoa, yêu Hà Nội hơn!

hang_hoa-16-.jpg
Đằng sau là những bông hoa rung rinh khoe sắc. Đằng sau nữa là những khuôn mặt sạm màu nắng gió, ẩn chứa bao nỗi niềm...

Hoa hàng rong hầu như chỉ dành cho người yêu hoa và chơi hoa, chứ không dành cho việc tặng mang tính lễ nghi. Bởi hoa hàng rong không có vẻ đẹp chau chuốt như hoa ở tiệm, không được tạo dáng, uốn nắn chỉn chu như hoa bó, hoa lẵng bán sẵn. Bởi hoa mộc mạc, và người bán cũng thường không có “phụ tùng”, “trang sức” nào ngoài tờ giấy báo và dây lạt buộc hoa cho người mua. Nhưng những bông hoa ấy vẫn cứ đi khắp những nẻo phố phường Hà Nội đem sắc, đem hương đến cho mọi nhà. Tôi đã đến nhiều thành phố, nhưng tôi tin rằng Hà Nội là nơi có nhiều hàng hoa rong nhất - những hàng hoa “lưu động” lang thang khắp phố phường, đã làm nên một nét đẹp đặc trưng và lãng mạn mà không nơi nào có.

Có những khi, chúng ta vội vã đi qua những hàng hoa rong như bao hàng rong khác. Cũng có khi ta nhìn hoa dửng dưng như một sự phù phiếm không cần thiết. Vì cuộc sống tất bật ồn ào, hay vì đôi khi người ta thản nhiên và vô tâm không thấy cái bình thường dung dị là đẹp. Nhưng một lúc nào đó, có thể là buổi sáng tinh sương, có thể là giữa trưa nắng gắt, có thể là cuối buổi chiều ồn ào xe cộ; bất chợt gặp những chiếc xe đạp chở hoa trên phố; thấy đẹp đến nao lòng… Tôi đã nhiều lần lặng người đi khi nhìn hình ảnh ấy. Những chiếc xe đang đứng dưới một vòm cây, để chờ người tới mua; hay đang đi về nơi nào đó. Đằng sau là những bông hoa rung rinh khoe sắc. Đằng sau nữa là những khuôn mặt sạm màu nắng gió, ẩn chứa bao nỗi niềm. Tất cả những hình ảnh ấy liệu còn đến bao giờ, để làm đẹp cho Hà Nội; cho tôi được nhìn, được cảm, được yêu.

hang_hoa-14-.jpg
Hàng hoa rong ruổi khắp các phố phường, nhiều khi vô tình gặp mà thấy đẹp đến ngơ ngẩn con tim.

Tôi có nhiều người bạn ảnh ở nhiều vùng miền. Lần nào các bạn tới Hà Nội, thì ngoài chụp ảnh Hồ Gươm, Hồ Tây, phố cổ… ra, thì các bạn đều mong muốn đi đến chỗ nào có những hàng hoa rong trên phố; chưa chụp được ảnh hàng hoa thì như thể chưa tới Hà Nội vậy! Thế nên dân chụp ảnh ở Hà Nội thường bỏ túi mấy con phố hay có nhiều hàng hoa; đó là Phan Đình Phùng, Thụy Khuê, Thanh Niên, Yên Phụ, Trần Phú, Giảng Võ…; để dành cho mình, và cho bạn bè phương xa. Đấy là sự mặc định tạm thôi, chứ còn hàng hoa rong ruổi khắp các phố phường, nhiều khi vô tình gặp mà thấy đẹp đến ngơ ngẩn con tim.

Hà Nội vào thu, trên phố Phan Đình Phùng chỗ di tích Cửa Bắc thành Hà Nội và nhà thờ Cửa Bắc nô nức các “nàng thơ” - chị em xúng xính váy áo chụp ảnh đón mùa thu, check in Hà Nội mùa thu; mà đạo cụ và khung cảnh không thể thiếu là những chiếc xe hoa. Người đông đến nỗi chụp ảnh với xe hoa phải xếp hàng (và tất nhiên mất phí), và trời thì vẫn còn nắng nóng, nhưng có sao đâu; bởi những khung cảnh ấy, không gian ấy là Hà Nội, rất Hà Nội không nơi nào có được. Đoạn phố này những lúc cao điểm như dịp cuối tuần, hay hôm trời nắng đẹp, hay khi lá sấu rụng nhiều… đông đến nỗi tắc đường - một sự phiền toái rất đáng yêu!

Hà Nội ngày càng phát triển, hiện đại và mới mẻ hơn. Những con đường, những góc phố ngày càng nhộn nhịp, đông đúc hơn. Nhịp sống ngày càng vội vã và nhanh hơn… Thế hệ những người như mẹ tôi đã gần đất xa trời, nhiều người đã đi về nơi miên viễn; thế hệ tôi cũng đã trở thành những người hay kể chuyện cũ. Những cánh đồng hoa cũng dần thu hẹp lại vì quá trình đô thị hóa. Đó là điều tất yếu, là quy luật của cuộc sống, của thời gian, biết vậy mà vẫn không khỏi buồn.

Những xe hoa rong trên phố vẫn còn nhưng phần nhiều đã được thay bằng xe máy. Những người hay hoài niệm tiếc nuối vì hình ảnh chiếc xe đạp giản dị và lãng mạn hơn, Hà Nội hơn. Có thể đến một lúc nào đó những chiếc xe đạp chở hoa sẽ không còn, và thậm chí xe máy chở hoa cũng không còn. Điều đó có thể lắm chứ, cũng như nhiều điều của cuộc sống không phải là bất biến, không tồn tại mãi. Khi ấy, hình ảnh những hàng hoa rong trên phố sẽ chỉ còn trong nỗi nhớ, trong hoài niệm, trong ký ức của những người yêu hoa, yêu Hà Nội. Nhưng chắc chắn, những hàng hoa ấy đã là một phần cùa Hà Nội, là một phần của lịch sử, văn hóa của mảnh đất ngàn năm…

Hình ảnh những gánh hàng hoa do tác giả chụp:

hang_hoa-12-.jpg
hang_hoa-18-.jpg
hang_hoa-17-.jpg
hang_hoa-15-.jpg
hang_hoa-13-.jpg
hang_hoa-11-.jpg
hang_hoa-10-.jpg
hang_hoa-09-.jpg
hang_hoa-08-.jpg
hang_hoa-07-.jpg
hang_hoa-06-.jpg
hang_hoa-05-.jpg
hang_hoa-03-.jpg
hang_hoa-02-.jpg
hang_hoa-01-.jpg

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trần Đức Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
(0) Bình luận
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Cầu Giấy xanh - chạm bình yên, khơi cảm hứng: chuyển đổi số nổi bật tại cơ sở
    Chuyển đổi số không chỉ là việc ứng dụng các nền tảng hay công nghệ hiện đại vào quy trình làm việc hành chính. Mà hơn thế, đây là giải pháp đột phá nhằm đổi mới phương thức kết nối cộng đồng, lan tỏa những giá trị văn hóa tốt đẹp và đưa vô vàn tiện ích thiết thực đến gần hơn với đời sống nhân dân. Hưởng ứng đợt cao điểm 100 ngày chuyển đổi số trên địa bàn phường Cầu Giấy, UBND phường đã triển khai hàng loạt hoạt động cụ thể, từng bước đưa công nghệ số đi sâu vào công tác quản lý, giáo dục và đời sống dân sinh.
  • Phường Phú Lương tổ chức "điểm" ngày hội toàn dân bảo vệ an ninh tổ quốc năm 2026
    Chào mừng kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026) và 21 năm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc (19/8/2005 - 19/8/2026), ngày 14/8, Ban Chỉ đạo phong trào “Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc” phường Phú Lương đã tổ chức điểm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc năm 2026 tại Tổ dân phố Trinh Lương.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ những hàng hoa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO