Khát vọng mùa hè
Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
Còn nhớ xưa thơ bé, cứ mỗi độ hè về, mấy anh em tôi lại cùng nhau đạp xe trên con đường mòn qua những đồng cỏ cũng đang lên xanh mướt như chính tuổi thơ của mình mà đâu có để tâm. Những vòng quay của chiếc xe đạp cũ cứ thế quay mãi giữa màu xanh bất tận của cỏ cây.
Vừa thở dốc, vừa cảm thấy các bắp chân nhức mỏi, tôi nhăn nhó muốn bỏ cuộc ngay lúc ấy. Bất ngờ thay, cha tôi từ phía sau đạp xe đến động viên: “Con à, mùa hè qua nhanh lắm, sẽ chẳng đợi ai đâu. Con thấy không, cỏ cây cũng thơ ngây, non tơ như con nhưng chúng đâu có bỏ cuộc mà đang đua chen để xanh thêm. Con đừng bao giờ bỏ lại những cung đường của riêng mình”.

Nghe thấy vậy, tôi phụng phịu lí sự rằng đây là thảo nguyên của bao người chứ đâu của mình tôi. Tôi thường không thích phải chia sẻ với người khác mỗi khi có điều gì đó không vừa ý…
Một lần nữa, cha tôi lại chỉ vết bánh xe của tôi in trên cỏ để một cô bé đủ để nhận ra mình không thể bỏ cuộc. À, thì ra tôi đã để lại dấu chân, vết bánh xe, đã xác lập sự hiện diện riêng của mình giữa đất trời mùa hạ mênh mông như thế đó…
Sau này lớn lên, tôi dần thấu hiểu và luôn coi đó là bài học đầu tiên về khát vọng trong cuộc đời mình. Cơn mưa đầu mùa bao giờ cũng giải nhiệt chuỗi ngày nắng nóng. Những khung cửa sổ gỗ thâm u bao năm đã uống đủ những hạt mưa sau mùa khô hạn để trở nên cứng cỏi, dẻo dai trước sương gió.
Giờ tôi ở phố, xa thảo nguyên của tuổi thơ và chỉ có thể ngắm những con đường dưới mưa chứ đâu thể mải miết đạp xe như thuở nào. Tôi cũng biết rằng giờ đây trên miền đồi cao ấy đã vơi dần màu xanh của thiên nhiên. Có trở về cũng đâu có thể tìm lại được dấu chân xưa, con đường xưa và bao ký ức thuộc về riêng tôi nữa.
Công việc bận rộn không cho tôi nhiều thời gian lãng đãng và sống cho riêng mình những khoảng riêng tư. Ngày này qua ngày khác nối nhau bằng những cuộc hẹn, những tiếng báo thức, những lời nhắc việc chồng chéo. Thành ra lúc nào cũng có cảm giác hụt hơi chạy theo chiếc kim giây và lỡ hẹn với mùa màng.
Có năm, vừa mới thấy nắng gắt, mưa xối xả, lại vùi đầu vào công việc. Đến khi ngẩng lên, mùa thu đã đến, cái se lạnh đi kèm với sự tiếc nuối mông lung. Mưu sinh luôn là gánh nặng, là những lãng quên vô tình và nghiệt ngã như thế đó… Biết làm sao được, đâu phải lúc nào ta cũng được chủ động lựa chọn cho bản thân.
Nhưng rồi, mùa hè vẫn đánh thức tôi bằng một khát vọng tiềm tàng từ thuở còn thơ. Đánh thức trong tôi đứa trẻ tưởng như đã ngủ quên từ rất lâu. Hóa ra, chỉ đơn giản thôi, một cành phượng cháy vừa bình dị vừa lộng lẫy. Đó là màu hoa mà ai cũng từng thương, từng gửi trọn bao kỷ niệm tuổi thơ.
Khát vọng mùa hè còn đến từ dàn đồng ca của những tiếng ve, một bản hòa tấu chưa bao giờ lỗi nhịp. Từ cành cao xuống cành thấp, từ xa đến gần, từ vang vọng đến văng vẳng đâu đây trong ký ức… Tiếng ve chưa từng thất vọng, chưa từng ủ ê mà luôn như một sự thôi thúc bản thân tôi hãy mạnh mẽ thêm trên con đường mà mình đã lựa chọn. Đã đi thì đừng ngoái lại chán chường hay nuối tiếc để rồi đánh mất đi niềm hạnh phúc của chính bản thân mình…
Mùa hè này, cơn mưa đến muộn hơn, nắng nóng đã che mờ lằn ranh khi xuân chưa kịp tàn để đánh thức cỏ cây bằng ánh sáng.
Dường như, mùa hè muốn tất cả đều thức dậy thật sớm, băng ra đường bằng những bước chạy khỏe khoắn. Hãy đón ngày mới bằng chính niềm vui được đón nắng ấm, được đón một ngày thật dài và lời hẹn với li cà phê sáng, với tách trà chiều và muôn vàn cuộc hẹn đầy ý nghĩa trong một ngày. Hãy mở lòng như mùa hè đã mở lòng đón ta mỗi ngày để thanh xuân của chính đời ta cứ dài bất tận…
Bên hiên nhà bên, những đứa trẻ lại í ới gọi nhau dắt xe đạp ra ngoại ô để thỏa sức với những vòng quay của riêng mình. Tôi thích thú ngó sang, chúng reo lên, gọi tôi nhập cuộc. Hình như, đạp xe với bọn trẻ, tôi thấy mình đang được sống chậm lại, bé nhỏ và ngây thơ y hệt như chúng. Mùa hè như phép màu hàn gắn lại những rạn nứt trong tâm hồn để ta được mạnh mẽ, được hồ hởi hòa vào cuộc chơi náo nức và bất tận của thời gian. Khát vọng mùa hè là khát vọng đắm say của biết bao tâm hồn, là nguồn năng lượng khiến con người luôn trẻ mãi./.