Tản văn

Khát vọng mùa hè

Tản văn của Bùi Việt Phương 14:10 20/08/2026

Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…

Còn nhớ xưa thơ bé, cứ mỗi độ hè về, mấy anh em tôi lại cùng nhau đạp xe trên con đường mòn qua những đồng cỏ cũng đang lên xanh mướt như chính tuổi thơ của mình mà đâu có để tâm. Những vòng quay của chiếc xe đạp cũ cứ thế quay mãi giữa màu xanh bất tận của cỏ cây.

Vừa thở dốc, vừa cảm thấy các bắp chân nhức mỏi, tôi nhăn nhó muốn bỏ cuộc ngay lúc ấy. Bất ngờ thay, cha tôi từ phía sau đạp xe đến động viên: “Con à, mùa hè qua nhanh lắm, sẽ chẳng đợi ai đâu. Con thấy không, cỏ cây cũng thơ ngây, non tơ như con nhưng chúng đâu có bỏ cuộc mà đang đua chen để xanh thêm. Con đừng bao giờ bỏ lại những cung đường của riêng mình”.

Nghe thấy vậy, tôi phụng phịu lí sự rằng đây là thảo nguyên của bao người chứ đâu của mình tôi. Tôi thường không thích phải chia sẻ với người khác mỗi khi có điều gì đó không vừa ý…
Một lần nữa, cha tôi lại chỉ vết bánh xe của tôi in trên cỏ để một cô bé đủ để nhận ra mình không thể bỏ cuộc. À, thì ra tôi đã để lại dấu chân, vết bánh xe, đã xác lập sự hiện diện riêng của mình giữa đất trời mùa hạ mênh mông như thế đó…

Sau này lớn lên, tôi dần thấu hiểu và luôn coi đó là bài học đầu tiên về khát vọng trong cuộc đời mình. Cơn mưa đầu mùa bao giờ cũng giải nhiệt chuỗi ngày nắng nóng. Những khung cửa sổ gỗ thâm u bao năm đã uống đủ những hạt mưa sau mùa khô hạn để trở nên cứng cỏi, dẻo dai trước sương gió.

Giờ tôi ở phố, xa thảo nguyên của tuổi thơ và chỉ có thể ngắm những con đường dưới mưa chứ đâu thể mải miết đạp xe như thuở nào. Tôi cũng biết rằng giờ đây trên miền đồi cao ấy đã vơi dần màu xanh của thiên nhiên. Có trở về cũng đâu có thể tìm lại được dấu chân xưa, con đường xưa và bao ký ức thuộc về riêng tôi nữa.

Công việc bận rộn không cho tôi nhiều thời gian lãng đãng và sống cho riêng mình những khoảng riêng tư. Ngày này qua ngày khác nối nhau bằng những cuộc hẹn, những tiếng báo thức, những lời nhắc việc chồng chéo. Thành ra lúc nào cũng có cảm giác hụt hơi chạy theo chiếc kim giây và lỡ hẹn với mùa màng.

Có năm, vừa mới thấy nắng gắt, mưa xối xả, lại vùi đầu vào công việc. Đến khi ngẩng lên, mùa thu đã đến, cái se lạnh đi kèm với sự tiếc nuối mông lung. Mưu sinh luôn là gánh nặng, là những lãng quên vô tình và nghiệt ngã như thế đó… Biết làm sao được, đâu phải lúc nào ta cũng được chủ động lựa chọn cho bản thân.

Nhưng rồi, mùa hè vẫn đánh thức tôi bằng một khát vọng tiềm tàng từ thuở còn thơ. Đánh thức trong tôi đứa trẻ tưởng như đã ngủ quên từ rất lâu. Hóa ra, chỉ đơn giản thôi, một cành phượng cháy vừa bình dị vừa lộng lẫy. Đó là màu hoa mà ai cũng từng thương, từng gửi trọn bao kỷ niệm tuổi thơ.

Khát vọng mùa hè còn đến từ dàn đồng ca của những tiếng ve, một bản hòa tấu chưa bao giờ lỗi nhịp. Từ cành cao xuống cành thấp, từ xa đến gần, từ vang vọng đến văng vẳng đâu đây trong ký ức… Tiếng ve chưa từng thất vọng, chưa từng ủ ê mà luôn như một sự thôi thúc bản thân tôi hãy mạnh mẽ thêm trên con đường mà mình đã lựa chọn. Đã đi thì đừng ngoái lại chán chường hay nuối tiếc để rồi đánh mất đi niềm hạnh phúc của chính bản thân mình…
Mùa hè này, cơn mưa đến muộn hơn, nắng nóng đã che mờ lằn ranh khi xuân chưa kịp tàn để đánh thức cỏ cây bằng ánh sáng.

Dường như, mùa hè muốn tất cả đều thức dậy thật sớm, băng ra đường bằng những bước chạy khỏe khoắn. Hãy đón ngày mới bằng chính niềm vui được đón nắng ấm, được đón một ngày thật dài và lời hẹn với li cà phê sáng, với tách trà chiều và muôn vàn cuộc hẹn đầy ý nghĩa trong một ngày. Hãy mở lòng như mùa hè đã mở lòng đón ta mỗi ngày để thanh xuân của chính đời ta cứ dài bất tận…
Bên hiên nhà bên, những đứa trẻ lại í ới gọi nhau dắt xe đạp ra ngoại ô để thỏa sức với những vòng quay của riêng mình. Tôi thích thú ngó sang, chúng reo lên, gọi tôi nhập cuộc. Hình như, đạp xe với bọn trẻ, tôi thấy mình đang được sống chậm lại, bé nhỏ và ngây thơ y hệt như chúng. Mùa hè như phép màu hàn gắn lại những rạn nứt trong tâm hồn để ta được mạnh mẽ, được hồ hởi hòa vào cuộc chơi náo nức và bất tận của thời gian. Khát vọng mùa hè là khát vọng đắm say của biết bao tâm hồn, là nguồn năng lượng khiến con người luôn trẻ mãi./.

Bài liên quan
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Trao giải Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai”
    Chiều 19/8, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp với Viện Khoa học Giáo dục và Môi trường, tổ chức Lễ trao thưởng Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai” nhằm ghi nhận, biểu dương tâm huyết và trí tuệ của bạn đọc dự thi, truyền cảm hứng tiếp tục lan tỏa giá trị phát triển văn hoá đọc trong xã hội; đồng thời phát động Cuộc thi “Lan tỏa tri thức Con đường tương lai”.
  • Phim mới ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ nối sóng ‘Lửa trắng’ trên VTV3
    Phim ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ sẽ lên sóng lúc 20h thứ 5, 6 hàng tuần trên VTV3 trong tháng 9/2026.
Đừng bỏ lỡ
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
  • Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại
    Các chuyên gia thảo luận, trao đổi “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại” và hướng tới mục tiêu ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại theo Công ước UNESCO năm 2003.
  • Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII: Điện ảnh - Kết nối - Phát triển
    Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII (HANIFF VIII) là sự kiện văn hóa – điện ảnh mang tầm quốc tế được tổ chức định kỳ hai năm một lần tại Thủ đô Hà Nội. Với chủ đề xuyên suốt “Điện ảnh - Kết nối - Phát triển”, HANIFF VIII không chỉ tôn vinh các tác phẩm điện ảnh xuất sắc của Việt Nam và thế giới mà còn là nhịp cầu thúc đẩy giao lưu văn hóa, phát triển công nghiệp điện ảnh và quảng bá hình ảnh Thủ đô Hà Nội.
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Bắc Môn - Cửa thành cuối cùng của thành Hà Nội
    Trên con phố Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, có một công trình kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc, mang đầy dấu tích thời gian. Ấy là Bắc Môn - cửa (cổng) bắc của thành cổ Hà Nội. Thủ đô giờ đã có nhiều đổi thay, tòa thành xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng sự hiện diện của Bắc Môn - cửa thành duy nhất còn lại đã trở thành biểu trưng cho một phần lịch sử Thăng Long - Hà Nội, với những giá trị văn hóa - lịch sử trường tồn.
Khát vọng mùa hè
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO