Tản văn

Dưới gốc cây thanh trà

Tản văn của Ngô Nữ Thùy Linh 08:11 28/06/2026

Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.

Mỗi năm cây chỉ cho ra trái một lần. Có mùa trái ngọt, dịu nhẹ nơi đầu lưỡi nhưng có mùa trở chứng, vị của nó lại chua và gắt như cô gái mới lớn đỏng đảnh theo từng ngày. Má thường chăm chỉ bón phân để tới mùa cây có thức ăn, vươn mình ra hoa, đậu trái. Ở xứ này, lâu lâu mới tìm thấy được một nhà có cây thanh trà, người ta bảo không phải đất nào nó cũng hợp. Vậy nên những mùa ấu thơ của tôi trong căn nhà ngói cũ, thỉnh thoảng chạy nhảy tung tăng ngoài vườn nhà, hái xoài và ổi chín, nhưng thanh trà thì lâu lâu mới có để hái. Nhìn màu vàng tươi căng mọng, chỉ muốn cắn một miếng thật sâu, hít hà mùi hương thoang thoảng đến mê đắm.

Mùa nào thanh trà có vị chua, má sẽ hái xuống, đem dầm đường, sên lại cho đặc rồi cất vào tủ lạnh. Mỗi lần thời tiết nóng, má mang hũ thanh trà ra, múc một thìa cho vào ly, quậy lên, thêm một miếng đá xay và một chút đường thốt nốt. Ly thanh trà ngọt mát đã sẵn sàng để xóa tan thời tiết oi nóng ngày hè. Tôi thường trở về nhà sau bao mỏi mệt công việc ở cơ quan, ngồi lặng lẽ dưới gốc thanh trà, nghe gió thổi qua vườn nhà, hình dung những khoảnh khắc ấu thơ trong trẻo, được chạy nhảy tung tăng trong vườn, ngồi bên lũ bạn cùng xóm, kể chuyện trên trời dưới đất. Những quả thanh trà chín già, má chưa kịp hái, rụng đầy dưới gốc cây. Má biểu mùa nào ngọt mới có người vào mua cả cây, còn mùa nó ẩm ương chua lè thì chẳng ai mua. Má chạy chợ gửi cho mấy cô bán trái cây, nhưng lúc được lúc không. Chỗ nào dư, má lại mang về sên đường dự trữ, có cái cho mấy đứa khi về nhà.

Thanh trà trồng được mười năm thì năm được năm không, chẳng hiểu do thời tiết, điều kiện phân bón hay vì gì nữa mà có năm nó sai trĩu trịt trái, nhưng có năm, bói không ra một quả nào. Đan xen năm ngọt năm chua, tự nhiên rồi má cũng quen dần với những đổi thay của cây thanh trà. Bao lần ba bảo chặt nó đi, để trồng mấy giống cây mới năng suất hơn, có đồng ra đồng vào, ba cái cây này chỉ để làm kiểng thôi thì được. Má nào có chịu, như hương vị tháng năm ngấm dần từng tế bào lưỡi, quen hơi, quen mùi, má không nỡ bỏ nó đi. Thị trường giá cả lên xuống, nhiều năm mùa thanh trà tới, má hái một rổ thôi, đã bán vèo vèo, đủ tiền chạy chợ cả tuần cho cả nhà. Nhưng có năm, má ngồi chơ vơ giữa góc chợ làng, thanh trà rớt giá thê thảm, chả ai hỏi tới. Mắt má nheo nheo nhìn nắng đốt ngoài xa xa, chậm rãi gom rổ đi về, anh hay chạy xe lọt tọt đi ra, biểu má lên xe anh chở về, má quày quả, giống như ai vừa chọc giận, nhưng thật ra là tại vì má không bán được.

Tôi quyết định về lại vườn thanh trà khi ba bảo chặt bỏ bớt, chỉ để lại vài cây ăn vui chơi. Ngồi lặng lẽ dưới bụi cây, mắt nhắm nghiền, hình ảnh của ngày ấu thơ dội về trong kí ức nguyên sơ. Tôi thấy thằng Thiên nhảy lò cò trước mặt, con Nhàn đang ngồi giăng mớ đồ hàng chơi trò gia đình. Lũ nhóc chúng tôi ríu ran dưới gốc thanh trà cả buổi, gió thổi từ sông lên mát rượi, mùi thanh trà chín thoang thoảng nơi đầu cánh mũi. Nghĩ tới việc nay mai ba chặt bỏ hàng cây, tự nhiên thấy lòng mình rưng rưng, xao xuyến đến lạ. Có lẽ tôi đang tiếc nuối những kí ức ấu thơ vẹn nguyên ngày ấy, những kỉ niệm đẹp đẽ mà chẳng bao giờ có lại được. Những gốc thanh trà gắn với những năm tháng êm đềm ấy cứ chập chờn mãi. Có lẽ, mỗi người đi qua nhiều tháng năm trong đời, sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc vui tươi, hồn nhiên và những vui buồn, hờn giận tuổi ấu thơ. Những năm tháng vô lo, vô nghĩ.

Tôi bước lại gần hơn, đưa tay khẽ chạm vào thân cây sần sùi, nơi đã từng in dấu bao lần leo trèo vụng dại của một đứa trẻ năm nào, bỗng thấy lòng mình dịu lại như vừa tìm được một chỗ neo đậu giữa những bộn bề ngoài kia. Gió vẫn thổi qua vườn, mang theo mùi đất, mùi lá, và thoang thoảng đâu đó là hương thanh trà chín**,** thứ hương không nồng nàn mà cứ lặng lẽ, bền bỉ bám lấy ký ức, như một phần không thể tách rời của tuổi thơ. Tôi chợt hiểu, có những thứ không cần phải mang lại giá trị gì lớn lao, cũng chẳng cần phải quy đổi thành tiền bạc, chỉ cần còn đó, đủ để người ta nhớ, để người ta quay về, là đã đủ đầy rồi. Ba đứng phía sau, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, rồi nhìn hàng cây, ánh mắt như cũng chùng xuống theo một miền ký ức xa xôi nào đó mà có lẽ ba ít khi nhắc đến. Má từ trong nhà gọi vọng ra, giọng quen thuộc, ấm áp như những buổi trưa hè năm cũ. Tôi quay lại, thấy lòng mình nhẹ tênh, như vừa đi qua một quãng đời dài mà cuối cùng vẫn tìm được lối về. Dưới gốc thanh trà, những quả chín vẫn đu đưa trong nắng, như giữ lại nguyên vẹn một mùa tháng năm chưa bao giờ cũ, để bất cứ khi nào mỏi mệt, tôi cũng có thể trở về, ngồi xuống, và nghe ký ức thì thầm bên tai./.

Bài liên quan
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
  • Lai Xá – Một địa chỉ du lịch văn hóa – lịch sử hấp hẫn
    Lai Xá là một làng cổ ngoại vi kinh thành Thăng Long. Làng Lai Xá nằm cạnh con đường quốc lộ 23. Đến năm sau đổi mới, dân làng Lai Xá, một số gia đình di chuyển sang xây dựng hai bên đường quốc lộ 23 trở thành phố Lai Xá. Như vậy Lai Xá vừa là làng vừa là phố, ta quen gọi là Phố làng Lai Xá hiện nay.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
Dưới gốc cây thanh trà
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO