Tản văn

Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi

Tản văn của Ngô Nữ Thùy Linh 07:12 06/04/2026

Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.

minh-hoa.jpg

Nghề đan chổi của mẹ một thời âm thầm như sương sớm đầu ngày, chẳng ồn ào nhưng bền bỉ đến lạ, nuôi dưỡng cả nhà bằng những nhát buộc chắc tay, bằng mùi tre mới nồng nàn, ấm áp.

Tôi nhớ rõ lắm cái sân đất năm nào, nơi buổi chiều nào cũng có những bó đót vàng ươm nằm phơi, ánh nắng như rót mật lên từng sợi nhỏ. Mẹ ngồi giữa khoảng sân ấy, trên chiếc ghế gỗ đã bạc màu, tay thoăn thoắt tước từng sợi đót, xếp đều như sắp một dải nắng mỏng. Từng động tác của mẹ cứ lặp đi lặp lại, chậm rãi mà chắc nịch, như một bài học về sự kiên nhẫn được truyền qua cả mùa gió chướng, mùa mưa dầm. Có khi cả buổi trời chẳng nói lời nào, chỉ nghe tiếng côn trùng làm nền và tiếng mẹ đan chổi đều đều, nhưng tôi vẫn thấy ấm áp lạ kỳ. Bởi nơi đó, mẹ đang giữ gìn một nếp nhà, cũng là giữ gìn một phần hồn của quê hương.

Bao năm bươn bả ngược xuôi, mẹ vẫn không rời nghề tay trái ấy. Vẫn những bó tre được ngâm nước cho mềm, vẫn những sợi dây rút từ bẹ chuối phơi khô, vẫn tiếng rít nhẹ khi mẹ siết chặt vòng buộc cuối cùng để cây chổi đứng dáng hơn. Tôi không hiểu vì sao mẹ thương công việc ấy đến vậy, cho đến khi lớn lên, một lần thử đan chổi, mới thấy hết được sự tỉ mỉ, tinh tế và lòng yêu lao động của mẹ gửi vào từng đường buộc. Nghề ấy không chỉ làm ra vật dụng, mà còn làm ra cả một thứ vốn liếng vô hình: là sự bền bỉ, chăm chỉ, là nếp sống mộc mạc mà thẳm sâu, là hồn của một miền quê từng nuôi tôi lớn.

Những mùa mưa tầm tã, cả nhà phải che đót vào hiên để khỏi ướt. Mẹ ngồi nép dưới mái ngói thấp, tay vẫn làm, miệng nhẹ nhàng kể những câu chuyện về thời ông bà tôi từng đan chổi đem bán ở phiên chợ xã. Tôi nhớ cả cái dáng mẹ cúi xuống buộc chặt phần gốc chổi, mảnh nắng chiều vương trên mái tóc đã lấm tấm bạc, những giọt mồ hôi không kịp khô vì hơi mưa phả vào én lạnh. Nhưng mẹ vẫn cười, vì mẹ bảo: “Nghề này có khó mấy cũng giữ được nếp nhà. Còn giữ được là còn gốc rễ”. Hóa ra, nghề đan chổi đã thấm vào những nếp nghĩ mộc mạc của mẹ như thế. Mỗi cây chổi hoàn thành, mẹ đều nâng niu như một người bạn thân thuộc. Khi mang lên chợ, mẹ luôn chọn những chiếc đẹp nhất để biếu người quen, bởi mẹ tin rằng sự tử tế bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Tôi từng nhìn theo chiếc bóng mẹ gùi chổi đi qua con đường đất đỏ, nắng đổ nghiêng làm dáng mẹ nhỏ lại, khiến lòng tôi bỗng nhoi nhói. Những chiếc chổi bình dị ấy đã đi qua bao nhà, quét sạch bao góc sân, hiên bếp, và cũng quét qua những tháng ngày lam lũ mà mẹ không hề than phiền.

Rồi một ngày, khi tôi đã lớn và rời quê, nghề đan chổi cũng dần thưa người. Tre ít đi, đót khó kiếm, người trẻ chẳng mấy ai còn kiên nhẫn với nghề. Mỗi lần về nhà, thấy mẹ vẫn cần mẫn tước tre bên bậc hiên, tôi chợt thấy lòng mình đau đáu. Như thể mẹ đang lặng lẽ giữ giùm làng quê một phần hơi thở xưa cũ, sợ rằng chỉ cần buông tay một chút thôi là truyền thống sẽ rơi mất như sợi đót trượt khỏi ngón tay. Có lẽ rồi một ngày, những cây chổi đan tay sẽ vắng hẳn trên chợ quê. Nhưng trong tôi, tiếng lách cách buổi chiều của mẹ, mùi tre phơi trong nắng, tiếng gió luồn qua bó đót vàng ươm - những thứ ấy sẽ còn mãi. Chúng là miền ký ức xanh mướt, nơi mỗi lần nhớ về, tôi lại thấy bàn tay mẹ hiện lên, gầy, khéo và an nhiên đến lạ.

Và tôi tin, trong sâu thẳm mỗi người đều có một nghề xưa của ai đó trong gia đình, từng nuôi nấng mình bằng cả yêu thương và nhẫn nại, như nghề đan chổi của mẹ tôi, giản dị mà thiêng liêng, bền bỉ như dòng chảy không bao giờ ngừng của quê hương…

Bài liên quan
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội và hành trình trở thành “điểm hẹn” nghệ thuật toàn cầu
    Những đêm ballet kinh điển, đại nhạc hội sôi động với hàng chục nghìn khán giả, các triển lãm và liên hoan kết nối nghệ sĩ Việt Nam và quốc tế… đang từng bước đưa Hà Nội thành điểm đến của nhiều sự kiện nghệ thuật tầm khu vực và thế giới, góp phần định hình vị thế đô thị sáng tạo.
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Tổng kết phim về Tình báo CAND - “Tận hiến”
    Chiều 3/7, tại Hà Nội, Cục Truyền thông CAND tổ chức gặp mặt tổng kết phim “Tận hiến”, khép lại hành trình hơn hai năm thực hiện tác phẩm điện ảnh giàu cảm xúc về lực lượng tình báo CAND Việt Nam.
  • Đối thoại bằng âm nhạc
    Vào 17h00 Chủ nhật, ngày 5/7, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ trở lại tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ với hành trình âm nhạc giàu tính kết nối. Không chỉ là một chương trình biểu diễn, các nghệ sĩ của Bình Minh Jazz Club còn mở ra không gian để công chúng cảm nhận một Hà Nội cởi mở, sáng tạo và năng động trong thời kỳ hội nhập.
Đừng bỏ lỡ
Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO