Tản văn

Ký ức tháng Tư

Tản văn của Quốc Toản 15:40 25/04/2026

Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.

16_thudo246.jpg

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Nhưng có những điều không bao giờ được phép lãng quên. Không phải để khơi lại hận thù, mà để nhớ rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng những tháng năm không ai muốn lặp lại. Để nhớ rằng đã có một thời chúng tôi sống không phải trong yên bình, mà trong đau thương, mất mát.
Thời chúng tôi đã sống - là một thời như thế.

Chúng tôi đã sống để giữ đất, giữ người, giữ lấy niềm tin và giữ cho một ngày mai có thể cất tiếng hát yên lành. Đó là những năm tháng mà mỗi bước chân là một lần đi giữa lằn ranh sinh tử. Là những ngày cõng nhau băng qua dãy Trường Sơn, không biết phía trước là ánh sáng hay vực sâu, chỉ biết phải đi vì Tổ quốc gọi, và vì bên cạnh là đồng đội đang cùng nhau băng qua lửa đạn.

Chúng tôi đã sống giữa cái đói, cái rét, giữa tiếng bom, tiếng pháo. Những cơn mưa rừng dai dẳng, những con dốc trơn trượt, những đêm võng đong đưa trong gió lạnh. Có những lúc nước trong bi đông đã cạn nhưng vẫn chuyền tay nhau từng ngụm nhỏ. Một miếng cơm sẻ nửa. Một chỗ trú mưa nhường nhau. Một câu hát khản giọng giữa đại ngàn. Chỉ bấy nhiêu thôi mà đủ giữ nhau đứng vững.

Những người lính năm ấy không chỉ biết cầm súng. Chúng tôi còn biết yêu thương, biết hy sinh, biết gói ghém giấc mơ riêng của mình để đắp bồi cho một giấc mơ lớn hơn - giấc mơ ngày thống nhất, giấc mơ ngày đoàn tụ.

Đó là thời mà chúng tôi đã sống một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất của đời người. Một thời sống và chết chỉ cách nhau một tiếng pháo nổ. Một thời lời chào buổi sáng cũng có thể là lời từ biệt cuối cùng.
Cuộc sống, nỗi đau và tình đồng đội đã dạy cho chúng tôi cách đi qua lửa đạn mà không hóa đá, không đánh mất trái tim mình. Giữa làn khói bom vùi, chúng tôi vẫn hát, vẫn cùng nhau trải qua những tháng ngày gian khổ tưởng như tận cùng. Nỗi nhớ mẹ già chợt đến nơi lưng đèo mây phủ cũng đủ sưởi ấm niềm hy vọng.

Chúng tôi từng cùng nhau đi qua những đoạn đường rừng chỉ có dấu chân người lính. Có những cái tên giờ đã lặng lẽ nằm lại giữa rừng. Nơi ấy, chỉ có đất, có cỏ và ký ức của những người còn sống.
Chiến tranh kết thúc, chúng tôi trở về với đời thường. Nhiều người không còn nguyên vẹn. Có người mất một cánh tay. Có người mất một chân. Có người mất đi tiếng nói. Có người mất cả ký ức. Nhưng điều kỳ lạ là khi gặp lại nhau, dẫu tóc đã bạc, dẫu nếp nhăn đã hằn sâu, ánh mắt vẫn nhận ra nhau như chưa từng xa cách.

Những người lính năm xưa đôi khi ngồi lại bên nhau trong một quán nước nhỏ, trong một góc công viên hay dưới tán cây đầu phố. Dù mỗi người một công việc, một cuộc sống mưu sinh khác nhau nhưng khi ngồi bên nhau, không ai hơn ai. Bởi chúng tôi đã có một thời sống bên nhau, đã từng đối mặt với cái chết để giữ lấy điều thiêng liêng hơn mọi giá trị - đó là nghĩa tình đồng đội.

Không ít người hằng năm vẫn tìm về Trường Sơn. Không phải để tìm lại chiến công mà để tìm lại chính mình. Họ mang theo nén hương trầm, đứng lặng bên những nghĩa trang vắng. Nơi đó, những người bạn thân thiết giờ chỉ còn nằm dưới một lớp đất cỏ thưa. Mỗi nén hương cháy lên như đánh thức một câu chuyện cũ, một ca khúc khải hoàn vừa bi tráng, vừa dịu dàng.

Một người đồng đội của chúng tôi sau chiến tranh học xây dựng, rồi được phân công lên cao nguyên làm quy hoạch. Những khu rừng từng là chiến địa nay đã thành phố xá. Con đường đất năm xưa đã hóa đại lộ. Những ngọn đồi bom cày giờ mọc lên nhà cửa, trường học. Anh nói với tôi: “Mỗi con đường mình vẽ, mình đều nghĩ tới một người đã ngã xuống”. Anh bảo thành phố phải mang trong mình ký ức. Không phải để rêu phủ lên nó, mà để hoa nở trên đó. Tôi nghe mà lặng đi. Bởi không lời nào đủ sức chạm tới sự thật đau đáu ấy.

Bao nhiêu năm rồi, chúng tôi vẫn mang theo một khúc quân hành trong lòng. Không còn tiếng pháo ầm ào, nhưng trong tim vẫn vẳng lên từng nhịp. Thời gian có thể nhuộm bạc mái đầu, có thể làm chậm đôi chân nhưng không làm nhòa đi ký ức. Bởi ký ức ấy không chỉ là những ngày tháng chiến đấu. Nó còn là khát vọng sống mãnh liệt, khát vọng trở thành người tử tế giữa cõi đời nhiều biến động.
Đôi khi ngồi lặng một mình, tôi nghĩ về những người đã nằm lại trong rừng sâu năm ấy. Họ mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Còn chúng tôi tiếp tục đi qua bao mùa mưa nắng của đời người.

nh_3fng_ngu_3fi_linh_bi_3fu_tu_3-1744951469621.jpg

Nhiều khi tôi tự hỏi: phải sống thế nào cho xứng với phần đời mà họ đã gửi lại? Rồi tôi chợt nhớ đến một lời dạy giản dị trong giáo lý nhà Phật. Đời người vốn vô thường. Sinh - diệt chỉ là một vòng tròn của nhân duyên. Không có gì thực sự mất đi, nếu tình thương vẫn còn ở lại trong lòng người sống.

Những người bạn của chúng tôi, có thể thân xác đã trở về với đất nhưng nghĩa tình của họ vẫn còn. Còn trong từng con đường đất nước, trong từng mùa lúa chín, trong từng tiếng cười của những đứa trẻ lớn lên giữa hòa bình. Và có lẽ, điều mà những người đã khuất mong muốn nhất không phải là nước mắt, mà là một tấm lòng biết sống thiện lương. Bởi mọi vinh quang rồi cũng qua. Chỉ có lòng nhân ái là còn lại. Giống như một câu kinh lặng lẽ giữa đời: Khi con người biết thương nhau, chiến tranh thật sự mới kết thúc./.

Bài liên quan
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Uỷ ban MTTQ Việt Nam TP Hà Nội: Phát động đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng dịp 27/7
    Chiều 17/7, Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai các hoạt động tuyên truyền, kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), đồng thời phát động đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn - Đền ơn đáp nghĩa".
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
  • Phát động cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp"
    Chiều 16/7, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị Công bố và trao quyết định thành lập các Chi hội Người cao tuổi tại các Tổ dân phố (TDP), Phát động phong trào đua “Toàn dân chung tay bảo về môi trường – vì thủ đô xanh – sạch –đẹp và Cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp".
  • Phường Hồng Hà nâng cao nhận thức pháp luật về đê điều, phòng, chống thiên tai
    Nhằm bảo vệ an toàn hệ thống đê điều, bảo đảm khả năng thoát lũ và phòng ngừa thiên tai, UBND phường Hồng Hà (TP Hà Nội) đề nghị các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp và toàn thể Nhân dân trên địa bàn nâng cao nhận thức pháp luật về đê điều, phòng, chống thiên tai.
Ký ức tháng Tư
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO