Tản văn

Bữa cơm còn một chỗ trống

Nguyễn Thị Vân Hồng 17:47 11/04/2026

Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.

con_gai_yeu_cua_bo_1.jpg
Ảnh minh họa.

Không cần hẹn trước. Cũng chẳng ai nhắc ai. Đến cuối tuần, tự nhiên thấy nhớ nhà. Nhớ cái bàn ăn quen, nhớ những buổi chiều dọn dẹp lăng xăng, nhớ cảm giác cả nhà ngồi chen nhau, nói chuyện không dứt.

Bữa cơm nhà tôi không có gì cầu kỳ. Vài món luộc, món xào, bát canh nóng. Nhưng lúc nào cũng ấm. Ấm vì đông người. Ấm vì tiếng nói cười nối nhau, chuyện của người lớn xen lẫn tiếng cười, tiếng chí chóe của lũ trẻ.

Chúng tôi nói rất nhiều. Kể đủ thứ chuyện của một tuần đã qua. Còn bố tôi thì ít nói. Ông thường chỉ ngồi nghe, ánh mắt lặng lẽ nhìn từng đứa con, từng đứa cháu. Thỉnh thoảng ông cười. Một nụ cười hiền và chậm, như thể chỉ cần thấy con cháu quây quần là đã đủ.

Bố ở tầng một. Mỗi lần đến bữa, thể nào cũng có một đứa chạy xuống gọi:

– Ông ơi, lên ăn cơm!

Tiếng gọi ấy quen đến mức, bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn như còn nghe thấy đâu đó trong căn nhà.

Bố chống gậy, bước chậm từng bậc cầu thang. Mỗi bước đi như gom hết sức lực, nhưng ông vẫn cố lên ăn cùng cả nhà, nếu còn có thể. Ông luôn ngồi vào một chỗ cố định. Không ai ngồi vào chỗ ấy, như một thói quen đã thành nếp.

Bố ăn rất ít. Nhưng lạ lắm, hôm nào ông ăn vui vẻ, ăn hết suất, là cả nhà thấy nhẹ nhõm. Mẹ tôi sẽ nhìn sang, khẽ nói: “Hôm nay bố ăn được.” Chỉ một câu thôi, mà ai cũng thấy bữa cơm ngon hơn.

Những hôm như thế, chúng tôi ăn lâu hơn một chút. Không ai vội. Như thể ai cũng muốn giữ lại thêm một chút thời gian bên nhau.

Nhà tôi lúc nào cũng có dưa hấu. Vì đó là món bố thích.

Chỉ cần một đĩa dưa đỏ, mát, cắt miếng nhỏ, đặt lên bàn là biết bố sẽ vui. Ông ăn chậm, từng miếng một. Nhìn bố ăn dưa, tự nhiên thấy bữa cơm tròn trịa hơn, như được khép lại bằng một vị ngọt rất giản dị.

Rồi bố ốm.

Ông ít lên ăn cơm hơn. Cái ghế quen bắt đầu trống trong những bữa cuối tuần. Mâm cơm vẫn đông người, vẫn có tiếng nói cười, nhưng cứ như hụt đi một khoảng.

Chúng tôi vẫn gọi:

– Bố ơi, lên ăn cơm!

Nhưng nhiều khi chỉ nhận lại một cái lắc đầu nhẹ từ dưới tầng một.

Sinh nhật tôi, bố vẫn cố gắng lên ăn cùng cả nhà. Ông ngồi đúng chỗ cũ, vẫn chống gậy, vẫn nụ cười hiền. Bố chờ tôi về.

Rồi ông đưa tôi tờ một trăm nghìn. Tờ tiền bố để dành từ đầu tháng, từ lúc lĩnh lương. Bàn tay bố run run.

Tôi cầm mà không nói được gì.

Lớn rồi, có thể tự lo cho mình, có thể mua cho bố nhiều thứ… nhưng lại không thể làm cho bàn tay ấy thôi run, không thể giữ lại được những buổi tối như thế lâu hơn một chút.

Trước khi mất một ngày, bố nói:

– Bố thèm dưa hấu.

Tôi đi mua ngay. Chọn quả thật đỏ, thật ngọt. Xắt nhỏ, mang xuống.

Bố không ăn được.

Tôi ép nước.

Bố cũng không uống được.

Miếng dưa đỏ au nằm đó. Ngọt mà đắng.

Tôi ngồi cạnh, nhìn bố mà không biết phải làm gì hơn. Có những điều tưởng chừng rất đơn giản, đến lúc lại trở nên bất lực đến đau lòng.

Rồi bố đi.

Cái ghế của bố vẫn ở đó. Không ai ngồi vào.

Mỗi bữa cơm, chúng tôi vẫn về. Vẫn đủ anh em, con cháu. Vẫn nói chuyện, vẫn cười. Nhưng có những lúc, cả nhà chợt lặng đi. Như thể vừa nhớ ra một điều gì đó rất quen, rất xa.

Tôi vẫn bước vào nhà, vẫn gọi “con về rồi”. Nhưng không còn ai ở dưới tầng một để tôi cất tiếng “bố ơi”.

Không còn tiếng chống gậy chậm rãi trên cầu thang.

Không còn ánh mắt lặng lẽ nhìn chúng tôi ăn cơm.

Chỉ còn lại một chỗ ngồi.

Và một nỗi nhớ không gọi thành tên.

Giờ đây, bữa cơm gia đình với tôi không còn chỉ là chuyện ăn uống. Đó là nơi giữ lại ký ức. Giữ lại hình bóng của một người cha – người đã không nói nhiều, nhưng yêu thương theo cách bền bỉ nhất.

Có lẽ, khi còn đủ đầy, người ta dễ nghĩ rằng những bữa cơm là điều hiển nhiên.

Chỉ đến khi một chỗ ngồi vắng đi, mới hiểu: hạnh phúc của một gia đình không nằm ở mâm cơm có gì, mà ở việc còn có thể ngồi bên nhau.

Và có những chỗ ngồi – một khi đã trống – thì sẽ ở đó mãi mãi…

Bài liên quan
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
(0) Bình luận
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội thông qua chủ trương đầu tư Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Sáng 11/5, tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề), HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã thông qua Nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án xây dựng Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • Kế hoạch tuyển sinh lớp 10, lớp 6, lớp 1 và mầm non tại Hà Nội
    Ban Chỉ đạo thi, tuyển sinh Thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch 01/KH-BCĐ về việc tổ chức thi, tuyển sinh vào lớp 10 trung học phổ thông và tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1, lớp 6 thành phố Hà Nội năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Bữa cơm còn một chỗ trống
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO