Tản văn

Bữa cơm còn một chỗ trống

Nguyễn Thị Vân Hồng 17:47 11/04/2026

Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.

con_gai_yeu_cua_bo_1.jpg
Ảnh minh họa.

Không cần hẹn trước. Cũng chẳng ai nhắc ai. Đến cuối tuần, tự nhiên thấy nhớ nhà. Nhớ cái bàn ăn quen, nhớ những buổi chiều dọn dẹp lăng xăng, nhớ cảm giác cả nhà ngồi chen nhau, nói chuyện không dứt.

Bữa cơm nhà tôi không có gì cầu kỳ. Vài món luộc, món xào, bát canh nóng. Nhưng lúc nào cũng ấm. Ấm vì đông người. Ấm vì tiếng nói cười nối nhau, chuyện của người lớn xen lẫn tiếng cười, tiếng chí chóe của lũ trẻ.

Chúng tôi nói rất nhiều. Kể đủ thứ chuyện của một tuần đã qua. Còn bố tôi thì ít nói. Ông thường chỉ ngồi nghe, ánh mắt lặng lẽ nhìn từng đứa con, từng đứa cháu. Thỉnh thoảng ông cười. Một nụ cười hiền và chậm, như thể chỉ cần thấy con cháu quây quần là đã đủ.

Bố ở tầng một. Mỗi lần đến bữa, thể nào cũng có một đứa chạy xuống gọi:

– Ông ơi, lên ăn cơm!

Tiếng gọi ấy quen đến mức, bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn như còn nghe thấy đâu đó trong căn nhà.

Bố chống gậy, bước chậm từng bậc cầu thang. Mỗi bước đi như gom hết sức lực, nhưng ông vẫn cố lên ăn cùng cả nhà, nếu còn có thể. Ông luôn ngồi vào một chỗ cố định. Không ai ngồi vào chỗ ấy, như một thói quen đã thành nếp.

Bố ăn rất ít. Nhưng lạ lắm, hôm nào ông ăn vui vẻ, ăn hết suất, là cả nhà thấy nhẹ nhõm. Mẹ tôi sẽ nhìn sang, khẽ nói: “Hôm nay bố ăn được.” Chỉ một câu thôi, mà ai cũng thấy bữa cơm ngon hơn.

Những hôm như thế, chúng tôi ăn lâu hơn một chút. Không ai vội. Như thể ai cũng muốn giữ lại thêm một chút thời gian bên nhau.

Nhà tôi lúc nào cũng có dưa hấu. Vì đó là món bố thích.

Chỉ cần một đĩa dưa đỏ, mát, cắt miếng nhỏ, đặt lên bàn là biết bố sẽ vui. Ông ăn chậm, từng miếng một. Nhìn bố ăn dưa, tự nhiên thấy bữa cơm tròn trịa hơn, như được khép lại bằng một vị ngọt rất giản dị.

Rồi bố ốm.

Ông ít lên ăn cơm hơn. Cái ghế quen bắt đầu trống trong những bữa cuối tuần. Mâm cơm vẫn đông người, vẫn có tiếng nói cười, nhưng cứ như hụt đi một khoảng.

Chúng tôi vẫn gọi:

– Bố ơi, lên ăn cơm!

Nhưng nhiều khi chỉ nhận lại một cái lắc đầu nhẹ từ dưới tầng một.

Sinh nhật tôi, bố vẫn cố gắng lên ăn cùng cả nhà. Ông ngồi đúng chỗ cũ, vẫn chống gậy, vẫn nụ cười hiền. Bố chờ tôi về.

Rồi ông đưa tôi tờ một trăm nghìn. Tờ tiền bố để dành từ đầu tháng, từ lúc lĩnh lương. Bàn tay bố run run.

Tôi cầm mà không nói được gì.

Lớn rồi, có thể tự lo cho mình, có thể mua cho bố nhiều thứ… nhưng lại không thể làm cho bàn tay ấy thôi run, không thể giữ lại được những buổi tối như thế lâu hơn một chút.

Trước khi mất một ngày, bố nói:

– Bố thèm dưa hấu.

Tôi đi mua ngay. Chọn quả thật đỏ, thật ngọt. Xắt nhỏ, mang xuống.

Bố không ăn được.

Tôi ép nước.

Bố cũng không uống được.

Miếng dưa đỏ au nằm đó. Ngọt mà đắng.

Tôi ngồi cạnh, nhìn bố mà không biết phải làm gì hơn. Có những điều tưởng chừng rất đơn giản, đến lúc lại trở nên bất lực đến đau lòng.

Rồi bố đi.

Cái ghế của bố vẫn ở đó. Không ai ngồi vào.

Mỗi bữa cơm, chúng tôi vẫn về. Vẫn đủ anh em, con cháu. Vẫn nói chuyện, vẫn cười. Nhưng có những lúc, cả nhà chợt lặng đi. Như thể vừa nhớ ra một điều gì đó rất quen, rất xa.

Tôi vẫn bước vào nhà, vẫn gọi “con về rồi”. Nhưng không còn ai ở dưới tầng một để tôi cất tiếng “bố ơi”.

Không còn tiếng chống gậy chậm rãi trên cầu thang.

Không còn ánh mắt lặng lẽ nhìn chúng tôi ăn cơm.

Chỉ còn lại một chỗ ngồi.

Và một nỗi nhớ không gọi thành tên.

Giờ đây, bữa cơm gia đình với tôi không còn chỉ là chuyện ăn uống. Đó là nơi giữ lại ký ức. Giữ lại hình bóng của một người cha – người đã không nói nhiều, nhưng yêu thương theo cách bền bỉ nhất.

Có lẽ, khi còn đủ đầy, người ta dễ nghĩ rằng những bữa cơm là điều hiển nhiên.

Chỉ đến khi một chỗ ngồi vắng đi, mới hiểu: hạnh phúc của một gia đình không nằm ở mâm cơm có gì, mà ở việc còn có thể ngồi bên nhau.

Và có những chỗ ngồi – một khi đã trống – thì sẽ ở đó mãi mãi…

Bài liên quan
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
(0) Bình luận
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm “Vườn nhân”: Góc nhìn đa chiều về cuộc đời và di sản nghệ thuật của thi sĩ Lưu Trọng Lư
    Từ ngày 22 đến 31/5/2026, tại Bảo tàng Nghệ thuật Quang San (189B/3 Nguyễn Văn Hưởng, phường An Khánh, TP. Hồ Chí Minh) diễn ra triển lãm “Vườn nhân” nhân kỷ niệm 115 năm Ngày sinh cố thi sĩ Lưu Trọng Lư (19/6/1911 - 19/6/2026). Triển lãm do Bảo tàng Nghệ thuật Quang San phối hợp cùng gia đình nhà thơ tổ chức.
  • Khẳng định triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên vươn mình
    Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm không đơn thuần là một bản vẽ phân bổ không gian, chỉ tiêu, mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn mới của Thành phố. Hơn thế, Quy hoạch này thể hiện sâu sắc triết lý phát triển Thủ đô, trong đó con người, “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo” được đặt ở vị trí trung tâm, là nguồn lực nội sinh mạnh mẽ, là căn cốt hình thành bản lĩnh, trí tuệ và sức vươn của Hà Nội... trong kỷ nguyên mới.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Hà Nội xây dựng nền tảng công dân số từ nâng cao năng lực số toàn dân
    Ban Chỉ đạo phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 32-QĐ/BCĐ57 ngày 26/5/2026 phê duyệt Đề án nâng cao năng lực số cho đảng viên, cán bộ, công chức, viên chức, người lao động và công dân thành phố Hà Nội giai đoạn 2026 - 2030. Đề án thể hiện quyết tâm của Thủ đô trong xây dựng xã hội số, hình thành đội ngũ công dân số thích ứng với yêu cầu phát triển mới.
  • Học sinh có thể tra cứu lộ trình tới điểm thi lớp 10 trên iHanoi
    Nhằm hỗ trợ học sinh chuẩn bị tham gia kỳ thi vào lớp 10 năm học 2026-2027, Thành phố Hà Nội đã triển khai tiện ích “Tra cứu địa điểm thi lớp 10 trung học phổ thông" trên ứng dụng iHanoi.
Đừng bỏ lỡ
Bữa cơm còn một chỗ trống
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO