Tản văn

Mùa xuân trên dòng sông quê

Tản văn của Quốc Toản 09:08 20/02/2026

Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.

song-hong-anh-huu-nghi....jpg

Và những năm gần đây, là những cây cầu nối dài ước vọng con người vượt qua dòng chảy miên viễn của lịch sử. Nhưng lạ thay, dù đi bằng cách nào, mỗi khi ngoảnh nhìn về phía dãy Ba Vì mờ xa, phía rừng lim đền Và xanh thẫm sau làn sương khói, lòng tôi lại khẽ thốt lên như một lời gọi tự trong tim: Xứ Đoài của tôi đấy. Quê mình đấy…

Cảm giác ấy không phải chỉ là nỗi nhớ đơn thuần của một người con xa xứ, mà như một mạch nguồn âm thầm chảy dài trong huyết quản. Nó là sắc nước, là hương trời và cả tiếng gió thở bên thành cổ đá ong rêu phong, nơi đã in hằn bao tháng năm lịch sử.

Sông Hồng còn có cái tên linh thiêng là dòng sông Cái (sông Mẹ), dòng sông đã làm nên nền văn minh sông Hồng, làm nên đồng bằng, lễ hội, phong tục, làm nên bản sắc riêng cho bao miền đất. Đối với người dân Sơn Tây, dòng sông ấy đã chất chứa biết bao huyền thoại, bao cuộc đời, bao căn cước văn hóa. Từ truyền thuyết Sơn Tinh - Thủy Tinh thời vua Hùng dựng nước, dòng nước đỏ phù sa kia đã trở thành một phần của máu thịt xứ Đoài, một phần của lịch sử mà tôi vẫn mang theo.

Ngược dòng lịch sử, xuôi theo dòng sông, khi đến vùng hợp lưu ngã ba sông - sông Hồng, sông Đà, sông Lô, là đến Ba Vì - vùng đất mở ra một không gian “đình chùa, miếu mạo”, nơi ta gặp làng Cổ Đô được mệnh danh “làng họa sĩ”, ngôi làng lặng lẽ mà độc đáo, như một phòng tranh ngoài trời nơi thời gian dừng lại. Nơi ấy đã sinh ra Nguyễn Sư Mạnh - Lưỡng quốc thượng thư, Nguyễn Bá Lân - Lục bộ thượng thư văn võ song toàn, và in bóng những câu thơ xưa vọng lại giữa sóng nước mênh mang. Ở đó, tôi nghe thấy đâu đây “Thề non nước” của Tản Đà, thấy từng nếp nhà vương khói chiều, những ngôi chùa khép mình trong tĩnh mịch như đang thiền giữa thế gian.
Khi dòng sông chảy tới địa phận Sơn Tây, đất Đường Lâm hiện ra với dáng vẻ khiêm nhường nhưng ẩn chứa một lịch sử oai hùng. Vùng đất hai vua (Phùng Hưng và Ngô Quyền). Vùng đất của Thám hoa Giang Văn Minh với câu nói còn mãi với non sông: “Đằng Giang tự cổ huyết do hồng”. Những bức tường đá ong, những cổng làng rêu phong, những mái nhà cổ, đình Mông Phụ, chùa Mía, lăng Ngô Quyền… tất cả như từng lớp thời gian chồng xếp lên nhau, tạo thành một không gian ngập tràn ký ức và linh khí.

Và rồi, Thành cổ Sơn Tây hiện ra như một chứng nhân lặng thầm của lịch sử dân tộc. Xuân về, thành cổ dường như trầm mặc hơn. Bức tường đá ong rêu phủ, hào nước xanh im lìm, hàng dừa nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước như đang soi vào quá khứ. Những hạt mưa bụi rơi nhẹ trên rặng liễu gợi một nỗi buồn mơ hồ, một nỗi nhớ không tên.

Tôi đã từng ngồi một mình bên bức tường đá ong, lặng nhìn thành cổ trầm tư, nhìn vết nứt loang thời gian và lắng nghe nhịp thở của lịch sử. Trong khoảnh khắc đó, tôi không chỉ viết những câu thơ, chụp những bức ảnh, mà còn nghĩ về thời cha ông dựng nước, nghĩ về chính cha tôi - người đã từng bước qua nơi này trong xiềng xích.
Từ Sơn Tây, cha tôi tham gia hoạt động cách mạng, không may bị địch bắt, chúng giam tại thành cổ rồi đày ra Côn Đảo. Năm 1954, cha tôi cùng đồng đội trở về, tiếp tục một đời hiến dâng cho quê hương, cho cách mạng. Vượt mọi khó khăn gian khổ, trong bước chân của cha có sự lặng lẽ của người đã đi qua bão tố, đã nhìn thấy vô thường và học cách buông xả. Cha trở về không chỉ bằng thân xác mà bằng một tâm hồn đã được hun đúc bằng lý tưởng cách mạng, như người hành hương đi hết một vòng sinh tử để hiểu ra giá trị của sự bình yên. Ngồi nơi thành cổ, tôi hiểu rằng có những con người đã hóa thân vào lịch sử, như những hàng đá ong câm lặng kia, như bức tường thành rêu phong kia, dẫu trầm mặc nhưng nâng đỡ cả một phần ký ức dân tộc.

Mùa xuân ở Sơn Tây còn là mùa lễ hội. Dòng sông quê bừng lên sắc cờ, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng cười lan dài cả một khúc sông. Lễ hội đền Và - nơi thờ Đức Thánh Tản, vị đứng đầu trong “tứ bất tử” của dân tộc trở thành nhịp cầu kết nối con người với cội nguồn tâm linh. Mỗi lần hòa vào dòng người trẩy hội, tôi có cảm giác mình không đi về một ngôi đền, mà đi về một phần linh hồn của chính mình. Đức Thánh Tản, vị thần của núi rừng, sông nước, mùa màng và đời sống – không chỉ là một biểu tượng tín ngưỡng, mà còn là một lời nhắc về sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên…

Đền Và với giếng Ngọc, ngũ Dinh, tam cung, hoành phi, câu đối… đứng lặng giữa rừng lim như một thiền viện cổ kính của xứ Đoài. Mỗi bước chân qua sân gạch, mỗi làn khói hương bay lên, tôi nghe lòng mình tĩnh lại. Không còn những náo động của thế gian, chỉ còn hơi thở, nhịp tim và lời nguyện thầm lặng: “Xin cho mảnh đất này mãi được che chở, cho những giá trị này mãi trường tồn.”
Lễ hội “đả ngư” vào mùa thu trên sông Tích cũng vậy. Tiếng hò reo, tiếng sóng vỗ, những tấm lưng gập xuống, những khuôn mặt rạng ngời… không chỉ là trò vui, mà là nghi lễ biết ơn dòng nước, tạ ơn đất trời. Những con cá nhỏ bé sáng lên dưới nắng chiều như những tia linh khí của xứ sở này.

Mùa xuân đã thực sự về trên dòng sông quê. Sông Hồng vẫn chở nặng phù sa, chở nặng ký ức và những câu chuyện chưa bao giờ khép lại. Núi Ba Vì vẫn đứng đó, mây trắng vẫn trôi về phía xa mờ, Thành cổ vẫn nghiêng mình trong bóng thời gian, đền Và vẫn cháy lên những nén hương tri ân. Với tôi, mỗi viên đá ong, mỗi nhành liễu rủ, mỗi dòng nước đều là chứng nhân của lịch sử và là lời nhắc nhở: đất này đã từng chứng kiến bao người từng cầm súng chiến đấu, từng chịu đựng gian khổ, hy sinh.

Tôi lặng lẽ nhìn về phía sông Hồng, về những mái đình, ngôi chùa… trong lòng dâng lên một lời nguyện thầm, mong sao thế hệ sau luôn biết trân trọng, phát huy và gìn giữ những giá trị xưa, biết sống hài hòa với thiên nhiên, với lịch sử và với những con người đã dâng trọn đời mình cho quê hương. Bởi đất này, dòng sông này, những con người này đã dạy tôi rằng: tự do, can đảm, lòng hiếu kính và trí tuệ luôn song hành. Hãy sống trọn vẹn, sống có trách nhiệm, và sống để trở thành hạt giống thiện lành gieo mầm cho những mùa xuân mai sau./.

Bài liên quan
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
(0) Bình luận
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tết Hà Nội - điểm chạm văn hóa từ bạn bè quốc tế
    Dù là người có nhiều năm sống và công tác ở Việt Nam, Hà Nội hay tìm thấy một nửa của mình ở Việt Nam nhưng điểm chung của những người nước ngoài trong những câu chuyện dưới đây là điểm “chạm” tự nhiên với văn hóa Hà Nội, Việt Nam. Những mối duyên đã kéo bạn bè quốc tế đến gần hơn với dải đất hình chữ S, dẫu họ công tác ở lĩnh vực nào và dịch chuyển khắp thế giới ra sao. Người Hà Nội ghi lại những cảm xúc chân thực ấy, gửi tới bạn đọc như một lời chúc đầu xuân năm mới nhiều ấm áp, sẻ chia.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Ngựa trong văn chương truyền miệng của người Việt
    Ngựa xuất hiện sớm trong lịch sử nhân loại và từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự hiên ngang, phóng khoáng, tràn đầy sinh lực và khát vọng vươn lên. Gắn bó mật thiết với đời sống con người, ngựa từng là sức kéo, là phương tiện chinh chiến. Biết bao câu chuyện và truyền thuyết dân gian xa gần đều ca ngợi sự trung thành, dũng mãnh của con ngựa với chủ nhân của nó. Không chỉ hiện diện trong đời sống lao động, trong chiến trận hay các cuộc đua tài, hình tượng ngựa còn lan tỏa sâu rộng trong nghệ thuật và văn chương. Nhân năm Bính Ngọ, tạp chí Người Hà Nội giới thiệu tới một số thành ngữ, tục ngữ, câu đố về ngựa trong kho tàng văn học truyền miệng của người Việt.
  • Quốc Oai tổ chức lễ hội Xuân Bính Ngọ 2026 văn minh, an toàn, tiết kiệm
    Chủ động chuẩn bị cho mùa lễ hội năm 2026, UBND xã Quốc Oai đã triển khai đồng bộ Kế hoạch tăng cường công tác quản lý và tổ chức lễ hội trên địa bàn, với yêu cầu xuyên suốt: tổ chức trang trọng, đúng nghi lễ truyền thống, bảo đảm an toàn, tiết kiệm và thực hiện nghiêm tiêu chí “sáng – xanh – sạch – đẹp – văn minh – an toàn – tiết kiệm”.
  • Lãnh đạo Liên đoàn Lao động Hà Nội thăm, động viên công nhân thi công xuyên Tết
    Tại buổi thăm hỏi, Chủ tịch LĐLĐ thành phố Hà Nội Nguyễn Văn Thắng ghi nhận và biểu dương tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật và sự nỗ lực vượt khó của đội ngũ công nhân, kỹ sư đang làm việc xuyên Tết.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Đền Quán Thánh – Dấu ấn linh thiêng giữa lòng Thăng Long ngàn năm
    Những ngày đầu xuân năm mới và Tết cổ truyền của dân tộc, người Hà Nội có thói quen đi lễ chùa, thắp nén hương cầu bình an cho năm mới, và Đền Quán Thánh là điểm đến không thể bỏ qua của nhân dân Thủ đô.
  • Gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử qua Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
    Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 là sự kiện văn hóa – tín ngưỡng truyền thống có ý nghĩa đặc biệt, được tổ chức tại Di tích Quốc gia đặc biệt Cổ Loa nhằm tri ân, tưởng nhớ công đức các bậc tiền nhân, đặc biệt là An Dương Vương, đồng thời góp phần gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa tiêu biểu của vùng đất Cổ Loa – cái nôi của nhà nước Âu Lạc trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
  • Mong ước ngày xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mong ước ngày xuân của tác giả Bích Hạnh.
  • Thưởng thức miễn phí chương trình rối nước tại Hoàng thành Thăng Long
    Trong dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026, Trung tâm bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức các Chương trình múa rối đặc sắc phục vụ miễn phí du khách.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Sân khấu Thủ đô rộn ràng chào xuân, đón Tết
    Khi những cành đào bung nở, khoe hương sắc khắp nơi cũng là lúc sân khấu Thủ đô Hà Nội “sáng đèn”, rộn ràng hơn bao giờ hết. Các nhà hát của Hà Nội đồng loạt dàn dựng nhiều vở diễn, tổ chức những chương trình nghệ thuật đặc sắc đón Tết cổ truyền, phục vụ nhân dân để mùa xuân mới, ngày Tết trên địa bàn Thành phố thêm vui tươi.
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
  • Nỗi nhớ mùa xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Nỗi nhớ mùa xuân của tác giả Nguyễn Đại Bường.
Mùa xuân trên dòng sông quê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO