Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - ký ức và niềm yêu

Trần Thị Hiền 10:47 24/08/2026

Đêm lặng im. Gió cao nguyên khẽ lay động tấm rèm cửa sổ, ẩn hiện những tầng mây xanh tím giữa lớp lớp sương giăng. Tôi không ngủ được, lặng lẽ ngồi dậy. Căn phòng khách sạn bây giờ phút chốc trở nên thân thương như căn phòng trên phố Trần Quốc Vượng ngày xưa tôi từng ở. Vùng trời nơi ấy đã trở thành một dải lụa mềm neo đậu bền bỉ trong ký ức tôi, trở thành một niềm yêu nỗi nhớ không thể phai nhòa.

dsc07871.jpg

Biết bao người đã định nghĩa về nỗi nhớ như một cách cắt nghĩa của yêu thương. Nhớ là biểu hiện của yêu thương. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ “nhớ” còn thiêng liêng hơn thế. Nhớ là suối nguồn, là điểm khởi đầu của tất cả mọi cung bậc cảm xúc, trong đó có yêu thương. Nhớ là sự tồn tại bền bỉ và thường trực của một hình hài, một dáng vóc, một tên gọi… không bao giờ phai đi trong trái tim hay trí óc mỗi người.

Vì sao tôi nhớ Hà Nội đến thế? Tôi cũng không biết nữa. Cũng như tất cả những người đã từng đặt chân đến mảnh đất nghìn năm này, đã từng đến đây, đã từng rời đi. Họ cũng giống như tôi, nhớ Hà Nội. Giá nỗi nhớ có thể lấy ra được từ trái tim và có thể sờ nắn được, chắc là nó êm ái, xinh đẹp tựa như một viên ngọc mang màu nước Hồ Tây thanh khiết, trong xanh.

Tôi đến Hà Nội năm ấy là vào độ cuối thu. Buổi sớm tàu đến ga, thành phố đón tôi bằng những cơn gió lạnh. Nền trời còn ướp hơi sương - những hạt sương tròn xoe mắt, trong trẻo, ngập ngừng chưa kịp tan đang he hé trở mình. Hà Nội có những con phố dài, ngõ hẻm nhỏ. Hàng hàng biển hiệu nối tiếp nhau vừa cổ kính, cũ kỹ lại như ửng lên những nhịp thở rất trẻ của một sức sống luôn lặng lẽ vươn mình. Đi giữa những con đường thủ đô, hít thở mùi thời gian của từng gốc cây già, mùi trầm gỗ của thân, cành, lá. Mùi gió, mùi nắng, mùi hoa phả mình trong gió nhè nhẹ. Mùi của những chiếc lá vàng rào rạt dưới chân. Những mùi hương quen lạ bỗng làm lòng tôi như mềm đi giữa những bụi bặm và chật chội phố phường.

Sau vài tiếng chầm chậm không vội được đâu giữa những dòng xe trên từng con phố nhỏ, chiếc xe máy đưa tôi về đường Xuân Thuỷ. Hà Nội những ngày cuối đông có nắng, nắng phủ khắp thành phố một màu vàng dịu dàng, dễ chịu. Tôi lang thang giữa con đường và những hàng cây xoè tán rộng yêu thương. Lá và cành lấp loáng nắng. Như môi cười. À thật lạ, tôi bỗng thấy trong màn nắng rơi đều, có ánh mắt huê tình đang dệt yêu thương giữa lòng thành phố: cổ kính như thơ!

Thủ đô ngàn năm như một người quen cũ, tự nhiên và gần gũi đến lạ. Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà nhỏ, những hàng cây già cổ kính và cũ kỹ. Thu rất thật là thu khi chớm đông sang! Thu Hà Nội lúc này chín đẹp lắm! Sớm mai có gió se se thổi. Nắng nhẹ, sẽ và trong. Má thiếu nữ ửng hồng. Nước Hồ Tây trong veo như tơ lụa. Tôi đi bộ cùng chị trên những con đường Hà Nội, hít hà mùi hương bánh cốm. Mua bánh cốm về làm quà, cô bán hàng cười duyên dáng, y như mùa thu Hà Nội tuổi còn trăng!

Người Hà Nội thanh lịch, hiếu khách. Cốt cách của họ dường như vẫn nguyên vẹn những trầm tích văn hóa từ đời xưa đến đời nay, từ ông bà từ thời xa thiên cổ đến lớp người đang sống bây giờ. Vẻ đẹp Tràng An như ẩn như hiện, trong sự dung dị, chăm chỉ, nhẹ nhàng, gần gũi, mà ít nơi đâu ta có thể cảm nhận được. Tôi thích vẻ đẹp giản dị từ những gánh hàng rong hay quán cóc cà phê, trà đá vỉa hè. Cảm giác yên bình và nhẹ nhàng đã thức dậy trong trái tim tôi cảm giác muốn yêu và được yêu, được ngồi sau yên xe máy của một ai đó và được chở đi dạo quanh các con phố Hà thành từ sớm tới chiều. Thật lãng mạn biết bao nhiêu. Đất trời làm ta muốn yêu, Hà Nội làm ta muốn yêu đến nồng nàn như vậy đấy.

Đôi chân cứ bước chầm chậm trên những ngõ nhỏ của phố cổ, không đích đến, không vội vã, ta sẽ đi cho hết dãy phố nhiều hoài niệm của Thủ đô, ngắm đồ chơi, giày dép, áo quần, phụ tùng xe máy,… ăn chiếc bánh cốm nhỏ, uống một ngụm trà sen, ngắm những đôi tay đang xoa xoa vào nhau vì lạnh, nụ cười thân thiện, lời chào dễ thương. Tưởng như hồn dân tộc muôn ngàn năm cũ vẫn đang mỉm cười hiền hậu bền bỉ trường tồn, sánh vai với vẻ đẹp thời đại mới đang từng giờ vươn dậy sinh sôi.

Trong nỗi hoài niệm xa vắng, dường như tôi nghe thấy tiếng hát chèo đang vang vọng xa xa, tiếng hát ấy chỉ có ở làng quê Bắc Bộ, là nét riêng của mùa đông Hà Nội mà không nơi đâu có được. Tiếng hát ấy thúc giục tôi đến xem múa rối nước, để rồi say đắm với tiếng hát tiếng chèo, với lời ca, tiếng trống, tiếng mõ, tù và, chen tiếng pháo, pháo mở cờ từ dưới nước lên, trong ánh sáng lung linh và màn khói huyền ảo, những nhân vật bằng gỗ được tượng hình khéo léo, đang kể lại câu chuyện từ ngàn xưa.

Những nghệ nhân ngâm mình trong nước phía sau tấm chiếu tre, dưới mái đình cong cong đang khéo léo vẽ lại hồn dân tộc. Hồn thiêng sông núi của đất, của người tự hơn một nghìn năm tuổi cứ thế mà bền bỉ neo đậu trong trái tim người Hà Nội, cả những người đã, đang và sẽ đến Hà Nội. Ôi! Sự sống nghìn năm tuổi ấy như vẫn đang cựa mình đâu đây, như đang len giữa những đường phố thủ đô thổi vào cuộc sống quá khứ và hiện tại, cho người và đất thủ đô thêm ấm áp, thân thương diệu kỳ.

Đêm Hà Nội, ai đánh rơi yêu thương để lòng mình đã rời xa mà vẫn còn da diết nhớ. Gánh hoa rong nhắc ta về những ngày rất cũ, một Hà Nội nghìn năm tuổi cổ kính, trầm nâu rêu phủ. Chiếc xe đạp cũ, dàng xe đã rỉ, ghi đông úa màu. Chiếc áo khoác của những người chở hoa trên phố cũng mang đến cho tôi một cảm giác hoài cổ sâu lắng, từng vết màu phai trên vai người như mang đậm dấu vết của trầm tích thời gian. Của những tháng năm dài suốt cuộc đời tích nhựa. Tôi nhìn mê mải theo những gánh hoa rong, nhìn thấy Hà Nội của những năm rất xa nào đó. Hồn muôn năm cũ vẫn như đang hiển hiện, chậm rãi và nhẹ nhàng bước đi trên con đường lấp lánh thời gian.

Tôi nhìn thấy hôm qua, hôm nay và cả hôm sau nữa. Quá khứ, hiện tại và tương lai đang hiển hiện mạnh mẽ - trỗi dậy trong lòng quê hương, dân tộc - một nguồn sức mạnh bền bỉ đang vươn mình. Như gã bộ hành vừa hiên ngang vừa mềm mại, vừa cổ kính vừa trẻ trung, vừa kiêu hãnh vừa mộc mạc, vừa êm đềm vừa tinh nghịch, luôn hướng về phía mặt trời mọc để đón nhận trọn vẹn nguồn dưỡng khí của trời đất địa linh, nhân kiệt. Để mỗi bước chân mới hôm nay sẽ dâng tràn niềm tự hào lộng gió thời đại. Mang theo những chất chứa tảo tần của đời xưa, con thuyền kỷ nguyên mới đang rẽ sóng ra khơi giữa muôn trùng sóng nước.

Tôi sẽ còn đến Hà Nội rất nhiều lần về sau nữa. Tôi sẽ lại thong dong đi bộ ven bờ hồ để thưởng ngoạn Hà thành. Sẽ ôm vào lòng những bó cúc họa mi tươi thắm, hít hà hương cốm làng Vòng được bọc trong lá sen. Và tôi sẽ yêu Hà Nội đằm thắm như thế, một Hà Nội cổ kính nên thơ, một Hà Nội tươi mới rộn ràng.

Hà Nội- ký ức và niềm yêu, một cố nhân không tuổi mãi mãi thân thương!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Thị Hiền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức
    “Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh nha.” Con trai tôi nói câu ấy sau chuyến trở về từ Hà Nội vào mùa hè năm 2023. Đó là chuyến đi đầu đời của con về miền đất Thủ đô. Ngày đó, tôi cứ ngỡ sau này con sẽ nhớ những con phố, những bảo tàng hay những chuyến xe buýt đầu tiên ở đây, nhưng không, điều ở lại trong con lâu nhất lại là một căn nhà.
(0) Bình luận
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
  • Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức
    “Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh nha.” Con trai tôi nói câu ấy sau chuyến trở về từ Hà Nội vào mùa hè năm 2023. Đó là chuyến đi đầu đời của con về miền đất Thủ đô. Ngày đó, tôi cứ ngỡ sau này con sẽ nhớ những con phố, những bảo tàng hay những chuyến xe buýt đầu tiên ở đây, nhưng không, điều ở lại trong con lâu nhất lại là một căn nhà.
  • Kết nối giữa lòng Hà Nội
    Có những thành phố ta chỉ đi qua một lần rồi để lại phía sau những con đường, những mái nhà và những gương mặt xa lạ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa càng nhớ, càng trưởng thành càng muốn trở về. Với tôi, Hà Nội là một thành phố như thế. Hà Nội không chỉ hiện diện trên bản đồ, mà còn sống trong một miền ký ức riêng, nơi mỗi con phố, hàng cây, âm thanh và mùi hương đều có thể đánh thức một phần đời đã xa.
  • Nhà số 4 ở Hà thành
    Nhà số 4 phố Lý Nam Đế, Hà Nội có lẽ là ngôi nhà nổi tiếng nhất ở đất Hà thành bởi… số nhà. “Số 4 Lý Nam Đế”, hay kiệm lời hơn là “Nhà số 4”; cũng đủ để nói lên rất nhiều về một địa chỉ, một nơi chốn quen thuộc, nổi tiếng, đã trở thành… “thương hiệu” của những nhà văn khoác áo lính. Đó là trụ sở của Tạp chí Văn nghệ Quân đội – một gương mặt báo chí đã có hơn nửa thế kỷ bền bỉ cùng người lính và những người yêu văn chương.
  • Mẹ Hà Nội và những vạt phù sa bồi đắp tâm hồn tôi
    Có vạt đất người ta dạt tới nương nhờ bấu víu, rịn mồ hôi rồi tự thuở nào hóa thành quê nhà. Hà Nội với tôi là một miền bén rễ thầm thì như thế. Những bóng người muôn năm cũ lẳng lặng lướt qua, vương lại vài vạt phù sa, đủ để gã trai quê mùa tự biết nhen tàn lửa, ủ ấm những đêm sương.
  • Vạn Phúc, tiếng thoi dệt bóng thời gian
    Có những vùng đất vô cùng bình dị nhưng nhờ sự tài hoa của con người nên đã tạo ra được không ít danh thơm. “Tiếng lành đồn xa”, những danh thơm ấy đã vượt ra khỏi mọi giới hạn của không gian, song hành cùng thời gian để hóa thành một biểu tượng đẹp đẽ của dân tộc. Làng lụa Vạn Phúc trên đất Hà Đông, trang Vạn Bảo ngày xưa, nằm nép mình bên bờ sông Nhuệ, liền kề kinh thành Thăng Long là một miền cổ tích như thế. Ngược dòng lịch sử, trở về cái thuở thiên hạ thi nhau tìm kiếm của ngon vật lạ quý hiếm để cung tiến lên đấng Thiên tử, trong dân gian, người ta đã thấy ngân nga câu ca với niềm tự hào khôn tả: “The La, lĩnh Bưởi, chồi Phùng/ Lụa vân Vạn Phúc, nhiễu vùng Mỗ bên”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Điểm hẹn di sản giữa lòng phố
    Nhiều không gian văn hóa đang đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với đời sống đương đại ở Hà Nội. Chính sự hiện diện thường xuyên và duy trì mối gắn kết với cộng đồng đang tạo thêm sức sống cho di sản, đồng thời bồi đắp bản sắc của đô thị sáng tạo.
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
  • Đồng hành chuyển đổi số cùng hộ kinh doanh do phụ nữ làm chủ
    Ngày 23/8, Hội LHPN phường Phú Lương phối hợp với Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) tổ chức chương trình “Chuyển đổi số - Kết nối tài chính - Đồng hành phát triển”, nhằm hỗ trợ phụ nữ kinh doanh chủ động thích ứng với môi trường kinh doanh số, tiếp cận các giải pháp tài chính hiện đại và mở rộng cơ hội phát triển.
Đừng bỏ lỡ
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
  • Hà Nội nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo
    Để đáp ứng tình hình thực tiễn phát triển của Thủ đô trong thời kỳ mới, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 13/2026/NQ-HĐND quy định mức tiền phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo trên địa bàn.
  • Những Ngày phim Việt Nam chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, Viện phim Việt Nam chính thức khởi động chương trình chiếu phim đặc biệt “Những Ngày phim Việt Nam”. Sự kiện hứa hẹn đưa khán giả trở về những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc qua góc nhìn điện ảnh đầy xúc cảm.
  • Hà Nội di chuyển tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” về Bộ Tư lệnh Thủ đô
    Tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại khuôn viên Di tích quốc gia đền Bà Kiệu dự kiến được di chuyển về Trung đoàn 692, Sư đoàn Bộ binh 301, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và hoàn thành lắp dựng trước ngày 30/9/2026.
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Lễ hội điện Huệ Nam: Giá trị văn hóa, tín ngưỡng hội tụ bên dòng sông Hương
    Lễ hội điện Huệ Nam tháng 7 Âm lịch năm 2026 chính thức khai hội tại điện Huệ Nam (điện Hòn Chén), đình làng Hải Cát và Điện thờ Thánh Mẫu (TP Huế).
  • [Podcast] Quà sáng của người Hà Nội
    Khi những tia nắng đầu tiên lấp lánh trên mặt hồ, cũng là lúc phố phường thức giấc bằng những âm thanh rất đỗi thân quen. Tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh, tiếng xe đạp chở hàng len qua từng con phố nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của những người bán hàng rong... Và xen giữa những thanh âm ấy là mùi thơm quyến rũ của những món quà sáng đang lan tỏa từ các gánh hàng, quán nhỏ ven đường.
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
Hà Nội - ký ức và niềm yêu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO