Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức

Lê Xinh 15:50 23/08/2026

“Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh nha.” Con trai tôi nói câu ấy sau chuyến trở về từ Hà Nội vào mùa hè năm 2023. Đó là chuyến đi đầu đời của con về miền đất Thủ đô. Ngày đó, tôi cứ ngỡ sau này con sẽ nhớ những con phố, những bảo tàng hay những chuyến xe buýt đầu tiên ở đây, nhưng không, điều ở lại trong con lâu nhất lại là một căn nhà.

1.toi-va-con-trai-tren-chiec-xe-may-luc-vua-den-nha-chi-ngoc-anh.jpg
Tôi và con trai trên chiếc xe máy lúc vừa đến nhà chị Ngọc Anh

Tôi và chị Ngọc Anh quen nhau tình cờ trong một lần trò chuyện trên Facebook. Chị hỗ trợ bán những cuốn tập do các em khiếm thị làm, còn tôi vì trân trọng những sản phẩm ấy nên mua hẳn 10 cuốn mang về để dành tặng bạn bè. Lâu dần, hai chị em kết nối sâu hơn. Chị đồng hành cùng tôi trong những chương trình thiện nguyện, góp những bữa cơm nóng gửi đến các em vùng cao. Chị còn kêu gọi bạn bè cùng chung tay san sẻ. Cứ như thế, hai chị em ngày càng xích lại gần nhau. Tôi hữu duyên có thêm một người chị ở Hà Nội.

Lần đó, biết hai mẹ con tôi ghé Hà Nội, chị nhất định mời chúng tôi về nhà chơi. Trước khi về căn nhà chính ở ngoại ô dùng cơm cùng gia đình, chị nhắn địa chỉ nơi mình làm việc để hai mẹ con bắt xe đến. Chị đón chúng tôi rồi dẫn đi ăn bánh giò, chị thủ thỉ đây là tiệm bánh ngon nhất ở nơi này, cô chủ chỉ bán vào mỗi buổi chiều.

Chiếc bánh nóng hổi, lớp vỏ trắng mềm núng nính, phần nhân thịt, nấm và trứng đầy đặn. Tôi ăn một lèo hết chiếc bánh, còn Nhật cũng hí húi thưởng thức món ăn mới lạ. Sau đó chị lại dẫn hai mẹ con đến một quán chè nhỏ nằm nép mình trong con phố yên bình.

Tôi không còn nhớ quán chè hôm ấy tên gì, tôi chỉ nhớ buổi chiều Hà Nội trôi qua thật chậm. Ngoài phố, tiếng xe vẫn đều đều, người qua lại nhộn nhịp không ngớt, còn trong quán nhỏ, hai chị em vừa ăn vừa kể nhau nghe đủ thứ chuyện. Một người vừa đặt chân đến Hà Nội, một người đã quá quen với từng góc phố, từng câu chuyện cứ thế tuôn ra.

Tầm 4 giờ chiều, con gái chị ghé qua. Hai mẹ con chị đi trên một chiếc xe máy. Chị đưa cho tôi một chiếc khác để tôi tự lái và đèo Nhật - tên con trai tôi - phía sau. Hai mẹ con tôi thong dong theo sau chị giữa những con đường rợp bóng cây. Vừa đi, thỉnh thoảng chị vừa kể tôi nghe về thành phố và các công trình lịch sử. Tôi nghe, Nhật cũng nghe. Chúng tôi chạy chầm chậm ngắm phố.

Rồi đến một ngã tư, tôi lùi lại một nhịp vì đèn đỏ. Chị và con gái đi trước, tôi và Nhật bị tụt lại phía sau. Đi thêm một đoạn, tôi không còn thấy hai mẹ con chị đâu nữa. Tôi vốn là người hay lạc đường nên cũng chẳng quá lo. Hai mẹ con dừng xe bên lề, gọi điện cho chị rồi đứng chờ. Một lúc sau, chị quay lại đón chúng tôi.

Sau này chị kể, chị đã nhắc nhở con gái mình vì sự vô tâm. Giá như con biết quay lại nhìn phía sau thì tôi đã không bị lạc giữa phố xá Hà Nội đông đúc. Tôi nghe mà bất ngờ trong dạ. Chị không trách tôi đi chậm. Chị chỉ nhắc con gái rằng khi đi cùng ai đó, đừng quên ngoái lại nhìn.

Nghĩ lại, tôi thấy đó không chỉ là cách chị dạy con đi đường, mà còn là cách chị dạy con đối đãi với người khác. Trong cuộc sống cũng vậy, đôi lúc điều khiến người ta ấm lòng không phải là có ai đó dẫn mình đi thật nhanh, mà dù chậm lại, vẫn thấy có người đang chờ mình.

Rồi chúng tôi cũng về đến nhà. Đó là một căn nhà 5 tầng xinh xắn mát lành nằm trên con đường yên tĩnh. Vừa bước vào, Nhật đã trầm trồ: “Nhà cô có thang máy thích quá mẹ ơi!”.

Cậu bé vốn mê động vật nên nhanh chóng bị hai chú cún trong nhà thu hút. Chúng quẫy đuôi tung tăng chào đón vị khách nhỏ khiến Nhật chẳng còn chút rụt rè. Con làm quen với 2 bạn mới rất nhanh. Nhật cứ xoa đầu, bắt tay rồi ríu rít chuyện trò với 2 em ấy.

Lên tầng trên, con trai tôi lại phát hiện một phòng tập với đầy đủ dụng cụ, máy tập và tạ. Cậu bé chạy đến, chạm vào những món đồ tập, nâng thử vài thứ rồi thích thú khám phá từng góc nhỏ. Anh chàng chạy loanh quanh, mắt nhìn đâu cũng thấy mới mẻ, háo hức.

Trước lúc đi xuống, con còn sờ vào những dụng cụ tập, rồi rỉ tai hai chú cún: “Đi xuống đây với anh nào.” và quay sang nói với mẹ: “Nhà cô thích quá mẹ ơi!”.

Có lẽ lúc ấy, trong mắt một đứa trẻ 11 tuổi, căn nhà ấy thật đẹp vì đơn giản nó là một nơi có những điều khiến con thích thú.

2.-chi-hai-tang-toi-hai-bong-hoa-ngoc-lan-mot-trang-mot-vang.jpg
Chị hái tặng tôi hai bông hoa ngọc lan, một trắng, một vàng

Tôi và chị Ngọc Anh bước lên tầng cao nhất, vừa mở cửa ra, mùi hương hoa ngọc lan lướt qua mặt thoang thoảng toả ra trong gió. Thứ hương dịu nhẹ vừa đủ để người ta phải dừng lại hít một hơi thật sâu.

Chị hái cho tôi hai bông hoa, một trắng, một vàng. Tôi để chúng trong lòng bàn tay, nâng niu, ngắm nghía một hồi rồi chụp hình. Sau đó, tôi cẩn thận cất chúng vào một ngăn nhỏ trong ba lô để mang về Sài Gòn. Về đến nơi, mở túi ra, hương hoa vẫn còn phảng phất.

Sau khi ngắm hoa xong, chúng tôi xuống nhà và cùng ăn cơm tối. Bữa cơm được chồng chị chu đáo chuẩn bị từ trước. Nhật ngồi cạnh cô Ngọc Anh và mẹ, hỏi đủ thứ chuyện về hai chú cún, về căn phòng tập mà con yêu thích trên tầng.

Chị kể cho cả gia đình nghe về hai mẹ con tôi, về tháng ngày tôi và chị hữu duyên gặp nhau, và cả những lần chị cùng tôi trong các dự án thiện nguyện.

Chị dành cho tôi nhiều lời tốt đẹp và sự trân trọng khiến tôi có chút ngượng ngùng. Hơn 10 năm đi trên chặng đường trao yêu thương, tôi đã quen với việc chỉ làm mà ít khi nghĩ về những điều mình từng làm. Vậy mà hôm ấy, nghe chị kể lại câu chuyện của mình bằng sự ngưỡng mộ, tôi thấy trong lòng mình dâng lên cảm xúc tự hào khó tả.

Chồng chị ngồi nghe đầy háo hức, rồi anh hỏi thăm và liên tục gắp thức ăn cho hai mẹ con. Anh khá điềm đạm, ít nói nhưng là người khiến tôi cảm nhận được sự chân tình qua từng cử chỉ rất nhỏ. Anh chị bảo lần sau ra Hà Nội, hai mẹ con hãy ở lại lâu hơn. Nếu có dịp vào Sài Gòn, chúng tôi lại hẹn nhau.

3.-me-con-toi-va-chi-chup-buc-hinh-ki-niem-truoc-khi-roi-di.jpg
Mẹ con tôi và chị chụp bức hình kỉ niệm trước khi rời đi

Hai chú cún chạy loanh quanh nãy giờ. Mọi người cứ tiếp tục trò chuyện. Mâm cơm hôm ấy đông hơn mọi ngày và đầy ắp tiếng nói cười. Tôi ngồi đó, thấy mình không còn là khác. Tôi đang ngồi giữa một gia đình, nơi những câu chuyện cứ nối tiếp, nơi tiếng trẻ con xen vào tiếng người lớn, và có cả hai chú cún đáng yêu quá đỗi.

Bữa cơm kết thúc cũng là lúc hai mẹ con phải ra bến xe. Anh đề nghị lấy ô tô đưa chúng tôi đi. Tôi từ chối vì không muốn làm phiền. Cuối cùng, chị lại chạy xe máy tiễn hai mẹ con.

Trước khi ra bến xe, hai chị em ghé Kem Tràng Tiền.

Hà Nội vẫn nóng. Que kem trên tay tan nhanh, chúng tôi vừa ăn vừa nói những câu chuyện vụn vặt trước lúc chia tay. Ăn hết que kem, tôi chào chị. Chị chạy xe đi trước, tôi xuất phát sau, mang theo một ngày Hà Nội đầy ắp những điều giản dị và đong đầy tình cảm.

Về lại Sài Gòn, tôi nhắn cho chị: “Cảm ơn chị và gia đình đã góp phần cho hành trình của hai mẹ con lần này thêm trọn vẹn.”.

Rồi tôi kể chị nghe câu nói của Nhật:

“Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh ấy, nhà 5 tầng có thang máy, có hai bạn cún và có cả cây lá màu xanh.”

Tôi đã bật cười khi nghe con nói vậy.

Một đứa trẻ đi Hà Nội về, mang theo ký ức nguyên vẹn về một ngôi nhà. nơi có người chào đón mình, có các bạn cún, có một mâm cơm đông người ấm cúng, có người muốn đưa mình ra tận bến xe. Và có một người, dù mình đi lạc giữa phố đông, vẫn quay lại tìm.

Có lẽ Hà Nội trong ký ức của mỗi người sẽ có một dáng hình khác nhau. Với tôi, Hà Nội không chỉ là những con phố, những mái nhà cũ hay những địa danh đã đi qua, mà còn là một căn nhà 5 tầng bên mâm cơm gia đình với những khoảnh khắc còn mãi trong tim. Căn nhà đã khiến con trai tôi nói nói với mẹ rằng sau này muốn kiếm tiền xây cho mẹ một ngôi nhà như thế.

Và tôi nghĩ, có lẽ đó điều đẹp nhất mà thủ đô ở lại trong ký ức của một đứa trẻ, là cảm giác được yêu thương như nhà mình. Bởi chúng tôi thường nhớ về một nơi nào đó không chỉ bằng địa danh mình đã đi qua, mà còn là những cánh cửa đã từng mở ra để đón mình bước vào./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Xinh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Vạn Phúc, tiếng thoi dệt bóng thời gian
    Có những vùng đất vô cùng bình dị nhưng nhờ sự tài hoa của con người nên đã tạo ra được không ít danh thơm. “Tiếng lành đồn xa”, những danh thơm ấy đã vượt ra khỏi mọi giới hạn của không gian, song hành cùng thời gian để hóa thành một biểu tượng đẹp đẽ của dân tộc. Làng lụa Vạn Phúc trên đất Hà Đông, trang Vạn Bảo ngày xưa, nằm nép mình bên bờ sông Nhuệ, liền kề kinh thành Thăng Long là một miền cổ tích như thế. Ngược dòng lịch sử, trở về cái thuở thiên hạ thi nhau tìm kiếm của ngon vật lạ quý hiếm để cung tiến lên đấng Thiên tử, trong dân gian, người ta đã thấy ngân nga câu ca với niềm tự hào khôn tả: “The La, lĩnh Bưởi, chồi Phùng/ Lụa vân Vạn Phúc, nhiễu vùng Mỗ bên”.
(0) Bình luận
  • Kết nối giữa lòng Hà Nội
    Có những thành phố ta chỉ đi qua một lần rồi để lại phía sau những con đường, những mái nhà và những gương mặt xa lạ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa càng nhớ, càng trưởng thành càng muốn trở về. Với tôi, Hà Nội là một thành phố như thế. Hà Nội không chỉ hiện diện trên bản đồ, mà còn sống trong một miền ký ức riêng, nơi mỗi con phố, hàng cây, âm thanh và mùi hương đều có thể đánh thức một phần đời đã xa.
  • Nhà số 4 ở Hà thành
    Nhà số 4 phố Lý Nam Đế, Hà Nội có lẽ là ngôi nhà nổi tiếng nhất ở đất Hà thành bởi… số nhà. “Số 4 Lý Nam Đế”, hay kiệm lời hơn là “Nhà số 4”; cũng đủ để nói lên rất nhiều về một địa chỉ, một nơi chốn quen thuộc, nổi tiếng, đã trở thành… “thương hiệu” của những nhà văn khoác áo lính. Đó là trụ sở của Tạp chí Văn nghệ Quân đội – một gương mặt báo chí đã có hơn nửa thế kỷ bền bỉ cùng người lính và những người yêu văn chương.
  • Mẹ Hà Nội và những vạt phù sa bồi đắp tâm hồn tôi
    Có vạt đất người ta dạt tới nương nhờ bấu víu, rịn mồ hôi rồi tự thuở nào hóa thành quê nhà. Hà Nội với tôi là một miền bén rễ thầm thì như thế. Những bóng người muôn năm cũ lẳng lặng lướt qua, vương lại vài vạt phù sa, đủ để gã trai quê mùa tự biết nhen tàn lửa, ủ ấm những đêm sương.
  • Vạn Phúc, tiếng thoi dệt bóng thời gian
    Có những vùng đất vô cùng bình dị nhưng nhờ sự tài hoa của con người nên đã tạo ra được không ít danh thơm. “Tiếng lành đồn xa”, những danh thơm ấy đã vượt ra khỏi mọi giới hạn của không gian, song hành cùng thời gian để hóa thành một biểu tượng đẹp đẽ của dân tộc. Làng lụa Vạn Phúc trên đất Hà Đông, trang Vạn Bảo ngày xưa, nằm nép mình bên bờ sông Nhuệ, liền kề kinh thành Thăng Long là một miền cổ tích như thế. Ngược dòng lịch sử, trở về cái thuở thiên hạ thi nhau tìm kiếm của ngon vật lạ quý hiếm để cung tiến lên đấng Thiên tử, trong dân gian, người ta đã thấy ngân nga câu ca với niềm tự hào khôn tả: “The La, lĩnh Bưởi, chồi Phùng/ Lụa vân Vạn Phúc, nhiễu vùng Mỗ bên”.
  • Mùa thu Hà Nội còn thơm nia thị của bà
    “Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn…”, đó là những câu ca dao bà tôi gọi trái thị rụng khi thu sang, rồi bà mang thứ hương quê mê mẩn của thị toả khắp phố phường Hà Nội trong tiếng rao sang sảng.
  • Rong ruổi tiếng hát
    Những quán nhậu đã quen với loa kéo. Chiếc loa kéo một người kéo, một người đẩy. Họ dừng lại để một người hát bằng nhạc phát từ điện thoại, và một người ôm giỏ hàng tới từng bàn nhậu bán những phong kẹo cao su. Tôi không phải một nhà phê bình để đánh giá tiếng hát của người hát, tôi cũng không phải một nhà đạo đức học để lúc nào cũng cảm thương bỏ tiền mua phong kẹo đắt gấp đôi hoặc có khi gấp ba ngày thường.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Điểm hẹn di sản giữa lòng phố
    Nhiều không gian văn hóa đang đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với đời sống đương đại ở Hà Nội. Chính sự hiện diện thường xuyên và duy trì mối gắn kết với cộng đồng đang tạo thêm sức sống cho di sản, đồng thời bồi đắp bản sắc của đô thị sáng tạo.
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Festival Thăng Long - Hà Nội 2026: Thúc đẩy sáng tạo nghệ thuật trên nền tảng văn hoá truyền thống
    Tiếp nối thành công của Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ I năm 2025, Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” sẽ diễn ra từ ngày 11/9 đến ngày 20/9/2026 tại nhiều không gian văn hóa, di sản tiêu biểu của Thủ đô như: Hoàng thành Thăng Long, Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Bảo tàng Hà Nội, xã Bát Tràng và khu vực Tượng đài Cảm tử và Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục.
  • Kết nối giữa lòng Hà Nội
    Có những thành phố ta chỉ đi qua một lần rồi để lại phía sau những con đường, những mái nhà và những gương mặt xa lạ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa càng nhớ, càng trưởng thành càng muốn trở về. Với tôi, Hà Nội là một thành phố như thế. Hà Nội không chỉ hiện diện trên bản đồ, mà còn sống trong một miền ký ức riêng, nơi mỗi con phố, hàng cây, âm thanh và mùi hương đều có thể đánh thức một phần đời đã xa.
  • Hà Nội điều chuyển Trường Mầm non B về UBND phường Cửa Nam quản lý
    Nhằm tinh gọn bộ máy hành chính, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước và thực hiện chủ trương tổ chức đơn vị sự nghiệp công lập theo mô hình chính quyền địa phương hai cấp, UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định số 4405/QĐ-UBND ngày 19/8/2026 về việc chuyển giao các trường mầm non thuộc Sở GD&ĐT về UBND phường đóng trên địa bàn quản lý. Trong đó trọng tâm là việc chuyển giao nguyên trạng Trường Mầm non B về thuộc UBND phường Cửa Nam quản lý kể từ ngày 15/8/2026.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
  • Hà Nội nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo
    Để đáp ứng tình hình thực tiễn phát triển của Thủ đô trong thời kỳ mới, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 13/2026/NQ-HĐND quy định mức tiền phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo trên địa bàn.
  • Những Ngày phim Việt Nam chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, Viện phim Việt Nam chính thức khởi động chương trình chiếu phim đặc biệt “Những Ngày phim Việt Nam”. Sự kiện hứa hẹn đưa khán giả trở về những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc qua góc nhìn điện ảnh đầy xúc cảm.
  • Hà Nội di chuyển tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” về Bộ Tư lệnh Thủ đô
    Tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại khuôn viên Di tích quốc gia đền Bà Kiệu dự kiến được di chuyển về Trung đoàn 692, Sư đoàn Bộ binh 301, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và hoàn thành lắp dựng trước ngày 30/9/2026.
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Lễ hội điện Huệ Nam: Giá trị văn hóa, tín ngưỡng hội tụ bên dòng sông Hương
    Lễ hội điện Huệ Nam tháng 7 Âm lịch năm 2026 chính thức khai hội tại điện Huệ Nam (điện Hòn Chén), đình làng Hải Cát và Điện thờ Thánh Mẫu (TP Huế).
  • [Podcast] Quà sáng của người Hà Nội
    Khi những tia nắng đầu tiên lấp lánh trên mặt hồ, cũng là lúc phố phường thức giấc bằng những âm thanh rất đỗi thân quen. Tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh, tiếng xe đạp chở hàng len qua từng con phố nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của những người bán hàng rong... Và xen giữa những thanh âm ấy là mùi thơm quyến rũ của những món quà sáng đang lan tỏa từ các gánh hàng, quán nhỏ ven đường.
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
  • Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại
    Các chuyên gia thảo luận, trao đổi “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại” và hướng tới mục tiêu ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại theo Công ước UNESCO năm 2003.
Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO