Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Rong ruổi tiếng hát

Phêrô Ngọc 16:29 21/08/2026

Những quán nhậu đã quen với loa kéo. Chiếc loa kéo một người kéo, một người đẩy. Họ dừng lại để một người hát bằng nhạc phát từ điện thoại, và một người ôm giỏ hàng tới từng bàn nhậu bán những phong kẹo cao su. Tôi không phải một nhà phê bình để đánh giá tiếng hát của người hát, tôi cũng không phải một nhà đạo đức học để lúc nào cũng cảm thương bỏ tiền mua phong kẹo đắt gấp đôi hoặc có khi gấp ba ngày thường.

2552bd74-b080-4a73-9229-458895316e3e(1).jpg
Ảnh minh họa (sử dụng AI)

Tiếng hát đập vào tai, quán nhậu đông người trong tối trời chớm rét, tôi chợt thấy tiếng hát rong ngày nay trở nên công nghiệp hóa quá rồi. Người bán kẹo đôi khi vẫn là đứa trẻ con. Báo chí lên án việc trẻ em bị chăn dắt xin tiền, người bán kẹo là người khuyết tật, khi là khoèo, khi là cụt, đôi khi què, đôi khi mù, có đôi khi cũng chỉ người bình thường. Hai mươi ngàn một phong kẹo, đó không phải là giá của món hàng, nhưng là cái giá một thực khách sẵn sàng bỏ ra để bày tỏ lòng thương xót. Những quán nhậu thì lúc nào cũng đặt sát nhau, chưa hết ca khúc, đi hết các bàn, người bán kẹo trở về nơi người hát là tiếng hát ngưng.

Họ đẩy loa sang quán bên, phát một ca khúc khác, hát một âm vang khác dù rằng tiếng hát trước đó hay hơn lời hát hiện tại, nhưng lòng thương của thực khách nơi này giàu nhân ái hơn chỗ kia. Người tốt tản mát chỗ nhiều chỗ ít, không ai biết được ở đâu họ ngồi cả lại, ở nơi đâu không có chỗ họ ngồi. Người hát rong đi qua từng tuyến phố, mưu sinh bằng lần mò tìm xem ở đâu có người sẵn sàng chạnh lòng thương.

Cũng là chiếc loa kéo di động, ở một ngã tư khá đông phương tiện lưu thông. Họ ngồi lại, không kéo lê qua từng tuyến phố nữa. Họ hát, vẫn là hát rong. Tiếng hát bolero bị tiếng động cơ pha tạp, chúng trở nên một thứ âm thanh hỗn mang đầy u uẩn và trần đời. Thường, họ chọn ở yên một chỗ, bởi người hát chẳng thể đi đâu với đôi mắt mù lòa. Ai đi qua ngã tư ấy cũng thấy người hát mù thật không diễn xuất, còn người kia bán đồ của tình thương, hoặc giả chăng như chẳng có gì để bán, họ đưa chiếc hộp kính mica để xin lấy tình thương. Hai người họ hát, tiếng hát của họ ở yên nơi ngã tư phố, nhưng rốt cục vẫn chỉ là hát rong, bởi nếu hôm nay không thể đủ no, ngày mai họ lại rong ruổi sang một ngã tư khác và hát.

Cái no là một cái vô cùng, bởi cái no của kẻ hát rong là cái no không chỉ nơi bụng, bữa nào lo bữa ấy. Đó là cái no tích góp chật vật mưu sinh, đó là cái no sau khi lo đủ các khoản luật phế, là cái no hôm nay nhiều hơn hôm trước, cũng là cái no bữa này đói hơn bữa kia. Ngã tư rộng lớn, xe cộ nhiều. Đèn cũng chỉ dừng chưa đến trăm giây, những lòng tốt, họ tản mát đâu vậy giữa những chiếc xe đứng chờ. Và những con người xin, họ đi làm sao cho hết gần nửa trăm chiếc xe đứng đợi trong thời gian ngắn ngủi ấy để lần mò lòng tốt. Tôi rút ra một chút tiền lẻ định đợi con người ấy đi qua sẽ trao tặng như để tri ân tiếng hát nơi phố muộn. Nhưng tiếc thay sắp đèn xanh, người cầm hộp quay lại nơi vỉa hè và người hát vẫn cứ hát, chờ cho tới lượt dừng đèn đỏ tiếp theo.

Từng có thời, những con người đó tụ lại bắc sân khấu, có đèn sáng chiếu rọi, có âm thanh hoành tráng, có nhạc công đệm organ, có cả đủ những loại hình từ dân gian cho tới hiện đại, từ hiện thực cho đến ảo thuật. Một sân khấu nói hơi quá lời là sân khấu của đủ những kẻ dị hình dị dạng, là tiếng hát người mù, là diễn xuất người câm, là nhan sắc thiếu nữ mặt đầy tràm, là tiếng sáo Trương Chi ngoài đời thực. Màu da cam không hiện lên trên phông bạt, nhưng họ là những con người mang trong mình màu da cam, màu của chất độc trải lên khắp những cánh rừng, màu giết đi sắc xanh tuổi xuân cha ông họ đã mất. Rồi người dân tới để xem, người dân tới để nghe, người dân tới để thể hiện rằng mình thương xót, có cả những người hát lên cùng họ để kêu xin giùm họ một chút yêu thương. Nhưng rốt cục, đó vẫn chỉ là hát rong, hôm sau đoàn người lại dời đi một nơi chẳng ai biết và chẳng ai nhớ họ từng hiện diện. Những con người khuyết tật tụ nhau lại thành một đoàn nhân danh nghệ thuật và biểu diễn nghệ thuật giờ đây đã không còn.

Những đoàn người hát rong không còn nữa. Họ biến mất, phân tán, và không còn ai biết, không còn ai hay, không còn ai nhận ra tiếng hát nơi họ. Như lịch sử một thời đã từng, có những tiếng hát cất lên rồi chẳng ai rõ giờ ra sao. Những kẻ tôi vừa kể là những kẻ ở thế hệ tôi trưởng thành, còn thế hệ sâu hơn nơi quá khứ, những tiếng hát rong ngày ấy thật đơn sơ. Khi còn là một đứa trẻ, đi theo mẹ ra chợ Bắc Qua đập vào tai tôi là tiếng guitar chói tai được kích âm bằng chiếc loa nhìn như chiếc loa phường. Một người đàn ông ôm cây đàn cất lên tiếng hát “ngày lấy chồng, em đi qua con đê” đứa trẻ đen gầy guộc cầm chiếc mũ rơm đi lướt qua mọi người xin từng đồng lẻ. Phải chăng mẹ tôi không cho đứa trẻ ấy chút tiền nào, nên chẳng bao giờ tôi được nghe trọn vẹn bài ca của người hát rong ngày ấy.

Lần nào tiếng đàn cũng toàn những lời bi ai, bi ai như họ, bi ai như đứa trẻ xin tiền, bi ai như chính nỗi lòng tôi đứa trẻ nhìn thấy chạnh lòng thương. Cái bi ai ấy không kể họ là ai, nay là người này mai là người khác, khi là tiếng đàn thùng mộc mạc, khi là tiếng đàn điện thép đanh. Không ai giải thích cho tôi, nỗi lòng người hát rong. Nhưng tiếng đàn người hát rong cuốn lấy tôn mơ được ôm cây đàn để đánh lên những âm giai như họ.

Thế hệ tôi không còn tiếng đàn nhị của người hát xẩm nơi tàu điện, bởi tàu điện khi ấy không còn là nơi người hát rong xin tiền có thể hát. Những người hát xẩm ngày xưa giờ đã được tôn vinh là nghệ nhân. Nhà nước trả tiền để họ hát, công chúng trả tiền để họ tiếp tục hát, và thế giới bỏ tiền ra để có những người hát được như họ. Còn những kẻ hát rong của thời đại, họ dần chìm vào lãng quên. Tiếng guitar hát rong đã thôi rong ruổi mà định cư trên con phố đi bộ. Chiếc loa kéo tiếp nối hành trình trên từng tuyến phố, thôi rồi tiếng nhạc mộc bằng những beat youtube. Người hát vẫn là người hát, người nghe vẫn cứ nghe, nhưng liệu rằng mấy ai đếm đi đếm lại mỗi năm một lời hát. “Cũng đành, xin làm người đến sau, để nghe niềm đau phía trước…” Tiếng hát đến sau phải chăng đau hơn? Không! Người hát rong giờ liệu ai chê trách?./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phêrô Ngọc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội, nơi tim tôi thuộc về…
    Sài Gòn đêm mưa. Tôi nhận được dòng tin nhắn của một người bạn cách xa nửa vòng trái đất: Nhớ Hà Nội quá. Ừ thì nhớ!
(0) Bình luận
  • Nhà tập thể cửa ga
    Đó là một ngôi biệt thự ba tầng, kiến trúc kiểu Neoclassical (Tân cổ điển Pháp), được xây dựng từ cuối thế kỷ XIX tới đầu thế kỷ XX, tọa trên con phố mang tên Boulevard Gambetta (thời Pháp xâm lược). Bao quanh biệt thự là hệ thống tường rào kiên cố chắn khu dân nghèo, lưa thưa những mái nhà lúp xúp.
  • Hà Nội - Bản hùng ca trầm mặc giữa lòng thời gian
    ​Hà Nội không ồn ã vội vã như những đô thị hiện đại khác; nhịp sống nơi đây cứ thế lắng lại trong những tầng sâu của lịch sử, nơi mỗi góc phố, mái ngói rêu phong và từng nhành cây ngọn cỏ đều thì thầm những câu chuyện của ngàn năm văn hiến.
  • Trầm tích ba nghìn năm dưới chân đại lộ
    Nằm ở ngoại thành phía Tây của Hà Nội, làng nghề nhiếp ảnh Lai Xá xã Hoài Đức không chỉ được biết đến là quê hương của cụ Khánh Ký, một nhà yêu nước thầm lặng, một trong những ông tổ nhiếp ảnh của nước Nam ta mà còn nổi tiếng với di chỉ khảo cổ Vườn Chuối, nơi lưu giữ những dấu tích của tiền nhân cách đây khoảng trên dưới 3000 năm.
  • Hà Nội, nơi tim tôi thuộc về…
    Sài Gòn đêm mưa. Tôi nhận được dòng tin nhắn của một người bạn cách xa nửa vòng trái đất: Nhớ Hà Nội quá. Ừ thì nhớ!
  • Những mùa thu Hà Nội
    Mỗi độ tháng Tám, tháng Chín về, Hà Nội như lật giở từng trang ký ức. Có trang thơ. Có trang nhạc. Có những trang được viết bằng lịch sử. Và cũng có những trang được viết bằng chính những mùa thu đã đi qua Thủ đô yêu dấu. Tôi đã đi cùng Hà Nội hơn hai mươi mùa thu. Chừng ấy thời gian đủ để những đổi thay của phố xá in hằn trong ký ức, và cũng đủ để hiểu rằng, mùa thu là món quà đẹp nhất mà Hà Nội dành tặng cho những ai yêu thành phố này.
  • Bắc Môn - Cửa thành cuối cùng của thành Hà Nội
    Trên con phố Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, có một công trình kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc, mang đầy dấu tích thời gian. Ấy là Bắc Môn - cửa (cổng) bắc của thành cổ Hà Nội. Thủ đô giờ đã có nhiều đổi thay, tòa thành xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng sự hiện diện của Bắc Môn - cửa thành duy nhất còn lại đã trở thành biểu trưng cho một phần lịch sử Thăng Long - Hà Nội, với những giá trị văn hóa - lịch sử trường tồn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Festival Thăng Long - Hà Nội 2026: Thúc đẩy sáng tạo nghệ thuật trên nền tảng văn hoá truyền thống
    Tiếp nối thành công của Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ I năm 2025, Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” sẽ diễn ra từ ngày 11/9 đến ngày 20/9/2026 tại nhiều không gian văn hóa, di sản tiêu biểu của Thủ đô như: Hoàng thành Thăng Long, Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Bảo tàng Hà Nội, xã Bát Tràng và khu vực Tượng đài Cảm tử và Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục.
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Tuyên truyền, phổ biến kiến thức, kỹ năng PCCC&CNCH cho lực lượng ANTT cơ sở và người dân địa bàn phường Phương Liệt
    Nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm và kỹ năng xử lý tình huống cháy, nổ tại địa bàn dân cư, ngày 20/8/2026, Đội CC&CNCH khu vực số 13 - Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH, CATP Hà Nội đã phối hợp với các phòng, ban chức năng UBND phường và Công an phường Phương Liệt tổ chức buổi tuyên truyền, phổ biến kiến thức pháp luật và hướng dẫn kỹ năng an toàn PCCC&CNCH.
  • Nhà tập thể cửa ga
    Đó là một ngôi biệt thự ba tầng, kiến trúc kiểu Neoclassical (Tân cổ điển Pháp), được xây dựng từ cuối thế kỷ XIX tới đầu thế kỷ XX, tọa trên con phố mang tên Boulevard Gambetta (thời Pháp xâm lược). Bao quanh biệt thự là hệ thống tường rào kiên cố chắn khu dân nghèo, lưa thưa những mái nhà lúp xúp.
Đừng bỏ lỡ
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Lễ hội điện Huệ Nam: Giá trị văn hóa, tín ngưỡng hội tụ bên dòng sông Hương
    Lễ hội điện Huệ Nam tháng 7 Âm lịch năm 2026 chính thức khai hội tại điện Huệ Nam (điện Hòn Chén), đình làng Hải Cát và Điện thờ Thánh Mẫu (TP Huế).
  • [Podcast] Quà sáng của người Hà Nội
    Khi những tia nắng đầu tiên lấp lánh trên mặt hồ, cũng là lúc phố phường thức giấc bằng những âm thanh rất đỗi thân quen. Tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh, tiếng xe đạp chở hàng len qua từng con phố nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của những người bán hàng rong... Và xen giữa những thanh âm ấy là mùi thơm quyến rũ của những món quà sáng đang lan tỏa từ các gánh hàng, quán nhỏ ven đường.
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
  • Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại
    Các chuyên gia thảo luận, trao đổi “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại” và hướng tới mục tiêu ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại theo Công ước UNESCO năm 2003.
  • Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII: Điện ảnh - Kết nối - Phát triển
    Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII (HANIFF VIII) là sự kiện văn hóa – điện ảnh mang tầm quốc tế được tổ chức định kỳ hai năm một lần tại Thủ đô Hà Nội. Với chủ đề xuyên suốt “Điện ảnh - Kết nối - Phát triển”, HANIFF VIII không chỉ tôn vinh các tác phẩm điện ảnh xuất sắc của Việt Nam và thế giới mà còn là nhịp cầu thúc đẩy giao lưu văn hóa, phát triển công nghiệp điện ảnh và quảng bá hình ảnh Thủ đô Hà Nội.
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
Rong ruổi tiếng hát
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO