Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng

Hoàng Ngọc Doanh 13:16 01/06/2026

Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.

ccc.png
Một Hà Nội nơi thời gian không thay thế, mà lặng lẽ chồng lên nhau giữa cũ và mới.( Ảnh minh họa)

Tôi từng nghĩ Hà Nội là nơi để đến. Sau này mới hiểu, Hà Nội giống một nơi để quay về hơn, dù nhiều khi chính mình cũng không rõ mình đang trở về điều gì.

Có những buổi sáng ở Hà Nội, thành phố thức dậy rất chậm. Sương phủ nhẹ trên mặt hồ, không gian loãng ra, như thể mọi thứ đều đang nói khẽ. Người ta đi bộ, uống trà, đứng nhìn mặt nước lâu hơn cần thiết. Có người không làm gì cả, chỉ đứng đó như đang đợi một điều gì không rõ tên. Những lúc như vậy, Hà Nội không giống một thành phố, nó giống một khoảng dừng nhưng khoảng dừng ấy không kéo dài.

Chỉ vài giờ sau, mọi thứ đổi khác, đường đông lên, tiếng còi xe chồng lên nhau. Những bước chân nhanh hơn, gấp hơn. Có những ngày, tôi thấy khó chịu với chính Hà Nội vì bụi, vì ồn, vì những vội vã không có lý do rõ ràng. Nhưng lạ là, ngay cả lúc khó chịu nhất, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi thật sự.

Tôi vẫn nhớ một buổi chiều mưa, không phải cơn mưa lớn, chỉ là thứ mưa rơi đều, kéo dài, đủ để làm ướt vai áo và khiến người ta ngại bước nhanh. Tôi đứng trú dưới một mái hiên cũ, bên cạnh là một người phụ nữ gánh hoa. Chị đặt quang gánh xuống, những bó cúc trắng bắt đầu thấm nước, cánh hoa nặng dần, màu trắng không còn tươi như lúc đầu nữa. Chị không vội đi, chỉ đứng nhìn dòng xe lướt qua. Rất lâu, tôi không hỏi gì, chị cũng không nói, chỉ có mưa và những bó hoa dần mất đi vẻ nhẹ tênh ban đầu. Lúc ấy, tôi nghĩ có những người đến Hà Nội không phải để sống một cuộc đời khác, mà chỉ để tiếp tục cuộc đời cũ của mình, ở một nơi khác. Và rồi họ ở lại, không hẳn vì muốn mà vì không còn chỗ nào khác để quay về.

Hà Nội không đẹp theo cách dễ hiểu, những ngôi nhà cũ đứng sát nhau, những ban công bạc màu, những bức tường loang lổ. Nhìn lâu, không thấy đẹp theo kiểu thông thường, nhưng lại thấy thật, một cái thật không cần cố gắng. Một cái thật không cần giải thích, ở đây cái cũ và cái mới không thay thế nhau. Chúng đứng cạnh nhau, một quán cà phê sáng đèn nằm cạnh một tiệm sửa xe đã cũ, một tòa nhà kính soi bóng xuống một con ngõ hẹp. Người trẻ đi nhanh qua những người già đang ngồi yên. Không ai chờ ai nhưng cũng không ai hoàn toàn rời khỏi nhau.

Tôi đã từng rời Hà Nội, rời đi với cảm giác rất bình thường, như rời một nơi chốn. Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra, thứ mình bỏ lại không chỉ là một thành phố. Đó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ và cả những phiên bản cũ của chính mình. Ở một nơi khác tôi vẫn sống như mọi người, vẫn đi làm, vẫn quen dần với những con đường mới. Nhưng có những lúc, rất bất chợt thôi, tôi thấy thiếu một điều gì đó không rõ ràng, không gọi tên được. Chỉ là thiếu, có thể là một quán quen không ai nhớ tên, một con phố đã đi qua quá nhiều lần, một buổi chiều đứng rất lâu, không làm gì, chỉ để nhìn dòng người trôi đi. Những điều rất nhỏ nhưng khi mất đi, người ta mới nhận ra, chúng không hề nhỏ.

Và có lẽ, điều khiến người ta không thể rời khỏi Hà Nội không nằm ở những gì có thể nhìn thấy. Không phải những con phố quen, không phải những quán xá cũ, cũng không hẳn là những mùa đã đi qua. Mà là những khoảnh khắc rất nhỏ, nhỏ đến mức khi đang ở đó, người ta không nhận ra mình đang sống trong nó. Một buổi sáng muộn, khi nắng đã lên nhưng vẫn còn đủ dịu để người ta không cần vội, một buổi trưa lặng, khi cả con phố như chùng xuống, chỉ còn tiếng quạt quay đều trong một căn nhà mở cửa hé, một buổi chiều, khi ánh sáng nghiêng qua những hàng cây, rơi xuống vai áo ai đó đi ngang qua mà không hề hay biết.

Những điều ấy không có gì để giữ lại, không có gì để chụp ảnh, không có gì để kể. Nhưng chúng ở lại, ở lại theo cách rất lạ không nằm trong trí nhớ rõ ràng, mà len vào một khoảng nào đó sâu hơn, nơi người ta không gọi tên được.

Tôi từng nghĩ ký ức là thứ mình có thể nhớ lại nhưng Hà Nội thì khác, có những lúc tôi không nhớ cụ thể một con phố, một gương mặt hay một thời điểm nào đó. Nhưng vẫn có một cảm giác rất rõ như thể mình đã từng sống rất thật ở đó, từng đi qua, từng đứng lại, từng nghĩ rất nhiều mà không nói ra. Cảm giác ấy không biến mất, nó chỉ nằm yên cho đến khi một ngày nào đó rất bất ngờ, nó quay lại.

Có thể là khi nghe một âm thanh quen, khi ngửi thấy một mùi gì đó rất nhẹ hay khi nhìn thấy một ánh đèn vàng ở một thành phố khác. Và khi ấy, người ta không cần cố nhớ, mọi thứ tự quay về. Không ồn ào, không vội vã chỉ là một làn sóng rất nhẹ, nhưng đủ để làm xao động cả một khoảng thời gian đã tưởng như trôi qua.

Hà Nội không giữ người bằng sự rực rỡ. Nó giữ bằng những thứ rất khó nhận ra, cho đến khi không còn nữa. Có những người rời đi và không quay lại, có những người quay lại nhưng không còn thấy Hà Nội như trước. Và cũng có những người, dù ở đâu vẫn mang theo một Hà Nội rất riêng trong kí ức. Không giống ai, không trùng lặp nhưng luôn tồn tại.

Có thể, Hà Nội không phải là một nơi, mà là một trạng thái. Một trạng thái của ký ức, của cảm xúc, của những ngày tháng mà người ta đã từng sống chậm hơn một chút, nghĩ nhiều hơn một chút và cảm nhận rõ hơn một chút về chính mình. Và vì thế, Hà Nội không bao giờ thực sự cũ đi, nó chỉ thay đổi theo cách mỗi người nhớ về nó.

Có những Hà Nội đã mất, có những Hà Nội đang hiện hữu và có những Hà Nội chỉ tồn tại trong lòng một ai đó. Nhưng tất cả đều có thật, nó giống như một nỗi nhớ, không có điểm bắt đầu rõ ràng, cũng không có điểm kết thúc. Chỉ là cứ ở đó, âm ỉ, lặng lẽ và bền bỉ theo thời gian.

Hà Nội không hứa hẹn điều gì, không đảm bảo một cuộc sống dễ dàng. Ở đây, có những người sống rất tốt, cũng có những người vật lộn từng ngày, có những giấc mơ thành hình và cũng có những thứ mãi dang dở. Nhưng có lẽ vì thế, Hà Nội thật hơn, một cái thật đôi khi khiến người ta mệt nhưng cũng chính cái thật đó, giữ người ta lại.

Có những đêm, tôi từng ngồi rất lâu ngoài đường. Không phải để làm gì, chỉ là chưa muốn về. Không phải vì đang đợi chờ ai đó, mà vì nếu đứng dậy, ngày hôm đó sẽ kết thúc và có những ngày, người ta không muốn nó kết thúc sớm như vậy.

Có lẽ ai rồi cũng sẽ rời Hà Nội, theo cách này hay cách khác. Nhưng sẽ có một ngày, rất bình thường thôi, khi đang ở một nơi khác, bạn bất chợt thấy lòng mình chùng xuống, chỉ vì một cơn gió lạnh, một ánh đèn vàng, hay một buổi chiều không rõ lý do.

Lúc ấy, bạn sẽ hiểu rằng Hà Nội không giữ ai lại nhưng có những người chưa bao giờ thật sự rời khỏi Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Ngọc Doanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO