Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng

Hoàng Ngọc Doanh 13:16 01/06/2026

Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.

ccc.png
Một Hà Nội nơi thời gian không thay thế, mà lặng lẽ chồng lên nhau giữa cũ và mới.( Ảnh minh họa)

Tôi từng nghĩ Hà Nội là nơi để đến. Sau này mới hiểu, Hà Nội giống một nơi để quay về hơn, dù nhiều khi chính mình cũng không rõ mình đang trở về điều gì.

Có những buổi sáng ở Hà Nội, thành phố thức dậy rất chậm. Sương phủ nhẹ trên mặt hồ, không gian loãng ra, như thể mọi thứ đều đang nói khẽ. Người ta đi bộ, uống trà, đứng nhìn mặt nước lâu hơn cần thiết. Có người không làm gì cả, chỉ đứng đó như đang đợi một điều gì không rõ tên. Những lúc như vậy, Hà Nội không giống một thành phố, nó giống một khoảng dừng nhưng khoảng dừng ấy không kéo dài.

Chỉ vài giờ sau, mọi thứ đổi khác, đường đông lên, tiếng còi xe chồng lên nhau. Những bước chân nhanh hơn, gấp hơn. Có những ngày, tôi thấy khó chịu với chính Hà Nội vì bụi, vì ồn, vì những vội vã không có lý do rõ ràng. Nhưng lạ là, ngay cả lúc khó chịu nhất, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi thật sự.

Tôi vẫn nhớ một buổi chiều mưa, không phải cơn mưa lớn, chỉ là thứ mưa rơi đều, kéo dài, đủ để làm ướt vai áo và khiến người ta ngại bước nhanh. Tôi đứng trú dưới một mái hiên cũ, bên cạnh là một người phụ nữ gánh hoa. Chị đặt quang gánh xuống, những bó cúc trắng bắt đầu thấm nước, cánh hoa nặng dần, màu trắng không còn tươi như lúc đầu nữa. Chị không vội đi, chỉ đứng nhìn dòng xe lướt qua. Rất lâu, tôi không hỏi gì, chị cũng không nói, chỉ có mưa và những bó hoa dần mất đi vẻ nhẹ tênh ban đầu. Lúc ấy, tôi nghĩ có những người đến Hà Nội không phải để sống một cuộc đời khác, mà chỉ để tiếp tục cuộc đời cũ của mình, ở một nơi khác. Và rồi họ ở lại, không hẳn vì muốn mà vì không còn chỗ nào khác để quay về.

Hà Nội không đẹp theo cách dễ hiểu, những ngôi nhà cũ đứng sát nhau, những ban công bạc màu, những bức tường loang lổ. Nhìn lâu, không thấy đẹp theo kiểu thông thường, nhưng lại thấy thật, một cái thật không cần cố gắng. Một cái thật không cần giải thích, ở đây cái cũ và cái mới không thay thế nhau. Chúng đứng cạnh nhau, một quán cà phê sáng đèn nằm cạnh một tiệm sửa xe đã cũ, một tòa nhà kính soi bóng xuống một con ngõ hẹp. Người trẻ đi nhanh qua những người già đang ngồi yên. Không ai chờ ai nhưng cũng không ai hoàn toàn rời khỏi nhau.

Tôi đã từng rời Hà Nội, rời đi với cảm giác rất bình thường, như rời một nơi chốn. Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra, thứ mình bỏ lại không chỉ là một thành phố. Đó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ và cả những phiên bản cũ của chính mình. Ở một nơi khác tôi vẫn sống như mọi người, vẫn đi làm, vẫn quen dần với những con đường mới. Nhưng có những lúc, rất bất chợt thôi, tôi thấy thiếu một điều gì đó không rõ ràng, không gọi tên được. Chỉ là thiếu, có thể là một quán quen không ai nhớ tên, một con phố đã đi qua quá nhiều lần, một buổi chiều đứng rất lâu, không làm gì, chỉ để nhìn dòng người trôi đi. Những điều rất nhỏ nhưng khi mất đi, người ta mới nhận ra, chúng không hề nhỏ.

Và có lẽ, điều khiến người ta không thể rời khỏi Hà Nội không nằm ở những gì có thể nhìn thấy. Không phải những con phố quen, không phải những quán xá cũ, cũng không hẳn là những mùa đã đi qua. Mà là những khoảnh khắc rất nhỏ, nhỏ đến mức khi đang ở đó, người ta không nhận ra mình đang sống trong nó. Một buổi sáng muộn, khi nắng đã lên nhưng vẫn còn đủ dịu để người ta không cần vội, một buổi trưa lặng, khi cả con phố như chùng xuống, chỉ còn tiếng quạt quay đều trong một căn nhà mở cửa hé, một buổi chiều, khi ánh sáng nghiêng qua những hàng cây, rơi xuống vai áo ai đó đi ngang qua mà không hề hay biết.

Những điều ấy không có gì để giữ lại, không có gì để chụp ảnh, không có gì để kể. Nhưng chúng ở lại, ở lại theo cách rất lạ không nằm trong trí nhớ rõ ràng, mà len vào một khoảng nào đó sâu hơn, nơi người ta không gọi tên được.

Tôi từng nghĩ ký ức là thứ mình có thể nhớ lại nhưng Hà Nội thì khác, có những lúc tôi không nhớ cụ thể một con phố, một gương mặt hay một thời điểm nào đó. Nhưng vẫn có một cảm giác rất rõ như thể mình đã từng sống rất thật ở đó, từng đi qua, từng đứng lại, từng nghĩ rất nhiều mà không nói ra. Cảm giác ấy không biến mất, nó chỉ nằm yên cho đến khi một ngày nào đó rất bất ngờ, nó quay lại.

Có thể là khi nghe một âm thanh quen, khi ngửi thấy một mùi gì đó rất nhẹ hay khi nhìn thấy một ánh đèn vàng ở một thành phố khác. Và khi ấy, người ta không cần cố nhớ, mọi thứ tự quay về. Không ồn ào, không vội vã chỉ là một làn sóng rất nhẹ, nhưng đủ để làm xao động cả một khoảng thời gian đã tưởng như trôi qua.

Hà Nội không giữ người bằng sự rực rỡ. Nó giữ bằng những thứ rất khó nhận ra, cho đến khi không còn nữa. Có những người rời đi và không quay lại, có những người quay lại nhưng không còn thấy Hà Nội như trước. Và cũng có những người, dù ở đâu vẫn mang theo một Hà Nội rất riêng trong kí ức. Không giống ai, không trùng lặp nhưng luôn tồn tại.

Có thể, Hà Nội không phải là một nơi, mà là một trạng thái. Một trạng thái của ký ức, của cảm xúc, của những ngày tháng mà người ta đã từng sống chậm hơn một chút, nghĩ nhiều hơn một chút và cảm nhận rõ hơn một chút về chính mình. Và vì thế, Hà Nội không bao giờ thực sự cũ đi, nó chỉ thay đổi theo cách mỗi người nhớ về nó.

Có những Hà Nội đã mất, có những Hà Nội đang hiện hữu và có những Hà Nội chỉ tồn tại trong lòng một ai đó. Nhưng tất cả đều có thật, nó giống như một nỗi nhớ, không có điểm bắt đầu rõ ràng, cũng không có điểm kết thúc. Chỉ là cứ ở đó, âm ỉ, lặng lẽ và bền bỉ theo thời gian.

Hà Nội không hứa hẹn điều gì, không đảm bảo một cuộc sống dễ dàng. Ở đây, có những người sống rất tốt, cũng có những người vật lộn từng ngày, có những giấc mơ thành hình và cũng có những thứ mãi dang dở. Nhưng có lẽ vì thế, Hà Nội thật hơn, một cái thật đôi khi khiến người ta mệt nhưng cũng chính cái thật đó, giữ người ta lại.

Có những đêm, tôi từng ngồi rất lâu ngoài đường. Không phải để làm gì, chỉ là chưa muốn về. Không phải vì đang đợi chờ ai đó, mà vì nếu đứng dậy, ngày hôm đó sẽ kết thúc và có những ngày, người ta không muốn nó kết thúc sớm như vậy.

Có lẽ ai rồi cũng sẽ rời Hà Nội, theo cách này hay cách khác. Nhưng sẽ có một ngày, rất bình thường thôi, khi đang ở một nơi khác, bạn bất chợt thấy lòng mình chùng xuống, chỉ vì một cơn gió lạnh, một ánh đèn vàng, hay một buổi chiều không rõ lý do.

Lúc ấy, bạn sẽ hiểu rằng Hà Nội không giữ ai lại nhưng có những người chưa bao giờ thật sự rời khỏi Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Ngọc Doanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Tác phẩm đoạt Huy chương Newbery 2024 “Mắt và nhiệm vụ bất khả thi” ra mắt bạn đọc Việt Nam
    Nhà xuất bản Kim Đồng vừa ra mắt bạn đọc tác phẩm “Mắt và nhiệm vụ bất khả thi” (The Eyes and the Impossible) của nhà văn Dave Eggers, bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Xuân Hồng. Tác phẩm từng giành Huy chương Newbery 2024 - giải thưởng danh giá hàng đầu của văn học thiếu nhi Mỹ dành cho tác phẩm xuất sắc nhất năm.
  • Ngày hội “Ngự Liên Thức Thủy” khẳng định Huế là trung tâm văn hóa và du lịch đặc sắc của cả nước
    “Ngự Liên Thức Thủy” là sự kết hợp giữa nghệ thuật trình diễn, âm nhạc, ánh sáng và ẩm thực từ sen để kể câu chuyện về chiều sâu văn hóa, phong vị ẩm thực và nét thanh lịch của người xứ Huế.
  • Khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026
    Đông đảo khán giả được thưởng thức, trải nghiệm chương trình nghệ thuật đa sắc màu bên dòng sông Hương trong đêm khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 1)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo Sở Địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Tổ chức Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Sở Văn hóa, Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 484/KH- SVHTT ngày 3/6/2025 về việc tổ chức “Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng, năm 2026”. Sự kiện này đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục, phát huy truyền thống yêu nước, cách mạng vẻ vang của dân tộc và của Hà Nội ngàn năm văn hiến, đồng thời khẳng định bản lĩnh, trí tuệ cùng những đóng góp to lớn của Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước.
  • Công an thành phố Hà Nội tổ chức Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026
    Nhằm lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, Công an thành phố Hà Nội đã chính thức phát động cuộc thi "Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026" với chủ đề đầy cảm hứng mang tên “Sách và Ước mơ vươn xa”.
  • Trưng bày “Tết Đoan ngọ xưa và nay” tại Khu di sản Hoàng thành Thăng Long
    Nhân dịp tết Đoan ngọ năm 2026, với mục tiêu cao đẹp nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc nói chung và văn hóa phi vật thể cung đình Thăng Long nói riêng, Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long – Hà Nội đã trang trọng tổ chức trưng bày chuyên đề với tên gọi “Tết Đoan ngọ xưa và nay”.
  • Khởi động cuộc vận động sáng tác âm nhạc chủ đề "50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người"
    Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa chính thức thông tin về việc tổ chức Cuộc vận động sáng tác ca khúc và bài bản đờn ca tài tử, vọng cổ với chủ đề “50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người”.
  • Tôn vinh di sản, lan tỏa thương hiệu “Huế - Kinh đô Áo dài”
    Tuần lễ Áo dài Huế 2026 với chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật, du lịch đặc sắc trải dài trên nhiều không gian di sản, danh thắng và địa điểm văn hóa tiêu biểu của TP Huế sẽ diễn ra từ ngày 3 - 10/7.
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO