Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng

Hoàng Ngọc Doanh 13:16 01/06/2026

Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.

ccc.png
Một Hà Nội nơi thời gian không thay thế, mà lặng lẽ chồng lên nhau giữa cũ và mới.( Ảnh minh họa)

Tôi từng nghĩ Hà Nội là nơi để đến. Sau này mới hiểu, Hà Nội giống một nơi để quay về hơn, dù nhiều khi chính mình cũng không rõ mình đang trở về điều gì.

Có những buổi sáng ở Hà Nội, thành phố thức dậy rất chậm. Sương phủ nhẹ trên mặt hồ, không gian loãng ra, như thể mọi thứ đều đang nói khẽ. Người ta đi bộ, uống trà, đứng nhìn mặt nước lâu hơn cần thiết. Có người không làm gì cả, chỉ đứng đó như đang đợi một điều gì không rõ tên. Những lúc như vậy, Hà Nội không giống một thành phố, nó giống một khoảng dừng nhưng khoảng dừng ấy không kéo dài.

Chỉ vài giờ sau, mọi thứ đổi khác, đường đông lên, tiếng còi xe chồng lên nhau. Những bước chân nhanh hơn, gấp hơn. Có những ngày, tôi thấy khó chịu với chính Hà Nội vì bụi, vì ồn, vì những vội vã không có lý do rõ ràng. Nhưng lạ là, ngay cả lúc khó chịu nhất, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi thật sự.

Tôi vẫn nhớ một buổi chiều mưa, không phải cơn mưa lớn, chỉ là thứ mưa rơi đều, kéo dài, đủ để làm ướt vai áo và khiến người ta ngại bước nhanh. Tôi đứng trú dưới một mái hiên cũ, bên cạnh là một người phụ nữ gánh hoa. Chị đặt quang gánh xuống, những bó cúc trắng bắt đầu thấm nước, cánh hoa nặng dần, màu trắng không còn tươi như lúc đầu nữa. Chị không vội đi, chỉ đứng nhìn dòng xe lướt qua. Rất lâu, tôi không hỏi gì, chị cũng không nói, chỉ có mưa và những bó hoa dần mất đi vẻ nhẹ tênh ban đầu. Lúc ấy, tôi nghĩ có những người đến Hà Nội không phải để sống một cuộc đời khác, mà chỉ để tiếp tục cuộc đời cũ của mình, ở một nơi khác. Và rồi họ ở lại, không hẳn vì muốn mà vì không còn chỗ nào khác để quay về.

Hà Nội không đẹp theo cách dễ hiểu, những ngôi nhà cũ đứng sát nhau, những ban công bạc màu, những bức tường loang lổ. Nhìn lâu, không thấy đẹp theo kiểu thông thường, nhưng lại thấy thật, một cái thật không cần cố gắng. Một cái thật không cần giải thích, ở đây cái cũ và cái mới không thay thế nhau. Chúng đứng cạnh nhau, một quán cà phê sáng đèn nằm cạnh một tiệm sửa xe đã cũ, một tòa nhà kính soi bóng xuống một con ngõ hẹp. Người trẻ đi nhanh qua những người già đang ngồi yên. Không ai chờ ai nhưng cũng không ai hoàn toàn rời khỏi nhau.

Tôi đã từng rời Hà Nội, rời đi với cảm giác rất bình thường, như rời một nơi chốn. Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra, thứ mình bỏ lại không chỉ là một thành phố. Đó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ và cả những phiên bản cũ của chính mình. Ở một nơi khác tôi vẫn sống như mọi người, vẫn đi làm, vẫn quen dần với những con đường mới. Nhưng có những lúc, rất bất chợt thôi, tôi thấy thiếu một điều gì đó không rõ ràng, không gọi tên được. Chỉ là thiếu, có thể là một quán quen không ai nhớ tên, một con phố đã đi qua quá nhiều lần, một buổi chiều đứng rất lâu, không làm gì, chỉ để nhìn dòng người trôi đi. Những điều rất nhỏ nhưng khi mất đi, người ta mới nhận ra, chúng không hề nhỏ.

Và có lẽ, điều khiến người ta không thể rời khỏi Hà Nội không nằm ở những gì có thể nhìn thấy. Không phải những con phố quen, không phải những quán xá cũ, cũng không hẳn là những mùa đã đi qua. Mà là những khoảnh khắc rất nhỏ, nhỏ đến mức khi đang ở đó, người ta không nhận ra mình đang sống trong nó. Một buổi sáng muộn, khi nắng đã lên nhưng vẫn còn đủ dịu để người ta không cần vội, một buổi trưa lặng, khi cả con phố như chùng xuống, chỉ còn tiếng quạt quay đều trong một căn nhà mở cửa hé, một buổi chiều, khi ánh sáng nghiêng qua những hàng cây, rơi xuống vai áo ai đó đi ngang qua mà không hề hay biết.

Những điều ấy không có gì để giữ lại, không có gì để chụp ảnh, không có gì để kể. Nhưng chúng ở lại, ở lại theo cách rất lạ không nằm trong trí nhớ rõ ràng, mà len vào một khoảng nào đó sâu hơn, nơi người ta không gọi tên được.

Tôi từng nghĩ ký ức là thứ mình có thể nhớ lại nhưng Hà Nội thì khác, có những lúc tôi không nhớ cụ thể một con phố, một gương mặt hay một thời điểm nào đó. Nhưng vẫn có một cảm giác rất rõ như thể mình đã từng sống rất thật ở đó, từng đi qua, từng đứng lại, từng nghĩ rất nhiều mà không nói ra. Cảm giác ấy không biến mất, nó chỉ nằm yên cho đến khi một ngày nào đó rất bất ngờ, nó quay lại.

Có thể là khi nghe một âm thanh quen, khi ngửi thấy một mùi gì đó rất nhẹ hay khi nhìn thấy một ánh đèn vàng ở một thành phố khác. Và khi ấy, người ta không cần cố nhớ, mọi thứ tự quay về. Không ồn ào, không vội vã chỉ là một làn sóng rất nhẹ, nhưng đủ để làm xao động cả một khoảng thời gian đã tưởng như trôi qua.

Hà Nội không giữ người bằng sự rực rỡ. Nó giữ bằng những thứ rất khó nhận ra, cho đến khi không còn nữa. Có những người rời đi và không quay lại, có những người quay lại nhưng không còn thấy Hà Nội như trước. Và cũng có những người, dù ở đâu vẫn mang theo một Hà Nội rất riêng trong kí ức. Không giống ai, không trùng lặp nhưng luôn tồn tại.

Có thể, Hà Nội không phải là một nơi, mà là một trạng thái. Một trạng thái của ký ức, của cảm xúc, của những ngày tháng mà người ta đã từng sống chậm hơn một chút, nghĩ nhiều hơn một chút và cảm nhận rõ hơn một chút về chính mình. Và vì thế, Hà Nội không bao giờ thực sự cũ đi, nó chỉ thay đổi theo cách mỗi người nhớ về nó.

Có những Hà Nội đã mất, có những Hà Nội đang hiện hữu và có những Hà Nội chỉ tồn tại trong lòng một ai đó. Nhưng tất cả đều có thật, nó giống như một nỗi nhớ, không có điểm bắt đầu rõ ràng, cũng không có điểm kết thúc. Chỉ là cứ ở đó, âm ỉ, lặng lẽ và bền bỉ theo thời gian.

Hà Nội không hứa hẹn điều gì, không đảm bảo một cuộc sống dễ dàng. Ở đây, có những người sống rất tốt, cũng có những người vật lộn từng ngày, có những giấc mơ thành hình và cũng có những thứ mãi dang dở. Nhưng có lẽ vì thế, Hà Nội thật hơn, một cái thật đôi khi khiến người ta mệt nhưng cũng chính cái thật đó, giữ người ta lại.

Có những đêm, tôi từng ngồi rất lâu ngoài đường. Không phải để làm gì, chỉ là chưa muốn về. Không phải vì đang đợi chờ ai đó, mà vì nếu đứng dậy, ngày hôm đó sẽ kết thúc và có những ngày, người ta không muốn nó kết thúc sớm như vậy.

Có lẽ ai rồi cũng sẽ rời Hà Nội, theo cách này hay cách khác. Nhưng sẽ có một ngày, rất bình thường thôi, khi đang ở một nơi khác, bạn bất chợt thấy lòng mình chùng xuống, chỉ vì một cơn gió lạnh, một ánh đèn vàng, hay một buổi chiều không rõ lý do.

Lúc ấy, bạn sẽ hiểu rằng Hà Nội không giữ ai lại nhưng có những người chưa bao giờ thật sự rời khỏi Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Ngọc Doanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO