Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc

Nguyễn Thị Ngọc Oanh 08:49 21/05/2026

Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.

Tôi đã đi qua những mặt hàng óng ánh, qua những tiếng mời chào, qua những gương mặt vội vã. Chợt, như một người lạc bước, tôi dừng lại trước một ô cửa nhỏ. Bảng hiệu cũ kỹ: "Mỹ nghệ Hồng Châu". Bên trong, không có đèn neon, không có tủ kính sáng choáng. Chỉ có một ông già đang cúi mình bên chiếc bàn gỗ, tay cầm búa, từng nhịp gõ chậm rãi: cốc… cốc… cốc… đều đều, chắc nịch, như tiếng mạch ngầm chảy dưới lòng phố.

Ông tên là Nguyễn Chí Thành, năm nay đã ngoài bảy mươi lăm. Cái dáng người gầy gò, cái lưng còng lâu ngày vì cúi, đôi tay gân guốc nhưng thoăn thoắt lạ thường. Ngồi bên chiếc bàn gỗ, ông bảo nó có từ thời ông nội ông, cha ông dùng rồi truyền lại, ông cặm cụi như một người thợ của thế kỷ nào. Trên mặt bàn, lộn xộn những cái kìm, cái dũa, những vỏ lon sữa tự chế thành đèn, thành lò. Tất cả đều cũ kỹ, hoen rỉ, nhuốm màu thời gian. Nhưng với ông, chúng là báu vật, là bàn tay, là ký ức.

Nghệ nhân Nguyễn Chí Thành

Ông bảo: "Bàn toàn gỗ, sắt các thứ linh tinh thôi, chẳng có gì đặc biệt." Nói thế, nhưng mắt ông nhìn chiếc bàn, cái ghế, cái đe gỗ, nhìn cái cách ông vuốt nhẹ chúng là tôi biết: chúng là một phần xương thịt của ông.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, ông lại cúi xuống với miếng bạc. Kể về nghề, mắt ông sáng lên, thứ ánh sáng khác hẳn với ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn làm bằng vỏ lon sữa. Ông kể, hồi nhỏ, những tiếng đục, tiếng dũa, tiếng thổi lửa nung kim loại của bố đã ăn sâu vào tâm trí. Nhà có bảy anh chị em, các anh chị đều bươn chải kiếm sống, mỗi người một nghề. Chỉ có ông, tự dưng thích ngồi nghịch mấy cái búa, cái đe. Rồi nghề vận vào người lúc nào chẳng hay. Kể đến đây, ông cười, móm mém, và chậm rãi gõ thêm một nhát búa.

"Để làm ra một sản phẩm kim hoàn phải qua bao công đoạn. Nung cho bạc chảy ra, đập dẹt, tán thành thanh mỏng, uốn vòng, khắc họa tiết… Làm nghề này nhanh là hỏng. Muốn nhanh cũng chẳng được, vì chẳng thể 'ăn bớt' công đoạn nào."

Ông bảo, thợ kim hoàn giỏi thời xưa chỉ ở ba làng: Châu Khê, Đồng Xâm, Định Công. Những người thợ tay chuẩn, mắt tinh, có khi ngồi cả ngày chỉ để hoàn thành một cái vòng. Có sản phẩm đơn giản cũng mất một ngày. Có cái phức tạp phải ba ngày.

Nói đoạn, ông đưa tay nâng niu một chiếc vòng bạc vừa chạm xong, ngắm nghía dưới ánh đèn vàng vọt, cái hành động nâng niu ấy, tôi chợt thấy, giống như người cha đang ngắm đứa con bé bỏng vừa chào đời.

Tôi hỏi thăm về những người sẽ nối nghiệp. Ông chỉ lắc đầu. Rồi bảo, cũng chẳng trách chúng nó được, vì nghề này cực, mắt mờ lưng còng, cả ngày, mà thu nhập chẳng thấm vào đâu so với buôn bán. Cả phố Hàng Bạc bây giờ chỉ còn mình Hồng Châu giữ được nghề thủ công.

Một người, một tiệm, một nghề. Và biết bao giờ người cuối cùng ấy cũng buông búa?

Ông bảo, ngày trước khỏe, tiệm mở cửa đến mười giờ tối. Cả con phố chỉ có ánh lửa và tiếng búa của những người thợ. Giờ ông yếu, chỉ làm đến sáu giờ là đóng cửa. Nói đoạn, ông cười, nhưng cái cười chợt tắt. Phía ngoài cửa, một cặp du khách đi qua, không ngoái nhìn. Họ chỉ chú ý đến những tủ kính lấp lánh phía bên kia.

Tôi hỏi: "Thế tại sao ông vẫn làm?"

Ông ngừng tay. Rất lâu. Rồi ông nói, êm ả:

"Động lực để tôi theo nghề là nụ cười hài lòng của khách. Với lại, tôi muốn giữ gìn truyền thống của cha ông.".

Sản phẩm hoa tai và nhẫn bạc do nghệ nhân làm

Rồi ông lại cúi xuống, tay cầm búa, cốc… cốc… cốc… đều đều, chậm rãi, như hơi thở còn lại của một thời vàng son xa xăm.

Tôi ra về khi phố Hàng Bạc đã lên đèn. Những hàng vàng bạc vẫn sáng chói, những tủ kính vẫn lấp lánh, những người mua kẻ bán vẫn rộn ràng. Nhưng trong tôi, ánh sáng của một ô cửa nhỏ, thứ ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn làm bằng vỏ lon sữa vẫn sáng hơn cả.

Biết đâu, một ngày nào đó, chính quyền phố cổ dành một góc nhỏ cho ông Thành, để ông vừa làm vừa kể chuyện như các nghệ nhân ở Nhật Bản vẫn làm. Để du khách không chỉ mua những món trang sức hào nhoáng, mà còn được thấy tận mắt bàn tạo tác, được nghe tiếng búa, được cảm nhận cái hồn của bạc. Và những đứa trẻ của Hà Nội hôm nay, lớn lên, sẽ không chỉ biết bạc qua những tấm ảnh trên điện thoại. Bởi cốt cách phố phường, có lẽ, được giữ bằng những thứ rất nhỏ: một chiếc bàn gỗ mục, một đôi tay già nua, một ngọn đèn từ vỏ lon sữa. Và một tiếng búa cốc cốc đều đều trong chiều vắng.

Tôi quay đi, phố đã lên đèn. Vẫn tiếng búa cốc… cốc… từ phía sau. Nhưng chợt, một nhát búa ngừng lâu hơn mọi lần. Tôi ngoái lại. Ông Thành đang ngước nhìn ra cửa, dừng tay. Một người khách trẻ lướt qua, không ngoảnh. Ông lại cúi xuống. Tiếng búa lại vang lên.

Tôi tự hỏi: biết đến bao giờ?

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Oanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
(0) Bình luận
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Những "đôi tay vàng" của ngành phẫu thuật tim mạch
    Dưới ánh đèn phòng mổ, các bác sĩ Bệnh viện Tim Hà Nội đã thực hiện hàng chục nghìn ca phẫu thuật, hồi sinh những trái tim lỗi nhịp từ trẻ sơ sinh đến người bệnh trên 90 tuổi. Song song với đó, đội ngũ cũng không ngừng đổi mới, làm chủ những kỹ thuật phức tạp.
  • Bệnh viện Đa khoa Hà Đông tổ chức hội thảo khoa học quản lý và phòng ngừa biến chứng đái tháo đường
    Chiều 30/6, Bệnh viện Đa khoa Hà Đông tổ chức hội thảo khoa học chuyên đề "Quản lý và phòng ngừa biến chứng đái tháo đường", nhằm cập nhật kiến thức chuyên môn, nâng cao năng lực chẩn đoán, điều trị và quản lý bệnh đái tháo đường cho đội ngũ cán bộ y tế. Chương trình có sự tham gia của các chuyên gia đầu ngành cùng đông đảo bác sĩ trong và ngoài bệnh viện.
Đừng bỏ lỡ
Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO