Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội đổi thay và trăn trở

Lê Ngọc Sơn 08:29 18/05/2026

Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.

539035223_1203683585120049_2244795406312734877_n.jpg
Tôi cũng có một ước mong về việc khôi phục lại dòng sông Tô Lịch xanh trong như trong ca dao.... (ảnh minh hoạ: internet)

Tôi không sinh ra ở Hà Nội, nhưng những năm tháng tươi đẹp nhất của đời mình, quãng đời sinh viên xa nhà, lại gắn bó sâu đậm với nơi đây. Tôi đã đi qua những mùa thu vàng óng ả, nắng như mật ong trải khắp các con đường, để rồi ngay lần đầu gặp gỡ đã xao xuyến đến bồi hồi, trái tim rộn lên vì mùa thu Hà Nội đẹp đến nao lòng. Tôi cũng đã đi qua những cơn mưa tầm tã, với đỉnh điểm là trận lụt lịch sử năm 2008. Đi qua bao kỷ niệm buồn vui của những ngày sinh viên cùng bạn bè, những con người cũng rời quê lên Thủ đô trọ học, tình cảm của tôi dành cho Hà Nội cứ thế lớn dần theo năm tháng. Và rồi tự lúc nào không hay, Hà Nội đã trở thành một phần máu thịt trong tôi.

Tôi ra Hà Nội học trường Bách Khoa năm 2004, mang theo gia tài giản dị là chiếc giường gỗ do bố đóng. Chiếc giường ấy theo tôi qua nhiều căn gác trọ sinh viên, từ khu chung cư cũ kỹ trong một con ngõ nhỏ ở phố Trung Tự, đến ngôi nhà người quen cuối con đường ngoằn ngoèo qua cầu Cống Mọc rẽ vào khu dân cư đông đúc phố Quan Nhân, rồi sau đó yên ổn hơn bốn năm ở tầng ba một căn gác trọ trên phố Tô Vĩnh Diện. Chiếc xe đạp Thống Nhất bố mua ngày nhập học cũng đồng hành cùng tôi trên khắp mọi nẻo đường Thủ đô, có những lúc vừa đi vừa cầm tấm bản đồ trên tay để dò đường. Và với tôi, sự đổi thay của Hà Nội thể hiện rõ nét nhất qua một ngã tư gần những nơi tôi từng sống, Ngã Tư Sở.

Có người nói vui rằng nơi ấy phải gọi là “Ngã Tư Khổ”, bởi mỗi lần đi qua vào thời sinh viên, đúng là một nỗi khổ không dễ quên. Giờ cao điểm, mọi ngả đường dẫn về Ngã Tư Sở đều tắc nghẽn đến nghẹt thở. Xe đạp, xe máy, ô tô chen chúc nhau, khói xe hòa với bụi đường, mồ hôi nhễ nhại trong giờ tan tầm khi ai cũng đói lả và mệt nhoài sau một ngày học tập, làm việc. Người với người nhìn nhau, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Ngay cả vỉa hè cũng không còn chỗ đặt chân. Và hình ảnh “kinh điển” của Ngã Tư Sở ngày ấy là một chàng sinh viên khỏe mạnh, nhấc bổng chiếc xe đạp, len lỏi giữa dòng xe để tự mở lối cho mình.

Sự tắc nghẽn ấy cũng dễ hiểu, bởi lưu lượng người đổ về Ngã Tư Sở quá lớn, trong khi các tuyến đường dẫn tới lại nhỏ hẹp. Đó là trục Nguyễn Trãi từ Hà Đông vào nội thành, giao với Trường Chinh và đường Láng; phía bên kia là Tây Sơn với trường Đại học Thủy Lợi. Trên đường Tây Sơn còn có chùa Phúc Khánh, nơi mỗi dịp rằm hay mùng một, người đi lễ đông đến mức, với một người “có kinh nghiệm” như tôi, tốt nhất là đợi qua 8 - 9 giờ tối mới dám trở về nhà trọ, bởi trước đó, chen chân đi bộ cũng đã là điều khó khăn.

Những ngày Ngã Tư Sở quây tôn để xây cầu vượt, làm hầm đi bộ thực sự là những tháng ngày gian nan. Đường xá chật chội, lầy lội, bụi bay mù mịt, bám bẩn khắp lối đi và cả những ngôi nhà xung quanh. Nhưng để có được diện mạo khang trang như hôm nay, những năm tháng xây dựng vất vả ấy là điều không thể tránh khỏi. Và có lẽ, những ai được thụ hưởng thành quả phát triển của Thủ đô hôm nay đều phần nào cảm nhận được giá trị của những hy sinh thầm lặng ấy. Còn với tôi, những ký ức về Ngã Tư “Khổ” vẫn luôn là một phần không thể nào quên.

Ngày ấy, đoạn đầu đường Trường Chinh gần Ngã Tư Sở là một con đường chật hẹp, các cửa hàng vật liệu xây dựng bám sát mặt đường, tạo thành một nút thắt cổ chai kéo dài đến đoạn giao với Tôn Thất Tùng gần Đại học Y. Cuối đường Trường Chinh lại là Ngã Tư Vọng, nơi giao với đường sắt và đường Giải Phóng, cũng nổi tiếng tắc nghẽn không kém. Những ngày còn trọ học ở Quan Nhân, mỗi lần từ trường Bách Khoa trở về, tôi đều phải đi qua hai “điểm nóng” ấy, và vì thế, “đặc sản” tắc đường gần như trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.

Giờ đây, hai con đường “đau khổ” năm nào đã được mở rộng thành những đại lộ hai làn khang trang, với hàng xà cừ cổ thụ tỏa bóng xanh mát. Phía Đông Ngã Tư Sở, trên đường Nguyễn Trãi, khu đô thị Royal City hiện lên như một tổ hợp hiện đại với những tòa nhà cao tầng và trung tâm mua sắm sầm uất. Ngay bên cạnh là tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông, biểu tượng cho sự chuyển mình của giao thông đô thị. Nhìn ở tầm gần, Ngã Tư Sở hôm nay trở thành một minh chứng tiêu biểu cho sự phát triển của Hà Nội: những điểm đen tắc đường được xóa bỏ, những con đường được mở rộng, những công trình hiện đại lần lượt mọc lên. Thủ đô đang dần xứng tầm với vị thế của một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh và thịnh vượng.

Thế nhưng, vẫn có một điều khiến tôi luôn trăn trở: Hà Nội dường như vẫn chưa có cho mình một dòng sông thực sự trong xanh, thanh mát. Ở nhiều quốc gia trên thế giới, một thủ đô thường gắn liền với một dòng sông, nơi đi vào thi ca, nơi lưu giữ ký ức và cảm xúc của bao thế hệ. Như sông Seine của Paris, Thames của London, Moskva của nước Nga, hay Danube chảy qua bốn thủ đô châu Âu, hoặc dòng sông Singapore gần gũi với chúng ta. Còn sông Tô Lịch, từng hiện lên đẹp đẽ trong câu ca dao “Nước sông Tô vừa trong vừa mát/Em ghé thuyền đỗ sát thuyền anh”, nay lại trở thành một dòng sông ô nhiễm, ngày ngày phải hứng chịu bao dòng nước thải chưa qua xử lý.

Những năm 2004 - 2005, khi đi qua đoạn sông Tô Lịch gần phố Thái Thịnh và Bệnh viện Nội tiết, tôi từng thấy những công nhân môi trường mặc đồ bảo hộ cao đến ngực, lội xuống dòng nước đen đặc để nạo vét, khơi thông dòng chảy. Sau đó, hai bên bờ được kè bê tông, rồi có đoạn sông bị “đóng hộp” thành sông ngầm. Những con đường “đất vàng” được mở ra, nhưng cái giá phải trả là những dòng sông dần biến mất khỏi tầm nhìn của người dân. Liệu “đóng hộp” một dòng sông có phải là giải pháp lâu dài? Đóng thì dễ, nhưng “mở” để khôi phục và gìn giữ mới là điều khó khăn. Gần đây, tôi vui mừng khi những dự án cải tạo sông Tô Lịch đang được triển khai đồng bộ: nước thải được thu gom đưa về nhà máy xử lý Yên Sở, các đập tràn được xây dựng, nước từ hồ Tây được bổ sung… Một khối lượng công việc khổng lồ, nhưng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Bởi Hà Nội là Thủ đô, là trái tim của cả nước, và một dòng sông xanh không chỉ là vẻ đẹp thi ca, mà còn là biểu tượng của văn minh đô thị.

Tôi tin rằng sẽ không lâu nữa, Hà Nội có thể hồi sinh lại dòng sông Tô Lịch như trong ký ức: “Dừng chèo muốn tỏ âm tình/Sông bao nhiêu nước thương mình bấy nhiêu”. Ngày ấy, tôi mong được trở lại, đi dọc theo dòng sông, theo con đường Láng thân quen, để nhìn ngắm một Hà Nội vừa đổi thay, vừa giữ được những gì sâu lắng nhất.

Tôi đã đi qua nhiều thủ đô của các nước châu Âu, đến Singapore hiện đại, đến Tokyo vừa hiện đại vừa cổ kính, và điều tôi mong chờ ở Hà Nội, cũng là điều thành phố đang hướng tới, chính là một bầu không khí trong lành để người dân được hít thở. Thật buồn khi vào mùa hanh khô, Hà Nội nhiều lần đứng đầu về nồng độ bụi mịn. Sức khỏe là điều không thể đánh đổi cho phát triển, bởi một khi đã mất đi thì không gì có thể mua lại. Gần đây, Hà Nội đã quyết liệt hơn với các chính sách phát triển vành đai xanh, hạn chế xe sử dụng xăng dầu trong nội đô. Người dân hiểu, đồng cảm và ủng hộ một Hà Nội dám hành động vì môi trường sống.

Tôi biết, Hà Nội vẫn còn nhiều việc phải làm để xứng tầm với vị thế của mình. Một Việt Nam hình chữ S thon thả từ Trà Cổ rừng dương đến Cà Mau rừng đước, được ví như con rồng với hai viên ngọc quý Hoàng Sa và Trường Sa, thì Hà Nội chính là đôi mắt ngọc trên đầu rồng, hướng ra đại dương sâu thẳm. Tôi mong một ngày, đôi mắt ấy sẽ sáng hơn, bầu trời trong hơn, dòng sông xanh hơn; những đoàn tàu trên cao, những công trình ngầm, những mảng xanh đô thị và những hồ điều hòa sẽ cùng nhau tạo nên một Hà Nội đáng sống. Và trên hết, là những nụ cười rạng rỡ của người dân khi được hít thở bầu không khí của Thủ đô, trái tim hồng của cả nước. Ngày ấy, Hà Nội sẽ đẹp biết bao, Ba Đình sẽ thêm rạng rỡ bên Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.

Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi lại ngỡ ngàng và vui mừng trước sự đổi thay ngày càng khang trang, sạch đẹp của thành phố, trong khi những công trình kiến trúc cổ vẫn được gìn giữ và trùng tu. Hà Nội không chỉ là của riêng Hà Nội, mà là của cả đất nước. Vì thế, mỗi người dân đều mong muốn Thủ đô của mình vừa hiện đại, sang trọng, vừa giữ được nét duyên dáng trầm mặc, cổ kính. Một Ngã Tư Sở, một dòng sông Tô Lịch, một đoạn đời sinh viên… nhìn lại tất cả, tôi thấy rõ những đổi thay tích cực, nhưng vẫn còn đó những trăn trở không nguôi, những niềm hy vọng và chờ đợi…/.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Ngọc Sơn. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
(0) Bình luận
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tiểu thuyết “Phi công” - kiệt tác văn học đương đại Nga ra mắt độc giả Việt
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa giới thiệu tới bạn đọc tiểu thuyết “Phi công” của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin, do dịch giả Phan Xuân Loan chuyển ngữ. Tác phẩm được đánh giá là một trong những tiểu thuyết Nga nổi bật nhất của thập niên 2010.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Em trai
    Tôi sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh, nghèo nàn trên đỉnh núi. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cày xới đám đất khô đã ngả vàng nuôi gia đình mà vẫn khó khăn. Mùa xuân, hoa lá cỏ cây đua nhau nở nhưng nhà chúng tôi lúc nào cũng màu xám...
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Điểm hẹn cuối tuần giữa lòng di sản
    Chiều 28/6, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tiếp tục trở lại tại sân khấu Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Không chỉ mang đến những tiết mục jazz đặc sắc cùng các ca khúc quen thuộc về Hà Nội, chương trình còn góp thêm một mảnh ghép vào đời sống văn hóa của Thủ đô, nơi nghệ thuật từng bước hiện diện như một phần của nhịp sống thường nhật.
  • “Vì an toàn giao thông” năm 2026: Cầu nối xây dựng văn hóa giao thông cho thế hệ trẻ Thủ đô
    Nhằm thực hiện các chỉ thị, nghị quyết của Ban Bí thư, Chính phủ và các kế hoạch trọng điểm của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội về công tác bảo đảm trật tự an toàn giao thông, ủy ban nhân dân thành phố đã chuẩn bị triển khai Chương trình truyền thông “Vì an toàn giao thông Thủ đô” năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
  • Tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành
    Vở cải lương “Tình sử Đông A” tái hiện thiên tình sử bất hủ giữa Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Công chúa Thiên Thành, đưa khán giả trở về với một giai đoạn lịch sử rực rỡ, nơi tình yêu, lòng trung nghĩa và khí phách dân tộc cùng tỏa sáng. Đêm diễn sẽ chính thức được mở màn vào lúc 20h00 ngày 27 tháng 6 năm 2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hà Nội.
  • Hà Nội tăng cường phát triển xuất bản trong tình hình mới, lan tỏa văn hóa đọc và sức mạnh mềm văn hóa Thủ đô
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 38-HD/BTGDVTU ngày 22/6/2026 về quán triệt, tuyên truyền, triển khai thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Hướng dẫn xác định nhiều nhiệm vụ, giải pháp quan trọng nhằm phát triển xuất bản theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gắn với phát triển văn hóa đọc, công nghiệp văn hóa và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống" tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 1 đến 31/7/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 7 với chủ đề "Trải nghiệm văn hóa dân gian truyền thống", mang đến nhiều chương trình trải nghiệm, giao lưu và thực hành di sản dành cho công chúng, đặc biệt là thanh thiếu niên trong dịp hè.
  • Khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Tối 26/6, tại Hà Nội, Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức lễ khai mạc Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026.
  • Khai mạc Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026: Tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt
    Tối 26/6, tại Vườn hoa Lý Tự Trọng, Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với UBND phường Tây Hồ tổ chức Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Sắc Sen Hà Nội”. Đây là sự kiện văn hóa - du lịch quy mô lớn nhằm tôn vinh giá trị của sen trong đời sống người Việt, đồng thời góp phần xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa đặc trưng của Thủ đô gắn với hình ảnh hoa sen.
  • Tầm nhìn thế kỷ để Thủ đô Hà Nội bứt tốc trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc
    Trong suốt tiến trình lịch sử phát triển đô thị của Việt Nam, chưa có một văn kiện nào thể hiện chiều sâu không gian và chiều dài thời gian vĩ mô như Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính chị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 đánh dấu một bước ngoặt tư duy mang tính cách mạng, thay thế các góc nhìn ngắn hạn bằng một hệ kiến trúc chính sách mang tầm thế kỷ cho Hà Nội.
  • Thêm một không gian vui chơi cho trẻ tại Phố Sách Hà Nội
    Sáng 26/6, tại Phố Sách Hà Nội (phố 19 háng 12, phường Cửa Nam), UBND phường Cửa Nam phối hợp với Tập đoàn Picenza Việt Nam, doanh nghiệp xã hội Think Playgrounds và Ban Quản lý Phố Sách Hà Nội tổ chức ra mắt Khu vui chơi - Chòi chơi Phố sách, hưởng ứng kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026
    Từ ngày 26 đến 28/6/2026, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Cục Điện ảnh phối hợp với Hãng phim Quốc gia Belarus (Belarusfilm) và Bộ Văn hóa Cộng hòa Belarus tổ chức “Những ngày phim Belarus tại Việt Nam năm 2026”.
  • Tuyên dương 126 gia đình văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026
    Sáng 25/6, Thành phố Hà Nội đã tổ chức Hội nghị tuyên dương các gia đình Văn hóa tiêu biểu Thủ đô năm 2026, nhân dịp kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Học.
Hà Nội đổi thay và trăn trở
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO