Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố

Vũ Thị Minh Huyền 11:28 14/05/2026

Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.

cc.jpg
Tác giả Vũ Thị Minh Huyền tại VTV

Với tôi, Hà Nội chính là một mối duyên như thế. Không ồn ào níu kéo, không phô trương đón chào, nhưng đủ bền bỉ để ở lại, đủ sâu để trở thành máu thịt. Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi chứng kiến và nâng đỡ một mối nhân duyên khác trong đời tôi - mối duyên kéo dài suốt hai mươi sáu năm với ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa. Một hành trình bắt đầu từ những nếp làng xưa cũ, men theo những con đường làng rợp bóng tre, để rồi lặng lẽ bước ra phố, hòa vào nhịp thở gấp gáp mà ân cần của một Hà Nội đang lớn lên từng ngày.

Tôi sinh sống tại phố Thành Công, phường Hà Đông - nơi mà ranh giới giữa “làng” và “phố” mỏng manh như một sợi tơ lụa. Ở đó, buổi sáng người ta còn nghe tiếng chổi tre quét sân, tiếng gọi nhau í ới qua hàng rào thấp, thì buổi chiều đã hòa vào dòng xe đông đúc, ánh đèn giao lộ sáng lên không báo trước. Hà Đông của tôi là như thế: một miền “làng trong phố”, nơi nhịp sống hiện đại không xóa đi được nếp cũ, mà chỉ khoác lên nó một dáng vẻ khác.

Chính từ mảnh đất “làng trong phố” ấy, tôi lần đầu chạm tay vào những nét chữ Hán - những con chữ vuông vức, trầm mặc, tưởng như khô khan mà lại chứa đựng cả một nền văn minh dài rộng. Những buổi học đầu tiên, bảng đen còn mùi phấn mới, trang vở còn trắng tinh, tôi đâu ngờ rằng những nét ngang, nét sổ, nét phẩy ấy sẽ theo mình suốt tuổi trẻ, trở thành một phần căn cước tinh thần. Để rồi từ Hà Đông, tôi bước tiếp vào những năm tháng miệt mài ở trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội - ngôi trường nằm giữa lòng Hà Nội, nơi tôi học cách đi xa hơn khỏi làng quê của mình, nhưng chưa bao giờ rời khỏi cội nguồn.

Hà Nội đã nối cho tôi một nhịp cầu - nhịp cầu từ làng ra phố, từ tĩnh lặng sang sôi động, từ bản sắc bản địa đến đối thoại văn hóa. Trên nhịp cầu ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình, mang theo sự mộc mạc của làng quê và học cách hòa nhập với nhịp sống đô thị, mang theo những giá trị truyền thống để mở lòng với thế giới rộng lớn hơn. Và cũng trên nhịp cầu ấy, tôi hiểu ra rằng: Hà Nội không bắt người ta phải rời bỏ quá khứ để bước vào hiện đại, mà dạy ta cách mang quá khứ theo cùng, một cách đàng hoàng và tử tế.

Hai mươi sáu năm nhìn lại, tôi biết mình may mắn. May mắn vì được sống trong một Hà Nội đủ bao dung để nuôi dưỡng những giấc mơ âm thầm, đủ sâu lắng để giữ lại những phần hồn làng giữa phố xá đông đúc. Và may mắn hơn cả, vì giữa muôn vàn ngã rẽ của đời người, Hà Nội đã chọn ở lại với tôi như một mối duyên bền bỉ, không ồn ào, nhưng chưa từng rời bước.

Tháng Mười Một năm 2025, Hà Nội bước vào những ngày thu chênh chao nhất. Gió không còn nồng nàn như tháng Mười, cũng chưa đủ lạnh để gọi là đông. Những hàng cây ven phố bắt đầu thưa lá, nắng chiều mỏng như một lời thì thầm, vừa đủ để người ta chậm lại, vừa đủ để ký ức có cớ trở mình. Giữa khoảnh khắc ấy, một tin nhắn từ em gái tôi - Vũ Thị Mỹ Dung - bất ngờ chạm đến miền nhớ đã nằm yên suốt bấy lâu. Em gửi cho tôi đường link cuộc thi với cái tên rất đỗi gợi mở: “Mối duyên với Trung Quốc của tôi”. Chỉ vỏn vẹn một câu: “Chị viết bài đi!”, mà sao lòng tôi bỗng rung lên, như thể có ai đó khẽ khàng gõ cửa quá khứ.

Tôi ngồi xuống bên cửa sổ. Hà Nội ngoài kia đang lên đèn. Phố xá quen thuộc bỗng chậm hơn trong mắt tôi - ánh đèn vàng trải dài trên mặt đường, những dòng xe lặng lẽ trôi, tiếng rao muộn vẳng lên giữa khoảng không êm ả. Trong khoảnh khắc rất Hà Nội ấy, tôi để mặc cho những con chữ tự tìm đường quay về, chảy ra từ ký ức, từ năm tháng, từ một mối duyên chưa từng hẹn trước. Bài viết “Hai mươi sáu năm gắn bó với Trung Hoa: Một mối duyên không hẹn trước” ra đời như thế - không phải bằng kỹ thuật viết, mà bằng cảm xúc đã được ủ men đủ lâu trong lòng một người phụ nữ sống cùng Hà Nội và lớn lên cùng ngôn ngữ ấy.

Hai mươi sáu năm - một quãng thời gian đủ dài để một con người trưởng thành, đủ sâu để một mối duyên hóa thành căn cước. Trong hai mươi sáu năm ấy, tôi đi qua tuổi trẻ của mình cùng Hà Nội và song hành với những con chữ mang hồn cốt phương Đông. Tôi nhớ rất rõ những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ người khi được cử sang Quảng Tây học tập vào năm 2001. Giữa một không gian mới, một ngôn ngữ mới, tôi bỗng nhận ra: Hà Nội đã theo tôi đi xa hơn tôi từng nghĩ. Trong những buổi tối ký túc xá yên tĩnh, chỉ cần nghe một giọng nói thân quen hay bắt gặp một nét văn hóa tương đồng, lòng tôi lại chùng xuống vì nhớ phố, nhớ mùa, nhớ những con đường Hà Nội đã in dấu tuổi trẻ mình.

Để rồi khi trở về, tôi lại đứng trên bục giảng tại Hà Nội - thành phố đã chứng kiến tôi học cách đi xa và cũng dạy tôi cách trở về. Tôi truyền lại tình yêu chữ nghĩa cho bao thế hệ học trò, không chỉ bằng kiến thức, mà bằng cả câu chuyện đời mình: câu chuyện về sự kiên nhẫn với ngôn ngữ, về việc nuôi dưỡng một mối duyên đủ lâu để nó trở thành nghề nghiệp, lý tưởng và niềm tự hào. Hà Nội lúc ấy chính là “phố” - nơi tôi được sống đúng với năng lực của mình, được thử thách qua những lần phiên dịch căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng đầy kiêu hãnh khi hoàn thành vai trò của một người bắc nhịp cầu văn hóa.

Giữa Hà Nội ồn ào mà thâm trầm ấy, tôi hiểu rằng thành phố này đã âm thầm nâng đỡ tôi suốt chặng đường dài. Hà Nội cho tôi không gian để học hỏi, để va đập, để sai, để sửa, để trưởng thành. Và cũng chính Hà Nội, bằng sự bao dung rất riêng, đã cho tôi cơ hội trở thành một người kết nối - kết nối ngôn ngữ, kết nối con người, kết nối những giá trị văn hóa tưởng chừng xa lạ mà hóa ra lại gần gũi đến không ngờ.

Viết những dòng này, tôi nhận ra: nếu không có Hà Nội, có lẽ mối duyên hai mươi sáu năm ấy đã không đủ đầy đến thế. Bởi Hà Nội không chỉ là nơi tôi sống, mà là nơi mối duyên ấy được ươm mầm, thử lửa và lớn lên - lặng lẽ, bền bỉ, như chính nhịp thở của thành phố này.

Khoảnh khắc rực rỡ nhất trong hành trình ấy đến vào ngày 15/12/2025, khi tôi bước chân vào trụ sở Đài Truyền hình Việt Nam trên phố Nguyễn Chí Thanh để nhận giải Nhì. Trong tà áo dài truyền thống, tôi đứng giữa không gian hiện đại của VTV và bất chợt nhận ra: hành trình của mình - từ làng ra phố, từ Hà Đông đến những nhịp cầu văn hóa - đã được Hà Nội lặng lẽ ghi nhận theo cách nhân văn nhất.

Nhìn những bức ảnh lưu lại khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đây không chỉ là một giải thưởng. Đó là sự lắng nghe. Là một vòng tay ấm áp mà Hà Nội và cuộc đời dành cho những nỗ lực âm thầm, bền bỉ, không phô trương.

Giây phút ấy, lòng tôi rộn ràng một cảm xúc rất khó gọi tên. Không phải là niềm vui chiến thắng đơn thuần, càng không phải sự tự hào ồn ào. Đó là cảm giác được thấu hiểu, được lắng nghe, được nhìn nhận sau một hành trình dài lặng lẽ. Khi nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm chụp tại VTV - nơi ánh đèn sân khấu sáng lên, nơi những gương mặt thân quen và xa lạ cùng chung niềm hân hoan - tôi nhận ra rằng giải thưởng này không chỉ dành cho một bài viết. Nó là một cái gật đầu dịu dàng của Hà Nội và của cuộc đời, là vòng tay nhân văn ấm áp dành cho một người đã âm thầm đi qua năm tháng với chữ nghĩa, với ngôn ngữ, với những nhịp cầu văn hóa được bắc nên từ niềm tin và sự bền bỉ.

Cuộc thi rồi cũng khép lại, như mọi sự kiện đều có điểm dừng. Nhưng hành trình của tôi với Hà Nội thì không. Những “chuyện làng, chuyện phố” vẫn tiếp tục chảy trong đời sống thường ngày, trong từng con đường tôi đi qua, từng lớp học tôi đứng giảng, từng bản dịch tôi dốc lòng hoàn thiện. Hà Nội không khép lại câu chuyện của tôi bằng một lễ trao giải, mà mở ra cho tôi thêm một niềm tin: rằng những giá trị lặng thầm, nếu đủ kiên nhẫn và tử tế, rồi cũng sẽ được nhìn thấy.

Tôi biết ơn mảnh đất này, biết ơn những con phố đã bao dung nuôi lớn ước mơ của tôi, cho tôi cơ hội va chạm, thử thách và trưởng thành. Tôi biết ơn cả những góc làng yên bình ở Hà Đông, nơi đã giữ cho tôi một trái tim không quá vội vã, một tâm hồn còn biết rung động trước những giá trị xưa cũ, trước sự chậm rãi và bền bỉ của đời sống. Chính sự đan xen giữa làng và phố ấy đã tạo nên tôi của hôm nay: đủ mềm để cảm, đủ cứng để đi tiếp.

Với tôi, Hà Nội là nơi những sợi dây cảm xúc không bao giờ đứt đoạn. Là nơi ký ức và hiện tại cùng tồn tại, nơi một người có thể vừa đi tiếp, vừa ngoái nhìn mà không thấy lạc lõng. Hà Nội cho tôi quyền được kể câu chuyện của mình bằng tất cả sự chân thành và yêu thương. Và tôi tin rằng, trong dòng chảy lặng lẽ ấy, Hà Nội sẽ vẫn ở đó - đủ bao dung để lắng nghe, đủ rộng để một người trở về và kể tiếp câu chuyện đời mình./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Minh Huyền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
(0) Bình luận
  • Có một Hà Nội trong tấm bản đồ giấy
    Mỗi lần dọn lại giá sách, tôi đều bắt gặp một tấm bản đồ Hà Nội bằng giấy đã ngả màu. Những nếp gấp chằng chịt hằn sâu trên mặt giấy, vài góc đã sờn, có chỗ còn lưu những nét bút bi khoanh tròn tên phố. Người ta có thể giữ một tấm ảnh, một tấm vé tàu hay một lá thư cũ để nhớ về tuổi trẻ. Còn tôi giữ một tấm bản đồ. Bởi trên đó có một Hà Nội gắn với năm tháng thanh xuân của tôi.
  • Hà Nội níu bước chân người đi
    Có những thành phố mà người ta muốn đến/ Có những thành phố mà khiến người ta thôi thúc trở về/ Với Hà Nội, có lẽ khi ta vừa bước chân đến sân ga đã thấy lòng mình ngoái lại.
  • Cốm Vòng gọi Hà Nội vào thu
    Ngoảnh đi ngoảnh lại, ba mươi lăm mùa cốm đã đi qua, Hà Nội bây giờ đã khác xa cái năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, khi tôi trúng tuyển vào khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, nằm trên đường Xuân Thuỷ. Hồi đó, tôi vẫn nhớ như in, Hà Nội của những năm tháng sinh viên đầu đời còn khá bình dị. Ngày ấy, giao thông ở nơi này còn phổ biến với những chuyến xe lam ba bánh chòng chành chở khách. Và, ngày ấy, quanh trường tôi chủ yếu vẫn là những làng quê yên ả.
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát triển kinh tế di sản: Thành tựu, động lực tăng trưởng của Việt Nam trong kỷ nguyên mới
    Một trong những điểm mới, thể hiện sự phát triển tư duy lý luận của Đảng trong Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đó là tiếp tục quan điểm “bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa gắn kết với phát triển kinh tế - xã hội và du lịch”; đồng thời, nâng lên một tầm cao mới: “phát triển kinh tế di sản”.
  • Đánh thức di sản, tạo động lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    PGS.TS Bùi Hoài Sơn - Uỷ viên chuyên trách, Uỷ ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội chia sẻ, Hà Nội là nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào lịch sử, mỗi tên phố, tên làng, mái đình, mặt hồ, nếp nhà, câu hát, món ăn, làn điệu, nghề thủ công đều có thể kể một câu chuyện về chiều sâu văn hiến của dân tộc. Nhưng trong kỷ nguyên mới, câu hỏi đặt ra không chỉ Hà Nội có bao nhiêu di sản, bao nhiêu văn nghệ sĩ, trí thức, không gian ký ức, mà là làm thế nào để những giá trị ấy trở thành nguồn lực phát triển, thành sức mạnh mềm, thành động lực sáng tạo, thành năng lực cạnh tranh của Thủ đô.
  • [Podcast] Tản văn: Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
  • Hà Nội triển khai kịp thời, hiệu quả các cơ chế đặc thù của Luật Thủ đô 2026
    Để hiện thực hóa Nghị quyết số 57-NQ/TW của Bộ Chính trị và đưa Luật Thủ đô số 02/2026/QH16 vào thực tiễn, UBND thành phố Hà Nội đã quyết liệt triển khai đồng bộ 6 Nghị quyết chuyên đề của HĐND Thành phố. Đợt triển khai này đề ra khung chính sách cùng hệ thống giải pháp toàn diện nhằm cụ thể hóa các cơ chế đặc thù, tạo động lực bứt phá cho phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số trên địa bàn Thủ đô.
  • Chuyển biến rõ nét trong xử lý úng ngập trên địa bàn Thủ đô
    Sáng 7/8, Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội tổ chức Hội nghị thông tin chuyên đề và triển khai nhiệm vụ tuyên truyền trên báo chí tháng 8/2026, Phó Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội Trương Hải Long đã thông tin về việc tổ chức triển khai thực hiện các giải pháp về xử lý úng ngập trên địa bàn thành phố.
Đừng bỏ lỡ
  • Thực hiện Luật Thủ đô 2026, Hà Nội tăng cường quản lý nhà nước về dịch vụ lữ hành
    Triển khai Luật Thủ đô 2026 có hiệu lực từ ngày 1/7, các quy định của Luật Du lịch và văn bản hướng dẫn liên quan trong hoạt động kinh doanh du dịch; Sở Du lịch Hà Nội đề nghị các tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành trên địa bàn thành phố thực hiện một số nội dung quan trọng. Qua đó góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển du lịch Hà Nội năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • Hà Nội đẩy nhanh Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ
    Thành phố Hà Nội hiện có 4.532 mộ liệt sĩ chưa xác định được thông tin tại 233 nghĩa trang cần lấy mẫu phục vụ giám định ADN. Đến nay, các xã, phường đã tổ chức lấy được 97 trên tổng số 106 mộ liệt sĩ được khai quật.
Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO