Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố

Nguyễn Đình Ánh 15:46 19/05/2026

Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.

ngo-1.jpg
Với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu... (Ảnh minh họa: Lê Bích)

Những ngày thi vào trường Đại học Cảnh sát năm 2000, tôi theo bạn bè ra Hà Nội, mang theo một chút háo hức và rất nhiều lo âu của một đứa trẻ lần đầu rời quê. Tôi ở trọ nhà một bà cụ gần bưu điện Hà Đông. Ngôi nhà nhỏ, mái ngói đã rêu phong, nằm sâu trong một con ngõ hẹp, nơi giàn hoa giấy rủ xuống trước cổng, tím nhạt cả một khoảng trời.

Ngày đầu đến, còn bỡ ngỡ, tôi đứng lúng túng ngoài sân. Bà nhìn tôi, cười hiền hậu:

– Ở mấy hôm thi, cứ coi như nhà mình nhé, đừng khách sáo.

Chỉ một câu nói giản dị thôi mà khiến cái cảm giác xa lạ trong tôi tan đi quá nửa. Những ngày sau đó, bà tự tay nấu cơm cho mấy đứa ở trọ. Bữa thì canh mướp nấu tép, bữa lại có đĩa cá rán thơm phức. Cơm bà nấu chẳng có gì sang, nhưng lại ngon đến lạ. Có lẽ vì trong từng bữa ăn ấy không chỉ có vị mặn ngọt của thức ăn, mà còn có cả sự ân cần, chắt chiu của một người đã quen chăm sóc người khác như chăm chính con cháu mình. Và mãi đến khi thi xong, tôi mới biết bà chọn nấu những món dân dã quen thuộc, không phải vì thiếu thốn, mà vì sợ chúng tôi ăn đồ lạ dễ đau bụng, ảnh hưởng đến kỳ thi. Cũng trong những ngày ở trọ, tôi được biết bà sinh ra trong một gia đình gốc Hà thành. Nhà bà từng ở quận Đống Đa, nhưng rồi vì nhường đất cho một dự án…, bà chuyển về đây, mang theo cả nếp sống cũ – giản dị, tinh tế mà ấm áp đến lạ.

Giữa một Hà Nội đông đúc, ồn ào, tôi đã tìm thấy một góc rất khác – lặng lẽ, ấm áp, như một phần quê nhà được giữ lại giữa lòng phố.

Tiền trọ, bà chỉ lấy tượng trưng. Bà bảo “để giữ nề nếp”. Hôm tôi thi xong, định gửi thêm chút tiền gọi là cảm ơn, bà xua tay:

– Thôi, để dành mua vé xe về. Cha mẹ con ở quê còn vất vả, ta lấy thế là được rồi.

Cái cách bà nói, nhẹ như không, nhưng lại khiến tôi thấy lòng cứ áy náy mãi không thôi. Ngày rời đi, bà dúi vào tay tôi một túi nhỏ: mấy gói bánh cốm và một trái bưởi. Bà dặn:

– Ăn dọc đường cho đỡ đói, thi xong rồi phải vui nhé!

Tôi rời Hà Nội hôm ấy với một kết quả không như mong đợi. Tôi thi hỏng. Nhưng nếu chỉ nhìn vào kết quả, có lẽ tôi đã bỏ quên một điều quan trọng hơn rất nhiều: tôi đã mang về một ký ức ấm áp mà đến giờ vẫn còn nguyên vẹn.

Sau này, tôi đi lính, đóng quân ngay giữa lòng Thủ đô. Hà Nội với tôi không còn là nơi xa lạ nữa, nhưng cũng không bao giờ trở thành điều gì đó quen đến mức có thể thờ ơ. Mỗi lần đi qua Hà Đông, tôi lại ghé vào con ngõ cũ, mong một lần được gặp lại bà. Nhưng ngôi nhà nhỏ đối diện bưu điện không còn nữa. Người ta bảo bà đã chuyển đi nơi khác. Không ai biết rõ đi đâu.

Tôi đứng lặng lẽ trước con ngõ cũ, giữa dòng xe qua lại ồn ào. Giàn hoa giấy vẫn còn đó, vẫn rủ xuống như ngày xưa, nhưng người cũ thì đã xa khuất đâu rồi. Chỉ còn lại trong tôi là mùi cơm thơm và giọng nói hiền hậu của bà – những thứ không nhìn thấy được, nhưng sẽ mãi ở lại trong tôi. Về sau, dẫu biết gia đình bà không còn ở đây nữa, tôi vẫn đôi lần lân la tìm đến. Chỉ để đứng lặng trước con ngõ nhỏ, như thể tìm lại một phần ký ức của chính mình.

Có một điều tôi nhận ra sau nhiều năm sống và đi qua Hà Nội: thành phố này không chỉ được làm nên từ những di tích, những con phố hay những tòa nhà cao tầng đang mọc lên từng ngày. Hà Nội được làm nên từ những con người tử tế – từ cách một người xa lạ sẵn sàng đối xử với bạn như người thân.

Người ta thường nói về Hà Nội thanh lịch, văn minh. Nhưng với tôi, sự thanh lịch ấy không nằm ở lời nói trau chuốt hay dáng vẻ bề ngoài, mà nằm ở cách người ta biết nghĩ cho người khác, biết giữ lại một chút ấm áp cho những người đi qua đời mình, dù chỉ trong một thời gian rất ngắn.

Hà Nội ngày hôm nay đang đổi thay. Những con đường rộng hơn, những tòa nhà cao hơn, nhịp sống nhanh hơn. Nhưng tôi tin rằng, điều làm nên cốt cách của thành phố này không nằm ở tốc độ phát triển, mà ở khả năng giữ lại những giá trị giản dị như thế. Một bữa cơm nặng nghĩa tình. Một lời dặn dò chân thành. Một túi quà nhỏ đậm hương vị Hà Nội. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại mang một sức nặng lặng thầm, cứ thế níu giữ ký ức con người đi qua suốt một cuộc đời.

Tôi không còn gặp lại bà nữa. Có lẽ bà đã đi rất xa, hoặc chỉ lặng lẽ chuyển đến một góc nào đó trong thành phố rộng lớn này. Tôi hiểu rằng có những cuộc gặp gỡ trong đời chỉ đi ngang qua nhau một lần, rồi mất hút giữa dòng người. Có thể tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà – một người Hà Nội gần gũi, ấm áp – nhưng hình bóng ấy vẫn âm thầm ở lại, lắng sâu trong ký ức, như một thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng vẫn sưởi ấm lòng người suốt những chặng đường về sau.

Với tôi, Hà Nội không chỉ là nơi tôi từng dừng chân, từng sinh sống. Hà Nội là nơi đã cho tôi hiểu rằng: giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho những tấm lòng rộng mở. Và đôi khi, giữa lòng phố, người ta vẫn có thể tìm thấy một góc quê hương – ấm áp, bao dung và rất đỗi bình yên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Đình Ánh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Xã Thanh Oai tiếp tục chi trả gần 280 tỷ đồng GPMB phục vụ Dự án Khu đô thị thể thao Quốc tế Hà Nội
    Thông tin từ UBND xã Thanh Oai (TP Hà Nội), ngày 3/7, chính quyền địa phương và các đơn vị liên quan đã phối hợp tổ chức chi trả tiền bồi thường, hỗ trợ giải phóng mặt bằng để thực hiện Dự án Khu đô thị Thể thao Quốc tế Hà Nội cho 86 hộ gia đình, cá nhân có đất thu hồi tại thôn Động Giã (nay là thôn Đỗ Động) trên địa bàn với tổng kinh phí hơn 279 tỷ đồng.
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO