Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố

Nguyễn Đình Ánh 15:46 19/05/2026

Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.

ngo-1.jpg
Với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu... (Ảnh minh họa: Lê Bích)

Những ngày thi vào trường Đại học Cảnh sát năm 2000, tôi theo bạn bè ra Hà Nội, mang theo một chút háo hức và rất nhiều lo âu của một đứa trẻ lần đầu rời quê. Tôi ở trọ nhà một bà cụ gần bưu điện Hà Đông. Ngôi nhà nhỏ, mái ngói đã rêu phong, nằm sâu trong một con ngõ hẹp, nơi giàn hoa giấy rủ xuống trước cổng, tím nhạt cả một khoảng trời.

Ngày đầu đến, còn bỡ ngỡ, tôi đứng lúng túng ngoài sân. Bà nhìn tôi, cười hiền hậu:

– Ở mấy hôm thi, cứ coi như nhà mình nhé, đừng khách sáo.

Chỉ một câu nói giản dị thôi mà khiến cái cảm giác xa lạ trong tôi tan đi quá nửa. Những ngày sau đó, bà tự tay nấu cơm cho mấy đứa ở trọ. Bữa thì canh mướp nấu tép, bữa lại có đĩa cá rán thơm phức. Cơm bà nấu chẳng có gì sang, nhưng lại ngon đến lạ. Có lẽ vì trong từng bữa ăn ấy không chỉ có vị mặn ngọt của thức ăn, mà còn có cả sự ân cần, chắt chiu của một người đã quen chăm sóc người khác như chăm chính con cháu mình. Và mãi đến khi thi xong, tôi mới biết bà chọn nấu những món dân dã quen thuộc, không phải vì thiếu thốn, mà vì sợ chúng tôi ăn đồ lạ dễ đau bụng, ảnh hưởng đến kỳ thi. Cũng trong những ngày ở trọ, tôi được biết bà sinh ra trong một gia đình gốc Hà thành. Nhà bà từng ở quận Đống Đa, nhưng rồi vì nhường đất cho một dự án…, bà chuyển về đây, mang theo cả nếp sống cũ – giản dị, tinh tế mà ấm áp đến lạ.

Giữa một Hà Nội đông đúc, ồn ào, tôi đã tìm thấy một góc rất khác – lặng lẽ, ấm áp, như một phần quê nhà được giữ lại giữa lòng phố.

Tiền trọ, bà chỉ lấy tượng trưng. Bà bảo “để giữ nề nếp”. Hôm tôi thi xong, định gửi thêm chút tiền gọi là cảm ơn, bà xua tay:

– Thôi, để dành mua vé xe về. Cha mẹ con ở quê còn vất vả, ta lấy thế là được rồi.

Cái cách bà nói, nhẹ như không, nhưng lại khiến tôi thấy lòng cứ áy náy mãi không thôi. Ngày rời đi, bà dúi vào tay tôi một túi nhỏ: mấy gói bánh cốm và một trái bưởi. Bà dặn:

– Ăn dọc đường cho đỡ đói, thi xong rồi phải vui nhé!

Tôi rời Hà Nội hôm ấy với một kết quả không như mong đợi. Tôi thi hỏng. Nhưng nếu chỉ nhìn vào kết quả, có lẽ tôi đã bỏ quên một điều quan trọng hơn rất nhiều: tôi đã mang về một ký ức ấm áp mà đến giờ vẫn còn nguyên vẹn.

Sau này, tôi đi lính, đóng quân ngay giữa lòng Thủ đô. Hà Nội với tôi không còn là nơi xa lạ nữa, nhưng cũng không bao giờ trở thành điều gì đó quen đến mức có thể thờ ơ. Mỗi lần đi qua Hà Đông, tôi lại ghé vào con ngõ cũ, mong một lần được gặp lại bà. Nhưng ngôi nhà nhỏ đối diện bưu điện không còn nữa. Người ta bảo bà đã chuyển đi nơi khác. Không ai biết rõ đi đâu.

Tôi đứng lặng lẽ trước con ngõ cũ, giữa dòng xe qua lại ồn ào. Giàn hoa giấy vẫn còn đó, vẫn rủ xuống như ngày xưa, nhưng người cũ thì đã xa khuất đâu rồi. Chỉ còn lại trong tôi là mùi cơm thơm và giọng nói hiền hậu của bà – những thứ không nhìn thấy được, nhưng sẽ mãi ở lại trong tôi. Về sau, dẫu biết gia đình bà không còn ở đây nữa, tôi vẫn đôi lần lân la tìm đến. Chỉ để đứng lặng trước con ngõ nhỏ, như thể tìm lại một phần ký ức của chính mình.

Có một điều tôi nhận ra sau nhiều năm sống và đi qua Hà Nội: thành phố này không chỉ được làm nên từ những di tích, những con phố hay những tòa nhà cao tầng đang mọc lên từng ngày. Hà Nội được làm nên từ những con người tử tế – từ cách một người xa lạ sẵn sàng đối xử với bạn như người thân.

Người ta thường nói về Hà Nội thanh lịch, văn minh. Nhưng với tôi, sự thanh lịch ấy không nằm ở lời nói trau chuốt hay dáng vẻ bề ngoài, mà nằm ở cách người ta biết nghĩ cho người khác, biết giữ lại một chút ấm áp cho những người đi qua đời mình, dù chỉ trong một thời gian rất ngắn.

Hà Nội ngày hôm nay đang đổi thay. Những con đường rộng hơn, những tòa nhà cao hơn, nhịp sống nhanh hơn. Nhưng tôi tin rằng, điều làm nên cốt cách của thành phố này không nằm ở tốc độ phát triển, mà ở khả năng giữ lại những giá trị giản dị như thế. Một bữa cơm nặng nghĩa tình. Một lời dặn dò chân thành. Một túi quà nhỏ đậm hương vị Hà Nội. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại mang một sức nặng lặng thầm, cứ thế níu giữ ký ức con người đi qua suốt một cuộc đời.

Tôi không còn gặp lại bà nữa. Có lẽ bà đã đi rất xa, hoặc chỉ lặng lẽ chuyển đến một góc nào đó trong thành phố rộng lớn này. Tôi hiểu rằng có những cuộc gặp gỡ trong đời chỉ đi ngang qua nhau một lần, rồi mất hút giữa dòng người. Có thể tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà – một người Hà Nội gần gũi, ấm áp – nhưng hình bóng ấy vẫn âm thầm ở lại, lắng sâu trong ký ức, như một thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng vẫn sưởi ấm lòng người suốt những chặng đường về sau.

Với tôi, Hà Nội không chỉ là nơi tôi từng dừng chân, từng sinh sống. Hà Nội là nơi đã cho tôi hiểu rằng: giữa một thành phố đông đúc, vẫn luôn có chỗ cho những tấm lòng rộng mở. Và đôi khi, giữa lòng phố, người ta vẫn có thể tìm thấy một góc quê hương – ấm áp, bao dung và rất đỗi bình yên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Đình Ánh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Nguyễn Đình Ánh