Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lãng đãng hồ Tây

Chung Tiến Lực 14:30 12/09/2025

Mãi rồi mà vẫn cứ với tâm trạng chộn rộn y như là một nghi lễ. Mỗi sáng tinh mơ, khi hồi hộp vén màn sương mỏng đánh thức Hồ Tây. Nhoài người với tay nắm xe đạp, nhập dòng xe đua như dòng nước xiết òa vào vùng thơm hương sen hồ và những làng hoa Quảng An, Quảng Bá...

z5543465002413_9727d8c1528081e5f387884474dea8a1.jpg

Không khí sạch, hương thơm quanh Hồ Tây, tác nhân gây nghiền cho “dân” đạp xe quanh hồ. Đến với Hồ Tây ai cũng với cảm xúc vừa hào sảng vừa mang mác nỗi niềm như gặp lại chính mình thời đang nhiều mơ mộng. Nhưng trước tiên là sung sướng hít một hơi thở căng tràn lồng ngực, khoan khoái tận hưởng không khí thoáng đãng riêng có của vùng hồ. Hãy đứng mặc cho gió nồm nam mát rười rượi thỏa thích mơn man trên cơ thể hay thích thú khi xuýt xoa hơi lạnh mùa đông bên hồ.

Và xin chào một sê ry thắng cảnh nằm trong thắng cảnh Hồ Tây vốn được mệnh danh là biển của Hà Nội. Đang ngột ngạt với những tòa nhà cao tầng xếp liền nhau như những chồng cao ru bích với miên man dàn điều hòa đang phả hơi nóng ra đường phố bụi mịn; hay san sát cửa hiệu liền kề nhau trong ba sáu phố phường thì bất ngờ mở ra một không gian bát ngát với trời – mây - nước mênh mang, mênh mang.

Đặc sắc và đặc trưng của Hồ Tây là sương mỏng mặt hồ bay lơ lửng, lãng đãng, nhàn tản. Làn sương mỏng mảnh như sương như khói và huyền ảo như mơ. Hồ Tây bao la, với sóng mắt võng dệt hình thoi trên mặt nước. Sóng lô nhô phản chiếu ánh mặt trời như đang nháy con mắt tinh nghịch. Những ngày gió mùa về Hồ Tây dềnh lên, nổi sóng. Con sóng không cuồn cuộn biển cả mà chỉ rướn hết mình đuổi nhau từ ngoài xa ập vào bờ, vỡ òa trò chơi đuổi bắt . Thích nhất là ngắm bình minh và hoàng hôn trên Hồ Tây. Mặt trời đỏ như chiếc mâm son nhô lên trên nóc tòa nhà cao tầng rồi cúi nhìn mặt nước những chiếc thuyền đua thể thao đang cắm cúi gò mình bơi, nhịp sống bừng ùa gấp gáp như nhịp tay chèo cho một ngày mới nhiều hứa hẹn, mơ ước. Hoàng hôn, mây ngũ sắc trong ráng vàng hắt ánh sáng đỏ xuống mặt hồ vẽ cảnh đời thong thả bình yên, gió hồ cũng đồng điệu chùng chình, giữ chậm. Ai bắt gặp cảnh bình minh hay hoàng hôn trên hồ cũng một cảm giác choáng ngợp, vội rút điện thoại thông minh ghi lại khoảng khắc thần tiên. Nhưng Hồ Tây thơ và mộng là những đêm trăng sáng. Mặt hồ được tãi vàng ròng. Ông trăng trên trời cao và ông trăng dưới nước cùng màu sáng xanh. Trăng Hồ Tây luôn là nguần cảm hứng bất tận của thơ ca. Nếu như Nguyễn Mộng Tuân tức cảnh: “ Một trời lấp lánh lưu ly/Chín tầng vàng ngọc đan thi mặt hồ” thì Phùng Khắc Hoan viết về ánh trăng Tây Hồ ma mị huyền ảo gây mê như một mối tình si: “Chuông sớm giục thanh lòng phật đó/Trăng tròn soi một bóng tiêu thôi”. Nguyễn Công Trứ với rượu trăng la đà: “Buồn nửa lá trăng thanh gió dịu/chiều đâu đây một tiếng chuông rơi”. Thi sỹ Tản Đà: “ Hắt hiu Hồ Tây chiều lá rơi/Đêm thu vằng vặc bóng theo người/Mảnh tình sẻ nửa ngây vì nước/Tri kỷ trông là đắng tận trời”.

Chầm chậm đạp xe trên đường Thanh niên. Con đường đẹp nhất Hà Nội đang nồng nàn hai tay khoác vai một bên là hồ Trúc Bạch, một bên là Hồ Tây. Đầu đường này, chùa Trấn Quốc dáng đẹp như một đài sen dập dềnh trên sóng nước in hình. Đầu đường kia, chùa Quán Thánh với những trụ cột cổng cao như cặp cây nến thờ và trầm tư bức tượng đồng đen nổi tiếng. Đi trên đường Thanh niên, bốn mùa thoang thoảng hương thơm hoa ngọc lan, hoàng lan thanh khiết, dịu dàng mà quý phái. Bên cạnh đường, Quán Gió điểm dừng bước của người đi dạo có bán bánh tôm. “ Bột chiên vàng ươm/Bọc nhân tôm đỏ/Hẹn chiều Quán Gió/Thơm giòn bánh tôm”. Con tôm Hồ Tây chỉ nhỉnh hơn chiếc đũa nhưng mình nó rắn đanh, đỏ như son uốn cong trong chiếc bánh chiên vàng ươm, sự phối màu bắt mắt. Cốc kem quả bốn màu, kem ốc quế…những món ăn nhẹ, đậm chất thanh lịch Hà Thành. Quán chỉ là cái cớ để người dạo chơi ngừng chân ngắm cảnh. Những con thiên nga đạp chân bơi trên mặt nước của nam thanh nữ tú ngồi sóng đôi. Bên kia là Phủ Tây Hồ sầm uất trong bóng mát của cây si, cây xanh già nua cổ thụ. Phủ Tây Hồ có món bún ốc ngon đặc sắc đã thành thương hiệu, ăn một lần nhớ, rồi thích mãi vị chua cay mặn ngọt béo dai giòn và thơm mùi dấm bỗng. “Con ốc giòn dai béo mọng/Đậu rán già lửa vàng ươm/Ngoài trời se se lành lạnh/Dậy mùi dấm bỗng thơm thơm”. Mùa hè ăn bún ốc mát lành, mùa đông lại ấm nóng trong tiết se se lạnh heo may. Ngày rằm, người về đây đông đúc, nhịp sống chậm lại trong nghi ngút khói hương. Ẩn mình trong các lùm cây ven hồ thấp thoáng những ngôi chùa mái ngói và cong cong đầu đao hình rồng phượng gợi nhớ đất cố đô.

Đến với Hồ Tây như người bạn tri âm tri kỷ, lòng ngân lên câu hát: “ Khi nào anh đau khổ, hãy tìm đến với em…”. Hồ Tây nghe và cảm được hết mọi tâm sự thổ lộ buồn vui và chia sẻ chân tình. Nhất là những chiều mùa hè khi nhìn những cành phượng thả cành buông lơi trên mặt nước hay đêm mùa thu thong thả bước dưới ánh đèn vàng. Chỉ cần đi dạo một đoạn đường thôi trên mép nước, bao nhiêu trăn trở, buồn bực sẽ tan biến và bình yên trở lại./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Chung Tiến Lực. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hồ Gươm - mảnh hồn thiêng giữa lòng Hà Nội
    Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sớm mùa thu năm ấy, lần đầu tiên đặt chân đến Hà Nội. Thành phố mơ ước, thành phố của bao câu chuyện cổ tích mẹ kể, của những bài thơ tôi từng học, bài hát tôi nghe thuở nhỏ, bỗng chốc hiện ra trước mắt – thật đến rưng rưng. Hồ hiện lên giữa lòng thành phố trước mắt tôi như viên ngọc bích xanh rêu lung linh, huyền diệu. Hồ Gươm – hay Hồ Hoàn Kiếm – đã in sâu vào ký ức tôi bằng một vẻ đẹp không thể gọi tên, vừa cổ kính, vừa thiêng liêng, vừa nhẹ nhàng như tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.
(0) Bình luận
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với các bộ, cơ quan, địa phương tổ chức Cầu truyền hình trực tiếp “Đi tìm đồng đội-Sao sáng dẫn đường” tại 4 điểm cầu trên địa bàn các tỉnh, thành phố: Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Tuyên Quang và Quảng Trị.
  • Phát huy vai trò Người cao tuổi Thủ đô góp phần tạo đồng thuận xã hội vì một Hà Nội văn hiến, văn minh, hiện đại
    Sự đồng thuận của Nhân dân luôn là yếu tố quyết định thành công của mọi chủ trương lớn. Trong dòng chảy phát triển của Thủ đô Hà Nội, mỗi công trình trọng điểm không chỉ được xây dựng bằng nguồn lực đầu tư mà còn được kiến tạo từ niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của người dân. Với uy tín, kinh nghiệm và sức ảnh hưởng trong cộng đồng, đội ngũ người cao tuổi Thủ đô đang tiếp tục khẳng định vai trò là "cầu nối" giữa Đảng, chính quyền và Nhân dân, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, tạo nền tảng vững chắc để Hà Nội phát triển theo hướng văn hiến, văn minh và hiện đại.
Đừng bỏ lỡ
Lãng đãng hồ Tây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO