Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ gì khi xa Hà Nội

Nguyễn Hằng 03/09/2024 20:30

Thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi gắn bó cùng Hà Nội. Đó là quãng đời sinh viên tươi vui, hồn nhiên được cùng các bạn đồng trang lứa sinh sống và học tập giữa lòng Thủ đô, dưới mái trường Học viện hành chính Quốc gia. Lần đầu tiên bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn của gia đình, Hà Nội đã hiếu khách đón nhận, ôm tôi vào lòng, gieo vào tâm hồn thật nhiều kỉ niệm đặc biệt. Để rồi sau khi ra trường, trở về quê hương công tác, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến mỗi khi nhớ về Hà Nội với những hồi tưởng xuyến xao về quãng đời sinh viên.

6zpi3c7i.png
Ảnh minh hoạ

Ngày mới chân ướt chân ráo ra Thủ đô, địa điểm đầu tiên tôi được chị gái dẫn đi thăm chính là Lăng Bác Hồ. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ những rung động, thổn thức của con tim trong lần đầu viếng thăm ấy.

Từ tờ mờ sáng, chị em tôi đã có mặt tại quảng trường, trước khu Lăng Chủ tịch để dự lễ thượng cờ Tổ quốc. Đó là một màn nghi lễ rất thiêng liêng. Đúng 5 giờ 50 phút, loa phát thanh từ quảng trường phát thông báo: “Đã đến giờ cử hành lễ chào cờ. Đề nghị nhân dân ở khu vực quảng trường dừng mọi hoạt động, hướng về Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh để lễ chào cờ được diễn ra trang trọng”. Tiếng loa vừa dứt, tất cả mọi người không ai bảo ai đều quay mặt về hướng Lăng trong thế đứng nghiêm trang. Tiếng nhạc “Tiến bước dưới quân kỳ” nổi lên hùng tráng: “Vừng đông đã hửng sáng, núi non xanh ngàn trùng xa, Tổ quốc bao la hiền hòa”. Tiếp đó, một trung đội cảnh vệ quân phục chỉnh tề, nghiêm trang vác súng tiến đến trước cột cờ và thực hiện nghi thức thượng cờ. Lần đầu tiên được chứng kiến không khí trang nghiêm, trầm mặc lúc ấy, lòng tôi bất chợt dấy lên niềm tự hào vô bờ. Tôi hướng tầm mắt nhìn bao quát một lượt khu vực quảng trường lăng Bác. Chính tại nơi đây, Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu đã từng đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa trước hàng vạn đồng bào. Đầu óc tôi như mường tượng ra hình bóng Bác đang hiền từ, giản dị đứng trên kì đài đọc tuyên ngôn độc lập. Và dưới đây, ngay nơi tôi đang đứng, gần một triệu đồng bào đang xúc động khi lắng nghe câu hỏi giản dị đầy quan tâm của người lãnh tụ tối cao: “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không”.

Sau lễ thượng cờ, chúng tôi hòa chung trong dòng người chầm chậm tiến về Lăng Bác. Lời Quốc ca vang lên trầm hùng, xúc động: “Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu Quốc, bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa…”. Chúng tôi vừa đi, vừa kìm nén niềm xúc động đang trào dâng trong huyết quản. Mỗi người dân một cung bậc cảm xúc khác nhau, nhưng đều mang chung một tâm trạng tri ân thành kính đối với Bác. Chúng tôi lặng lẽ đi quanh thi hài Bác, lồng ngực ngân lên những nhịp đập thổn thức khi tận mắt nhìn thấy Bác bằng xương bằng thịt đang nằm thanh thản trong giấc ngủ bình yên. Dù cố gắng giữ trật tự theo quy định nhưng xung quanh tôi vẫn vang lên những tiếng khóc sụt sùi. Mọi người lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt. Ai cũng muốn đi chậm hơn một chút, dừng chân lâu hơn một chút để được nhìn Bác thêm chút nữa… Khoảnh khắc ngắn ngủi vậy thôi nhưng là những giây phút thiêng liêng và đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi.

Rời Lăng Bác, chị em tôi dong xe chạy hướng về Hồ Gươm - một danh thắng đẹp nằm giữa lòng Thủ đô tráng lệ. Nằm giữa phố xá ồn ào, náo nhiệt nhưng Hồ Gươm giống như một quần thể tách biệt với các kiến trúc như Tháp Rùa, cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn. Có thể nói, Hồ Gươm là danh lam thắng cảnh vô cùng đặc biệt khi được thiên nhiên ưu đãi suốt 4 mùa. Mùa xuân, nước Hồ Gươm xanh biếc nằm lặng yên soi bóng những hàng cây, ven hồ là những hàng cây hoa anh đào và hoa bằng lăng nở rộ tạo nên một khung cảnh vô cùng thơ mộng và lãng mạn. Mùa Hạ, bầu không khí tươi mát, hồ nước trong xanh tạo không gian thoáng đãng cho du khách dạo chơi, ngắm cảnh. Thu đến, Hồ Gươm đẹp dịu dàng và thanh khiết khi được tô điểm bởi những hàng cây với tán lá đổ vàng màu hổ phách rồi liệng bay trong không gian, se sẽ đáp xuống mặt hồ. Đông về, Hồ Gươm lại khoác lên mình vẻ trầm mặc, tĩnh lặng mang dáng đứng rêu phong, cổ kính.

Hồ Gươm còn ghi dấu ấn trong lòng du khách khi gắn liền với được gắn liền với truyền thuyết về người Anh hùng dân tộc Lê Lợi - Lãnh tụ của nghĩa quân Lam Sơn trả thanh gươm thần cho thần rùa tại hồ. Tương truyền Lê Lợi khởi nghĩa ở Lam Sơn, đã vớt được một lưỡi kiếm dưới sông, lại tìm được cái chuôi ngoài ruộng. Lưỡi lắp vào chuôi vừa khít. Lê Lợi liền đem kiếm báu dấy cờ kháng chiến suốt mười năm đánh đuổi giặc Minh. Giải phóng đất nước, nhà vua đóng đô ở Thăng Long cũ và gọi là Đông Kinh. Một buổi, vua dạo thuyền trên Hồ Gươm (Lúc bấy giờ đang có tên là hồ Lục Thủy), bỗng gặp một con rùa vàng lớn nhô lên mặt nước. Rùa nói: “Xin nhà vua trả kiếm thần cho Long Vương”. Kiếm vừa rút khỏi vỏ đã vút bay về phía rùa, rùa ngậm lấy và lặn biến mất. Từ sự tích này mà hồ Lục Thủy đổi tên thành hồ Hoàn Kiếm (hồ trả Gươm hay gọi tắt là hồ Gươm).

Hồ Gươm vừa là nơi phong cảnh hữu tình, vừa mang trên mình nhiều chứng tích của lịch sử. Bởi vậy, nơi đây không chỉ là đặc trưng của Hà Nội mà còn là nơi lưu giữ tình yêu, niềm tự hào của biết bao người con Hà thành nói riêng và những người con đất Việt nói chung. Hà Nội là thủ đô, trái tim của đất nước và Hồ Gươm là địa danh mang trong mình hồn sắc thiêng liêng của Hà Nội.

Hà Nội còn để lại trong tôi những xúc cảm bâng khuâng khi hồi tưởng đến những tiếng rao đêm đã hằn sâu vào tâm tưởng. Thời sinh viên, đám bạn kí túc xá phòng tôi thường rủ nhau lên phòng truyền thống của học viện ôn bài tới khuya. Chừng 1-2h sáng, khi năng lượng buổi tối nạp vào đã tiêu hao hết, bụng réo cồn cào cũng là lúc phố đêm Hà Nội vang lên những tiếng rao đêm đầy ma lực “Bánh khúc đê, bánh khúc nào…Ai bánh khúc nóng đây”, “Xôi nóng đây”, “Bao nóng đây”. Chúng tôi cùng ùa chạy ra cổng rào ngăn cách giữa học viện và đường phố, tranh nhau gọi lớn vì sợ hàng bán dạo đi mất. Đứa thì mua xôi, đứa lại mua bánh bao, còn tôi bao giờ cũng chọn xôi khúc bởi hương vị thơm ngon khó cưỡng của món ăn này. Nhìn cô bán hàng rau mở thúng xôi, dỡ lớp vải và lớp túi bóng ra để lộ mảng xôi khúc nóng hổi đang bốc hơi nghi ngút, tôi thầm nuốt nước miếng trong chờ đợi. Cầm đùm xôi khúc nóng hổi trên tay, vừa ăn vừa hít hà trong cảm giác thưởng thức một thứ đồ ăn thơm ngon vô tận. Đến nỗi, tận tới bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi vẫn vô thức nuốt cơn thèm thuồng xuống cổ.

Hà Nội ồn ào trong nhịp phát triển vồn vã nhưng đâu đó giữa lòng Hà Nội vẫn tồn tại những người bán hàng rong mưu sinh như thế. Trên từng con phố nhỏ, bóng hình những chuyến xe bán hàng rong, gánh hàng rong len lỏi ngược xuôi gắn với bóng hình người lao động chân chất, lam lũ như khắc sâu vào tâm trí mọi người. Cũng như tôi, các bạn bè thường thắc mắc, chẳng biết những gánh hàng rong xuất hiện tại Hà Nội tự bao giờ, nhưng hình ảnh đó đã trở thành một mảnh ghép đặc trưng không thể thiếu của phố phường Hà Nội. Thủ đô ngày nay dẫu đã thay thế vẻ cổ xưa bằng những con phố tấp nập, hiện đại, những toà nhà cao tầng mọc lên san sát, những quán xá hiện đại lung linh nhưng những gánh hàng rong vẫn còn đó, bình dị và thân thương như một phần máu thịt của phố thị để ai đi xa lại thao thiết nhớ về. Ngỡ như, những gánh hàng rong tìm đến Hà Nội 36 phố phường để mưu sinh vì cuộc sống nhưng cũng chính mảnh đất kinh kì này cũng cần những tiếng rao đêm ấy để điểm tô cho nhịp sống thị thành những nốt nhạc trầm lắng, thẳm sâu.

Hà Nội trong tôi, vừa hiện đại vừa mênh mang với những nỗi niềm da diết. Muôn ngả đổ về thủ đô mưu sinh tạo nên một Hà Nội với nhịp sống ồn ào, tấp nập nhưng người Hà Nội vẫn đầy tao nhã, cảnh Hà Nội vẫn hết sức nên thơ và tình người Hà Nội vẫn luôn đong đầy những sợi thương, sợi nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Hằng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nắng thu theo lối tôi về Hà Nội
    7 giờ sáng, đáp xuống nơi Thủ đô, trái tim của cả nước, tôi lại càng tự hào vì là người con Việt Nam. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi xa nơi đây, hân hoan lắm, 7 tiếng trên máy bay đem tôi về quê nhà. 7 năm xa nhà, tôi từ nơi xa học và làm việc trở về nhưng ký ức của tôi và nơi này không thể xóa nhòa. Từ trên máy bay và từ sân bay về trung tâm, tôi càng thấy sự thay đổi rõ rệt của một Hà Nội chuyển mình, hiện đại, văn minh.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Phan Thuận An với Huế”: Kết tinh một đời nghiên cứu về mảnh đất cố đô
    Nhà xuất bản Tri thức phối hợp cùng Tri Thức Trẻ Books vừa ra mắt bạn đọc bộ sách “Phan Thuận An với Huế”. Đây không chỉ là một công trình khảo cứu công phu có giá trị học thuật mà còn là kết tinh của tình yêu bền bỉ mà nhà nghiên cứu Phan Thuận An đã dành cho vùng đất cố đô.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Gần 300 chuyên gia dự Hội nghị Nội khoa toàn quốc lần thứ 14
    Hội nghị quy tụ 59 báo cáo khoa học chuyên sâu, cập nhật nhiều tiến bộ trong chẩn đoán, điều trị và ứng dụng công nghệ, góp phần định hình tương lai ngành Nội khoa Việt Nam.
  • Du khách thích thú trải nghiệm nghệ thuật vẽ tranh ký họa bên hồ Gươm
    Phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm mở cửa vào dịp cuối tuần, nơi đây như khoác lên mình một nhịp sống khác. Không còn tiếng xe cộ vội vã, không gian trở nên thong thả hơn với tiếng nói cười của bậc cao niên tới các em nhỏ, và cả tiếng máy ảnh lách tách ghi lại những khoảnh khắc đẹp bên hồ Gươm. Giữa dòng người ấy, ở một góc nhỏ ven hồ, dưới những tán cây xanh mát, có một không gian rất riêng - nơi những họa sĩ ký họa ngồi bên giá vẽ.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ gì khi xa Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO