Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Dòng tâm sự đêm giông

Nguyễn Thị Dung 12:51 02/09/2024

Mù Căng Chải thời tiết bấp bênh. Ngày nắng. Đêm mưa. Mưa nhỏ thôi, nhưng mưa... Mưa... Núi non nhạt nhòa, những nẻo xa mờ mịt. Cây rừng ướt át. Cảnh rừng lặng lẽ. Tối ngày đất rừng ngùn ngụt bốc hơi. Biển hơi màu lục, ngụt mùi lá mục. Mái nhà tranh cũ nát lấm tấm dộ. Nước mưa rỉ xuống thong thả rỏ giọt, không khí ẩm sánh lại quánh ướt. Mưa ngày càng nặng hạt, chảy rào rào buồn buồn miên man như dòng thời gian trôi thành tiếng. Tôi nằm trở mình qua lại không tài nào ngủ được vì nỗi nhớ quê nhớ nhà dâng lên khôn siết. Lò dò bước xuống giường, đeo vội cặp kính tôi tiến tới bàn làm việc lục lọi tìm cuốn nhật kí ngày xưa. Tôi định chuốc hết tâm tư vào đó cho nhẹ lòng để có thể trở lại giấc bình yên. Đằng sau cuốn nhật kí là một gói nụ trầm tôi được anh Xuồn tặng trong dịp mới về nhận lớp ở vùng cao.

qpc5.jpeg
Làng tôi là một làng làm hương truyền thống Quảng Phú Cầu

Anh Xuồn có nói loại hương này khác hoàn toàn so với hương tăm bình thường, hương tăm dùng để kết nối tâm linh còn nụ trầm giúp cho không gian sạch sẽ và thanh tịnh hơn, phong thủy nhà cửa trở nên tốt hơn, an thần, giúp gia tăng sự tập trung của não bộ.

Tôi ngồi vào viết với một nụ trầm ấm áp phả ra. Loại trầm tự nhiên này đốt có mùi gỗ cây thường trầm rất lâu nhưng ngửi không bị đau đầu.

Tôi nhớ mẹ, nhớ ba. Có lẽ giờ này ba mẹ đã say giấc ngủ ngon. Vì cả ngày vất vả cật lực làm hương tăm. Làng tôi là một làng làm hương truyền thống Quảng Phú Cầu. Cách trung tâm thành phố Hà Nội khoảng 35 km. Các xí nghiệp nhà máy mọc lên như nấm để theo kịp tốc độ đô thị hóa của thành phố Thủ đô, nên nhiều làng nghề truyền thống đã bị mai một. Nghề truyền thống làm hương của quê tôi thì không dễ mai một như vậy vì nó đã có truyền thống từ hàng ngàn năm về trước. Không những thế nó còn có mối gắn khăng khít với truyền thống của cả dân tộc đó là truyền thống nguồn cội: Uống nước nhớ nguồn, thờ cúng tổ tiên. Ngoại tôi từng nói: “Nghề tăm hương sẽ trường tồn mãi với thời gian vì phong tục thắp hương đã trở thành một nét truyền thống lâu đời không thể thiếu của người dân Việt Nam, đặc biệt là trong các ngôi chùa Phật giáo. Làn khói hương bay ra phảng phất, thay lời cầu xin thịnh vượng và an lành trong cuộc sống”. Cái gì đã trở thành truyền thống thì không thể mất đi.

Làng hương Quảng Phú Cầu quê tôi ngày một được nhiều người biết đến cả trong nước và nước ngoài. Có lẽ hình ảnh làng hương được quảng bá rộng rãi bởi nhiếp ảnh gia Nông Thanh Toàn, anh đã chọn hình ảnh “phơi nhang” ở làng nghề tôi dự Cuộc thi ảnh chủ đề Màu đỏ (Red2020) của Agora.

Nằm ở vùng ngoại ô Hà Nội, làng nghề làm hương Quảng Phú Cầu nhìn từ xa trông giống như bãi biển đỏ rực. Trong khoảng sân rộng ở mỗi gia đình làm hương, hàng vạn nén hương xếp thành từng bó – giống như những chùm hoa màu đỏ tía, màu hạt dẻ hoặc màu hồng ngọc – được phơi khô dưới ánh nắng gay gắt giữa trưa. Cảnh quan trông rất bắt mắt và hấp dẫn.

Tôi nhớ thành phố nơi một thời thanh xuân tôi gửi lại. Một chàng trai tân sinh viên, chân ướt chân ráo bước lên đất Hà Thành. Với khát khao được khám phá từng ngóc ngách của mảnh đất Thủ đô- trái tim của tổ quốc, Hà Nội không nơi nào là không in vết chân tôi. Con đường tình yêu thơ mộng của trường đại học sư phạm Hà Nội đã ghi dấu bao mối tình lãng mạn của cô cậu sinh viên trong đó có tôi. Nhiều lần, đi gia sư qua Hồ Tây lộng gió với con đường mát rượi Quảng An. Quận Ba Đình là nơi cô bạn gái của tôi ở. Tôi yêu con phố Hoàng Diệu mang một màu xanh mát mắt, cung đường Phan Đình Phùng cùng nhiều gánh hoa rực rỡ, đường Kim Mã và cả đường Độc Lập kế bên Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Nhiều lần đón đưa nàng, càng cho tôi có dịp ngắm nhìn kĩ hơn về từng chi tiết ấy.

Sinh viên là quãng thời gian đẹp nhất mà tôi từng trải qua. Tôi được tham gia nhiều câu lạc bộ cùng mọi người vì cộng đồng. Như được tham gia tình nguyện xanh: bữa cơm nhân ái ở các cổng bệnh viện lớn như: Bạch Mai, Việt Đức…; “dọn rác trên sông Tô Lịch - giữ gìn màu xanh của thành phố” ; hiến máu nhân đạo ; giáo dục trẻ em nơi khó khăn;…

Sớm sớm tôi và những người anh em luôn chọn Hồ Điều Hòa là nơi lý tưởng để chạy bộ, tập thể dục, khởi động cho một buổi sáng đầy năng lượng. Chúng tôi cũng thường ra đó tập tụ đàn trống, hát ca vào những buổi tối sau những ca học căng thẳng trên giảng đường.

Tôi đã trưởng thành dần cùng Hà Nội về cả tâm- thân – trí. Hà Nội- tinh hoa đất Việt, một vùng đất hội tụ rất nhiều nhân tài từ mọi miền tổ quốc đến học tập và rèn luyện. Vì hầu hết những trường đại học top đầu đều nằm tại đây. Tôi tin Hà Nội là một nơi lý tưởng để gửi gắm tương lai, để cháy hết mình với sức trẻ, để tích lũy thật nhiều: vốn sống, nhân cách, thể lực và trí lực, một bước đệm lớn nâng đỡ gót chân ta vào đời cùng với lý tưởng xây đời đẹp tươi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Dung. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đi tìm Nghệ sĩ Ưu tú Phạm Nhật Minh
    Về Việt Nam một tháng chữa bệnh cường giáp, tôi dành một buổi tranh thủ đến thăm nghệ sĩ Nhật Minh. Được biết anh đã rời nơi ở cũ, tôi đến nhà hát Cải lương Hà Nội tìm con gái anh là Nghệ sĩ Nhân dân Thanh Hương xin số điện thoại. Thanh Hương nói “Bố cháu ít quan hệ bên ngoài, để cháu hỏi xem bố cháu có cho phép cung cấp số điện thoại không”.
(0) Bình luận
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Dòng tâm sự đêm giông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO