Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Dòng tâm sự đêm giông

Nguyễn Thị Dung 12:51 02/09/2024

Mù Căng Chải thời tiết bấp bênh. Ngày nắng. Đêm mưa. Mưa nhỏ thôi, nhưng mưa... Mưa... Núi non nhạt nhòa, những nẻo xa mờ mịt. Cây rừng ướt át. Cảnh rừng lặng lẽ. Tối ngày đất rừng ngùn ngụt bốc hơi. Biển hơi màu lục, ngụt mùi lá mục. Mái nhà tranh cũ nát lấm tấm dộ. Nước mưa rỉ xuống thong thả rỏ giọt, không khí ẩm sánh lại quánh ướt. Mưa ngày càng nặng hạt, chảy rào rào buồn buồn miên man như dòng thời gian trôi thành tiếng. Tôi nằm trở mình qua lại không tài nào ngủ được vì nỗi nhớ quê nhớ nhà dâng lên khôn siết. Lò dò bước xuống giường, đeo vội cặp kính tôi tiến tới bàn làm việc lục lọi tìm cuốn nhật kí ngày xưa. Tôi định chuốc hết tâm tư vào đó cho nhẹ lòng để có thể trở lại giấc bình yên. Đằng sau cuốn nhật kí là một gói nụ trầm tôi được anh Xuồn tặng trong dịp mới về nhận lớp ở vùng cao.

qpc5.jpeg
Làng tôi là một làng làm hương truyền thống Quảng Phú Cầu

Anh Xuồn có nói loại hương này khác hoàn toàn so với hương tăm bình thường, hương tăm dùng để kết nối tâm linh còn nụ trầm giúp cho không gian sạch sẽ và thanh tịnh hơn, phong thủy nhà cửa trở nên tốt hơn, an thần, giúp gia tăng sự tập trung của não bộ.

Tôi ngồi vào viết với một nụ trầm ấm áp phả ra. Loại trầm tự nhiên này đốt có mùi gỗ cây thường trầm rất lâu nhưng ngửi không bị đau đầu.

Tôi nhớ mẹ, nhớ ba. Có lẽ giờ này ba mẹ đã say giấc ngủ ngon. Vì cả ngày vất vả cật lực làm hương tăm. Làng tôi là một làng làm hương truyền thống Quảng Phú Cầu. Cách trung tâm thành phố Hà Nội khoảng 35 km. Các xí nghiệp nhà máy mọc lên như nấm để theo kịp tốc độ đô thị hóa của thành phố Thủ đô, nên nhiều làng nghề truyền thống đã bị mai một. Nghề truyền thống làm hương của quê tôi thì không dễ mai một như vậy vì nó đã có truyền thống từ hàng ngàn năm về trước. Không những thế nó còn có mối gắn khăng khít với truyền thống của cả dân tộc đó là truyền thống nguồn cội: Uống nước nhớ nguồn, thờ cúng tổ tiên. Ngoại tôi từng nói: “Nghề tăm hương sẽ trường tồn mãi với thời gian vì phong tục thắp hương đã trở thành một nét truyền thống lâu đời không thể thiếu của người dân Việt Nam, đặc biệt là trong các ngôi chùa Phật giáo. Làn khói hương bay ra phảng phất, thay lời cầu xin thịnh vượng và an lành trong cuộc sống”. Cái gì đã trở thành truyền thống thì không thể mất đi.

Làng hương Quảng Phú Cầu quê tôi ngày một được nhiều người biết đến cả trong nước và nước ngoài. Có lẽ hình ảnh làng hương được quảng bá rộng rãi bởi nhiếp ảnh gia Nông Thanh Toàn, anh đã chọn hình ảnh “phơi nhang” ở làng nghề tôi dự Cuộc thi ảnh chủ đề Màu đỏ (Red2020) của Agora.

Nằm ở vùng ngoại ô Hà Nội, làng nghề làm hương Quảng Phú Cầu nhìn từ xa trông giống như bãi biển đỏ rực. Trong khoảng sân rộng ở mỗi gia đình làm hương, hàng vạn nén hương xếp thành từng bó – giống như những chùm hoa màu đỏ tía, màu hạt dẻ hoặc màu hồng ngọc – được phơi khô dưới ánh nắng gay gắt giữa trưa. Cảnh quan trông rất bắt mắt và hấp dẫn.

Tôi nhớ thành phố nơi một thời thanh xuân tôi gửi lại. Một chàng trai tân sinh viên, chân ướt chân ráo bước lên đất Hà Thành. Với khát khao được khám phá từng ngóc ngách của mảnh đất Thủ đô- trái tim của tổ quốc, Hà Nội không nơi nào là không in vết chân tôi. Con đường tình yêu thơ mộng của trường đại học sư phạm Hà Nội đã ghi dấu bao mối tình lãng mạn của cô cậu sinh viên trong đó có tôi. Nhiều lần, đi gia sư qua Hồ Tây lộng gió với con đường mát rượi Quảng An. Quận Ba Đình là nơi cô bạn gái của tôi ở. Tôi yêu con phố Hoàng Diệu mang một màu xanh mát mắt, cung đường Phan Đình Phùng cùng nhiều gánh hoa rực rỡ, đường Kim Mã và cả đường Độc Lập kế bên Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Nhiều lần đón đưa nàng, càng cho tôi có dịp ngắm nhìn kĩ hơn về từng chi tiết ấy.

Sinh viên là quãng thời gian đẹp nhất mà tôi từng trải qua. Tôi được tham gia nhiều câu lạc bộ cùng mọi người vì cộng đồng. Như được tham gia tình nguyện xanh: bữa cơm nhân ái ở các cổng bệnh viện lớn như: Bạch Mai, Việt Đức…; “dọn rác trên sông Tô Lịch - giữ gìn màu xanh của thành phố” ; hiến máu nhân đạo ; giáo dục trẻ em nơi khó khăn;…

Sớm sớm tôi và những người anh em luôn chọn Hồ Điều Hòa là nơi lý tưởng để chạy bộ, tập thể dục, khởi động cho một buổi sáng đầy năng lượng. Chúng tôi cũng thường ra đó tập tụ đàn trống, hát ca vào những buổi tối sau những ca học căng thẳng trên giảng đường.

Tôi đã trưởng thành dần cùng Hà Nội về cả tâm- thân – trí. Hà Nội- tinh hoa đất Việt, một vùng đất hội tụ rất nhiều nhân tài từ mọi miền tổ quốc đến học tập và rèn luyện. Vì hầu hết những trường đại học top đầu đều nằm tại đây. Tôi tin Hà Nội là một nơi lý tưởng để gửi gắm tương lai, để cháy hết mình với sức trẻ, để tích lũy thật nhiều: vốn sống, nhân cách, thể lực và trí lực, một bước đệm lớn nâng đỡ gót chân ta vào đời cùng với lý tưởng xây đời đẹp tươi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Dung. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đi tìm Nghệ sĩ Ưu tú Phạm Nhật Minh
    Về Việt Nam một tháng chữa bệnh cường giáp, tôi dành một buổi tranh thủ đến thăm nghệ sĩ Nhật Minh. Được biết anh đã rời nơi ở cũ, tôi đến nhà hát Cải lương Hà Nội tìm con gái anh là Nghệ sĩ Nhân dân Thanh Hương xin số điện thoại. Thanh Hương nói “Bố cháu ít quan hệ bên ngoài, để cháu hỏi xem bố cháu có cho phép cung cấp số điện thoại không”.
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khẳng định triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên vươn mình
    Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm không đơn thuần là một bản vẽ phân bổ không gian, chỉ tiêu, mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn mới của Thành phố. Hơn thế, Quy hoạch này thể hiện sâu sắc triết lý phát triển Thủ đô, trong đó con người, “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo” được đặt ở vị trí trung tâm, là nguồn lực nội sinh mạnh mẽ, là căn cốt hình thành bản lĩnh, trí tuệ và sức vươn của Hà Nội... trong kỷ nguyên mới.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Hà Nội xây dựng nền tảng công dân số từ nâng cao năng lực số toàn dân
    Ban Chỉ đạo phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 32-QĐ/BCĐ57 ngày 26/5/2026 phê duyệt Đề án nâng cao năng lực số cho đảng viên, cán bộ, công chức, viên chức, người lao động và công dân thành phố Hà Nội giai đoạn 2026 - 2030. Đề án thể hiện quyết tâm của Thủ đô trong xây dựng xã hội số, hình thành đội ngũ công dân số thích ứng với yêu cầu phát triển mới.
  • Học sinh có thể tra cứu lộ trình tới điểm thi lớp 10 trên iHanoi
    Nhằm hỗ trợ học sinh chuẩn bị tham gia kỳ thi vào lớp 10 năm học 2026-2027, Thành phố Hà Nội đã triển khai tiện ích “Tra cứu địa điểm thi lớp 10 trung học phổ thông" trên ứng dụng iHanoi.
Đừng bỏ lỡ
Dòng tâm sự đêm giông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO