Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nắng thu theo lối tôi về Hà Nội

Nguyên Anh 14:14 02/09/2024

7 giờ sáng, đáp xuống nơi Thủ đô, trái tim của cả nước, tôi lại càng tự hào vì là người con Việt Nam. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi xa nơi đây, hân hoan lắm, 7 tiếng trên máy bay đem tôi về quê nhà. 7 năm xa nhà, tôi từ nơi xa học và làm việc trở về nhưng ký ức của tôi và nơi này không thể xóa nhòa. Từ trên máy bay và từ sân bay về trung tâm, tôi càng thấy sự thay đổi rõ rệt của một Hà Nội chuyển mình, hiện đại, văn minh.

q.jpg
Hà Nội – cuốn ký ức tuyệt vời vẫn còn đó trong tim tôi và những con người xa xứ...

Hà Nội là cuốn ký ức yêu dấu của tôi. Nhớ những ngày nhỏ bên cạnh gia đình, ngày 1000 năm Thăng Long, ngày tôi chưa xa rời ký ức lúc ấy. Dù giờ gia đình của tôi vẫn ở đây, nhưng hai người thân sinh ra tôi cũng đều có gia đình mới tại nơi này. Cảm xúc này sao thật khó tả! Hà Nội vẫn giữ cho tôi chút cảm giác được yêu thương lẫn cả kỉ niệm mà tôi đã từng khóc cạn nước mắt. Tôi thong dong nhỏ bé đi quanh Hà Nội với kí ức, tìm từng khoảnh khắc nơi tôi ẩn hiện giấu kín qua những ngày cố gắng không tan vỡ nơi quê người.

Nơi đầu tiên tôi qua là nhà cũ, giờ đã có một gia đình hạnh phúc ở đó. Tôi mỉm cười chào họ, trò chuyện chút khi thấy họ bắt đầu đi học, đi làm. Nhà cô chú đó có em nhỏ vừa chập chững vào cấp 3, nhìn em, ôi sao tôi nhớ mình của năm tháng ấy quá. Tôi đứng đó một lúc, tôi lại mơ hồ trở về những ngày 16, 17 tuổi lang thang đi học trên chiếc xe cà tàng của mình trên đường phố tấp nập. Mỗi thời gian rảnh lúc đó, tôi đã vô số lần đem theo thêm một người bạn đồng hành là chiếc máy ảnh nhỏ, hắn giúp tôi giữ lại những kí ức mà tôi chẳng thể nhớ được bằng mắt, bằng lời. Cả tấn ảnh tôi có về bầu trời Hà Nội hay con người nơi này cũng đều có hắn trợ giúp. Hà Nội đẹp đến ngoạn mục, kì diệu qua “mắt” của hắn. Tôi trân trọng hắn lắm, dù tôi lạc lõng, cô đơn chẳng nói được với ai thì hắn giúp tôi vui hơn mỗi ngày qua cách đem hồn tôi vào từng khung ảnh tuyệt diệu. Lần trở lại, đáng tiếc khi không còn đi cùng hai người bạn này. Tôi đành rời đi sau phút ngắm nhìn “nơi nhà xưa”.

Có vài người bạn cũ biết tin tôi về lại Hà Nội, chúng nó hẹn tôi cà phê sáng trên Giảng – quán cà phê yêu thích khi tôi được cùng mẹ hò hẹn ngày nhỏ. Không khí dịu lạnh làm lòng tôi càng phấn khởi hơn. Tôi bắt xe lên đó, tiếp vài chuyện với bác tài xế, bác cũng có một đứa con nhưng giờ xa xứ làm ăn rồi. Ngắm đường, ngắm phố ngày thu, Hà Nội thay đổi nhiều quá, nhưng vẫn giữ cái mùi hương hoa sữa ngào ngạt. Hà Nội 12 mùa hoa mà nhỉ, làm sao tôi quên được đây? Qua Giảng, tôi được chào đón bằng cốc cà phê trứng và tâm sự vài điều cùng đám bạn cũ, đứa thì thành công, giỏi giang nhưng cũng có đứa lại luẩn quẩn trong vòng xoáy tiền bạc của cuộc đời. Chà, nhớ hồi Cấp 3 đã từng cùng lũ bạn náo loạn Hà Nội, ngỗ nghịch, ngổ ngáo đến “ma chê quỷ hờn”. Mọi ngõ ngách đều in dấu chân quậy phá của lũ trẻ chúng tôi. Chúng tôi tâm sự nhiều chuyện lắm, chúng còn cho tôi biết vài tin tức về người mà tôi đã từng bỏ lại nơi này khi phải đi xa. Người ấy cũng đã có hạnh phúc, mừng cho người. Tôi đã không còn cảm giác tội lỗi với người khi rời đi nữa rồi, may mắn biết mấy. Ngày đó, tôi cứ sợ chính mình và người chẳng vượt qua nổi những năm tháng tuổi trẻ bồng bột. Thầm cảm ơn vì chúng đã cho tôi biết điều này, hơn hết, cảm ơn vì chúng ta đã đều lớn lên. Xong chuyện với chúng nó, tôi lại đi quanh qua các con phố nhỏ, nhìn từng địa điểm, từng con người đã trở thành một phần của tôi. Dạo quanh khu phố cổ, hàng cây, những ngôi nhà cổ vẫn còn đó, chúng đẹp, giữ cả ngàn câu chuyện... mà chẳng thể bộc bạch nói với ai.

Tôi đi mà lòng nao nức như trở lại là một đứa nhỏ được mở từng kí ức trong trái tim bé xíu này. Tôi đi bằng chính kí ức của mình, nắng thu bên tôi nhẹ nhàng đi cạnh. Tôi qua Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quảng trường Ba Đình, Văn Miếu - Quốc Tử Giám,... thấy những gia đình từ già tới trẻ đều dìu dắt nhau tới, tôi lại càng thêm yêu Hà Nội dưới cái nắng sớm của mùa thu. Lạ lẫm chút với tôi khi thấy những di tích lịch sử đã được đem công nghệ về hệ thống thuyết minh tự động hay công nghệ thực tế ảo VR3D,... các công nghệ này giúp thông tin dễ dàng tiếp cận cho tôi với những người khách tham quan khác. Tôi được các bạn trẻ giới thiệu và cũng tự đặt vé cho một Tour đêm tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nghe ngóng các bạn bàn luận với nhau về công nghệ 3D Mapping mà tôi càng trông đợi cho đêm tối nay.

Gác lại tham quan, tôi chọn một quán phở bất kỳ trên phố cổ để ghé vào. Quán ăn đó là một ngôi nhà cũ, mùi thơm của phở đã cuốn lấy tôi từ khi bước vào. Quán phở không quá đông, ai nấy cũng đều nhỏ nhẹ, lịch sự khi tự thưởng thức bát phở của mình. Bát phở bò tái chín, thơm thơm, thanh thanh của gừng, quế, hồi; cái mùi nước phở luẩn quẩn trong đầu tôi mãi không chịu buông. Nếm vị đầu tiên, đọng lại là tất cả những gì của Hà Nội, tôi càng chắc rằng mọi điều tôi yêu thương vẫn chào đón tôi trở lại. Ở quán ăn được đệm là tiếng khách gọi món, tiếng của những chiếc bát lớn được đong đầy bằng cả tinh hoa ẩm thực Việt Nam và tâm huyết của người tạo nên chúng. Tận hưởng niềm vui nho nhỏ với bát phở xong, tôi lặng lẽ ra về với một sự ấn tượng mới về quán phở đặc biệt này.

Chiều đến, tôi lại đi tìm các góc nhỏ ngày xưa tôi đã từng chụp ảnh ở đó. Qua các con phố, có nơi lại chẳng thấy bóng ai, có nơi lại được xây dựng mới, nơi lại trở thành điểm tụ tập cho người trẻ hàn huyên, tâm sự. Những hàng hoa sữa, bóng cây xanh mát thu lại trong mắt tôi. Tôi lần đầu tiên được sử dụng tàu điện trên cao để đi quanh Hà Nội rồi trở về trung tâm, vừa kịp lúc hoàng hôn đang xuống dần, Hà Nội qua góc nhìn này thật mới lạ biết mấy. Tôi dừng tại ga Quốc Tử Giám, rồi đi bộ để qua con đường Thanh Niên tại Hồ Tây. Mua cái kem Tràng Tiền, vài cái bò bía rồi cùng các bạn trẻ ngắm nhìn hoàng hôn dần khuất trên các dãy nhà cao tầng, lặn sâu trong tấm gương dập dìu. Hoàng hôn tại Hà Nội thật khác biệt, cả nền trời hòa cùng sự lãng mạn trong buổi chiều thu thành một bản nhạc bất tận. Một phần tuổi thơ cho tôi nhớ ngày được cùng cha mẹ ngắm nhìn cảnh sắc hùng vĩ. Tôi thử dùng chiếc máy ảnh mới để dùng ấn giữ khung cảnh này. Tiếng tách tách vang lên, là cái đẹp đẽ đáp tiếng. Thật tuyệt vời cho một buổi chiều rong chơi.

Tôi vẫn đem cái lưu luyến của hoàng hôn về Văn Miếu tối nay. Tham gia tour không chỉ có những bạn trẻ mà còn là những người lớn tuổi, hàn huyên với nhau về tối nay sẽ hấp dẫn thế nào. Đoàn khách chúng tôi không thể có cảm giác thất vọng khi được chào đón bằng công nghệ ánh sáng mới mẻ. Chúng tôi đi qua các khu, ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ, lắng nghe lịch sử của các tấm bia tiến sĩ Thăng Long, lớp học viết thư pháp, trải nghiệm được vẽ trên nền trời sao của hệ thống thực tế ảo,... những điều chưa từng có trước đây trong trí nhớ của mình. Tôi nhớ về lịch sử hình thành, phát triển của Văn Miếu và nhớ lại những ngày hội khuyến học của dòng họ khoa bảng trên cái tên của tôi. Kết thúc buổi trải nghiệm, chúng tôi được chiêm ngưỡng công nghệ 3D Mapping tại mặt trước nhà tiền đường với chủ đề về tinh hoa đạo học của người Việt. Ai cũng ngạc nhiên, bất ngờ trước chuyến đi của công nghệ và bài học của giá trị lịch sử. Chào tạm biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, tôi qua Quảng trường Ba Đình để kịp giờ dự lễ hạ cờ.

Quãng đường tới Quảng trường không xa, tôi cố đi đường qua Cột cờ Hà Nội, công viên Lênin. Trên quãng đường ngập bóng cây đó là hàng xe vội vã về nhà, là các bạn trẻ đang tận hưởng buổi tối rong chơi phố phường mùa hoa sữa, nhưng vẫn sót lại đó những người gánh hàng trên vai. Có lẽ, họ chưa vội vã về nhà, vì gánh hàng còn đầy ắp, tôi thật lòng mong cuộc sống của những con người nhỏ bé sẽ sáng hơn từng ngày. Tôi vội qua họ và chỉ kịp nhìn họ, tặng họ lại nụ cười của người con da diết nhớ quê nhà trong buổi đầu trở lại nơi này. Dù miệng cười nhưng lòng tôi rỉ nước mắt vì chẳng thể giúp hết những con người khốn khổ khỏi tăm tối của đời người.

Đặt chân lên Quảng trường Ba Đình, vừa kịp lúc đoàn tiêu binh 37 người bắt đầu khởi hành. Tiếng nhạc vang lên rồi kết thúc bằng lời nhắc đồng bào hướng về cột cờ để nghi lễ được thực hiện. Sau đó là khung cảnh đồng bào cùng nghiêm túc hướng về cột cờ, không một tiếng động vang lên, cùng ngắm nhìn lá cờ chầm chậm hạ xuống đón tay nâng niu của người lính đúng 21:00. Lòng tôi lại vang lên tiếng tự hào dân tộc, mọi đau đớn của tôi đều nhẹ như không, màu cờ Tổ quốc in hằn lên con tim và trí óc của đồng bào và tôi, cờ Tổ quốc có sức mạnh to lớn đến vậy đấy. Nước mắt tôi lăn dài, trực trào. Tôi càng trân trọng, biết ơn, tự hào hơn khi được sinh ra và lớn lên dưới ánh cờ Tổ quốc và Đảng để là người con Việt Nam và là người Cộng sản.

Hà Nội – cuốn ký ức tuyệt vời vẫn còn đó trong tim tôi và những con người xa xứ. Cảm ơn thu Hà Nội đã theo lối tôi về. Tôi quyết tâm cố gắng về sinh sống tại nơi trái tim của Tổ quốc thêm một lần nữa. Và Tổ quốc vẫn còn đó và nhất định phát triển vượt bậc dưới cánh tay đoàn kết của toàn dân, toàn quân!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyên Anh Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi
    Thời gian trôi cứ thôi thúc tôi, chỉ còn ít ngày nữa là hết hạn nộp bài cuộc thi viết "Hà Nội & Tôi", trong lòng biết bao nỗi niềm với Hà Nội... sự tri ân... sự nghĩ suy, cơ hội sẻ chia, đóng góp... không thể bỏ lỡ cơ hội này! Thế là tôi phải quyết tâm vào cuộc.
(0) Bình luận
  • Có một Hà Nội nặng lòng những cưu mang
    Trước khi có một tình yêu mãnh liệt với Hà Nội tôi đã từng rất sợ, hoang mang và lo lắng trước mảnh đất mà sau này đã gieo vào lòng tôi biết bao yêu thương, nhung nhớ. Nếu như ngày nhỏ mỗi lần được "vinh dự" cùng bố về Thủ đô cảm xúc khi ấy của tôi là sự háo hức, niềm vui sướng bởi khi ấy dẫu Hà Nội có đầy sự lạ lẫm đi chăng nữa thì bên cạnh tôi vẫn luôn có bờ vai vững chãi, bóng hình mạnh mẽ là bố bảo vệ, chở che. Hay có lần là cô sinh viên tỉnh lẻ được đi thực tế, thăm Thủ đô thì bên cạnh tôi vẫn có thật
  • Núi Trầm trong một chiều cuối Thu
    Nhiều người sẽ không tin được giữa lòng Thủ đô Hà Nội có một ngọn núi đá vôi cao hơn 800 mét và trở thành nóc nhà mới của Thủ đô khi tỉnh Hà Tây được sáp nhập vào Hà Nội năm 2008.
  • Ngôi nhà xưa và ký ức về bà
    Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố tôi đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!
  • Khi thành phố lên đèn
    Lang thang trên góc phố quen thuộc nhìn những ngọn đèn chiếu những tia sáng yếu ớt khiến bóng tôi đổ dài trên mặt đường. Tâm trí tôi lại nhớ về một thủa xưa cũ nào đó khi mà ánh sáng vẫn còn chút gì đó mới mẻ. Bởi thế mà tôi lại vô cùng thích thú khi được ngắm nhìn cảnh Hà Nội lên đèn. Từng ngọn đèn được bật sáng chiếu rọi con đường tôi đi ngang qua. Hàng cột điện thẳng tắp nối đuôi nhau thắp sáng khiến tôi thấy có chút háo hức mong chờ. Chờ đợi khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tưởng chừng như rất đơn giản, rất đỗi bình thường và vẫn diễn ra hàng ngày ấy. Bây giờ ánh sáng có thể nhìn thấy bất kỳ đâu, bất kỳ chỗ nào và đủ mọi màu sắc nhưng trước kia thì khác. Ánh sáng là một điều gì đó rất xa xỉ.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
  • Có một Hà Nội trên những chuyến xe
    Tôi đã đi nhiều chuyến xe trong đời nhưng có lẽ những chuyến xe buýt đối với tôi có nhiều kỉ niệm gắn bó, giống như tôi gắn bó với Hà Nội vậy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đánh thức di sản, tạo động lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    PGS.TS Bùi Hoài Sơn - Uỷ viên chuyên trách, Uỷ ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội chia sẻ, Hà Nội là nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào lịch sử, mỗi tên phố, tên làng, mái đình, mặt hồ, nếp nhà, câu hát, món ăn, làn điệu, nghề thủ công đều có thể kể một câu chuyện về chiều sâu văn hiến của dân tộc. Nhưng trong kỷ nguyên mới, câu hỏi đặt ra không chỉ Hà Nội có bao nhiêu di sản, bao nhiêu văn nghệ sĩ, trí thức, không gian ký ức, mà là làm thế nào để những giá trị ấy trở thành nguồn lực phát triển, thành sức mạnh mềm, thành động lực sáng tạo, thành năng lực cạnh tranh của Thủ đô.
  • [Podcast] Tản văn: Chiếc ghế mây của cha
    Những ngày mưa to gió lớn, không đi làm nương được, mẹ rủ đám con gái chúng tôi lấy ghế mây ra đầu hè ngồi khâu vá. Bà nội tôi đeo kính lão xỏ kim, bà cười móm mém theo những câu chuyện kể tếu táo của đám trẻ chúng tôi. Chiếc ghế mây phát ra âm thanh kin kít chịu đựng sức nặng cơ thể con người theo những điệu cười khúc khích.
  • Triển lãm “Ngàn năm di sản” quy tụ hơn 120 tác phẩm hội họa
    Hướng tới chuỗi sự kiện trọng đại kỷ niệm 950 năm Quốc Tử Giám (1076 – 2026) cùng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, triển lãm mỹ thuật mang tên “Ngàn năm di sản” sẽ chính thức khai mạc vào ngày 8/8 tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Sự kiện kéo dài đến ngày 25/9/2026 hứa hẹn trở thành điểm đến văn hóa đầy sức hút, góp phần làm phong phú đời sống nghệ thuật của Thủ đô trong mùa thu này.
  • “Thang đi tìm nhà” - câu chuyện về sự kết nối trong không gian sống nhiều thế hệ
    Thay vì xem thang máy gia đình là một thiết bị vận chuyển, Thang máy Huy Hoàng lựa chọn kể câu chuyện “Thang đi tìm nhà” - hành trình một sản phẩm tìm đến không gian phù hợp để trở thành một phần của kiến trúc, đời sống và ký ức gia đình.
  • Mỗi người dân Thủ đô sẽ có một Sổ sức khỏe điện tử thống nhất trên VNeID
    Nhằm nâng cao chất lượng quản lý y tế và hiện đại hóa dịch vụ công, Thành phố Hà Nội đã chính thức khởi động Chiến dịch làm sạch, chuẩn hóa dữ liệu y tế chuyên ngành và tích hợp Sổ sức khỏe điện tử trên ứng dụng VNeID. Chương trình trọng điểm này hứa hẹn giúp mỗi người dân Thủ đô làm chủ một hồ sơ sức khỏe điện tử duy nhất, cho phép theo dõi và chăm sóc sức khỏe toàn diện theo vòng đời trên không gian mạng.
Đừng bỏ lỡ
  • Thực hiện Luật Thủ đô 2026, Hà Nội tăng cường quản lý nhà nước về dịch vụ lữ hành
    Triển khai Luật Thủ đô 2026 có hiệu lực từ ngày 1/7, các quy định của Luật Du lịch và văn bản hướng dẫn liên quan trong hoạt động kinh doanh du dịch; Sở Du lịch Hà Nội đề nghị các tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành trên địa bàn thành phố thực hiện một số nội dung quan trọng. Qua đó góp phần thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển du lịch Hà Nội năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.
  • Ra mắt bộ sách "Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz" bằng tiếng Tây Ban Nha
    Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz (13/8/1926 - 13/8/2026) - nhà lãnh đạo kiệt xuất của Cách mạng Cuba, người bạn lớn, người đồng chí thủy chung của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, chiều 5/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu bộ sách “Tuyển tập các tác phẩm chọn lọc của Tổng Tư lệnh Fidel Castro Ruz” gồm 24 tập bằng tiếng Tây Ban Nha.
  • Xây dựng Lễ hội Trung thu Thành cổ Sơn Tây thành sản phẩm văn hóa đặc trưng của Hà Nội
    Lễ hội “Trung thu Thành cổ - Sơn Tây xứ Đoài” năm 2026 do UBND phường Sơn Tây (TP Hà Nội) tổ chức sẽ diễn ra từ cuối tháng 8/2026. Hiện tại, công tác chuẩn bị Lễ hội đang được chính quyền phường Sơn Tây cùng các phòng, ban, ngành, đơn vị và 25 tổ dân phố khẩn trương triển khai, tạo khí thế sôi nổi, sẵn sàng mang đến cho Nhân dân và du khách một mùa Trung thu quy mô, đặc sắc và giàu bản sắc văn hóa xứ Đoài.
  • Phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” trên ứng dụng iHanoi
    Không chỉ đơn thuần là một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, cuộc thi trực tuyến với tên gọi "Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới" hướng đến việc biến những định hướng chiến lược trong Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị thành niềm tin, thành nhận thức chung của mỗi người dân.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Tôn vinh âm nhạc truyền thống tại “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026”
    Ban tổ chức yêu cầu các tác phẩm tham dự “Cuộc thi Độc tấu và Hòa tấu nhạc cụ dân tộc toàn quốc - 2026” phải giữ được phong cách, âm hưởng dân gian đặc trưng hoặc được hòa âm, phối khí mới trên nền tảng làn điệu âm nhạc truyền thống Việt Nam, đồng thời phải được trình diễn trực tiếp bằng nhạc cụ dân tộc.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
Nắng thu theo lối tôi về Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO