Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, yêu mãi còn yêu...

Ngọc Phúc 21:43 12/08/2025

Hôm qua đường phố Hà Nội như tĩnh lặng hơn, và hôm nay cũng vậy. Cái rét Tháng Giêng vừa qua đi rất nhanh và diệu vợi làm sao! Trên những con phố, ánh mặt trời xuất hiện và những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi...

Đã lâu rồi tôi vẫn thường đi trên những con phố thân quen, nơi ánh đèn đổ bóng xuống. Một năm hoặc hai năm, hay hơn thế nữa; nơi những cuộc đời đi qua trước mắt. Nhưng đôi khi tôi cảm nhận Hà Nội đã rất khác; hình như vậy, vì lúc này tôi đã rời xa phố thị, chọn căn nhà nhỏ nhỏ phía ngoại ô với những luống rau xanh; ngắm dòng sông trong nỗi niềm cố quận, hít hà mùi vị đồng quê, cỏ gà, và thấy hình như tình cảm với Hà Nội vẫn trở về đâu đây trong giấc mộng.

anh-1.jpg
Khi đi trên đường phố Hà Nội, vào lúc nào đó, ta sẽ dễ dàng bắt gặp những gánh hoa tươi như thế này.

Trong lúc trở lại gặp một vài người bạn, đi trên đường phố thân quen, tôi đã bắt gặp một nụ cười Hà Nội thân thiện. Tôi bỗng nhớ lại những năm tháng là một chàng trai mơ mộng và hoài bão, luôn luôn hiếu động và cứ buổi chiều lại cầm chiếc máy ảnh cũ kỹ chụp những bức ảnh Hồ Tây, nơi có tôi vẫn luôn đến đó. Khung cảnh ở đây rộng mở và thoáng mát, mặt nước tĩnh lặng đầy sóng vỗ, miên man và hai bên bờ sông rực lên ánh đèn màu. Tôi đi trên đường Thanh Niên, hai bên hàng cây đổ bóng xuống, hạnh phúc dâng trào và trái tim xúc động vì một đôi tình nhân âu yếm, và bao giờ cũng nghĩ rằng: Hà Nội sôi động, náo nhiệt đã hiện hữu ở đây. Xin hãy minh chứng cho lòng tôi một lần nữa...

Cứ như thể tôi đã có tình yêu gửi lại.

Bao giờ tôi cũng muốn lưu lại đó, những góc phố thân quen và vài món ẩm thực, nơi các tòa nhà và những con đường mất hút trong tầm mắt. Có lẽ trong tôi Hà Nội là một tình cảm đặc biệt, ở giữa cuộc đời gần gũi, hoặc có lẽ là một trầm tích thời gian quê kệch, lưu dấu trong những ngồi nhà có kiến trúc thời thuộc Pháp.

Và đôi lần tôi vẫn đến góc phố đó. Mua vài cuốn sách, ngồi lại và để suy nghĩ trôi đi trong bản tình khúc mùa thu của nhạc sĩ Phú Quang. Hà Nội của một ngày mới, của những ngày mưa, là những con người thức dậy vào buổi sớm, như muốn hít hà mùi vị phố phường thân quen hoặc một vài người đi tản bộ thong thả trong góc công viên rợp bóng nắng với những tờ tuần báo cũ kỹ mà có thời chẳng ai muốn đọc. Đôi khi tôi vẫn bắt gặp một gánh hàng của các bà các chị như thể đang di động luôn di động, đã khiến một vài vị khách quốc tế không chịu nổi đã dừng chân để chụp lấy những bức ảnh, để rồi về nước phải thốt lên với người dân nước mình, là có một Hà Nội bão giông, máu lửa, nhưng cũng đầy gần gũi và ấm áp.

Giờ đây, tôi đã gần hơn với một Hà Nội sôi động, nơi những cuộc đời không còn xa cách và những tin tức xuất hiện đều đặn trên nhật báo buổi chiều; tôi như thể muốn tìm lại một Hà Nội đã mất, vì thời gian đã phủ đầy rêu phong trên mái tóc của những lớp người cũ kỹ lại thêm một lần được nhắc nhớ, bình lặng, nơi tôi chưa bao giờ nghe kể. “Lần nào sẽ trở lại Thủ đô”, tôi luôn nghĩ vậy, và lòng ngập tràn nỗi nhớ. Bao giờ tôi cũng muốn trốn chạy khỏi nhịp sống của thành phố chật chội như mọi lần, nhưng chẳng bao giờ tôi làm được. Và cứ muốn níu kéo khoảng thời gian riêng tư thêm một lần nữa.

Nhưng Hà Nội đâu nào có xa. Tôi sẽ trở lại thêm một lần nữa, tìm lại sự bình yên đáng có, với tất cả lòng xúc động nghẹn ngào. Và một Hà Nội đã hiện lên trong tôi với những gì thân quen đó, với những con người xa lạ mà tôi gặp đã truyền cho tôi niềm vui sống thực tại, ở nơi này khi xưa.

Đâu đó, trên con phố Phan Đình Phùng là những hàng cây long não, với thân dáng mảnh mai, xù xì, bao giờ cũng như già hơn, như muốn chiếm giữ con đường. Phía bên kia, những thiếu nữ mơ màng trên tay cầm bó hoa xinh tươi chụp vài bức ảnh, và cứ mải mê ngắm vẻ đẹp nghìn năm của khu di tích Hoàng Thành Thăng Long mà bỏ quên đôi guốc; những dòng xe như thể chạy ngược về phía đại lộ. Tôi có thể đếm được từng gốc với những số thứ tự nghiêm ngắn. Và lác đác đâu đây là những bông cúc họa mi đang nở rộ mà một vài người phụ nữ vẫn đều đặn chở vào rao bán cho những người sành hoa trong phố cổ, những giọt mưa nhỏ đều trên mái hiên chầm chậm, như muốn đọng lại, cuộc sống hối hả vẫn nối tiếp trôi đi. Những chú chim se sẻ mổ bôm bốp trên giọt thời gian và để lại đôi cánh ướt sũng sĩnh như thể đập vào thời gian trên bầu trời ngập đầy nước.

Nhưng Hà Nội của ngày xưa cũng đã qua rồi - Hà Nội của ngày hôm nay đang nối tiếp? Tôi sẽ chẳng thể tìm đâu ra hình hài của một Hà Nội là vẻ đẹp kiên cố khiến tuổi trẻ tôi lưu giữ. Khi những người từ quê xa đến lập nghiệp phải ở nhờ trong các gian nhà trọ hoang vắng và thiếu tiện nghi, luôn phải chịu cảnh thiếu trước hụt sau, tôi thấy hình bóng mẹ tôi trong đó, như thể một tình cảm mà tôi dành cho cô người yêu mà tôi gặp hôm ấy.

anh-2.jpg
Sau cái sôi động và hối hả, là một Hà Nội trầm mặc và tĩnh lặng

“Thời tiết Hà Nội hôm nay thế nào?”. Tôi hỏi.

“Vẫn như mọi khi thôi.”

“Vậy chúng ta có thể đến đâu vào lúc này.”

Nếu có thể, sẽ cùng nhau dạo phố.

Nhưng với một người dân tỉnh lẻ như tôi thì sẽ tìm thấy Hà Nội ở đâu trong những góc phố xa lạ đó; mà tôi từng có thời gian quên mất, trở về trong công việc thường nhật, những tưởng không bao giờ trở lại nữa.

Nếu có thể, tôi sẽ gặp lại, “Hà Nội”, và sẽ muốn tìm lại những con người đã đánh mất cuộc đời trong nhịp sống hối hả, luôn luôn nghĩ Hà Nội là một hình hài thân thương.

Và như tôi vẫn thấy thấp thoáng vị họa sĩ già ngồi đó vẽ tranh trên phố Hàng Đường, trước mái hiên lướt thướt mưa, và một chiếc lá rơi nghiêng khiến lòng người nhạc sĩ trẻ xúc động mà viết thành ca khúc: “Đêm qua mơ thấy thị thành”...

Những buổi chiều chủ Nhật đang trở về; nắng chiếu qua phố và điện đường ngọn xanh ngọn đỏ, và những cụ già ngồi đọc sách báo hàng giờ trong công viên, cuộc sống ngắn lại và dòng người đông đúc bởi những tín hiệu đèn giao thông bị vô hiệu hóa. Nhưng cũng có một Thủ đô đã thay đổi: những công trình đồ sộ, những khách sạn huy hoàng, chính cái nét kiến trúc cổ đã làm nên vẻ đẹp đó, và những lớp vàng son một thủa vẫn hiện hữu đâu đây trong con phố ngàn năm cổ tích. Và những gì đã quên mất phải níu giữ bằng cách nào? Ôi chao, đó là một gương mặt cô thiếu nữ Tràng An, thật dịu dàng, những nét đẹp thời hiện đại duyên dáng và thông minh, những cô nữ sinh ngành du lịch với ngôn ngữ trôi chảy, đang có mặt mọi lúc mọi nơi tại các địa điểm nổi bật của Thủ đô, và làm công việc không lương như thể làm ngắn lại các nền văn hóa theo cách của mình. Phải giữ vẻ đẹp đó thật cẩn thận, thường xuyên như lúc nào đó, và đừng bao giờ để thời gian cuốn đi mất. Và Hà Nội sẽ là một vẻ đẹp giản dị thân thương khi những cuộc đời bắt đầu sống dậy.

Nhưng Hà Nội vẫn luôn ở đó, chẳng hạn, giống như tình cảm của cụ Nhân. Vào những quãng thời gian rảnh rỗi thích hợp, ông luôn tới chăm sóc cho một di tích đặc biệt mà bây giờ chẳng có mấy ai biết: “Ô Quan Chưởng”, một di sản quý giá và hiếm có, và chẳng muốn rời đi và để lại dấu chân trên mỗi bậc thềm, muốn thêm một chút công sức nho nhoi khiến bè bạn quốc tế cũng biết tới. Tôi từng thấy rất nhiều người đến đó chiêm ngưỡng; trong đó có người nước ngoài, cũng có người ưa thích phong cảnh và khám phá.

Hôm qua, khi đang mê mải trên đường phố, ngắm một đám cưới hiện đại, nhìn bụi mưa bay lất phất, những hạt mưa li ti và những mái hiên, tôi bắt gặp một hình ảnh của thiếu nữ Hà Thành. Tôi đã không thể nào nhận ra nụ cười của cô giấu trong tà áo duyên dáng đó; nhưng cả gương mặt cô dường như là một dấu hiệu đặc biệt, một tính cách hào hoa, rạng rỡ, khi cô trong cử chỉ vẫy chào đoàn khách quốc tế. Lẽ nào một người con gái xa lạ như cô đã cố cất giấu tình cảm với Hà Nội, gói ghém vào lòng mình và chẳng để mất? Tôi không rời xa tại nơi những lớp người nằm xuống, rạng rỡ, tỏa sáng và cổ điển; có lẽ Hà Nội là một mảnh đất của những biến động không thôi. Thời xưa những phố nghề đã xuất hiện và hoạt động đông đúc. Những thương nhân đầu tiên đã đến đây làm ăn sinh sống, chẳng bao giờ muốn về nước, cứ muốn làm công việc của một “công dân ưu tú” để níu giữ những phố nghề hiếm hoi đã mất.

Lúc này Hà Nội lung linh từ những ánh đèn thắp lên một màu rạng rỡ của phố thi. Chiều xuống, người ta đổ ra đường đông hơn vào buổi tối. Khi xong một ngày làm việc, những người dân phương xa lại trở về ngôi nhà, để mai thức dậy cùng ánh bình minh trong lành của buổi sớm. Chỉ còn một Hà Nội kín đáo và phồn hoa là vẫn đứng soi mình xuống dòng nước tịch nhiên của Hồ Gươm trầm mặc, bao dung những con người của cuộc đời mới, không biết thành phố đó đã sống dậy trong lòng ta niềm hạnh phúc xúc động từ khi nào./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Ngọc Phúc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nhớ gì khi xa Hà Nội
    Thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi gắn bó cùng Hà Nội. Đó là quãng đời sinh viên tươi vui, hồn nhiên được cùng các bạn đồng trang lứa sinh sống và học tập giữa lòng Thủ đô, dưới mái trường Học viện hành chính Quốc gia. Lần đầu tiên bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn của gia đình, Hà Nội đã hiếu khách đón nhận, ôm tôi vào lòng, gieo vào tâm hồn thật nhiều kỉ niệm đặc biệt. Để rồi sau khi ra trường, trở về quê hương công tác, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến mỗi khi nhớ về Hà Nội với những hồi tưởng xuyến xao về quãng đời sinh viên.
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Chương trình “Khúc quân hành” 2026: Hành trình một thập kỷ nghĩa tình tri ân
    Sáng 18/7, đoàn công tác Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X - năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026) đã đến viếng, dâng hoa, dâng hương tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Đông Khê (Cao Bằng). Mở đầu chuỗi hoạt động, tại xã Đông Khê đoàn đã trao 150 suất quà tặng các thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • Học sinh Hà Nội mang về 7 tấm huy chương tại các kỳ thi Olympic quốc tế năm 2026
    Kỳ thi Olympic quốc tế năm 2026 đã ghi dấu ấn đậm nét của giáo dục Thủ đô khi các học sinh Hà Nội đóng góp tới 7 huy chương vào thành tích chung của các đội tuyển quốc gia. Với tổng cộng 4 Huy chương Vàng, 2 Huy chương Bạc và 1 Huy chương Đồng ở các bộ môn Toán học, Vật lí, Hóa học và Sinh học, kết quả này một lần nữa khẳng định vị thế dẫn đầu cùng chất lượng giáo dục mũi nhọn của Hà Nội.
  • Hà Nội quy định về dịch vụ chăm sóc người cao tuổi và khuyến khích sử dụng người lao động cao tuổi
    Nghị quyết đặc thù của Hà Nội theo Luật Thủ đô 2026 ưu đãi toàn diện cho các cơ sở chăm sóc người cao tuổi công lập và tư nhân về đất đai, nguồn vốn, đào tạo nhân lực và chuyển đổi số. Bên cạnh đó, các doanh nghiệp sử dụng lao động lớn tuổi được hỗ trợ mạnh mẽ về lãi suất, mặt bằng và chi phí bảo hiểm tai nạn. Người cao tuổi khởi nghiệp hoặc có chuyên môn cao cũng được tạo điều kiện tiếp cận các chương trình đổi mới sáng tạo và hạ tầng nghiên cứu để tiếp tục cống hiến...
Đừng bỏ lỡ
  • Khai mạc tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Tối 21/7, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Bộ VHTTDL tổ chức Lễ khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026). Tuần phim sẽ diễn ra từ ngày 21 – 28/7/2026 tại hơn 190 cụm rạp trên toàn quốc.
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Phường Tây Hồ dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Hà Nội
    Sáng 21/7, đoàn đại biểu Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Tây Hồ do đồng chí Nguyễn Đình Khuyến – Thành ủy viên, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND phường làm trưởng đoàn đã đến đặt hoa, dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Thành phố Hà Nội.
  • Cảnh báo mạo danh Trung tâm Phục vụ hành chính công Hà Nội lừa đảo người hưởng lương hưu
    Khi nghi ngờ có dấu hiệu giả mạo hoặc phát hiện hành vi lợi dụng danh nghĩa Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố Hà Nội để lừa đảo, người dân cần phản ánh ngay qua Tổng đài 024 1022 (nhánh phím 7) hoặc thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, xử lý theo quy định của pháp luật...
  • Vì sao The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa chọn để chinh phục IELTS?
    The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa để chinh phục IELTS là bởi đội ngũ giảng viên sở hữu khả năng ngoại ngữ xuất sắc, kỹ năng sư phạm giỏi.
Hà Nội, yêu mãi còn yêu...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO