Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Cả nhà ước năm mới

Mai Đình 13:50 02/09/2024

Đêm 30, sau khi tôi và Thạo (con cả của tôi) chuẩn bị xong mâm cúng giao thừa, như đã thống nhất, cả nhà quây quần bên bàn trà để cùng nhau mơ ước.

ovnjtesw.png
Ảnh minh hoạ

Mẹ tôi, cụ gần 90 ngồi dậy lên tiếng. Thôi anh Hào ơi, bây giờ được ăn no rồi còn ước gì nữa. Lại thành Hà Nội 2 rồi còn gì. Ngày xưa chỉ quần quật lo bữa ăn không xong.

Nhưng Cụ ơi, ngày xưa làm ra thóc lúa đóng hầu hết cho Nhà nước để nuôi quân đánh giặc. Bây giờ không phải nuôi quân đánh giặc thì phải sung sướng hơn chứ, chỉ ăn no không là chưa đủ cụ ạ. Tôi trả lời.

Ừ, mà ngày xưa để kiếm miếng ăn, tôi gánh hàng đi chợ lệch cả xương sống. Mấy năm trước anh chụp ảnh lên tôi mới thấy. Toàn đi chân đất, gánh bằng vai. Vo đỗ ngâm giá, trồng dưa gang, bí đao đi chợ Ba Thá bán, cách nhà mười mấy cây số. Tôi lại chỉ gánh được một vai, đổi sang vai bên một tý cho đỡ đau mỏi rồi lại chuyển về. Mỗi tháng 12 phiên, theo lịch âm là các ngày mùng 1, 4, 6, 8. Đi đủ. Lần chửa anh, bụng to, gánh bí nặng, trời mưa lên dốc đê Miêng Thượng, đất sét trơn trượt ngã cứ sợ hỏng. Vậy mà chẳng sao.

Chồng đi đánh giặc ở nhà sống với mẹ chồng làm tất cả mọi việc. Vất vả vậy mà cứ thế mà sống không suy nghĩ, so bì gì.

Còn việc là còn sống. Sống đuổi theo đầu việc. Việc cho kịp buổi chợ, cho kịp thời vụ. Tất cả cứ thế quay tròn hết ngày đêm này sang ngày đêm khác, chẳng nghĩ gì khác. Anh nói sống lưng tôi cong là do thế đấy anh ạ. Vậy mà chẳng ốm đau gì. Hay cái đầu chỉ nghĩ đến việc, quay trong việc nên bệnh nó không vào được.

Cả nhà mỉm cười trong lắng nghe.

Người lớn ra đồng, đi chợ. Các anh ở nhà đứa lớn trông đứa bé, con mèo tha con chuột. Anh chị em thúc bá, hàng xóm trông nhau được là phải trông như ruột thịt. Trẻ tự chơi với nhau, với bạn hàng xóm, tự học, tự soạn sách, tự sửa bút, đi bộ đi học. Sách thì cứ truyền xuyên thế hệ, thiếu thốn đủ đường. Thế mà thế hệ anh chị ai cũng thành người tử tế, gia đình ấm no. Ngày xưa cán bộ xã, thôn đều lao ra ngoài đồng. Trong nhà ai có chuyện gì, như con cái hư thì các đoàn thể đến trợ giúp chứ đâu nghiện hút, đánh cãi chửi nhau, ly hôn xoành xoạch, trộm cắp, tham nhũng đầy ra như bây giờ. Anh Hào mót lúa tranh nhau rồi đánh lộn làm anh Liệu xóm trên sưng vù môi lên. Đảng cử người tới, phụ nữ, đoàn thanh niên, cô giáo tới nhà răn đe, phân tích, giáo dục, dạy dỗ. Rằng, hành động mót lúa rơi vãi, giúp gia đình có thêm hạt thóc là đáng khen, đáng quý. Nhưng tranh nhau, đánh nhau lại là không đúng với việc tốt mà mình đang làm, không đúng thuần phong mỹ tục gia tiên, làng xóm... Con phải khoanh tay xin lỗi người lớn, xin lỗi bạn và hứa không tái phạm, rồi làm hoà với nhau. Thế là hàng xóm êm ấm. Loáng cái mà các anh cũng lên ông hết rồi. Tôi là tôi ước, được ăn no, còn lại cứ như ngày xưa là được.

Tôi tiếp lời. Vâng, con xin cảm ơn cụ! “Sinh con rồi mới sinh cha. Sinh cháu giữa nhà rồi mới sinh ông”. Con được lên ông thì cụ mới lên cụ chứ. Cu Thắng con bố cu Thạo xen vào, có con và em cún nên cả nhà được lên chức. Cả nhà cười rộ lên, vỗ tay vang dền giữa đêm khuya. Cháu cụ nói đúng quá. Cụ khen.

Tôi chuyển, anh Thạo bố cu Thắng, ý của mọi người anh nắm cả rồi, trình bày để cụ và cả nhà nghe, sắp đến giờ giao thừa rồi, còn đi cúng và xem pháo hoa.

Vâng, con xin phép cụ và cả nhà tóm tắt bằng một chuyến “thực địa”. Xin cụ, ông bà và cả nhà nhắm mắt lại, chuyến Hà Nội trong mơ bắt đầu.

Trên đường lên Hà Nội, phố mới hiện lên với những toà nhà chọc trời. Xuống Thanh Xuân, đi tới cửa một toà nhà vỉa hè bóng loáng, rộng rãi. Nhân viên bảo vệ lịch sự, lễ phép hỏi, nhà ta lên các tầng siêu thị hay ẩm thực, hay chăm sóc sức khoẻ ạ? Xin cảm ơn, chúng tôi đi qua ngắm thôi. Người bảo vệ trẻ tay phải thu về ngực, hơi cúi nhẹ, cùng lúc, như một nghệ sĩ, tay trái lướt thành một cung rất đẹp về hướng chúng tôi đang đi tới, mời cụ và cả nhà ạ. Cu Thắng chăm chú nhìn và nhoẻn miệng cười hâm mộ.

Phố mới tấp nập xe cộ, nhà cao tầng, siêu thị, vui chơi giải trí, vườn hoa nhỏ. Chung cư chọc trời giúp bà con các tỉnh đến định cư. Văn hoá vùng miền, thói quen, tập tục mang vào có cái kịp, có cái chưa kịp nhịp sống văn minh đô thị. Đa sắc màu giọng nói, từ ngữ, văn hoá khắp vùng miền cả nước theo người dân về Hà Nội. Được cái, đường phố quy hoạch lại rộng rãi không còn cảnh ách tắc, đi làm hay về quê cũng rất thuận.

Phố cổ. Đa phần 36 phố phường nay không được đi xe máy, ô tô, chỉ được đi bộ, đi xe đạp, xe điện và tàu điện. Bố Thạo nó đưa cả nhà ra đón tàu điện. Tiếng leng keng của đoàn tàu điện đang thong dong lượn tới làm cu Thắng sung sướng nhảy lên vỗ tay hoan hô. Bố Thạo dơ tay làm dấu để cả nhà đứng gọn sang bên. Bảo vệ toa đỡ các cụ già xuống đứng vững trên mặt đất, rồi đỡ một bé cho bà mẹ trẻ bận trên tay đứa nhỏ, sau đó đứng sang bên cho khách xuống. Đa phần họ là khách du lịch như chúng tôi. Anh bảo vệ dìu cụ nhà tôi đến tận ghế ngồi. Vợ chồng tôi theo sau lưng. Bố Thạo nó đỡ vợ và con.

Vẫn Bưu điện bờ hồ cổ kính nhìn ra đường Đinh Tiên Hoàng và hồ Gươm. Bưu điện bờ hồ là Bưu điện Hà Nội. Tiếng chuông kéo cu Thắng hướng về phía đồng hồ, chỉ tay reo lên, “đồng hồ to kìa”. Đồng hồ vẫn nằm trên đỉnh Bưu điện, vẫn hình dáng xưa. Bố Thạo giải thích với con, Bưu điện bờ Hồ, xưa là điểm để tính cây số từ trung tâm Hà Nội ra các nơi khác đấy con ạ.

Biết cụ tôi mỏi lưng, anh Thạo mời cả nhà sang kem Tràng Tiền để thưởng thức và có chỗ ngồi nghỉ. Cụ vẫn ăn được kem cốc. Ngon và hợp lý. Mọi người ăn kem cốm, đậu xanh truyền thống. Cu Thắng không quên gọi cho mình kem ốc quế. May là nhà tôi đến sớm nên chưa đông khách.

Anh Thạo bắt chuyện với chị phục vụ đứng tuổi. Kem Tràng Tiền vẫn xứng với tên của nó chị nhỉ?

Vâng, Hà Nội có nhiều nét xưa quay lại và nhiều tiến bộ lắm rồi. Nếu nhà mình vào sâu các khu phố cổ sẽ thấy, nó “thanh bình trong tấp nập” bước chân du khách trong, ngoài nước. Nó không còn chỉ là những cửa hàng bận buôn bán, mà hiện về một Hà Nội thanh lịch bởi những nhà nhà cửa sát nhau, thấp thoáng qua khung cửa những lọ hoa Violet bên Thược Dược khoe sắc. Nếu có nghe tiếng Quất ơ… vang vọng trong đêm thì đi đến đó chứ không gọi với họ tới như xưa. Mùi thơm ấm người giữa đêm đông của ngô nướng, của chuối chấm cốm làng Vòng thì răng như cụ nhà ta cũng thật khó từ chối. Những hàng bán rong mang hồn xưa như xôi, cháo, bánh rán, bánh cuốn Thanh Trì, đậu phụ Mơ, bún đậu mắm tôm… cũng vậy. Tất cả đã được quy chuẩn tại một số điểm vỉa hè nhất định, không rong nữa. Tiếng ồn, khói bụi của ô tô, xe máy không còn do đã cấm, nhường lại cho những tiếng vui nhộn của trẻ em chạy nhảy, tiếng bình luận, tâm sự của lữ khách đi bộ, đi đạp xe. Hàng chè chén (trà mạn) đông vui, thanh cảnh cùng những ván cờ tướng. Đắt hàng, tấp nập là những quán phở bò. Giờ những người không có cơ hội rong ruổi phố cổ, kể cả những món về đêm vẫn được thưởng thức nhờ Online, Shipper. Các cụ bây giờ sướng hơn xưa rồi, đã được miễn phí khám chữa bệnh. Trẻ em, người già đi viện không mất viện phí. Trẻ đến trường không mất học phí, được vui chơi, hoạt động sức khoẻ, hoạt động sống nhiều hơn. Vì tầm quan trọng thời kỳ từ “0” đến “6” tuổi của trẻ, cô giáo mầm non, mẫu giáo, ô-sin có trình độ như “tiến sĩ”. Đồng bộ với Đại biểu Quốc hội, Đại biểu HĐND, Mặt trận Tổ quốc phát huy vai trò của mình, các chương trình riêng, kênh riêng, tổng đài riêng trên mọi phương tiện truyền hình, đài phát thanh, báo giấy, báo điện tử, các kênh mạng xã hội hoạt động 24/24 chuyên về phổ biến, trả lời, giảng dạy hiến pháp, pháp luật cùng những ví dụ cụ thể, người dân bình thường áp dụng được ngay. Nó giúp dân hiểu rõ quyền hạn và trách nhiệm cụ thể của bản thân, của tổ trưởng, dân phòng, công an, của UBND xã phường, PCCC, của Đảng, Đảng viên và phân biệt được Đảng và Đảng viên… để ứng dụng trong cuộc sống gia đình và thực hiện quyền, trách nhiệm nơi cư trú. Ứng dụng công nghệ Blockchain suôn sẻ để mọi việc như xét duyệt cấp sổ đỏ, đấu thầu, cấp kinh phí, bầu cử… chỉ trong nháy mắt là xong như bây giờ là do bước một, người dân được công chức làm việc trực tiếp với mình cấp bản ghi âm, ghi hình quá trình làm việc để làm theo và để làm căn cứ pháp lý. Tiền Nhà nước gọi là tiền toàn dân thôi mà tác dụng thần kỳ. Cũng vậy, giáo viên dạy trẻ qua việc làm gương như lương thấp, muốn nâng lương của mình thì đòi hỏi ở Bộ Giáo dục và đào tạo, Chính phủ chứ không phải nhè vào đầu học sinh. Các cơ quan khác cũng làm như vậy, không nhè vào đầu nhân dân, túi tiền toàn dân để tham ô, nhũng nhiễu. Ai muốn giàu ra làm doanh nghiệp. Xã hội văn minh hẳn lên. Thích quá cả nhà mình nhỉ.

Đùng, đoàng. Cả nhà choàng tỉnh ra thắp hương cúng và xem pháo hoa./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Mai Đình. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi
    Thời gian trôi cứ thôi thúc tôi, chỉ còn ít ngày nữa là hết hạn nộp bài cuộc thi viết "Hà Nội & Tôi", trong lòng biết bao nỗi niềm với Hà Nội... sự tri ân... sự nghĩ suy, cơ hội sẻ chia, đóng góp... không thể bỏ lỡ cơ hội này! Thế là tôi phải quyết tâm vào cuộc.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Phan Thuận An với Huế”: Kết tinh một đời nghiên cứu về mảnh đất cố đô
    Nhà xuất bản Tri thức phối hợp cùng Tri Thức Trẻ Books vừa ra mắt bạn đọc bộ sách “Phan Thuận An với Huế”. Đây không chỉ là một công trình khảo cứu công phu có giá trị học thuật mà còn là kết tinh của tình yêu bền bỉ mà nhà nghiên cứu Phan Thuận An đã dành cho vùng đất cố đô.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Gần 300 chuyên gia dự Hội nghị Nội khoa toàn quốc lần thứ 14
    Hội nghị quy tụ 59 báo cáo khoa học chuyên sâu, cập nhật nhiều tiến bộ trong chẩn đoán, điều trị và ứng dụng công nghệ, góp phần định hình tương lai ngành Nội khoa Việt Nam.
  • Du khách thích thú trải nghiệm nghệ thuật vẽ tranh ký họa bên hồ Gươm
    Phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm mở cửa vào dịp cuối tuần, nơi đây như khoác lên mình một nhịp sống khác. Không còn tiếng xe cộ vội vã, không gian trở nên thong thả hơn với tiếng nói cười của bậc cao niên tới các em nhỏ, và cả tiếng máy ảnh lách tách ghi lại những khoảnh khắc đẹp bên hồ Gươm. Giữa dòng người ấy, ở một góc nhỏ ven hồ, dưới những tán cây xanh mát, có một không gian rất riêng - nơi những họa sĩ ký họa ngồi bên giá vẽ.
Đừng bỏ lỡ
Cả nhà ước năm mới
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO