Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi

Nguyễn Văn Nhật Thành 10:46 15/06/2026

Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.

tac-gia-bai-viet-ben-van-mieu-quoc-tu-giam-vao-mot-sang-mua-dong-nam-2007.jpg
Tác giả bài viết bên Văn Miếu - Quốc Tử Giám vào một sáng mùa đông năm 2007

Năm ấy, tôi còn là sinh viên khoa Văn. Chuyến đi thực tế ra Hà Nội được cả lớp háo hức chờ đợi suốt nhiều tháng trời. Với những đứa sinh viên miền Trung như chúng tôi, Hà Nội khi ấy hiện lên qua trang sách nhiều hơn ngoài đời thực. Đó là Hà Nội của Nguyễn Tuân, của Thạch Lam, của những gánh hàng rong thấp thoáng trong “Hà Nội băm sáu phố phường”, của những con đường đầy lá sấu vàng rơi trong thơ Phan Vũ. Chúng tôi mang theo sự háo hức của tuổi hai mươi, lên chuyến tàu Bắc - Nam từ ga Đông Hà trong một chiều cuối năm đầy gió lạnh.

Con tàu năm ấy đông nghịt người. Đêm xuống, tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray nghe miên man như kéo dài mãi nỗi mong chờ. Không đứa nào ngủ được. Có người ôm cửa sổ nhìn bóng tối lướt qua ngoài kia, có người rúc trong chăn kể chuyện tình sinh viên. Còn tôi cứ nghĩ mãi về mùa đông Hà Nội, mùa đông mà trước đó tôi chỉ biết qua sách vở và lời kể. Khi bước xuống ga, cái lạnh lập tức ùa vào cổ áo. Một cơn gió khô và buốt khiến tôi co người lại. Những hàng cây ven đường đứng im lìm trong màu xám bạc của sương sớm. Người Hà Nội đi qua nhau rất nhanh, ai cũng mặc áo khoác dài, quàng khăn kín cổ. Nhưng lạ một điều, giữa cái rét ấy, mọi thứ vẫn rất nhẹ nhàng và trật tự. Người ta nói vừa đủ nghe. Những quán ven đường không ồn ào. Ngay cả tiếng rao cũng mềm và nhỏ như tan vào màn sương lạnh.

Chúng tôi ở trong khu ký túc dành cho sinh viên thực tế, gần một trường đại học cũ. Tối đầu tiên, cả nhóm kéo nhau đi bộ quanh Hồ Gươm. Mặt hồ phủ mờ hơi nước. Tháp Rùa hiện lên xa xa như một nét chấm trầm mặc giữa lòng thành phố. Tôi nhớ mãi hình ảnh những cô gái Hà Nội đi ngang qua trong chiếc áo dạ màu be, mái tóc buông nhẹ, đôi giày nhỏ khẽ chạm trên mặt đường lát đá. Không ai vội vàng phô trương. Cái đẹp của người Hà Nội dường như nằm ở sự kín đáo và tinh tế.

Một chiều khác, chúng tôi ghé vào một quán trà nhỏ trong phố cổ. Quán hẹp, bàn ghế gỗ đã cũ, cửa kính phủ đầy hơi nước. Bà chủ quán là một người phụ nữ Hà Nội đã đứng tuổi. Thấy mấy đứa sinh viên miền Trung run lên vì lạnh, bà lặng lẽ mang thêm một ấm trà nóng đặt xuống bàn rồi cười hiền:

- Uống đi cho ấm.

Chỉ một câu nói ngắn thôi mà tôi nhớ suốt rất nhiều năm sau. Người Hà Nội hồi ấy không niềm nở theo kiểu xuề xòa, nhưng sự quan tâm luôn vừa đủ, kín đáo và có chừng mực. Cái thanh lịch của họ không nằm ở lời nói hoa mỹ mà ở cách cư xử nhẹ nhàng với người khác.

Có lần, trong một buổi sáng rét đậm, cả lớp được thầy dẫn đi thực tế ở Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Những hàng cây cổ thụ đứng yên trong gió lạnh. Lá vàng rơi xuống sân gạch cũ. Một nhóm học sinh mặc áo đồng phục trắng đang xếp hàng vào tham quan. Các em nói chuyện nhỏ nhẹ, lễ phép cúi đầu chào thầy cô đi ngang. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu hơn vì sao người ta vẫn thường nhắc đến nét văn hóa Tràng An như một điều gì rất riêng.

Hà Nội mùa đông không rực rỡ nhưng đẹp theo cách âm thầm. Đó là mùi hoa sữa còn sót lại cuối mùa đâu đó trên một con phố nhỏ. Là tiếng leng keng của người bán bánh khúc đêm vọng qua ô cửa. Là hơi nước bay lên từ gánh ngô nướng ven đường. Là những quán cà phê sáng vàng ánh đèn trong màn sương lạnh. Mọi thứ đều chậm rãi và vừa đủ để người ta nhớ.

Tôi từng đứng rất lâu bên Hồ Tây trong một chiều muộn. Gió thổi lạnh đến tê tay. Xa xa, vài đôi tình nhân ngồi nép vào nhau trên ghế đá. Một người đàn ông đạp xe chầm chậm ngang qua. Thành phố ấy không quá náo nhiệt như Thành phố Hồ Chí Minh, cũng không ồn ào như những tưởng tượng của tôi trước đó. Hà Nội giống một người từng trải điềm đạm và sâu lắng.

Điều khiến tôi nhớ nhất có lẽ là đêm cuối cùng trước ngày trở về. Hôm ấy trời rất lạnh. Cả nhóm sinh viên chúng tôi ngồi ăn bát phở khuya trong một quán nhỏ gần phố cổ. Hơi nóng từ bát phở bốc lên nghi ngút. Bà cụ bán hàng tay thoăn thoắt thái thịt, giọng nói nhẹ và chậm. Ngoài đường, gió mùa đông bắc lùa qua những mái hiên cũ.

Một người bạn cùng lớp bỗng nói:

- Sau này chắc khó có dịp quay lại đông đủ như vậy nữa.

Cả bàn bỗng im lặng.

Tuổi trẻ hóa ra đi qua nhanh như một chuyến tàu đêm. Những mùa đông năm ấy cũng vậy. Khi ấy chúng tôi còn chưa hiểu hết giá trị của những ngày tháng vô tư ấy để rồi nhiều năm sau, mỗi người một phương, chỉ còn ký ức ở lại nguyên vẹn.

Bây giờ, gần hai mươi năm đã trôi qua kể từ chuyến đi mùa đông năm 2007 ấy, Hà Nội chắc đã đổi thay nhiều lắm. Những tòa nhà cao hơn, phố xá đông hơn, nhịp sống cũng nhanh hơn. Nhưng trong ký ức tôi, Hà Nội vẫn là thành phố của những sáng sương mờ, của ly trà nóng bên ô cửa nhỏ, của nét thanh lịch nhẹ nhàng trong từng lời ăn tiếng nói.

Có những điều người ta nhớ không phải vì quá lớn lao, mà bởi nó từng chạm rất khẽ vào trái tim mình. Như một mùa đông Hà Nội năm nào. Lạnh mà ấm. Xa mà nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Nhật Thành. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Nét Kinh kỳ” tái hiện ký ức 36 phố phường Hà Nội
    Trong khuôn khổ Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026, ngày 12/9 tại khu vực Hậu viên, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám tổ chức khai mạc chương trình “Nét Kinh kỳ”.
  • Giá trị hồ Gươm và khu vực phụ cận, cùng cánh cửa tương lai
    Theo tiến trình lịch sử, hồ Gươm (phường Hoàn Kiếm, TP Hà Nội) và khu vực phụ cận đã có những sự thay đổi, nhưng giá trị về văn hóa, lịch sử của hồ Gươm – “viên ngọc” giữa lòng Thủ đô cùng khu vực phụ cận sẽ mãi mãi còn lại với người dân Hà Nội nói riêng, cả nước nước chung.
  • "Nét Hà thành" kể câu chuyện Hà Nội qua tà áo dài
    Ngày 11/9, Trung tâm Hoạt động Văn hoá Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức khai mạc chương trình "Nét Hà thành - Câu chuyện Hà Nội qua tà áo dài", mở đầu chuỗi hoạt động, sự kiện Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026.
  • Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank mùa thứ 5: Hành trình khám phá Thủ đô qua từng bước chạy
    Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank Mùa thứ 5 sẽ diễn ra ngày 4/10 tới, mang đến 14.000 vận động viên trong nước và quốc tế không chỉ một cuộc đua mà còn là hành trình khám phá Hà Nội qua những cung đường di sản, kết nối cộng đồng và trải nghiệm văn hóa đặc sắc.
  • Thời điểm lý tưởng để sinh viên bắt đầu học IELTS
    IELTS là chứng chỉ tiếng Anh được nhiều sinh viên lựa chọn để xét chuẩn đầu ra và chuẩn bị cho các kế hoạch sau tốt nghiệp. Vậy sinh viên nên bắt đầu học IELTS từ năm nhất, năm hai hay ở những năm cuối đại học? Việc xác định thời điểm phù hợp sẽ giúp quá trình ôn luyện IELTS chủ động và hiệu quả hơn.
Đừng bỏ lỡ
  • "Em yêu Hà Nội – Thành phố vì hòa bình": Sân chơi nghệ thuật dành cho thiếu nhi
    Cuộc thi Vẽ tranh thiếu nhi quốc tế “Em yêu Hà Nội – Thành phố vì hòa bình” năm 2026 là một hoạt động mỹ thuật giàu ý nghĩa, được Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phát động chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 – 10/10/2026) và hướng tới Ngày Văn hóa Việt Nam 24/11/2026.
  • Phường Xuân Đỉnh ra mắt tuyến phố văn minh, ATTP gắn với thanh toán số
    UBND phường Xuân Đỉnh (Hà Nội) vừa ra mắt mô hình “Tuyến phố văn minh đô thị, an toàn thực phẩm có kiểm soát, thương mại số - thanh toán số” tại phố Nguyễn Xuân Khoát.
  • [Video] Festival Thăng Long - Hà Nội 2026: Động lực mới phát triển Thủ đô từ “Dòng chảy di sản”
    Tối 11/9, tại Hoàng thành Thăng Long, Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II, năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy Di sản - Heritage Flow” đã chính thức khai mạc, mở đầu chuỗi hoạt động văn hóa kéo dài từ ngày 11 đến 20/9 tại nhiều không gian văn hóa - di sản tiêu biểu của Thủ đô.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Màu của gió (Kỳ 1)
    Gói bưu phẩm nhân viên bưu điện chuyển đến nhà tôi là cuốn tiểu thuyết có tên: Màu của gió, của tác giả Lam Thùy. Bức tranh trang trí bìa vẽ theo trường phái lập thể khá hiện đại, nhìn bắt mắt. Tôi mở Facebook, vào trang của Thùy, nhắn tin hộp thư messenger: “Cảm ơn em đã tặng sách. Tôi rất vui vì em vẫn tâm huyết với văn chương. Em đang ở đâu?”...
  • "Văn hóa hành động" – nền tảng đưa nghị quyết vào cuộc sống
    Sáu Nghị quyết, Chỉ thị quan trọng của Bộ Chính trị vừa được Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội định hướng thông tin, tuyên truyền, phổ biến và triển khai thực hiện trên địa bàn Thủ đô. Đằng sau những nội dung về công tác tư tưởng, đội ngũ cán bộ, người Việt Nam ở nước ngoài, phát triển vùng, du lịch và học tập, thực hành tư tưởng, đạo đức, phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh là yêu cầu xuyên suốt: biến nhận thức thành hành động, biến chủ trương thành những chuyển biến cụ thể trong đời sống xã hội.
  • Những thanh âm đa sắc trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 13/9
    Vào 17h ngày 13/9, tại Nhà Bát giác, NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club sẽ mang đến một chương trình âm nhạc với nhiều cung bậc cảm xúc, từ những giai điệu thân thuộc về Hà Nội đến các tác phẩm jazz kinh điển.
  • Lan tỏa những giá trị đẹp của văn hóa và con người Hà Nội
    Hướng tới kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2026), Lễ trao Giải Báo chí về phát triển văn hóa và xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh lần thứ IX - năm 2026 dự kiến được tổ chức tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt Xô. Không chỉ là sự kiện tôn vinh những tác phẩm báo chí xuất sắc, Giải còn là nơi ghi nhận những nỗ lực của báo chí trong việc phát hiện, phản ánh và lan tỏa các giá trị văn hóa, những nét đẹp trong đời sống và ứng xử của người Hà Nội.
  • Tái hiện hai thập niên tân nhạc Hà Nội qua 102 bản nhạc và tư liệu quý
    Trong khuôn khổ Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026, vào lúc 18h ngày 12/9/ 2026, Trung tâm Điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội - Bảo tàng Hà Nội sẽ tổ chức khai mạc chương trình trưng bày và tọa đàm Hướng về thành phố xa xưa: Hai thập niên tân nhạc Hà Nội (1934 - 1954). Đây là hoạt động chuyên đề nhằm tôn vinh những giá trị của nền tân nhạc Hà Nội trong giai đoạn hình thành và phát triển từ năm 1934 đến năm 1954, đồng thời góp phần lan tỏa di sản âm nhạc của Thủ đô đến với đông đảo công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.
  • [Podcast] Tản văn: Hành trang tháng Chín
    Tháng Chín, ánh nắng nhẹ nhàng lướt qua khung cửa sổ, báo hiệu một mùa tựu trường nữa đã đến. Những cô cậu học trò lại háo hức chuẩn bị hành trang cho một năm học mới. Ở quê, những đứa trẻ lớn lên từ bùn đất, lấm lem...
  • Chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Lê Hồng Thiện.
Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO