Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi

Nguyễn Văn Nhật Thành 10:46 15/06/2026

Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.

tac-gia-bai-viet-ben-van-mieu-quoc-tu-giam-vao-mot-sang-mua-dong-nam-2007.jpg
Tác giả bài viết bên Văn Miếu - Quốc Tử Giám vào một sáng mùa đông năm 2007

Năm ấy, tôi còn là sinh viên khoa Văn. Chuyến đi thực tế ra Hà Nội được cả lớp háo hức chờ đợi suốt nhiều tháng trời. Với những đứa sinh viên miền Trung như chúng tôi, Hà Nội khi ấy hiện lên qua trang sách nhiều hơn ngoài đời thực. Đó là Hà Nội của Nguyễn Tuân, của Thạch Lam, của những gánh hàng rong thấp thoáng trong “Hà Nội băm sáu phố phường”, của những con đường đầy lá sấu vàng rơi trong thơ Phan Vũ. Chúng tôi mang theo sự háo hức của tuổi hai mươi, lên chuyến tàu Bắc - Nam từ ga Đông Hà trong một chiều cuối năm đầy gió lạnh.

Con tàu năm ấy đông nghịt người. Đêm xuống, tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray nghe miên man như kéo dài mãi nỗi mong chờ. Không đứa nào ngủ được. Có người ôm cửa sổ nhìn bóng tối lướt qua ngoài kia, có người rúc trong chăn kể chuyện tình sinh viên. Còn tôi cứ nghĩ mãi về mùa đông Hà Nội, mùa đông mà trước đó tôi chỉ biết qua sách vở và lời kể. Khi bước xuống ga, cái lạnh lập tức ùa vào cổ áo. Một cơn gió khô và buốt khiến tôi co người lại. Những hàng cây ven đường đứng im lìm trong màu xám bạc của sương sớm. Người Hà Nội đi qua nhau rất nhanh, ai cũng mặc áo khoác dài, quàng khăn kín cổ. Nhưng lạ một điều, giữa cái rét ấy, mọi thứ vẫn rất nhẹ nhàng và trật tự. Người ta nói vừa đủ nghe. Những quán ven đường không ồn ào. Ngay cả tiếng rao cũng mềm và nhỏ như tan vào màn sương lạnh.

Chúng tôi ở trong khu ký túc dành cho sinh viên thực tế, gần một trường đại học cũ. Tối đầu tiên, cả nhóm kéo nhau đi bộ quanh Hồ Gươm. Mặt hồ phủ mờ hơi nước. Tháp Rùa hiện lên xa xa như một nét chấm trầm mặc giữa lòng thành phố. Tôi nhớ mãi hình ảnh những cô gái Hà Nội đi ngang qua trong chiếc áo dạ màu be, mái tóc buông nhẹ, đôi giày nhỏ khẽ chạm trên mặt đường lát đá. Không ai vội vàng phô trương. Cái đẹp của người Hà Nội dường như nằm ở sự kín đáo và tinh tế.

Một chiều khác, chúng tôi ghé vào một quán trà nhỏ trong phố cổ. Quán hẹp, bàn ghế gỗ đã cũ, cửa kính phủ đầy hơi nước. Bà chủ quán là một người phụ nữ Hà Nội đã đứng tuổi. Thấy mấy đứa sinh viên miền Trung run lên vì lạnh, bà lặng lẽ mang thêm một ấm trà nóng đặt xuống bàn rồi cười hiền:

- Uống đi cho ấm.

Chỉ một câu nói ngắn thôi mà tôi nhớ suốt rất nhiều năm sau. Người Hà Nội hồi ấy không niềm nở theo kiểu xuề xòa, nhưng sự quan tâm luôn vừa đủ, kín đáo và có chừng mực. Cái thanh lịch của họ không nằm ở lời nói hoa mỹ mà ở cách cư xử nhẹ nhàng với người khác.

Có lần, trong một buổi sáng rét đậm, cả lớp được thầy dẫn đi thực tế ở Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Những hàng cây cổ thụ đứng yên trong gió lạnh. Lá vàng rơi xuống sân gạch cũ. Một nhóm học sinh mặc áo đồng phục trắng đang xếp hàng vào tham quan. Các em nói chuyện nhỏ nhẹ, lễ phép cúi đầu chào thầy cô đi ngang. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu hơn vì sao người ta vẫn thường nhắc đến nét văn hóa Tràng An như một điều gì rất riêng.

Hà Nội mùa đông không rực rỡ nhưng đẹp theo cách âm thầm. Đó là mùi hoa sữa còn sót lại cuối mùa đâu đó trên một con phố nhỏ. Là tiếng leng keng của người bán bánh khúc đêm vọng qua ô cửa. Là hơi nước bay lên từ gánh ngô nướng ven đường. Là những quán cà phê sáng vàng ánh đèn trong màn sương lạnh. Mọi thứ đều chậm rãi và vừa đủ để người ta nhớ.

Tôi từng đứng rất lâu bên Hồ Tây trong một chiều muộn. Gió thổi lạnh đến tê tay. Xa xa, vài đôi tình nhân ngồi nép vào nhau trên ghế đá. Một người đàn ông đạp xe chầm chậm ngang qua. Thành phố ấy không quá náo nhiệt như Thành phố Hồ Chí Minh, cũng không ồn ào như những tưởng tượng của tôi trước đó. Hà Nội giống một người từng trải điềm đạm và sâu lắng.

Điều khiến tôi nhớ nhất có lẽ là đêm cuối cùng trước ngày trở về. Hôm ấy trời rất lạnh. Cả nhóm sinh viên chúng tôi ngồi ăn bát phở khuya trong một quán nhỏ gần phố cổ. Hơi nóng từ bát phở bốc lên nghi ngút. Bà cụ bán hàng tay thoăn thoắt thái thịt, giọng nói nhẹ và chậm. Ngoài đường, gió mùa đông bắc lùa qua những mái hiên cũ.

Một người bạn cùng lớp bỗng nói:

- Sau này chắc khó có dịp quay lại đông đủ như vậy nữa.

Cả bàn bỗng im lặng.

Tuổi trẻ hóa ra đi qua nhanh như một chuyến tàu đêm. Những mùa đông năm ấy cũng vậy. Khi ấy chúng tôi còn chưa hiểu hết giá trị của những ngày tháng vô tư ấy để rồi nhiều năm sau, mỗi người một phương, chỉ còn ký ức ở lại nguyên vẹn.

Bây giờ, gần hai mươi năm đã trôi qua kể từ chuyến đi mùa đông năm 2007 ấy, Hà Nội chắc đã đổi thay nhiều lắm. Những tòa nhà cao hơn, phố xá đông hơn, nhịp sống cũng nhanh hơn. Nhưng trong ký ức tôi, Hà Nội vẫn là thành phố của những sáng sương mờ, của ly trà nóng bên ô cửa nhỏ, của nét thanh lịch nhẹ nhàng trong từng lời ăn tiếng nói.

Có những điều người ta nhớ không phải vì quá lớn lao, mà bởi nó từng chạm rất khẽ vào trái tim mình. Như một mùa đông Hà Nội năm nào. Lạnh mà ấm. Xa mà nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Nhật Thành. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Cuộc đối thoại của âm nhạc quốc tế giữa lòng Hà Nội
    Những nghệ sĩ vượt hàng nghìn kilomet để đến Hà Nội, những người con Việt Nam trở về sau các chuyến lưu diễn quốc tế và các tài năng trẻ từ nhiều nền văn hóa đã cùng nhau kể một câu chuyện chung bằng ngôn ngữ của âm nhạc trong chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối”. Đó không chỉ là một đêm hòa nhạc giàu giá trị nghệ thuật mà còn là cuộc gặp gỡ của những hành trình âm nhạc đa quốc gia giữa lòng Thủ đô Hà Nội - điểm hẹn của các sự kiện âm nhạc và giao lưu văn hóa quốc tế.
  • Hà Nội và hành trình trở thành “điểm hẹn” nghệ thuật toàn cầu
    Những đêm ballet kinh điển, đại nhạc hội sôi động với hàng chục nghìn khán giả, các triển lãm và liên hoan kết nối nghệ sĩ Việt Nam và quốc tế… đang từng bước đưa Hà Nội thành điểm đến của nhiều sự kiện nghệ thuật tầm khu vực và thế giới, góp phần định hình vị thế đô thị sáng tạo.
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • Phường Giảng Võ tiên phong triển khai mô hình chuyển đổi số toàn diện
    Thực hiện Kế hoạch của UBND Thành phố Hà Nội về triển khai thí điểm mô hình chuyển đổi số cấp xã, UBND phường Giảng Võ triển khai mô hình chuyển đổi số trên địa bàn, phấn đấu là đơn vị hành chính cấp xã đầu tiên của Hà Nội tiên phong chuyển đổi số toàn diện.
  • Xã Quốc Oai: Điểm sáng về vận hành chính quyền địa phương 2 cấp của Thủ đô Hà Nội
    Sau một năm vận hành, triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp (từ ngày 1/7/2025), xã Quốc Oai (TP Hà Nội) đã đạt được nhiều thành tựu, dấu ấn nổi bật trong mọi mặt công tác, góp phần đẩy mạnh phát triển kinh tế - xã hội, vững bước vào thời kỳ phát triển mới cùng Thủ đô và cả nước.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO