Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi

Nguyễn Văn Nhật Thành 10:46 15/06/2026

Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.

tac-gia-bai-viet-ben-van-mieu-quoc-tu-giam-vao-mot-sang-mua-dong-nam-2007.jpg
Tác giả bài viết bên Văn Miếu - Quốc Tử Giám vào một sáng mùa đông năm 2007

Năm ấy, tôi còn là sinh viên khoa Văn. Chuyến đi thực tế ra Hà Nội được cả lớp háo hức chờ đợi suốt nhiều tháng trời. Với những đứa sinh viên miền Trung như chúng tôi, Hà Nội khi ấy hiện lên qua trang sách nhiều hơn ngoài đời thực. Đó là Hà Nội của Nguyễn Tuân, của Thạch Lam, của những gánh hàng rong thấp thoáng trong “Hà Nội băm sáu phố phường”, của những con đường đầy lá sấu vàng rơi trong thơ Phan Vũ. Chúng tôi mang theo sự háo hức của tuổi hai mươi, lên chuyến tàu Bắc - Nam từ ga Đông Hà trong một chiều cuối năm đầy gió lạnh.

Con tàu năm ấy đông nghịt người. Đêm xuống, tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray nghe miên man như kéo dài mãi nỗi mong chờ. Không đứa nào ngủ được. Có người ôm cửa sổ nhìn bóng tối lướt qua ngoài kia, có người rúc trong chăn kể chuyện tình sinh viên. Còn tôi cứ nghĩ mãi về mùa đông Hà Nội, mùa đông mà trước đó tôi chỉ biết qua sách vở và lời kể. Khi bước xuống ga, cái lạnh lập tức ùa vào cổ áo. Một cơn gió khô và buốt khiến tôi co người lại. Những hàng cây ven đường đứng im lìm trong màu xám bạc của sương sớm. Người Hà Nội đi qua nhau rất nhanh, ai cũng mặc áo khoác dài, quàng khăn kín cổ. Nhưng lạ một điều, giữa cái rét ấy, mọi thứ vẫn rất nhẹ nhàng và trật tự. Người ta nói vừa đủ nghe. Những quán ven đường không ồn ào. Ngay cả tiếng rao cũng mềm và nhỏ như tan vào màn sương lạnh.

Chúng tôi ở trong khu ký túc dành cho sinh viên thực tế, gần một trường đại học cũ. Tối đầu tiên, cả nhóm kéo nhau đi bộ quanh Hồ Gươm. Mặt hồ phủ mờ hơi nước. Tháp Rùa hiện lên xa xa như một nét chấm trầm mặc giữa lòng thành phố. Tôi nhớ mãi hình ảnh những cô gái Hà Nội đi ngang qua trong chiếc áo dạ màu be, mái tóc buông nhẹ, đôi giày nhỏ khẽ chạm trên mặt đường lát đá. Không ai vội vàng phô trương. Cái đẹp của người Hà Nội dường như nằm ở sự kín đáo và tinh tế.

Một chiều khác, chúng tôi ghé vào một quán trà nhỏ trong phố cổ. Quán hẹp, bàn ghế gỗ đã cũ, cửa kính phủ đầy hơi nước. Bà chủ quán là một người phụ nữ Hà Nội đã đứng tuổi. Thấy mấy đứa sinh viên miền Trung run lên vì lạnh, bà lặng lẽ mang thêm một ấm trà nóng đặt xuống bàn rồi cười hiền:

- Uống đi cho ấm.

Chỉ một câu nói ngắn thôi mà tôi nhớ suốt rất nhiều năm sau. Người Hà Nội hồi ấy không niềm nở theo kiểu xuề xòa, nhưng sự quan tâm luôn vừa đủ, kín đáo và có chừng mực. Cái thanh lịch của họ không nằm ở lời nói hoa mỹ mà ở cách cư xử nhẹ nhàng với người khác.

Có lần, trong một buổi sáng rét đậm, cả lớp được thầy dẫn đi thực tế ở Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Những hàng cây cổ thụ đứng yên trong gió lạnh. Lá vàng rơi xuống sân gạch cũ. Một nhóm học sinh mặc áo đồng phục trắng đang xếp hàng vào tham quan. Các em nói chuyện nhỏ nhẹ, lễ phép cúi đầu chào thầy cô đi ngang. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu hơn vì sao người ta vẫn thường nhắc đến nét văn hóa Tràng An như một điều gì rất riêng.

Hà Nội mùa đông không rực rỡ nhưng đẹp theo cách âm thầm. Đó là mùi hoa sữa còn sót lại cuối mùa đâu đó trên một con phố nhỏ. Là tiếng leng keng của người bán bánh khúc đêm vọng qua ô cửa. Là hơi nước bay lên từ gánh ngô nướng ven đường. Là những quán cà phê sáng vàng ánh đèn trong màn sương lạnh. Mọi thứ đều chậm rãi và vừa đủ để người ta nhớ.

Tôi từng đứng rất lâu bên Hồ Tây trong một chiều muộn. Gió thổi lạnh đến tê tay. Xa xa, vài đôi tình nhân ngồi nép vào nhau trên ghế đá. Một người đàn ông đạp xe chầm chậm ngang qua. Thành phố ấy không quá náo nhiệt như Thành phố Hồ Chí Minh, cũng không ồn ào như những tưởng tượng của tôi trước đó. Hà Nội giống một người từng trải điềm đạm và sâu lắng.

Điều khiến tôi nhớ nhất có lẽ là đêm cuối cùng trước ngày trở về. Hôm ấy trời rất lạnh. Cả nhóm sinh viên chúng tôi ngồi ăn bát phở khuya trong một quán nhỏ gần phố cổ. Hơi nóng từ bát phở bốc lên nghi ngút. Bà cụ bán hàng tay thoăn thoắt thái thịt, giọng nói nhẹ và chậm. Ngoài đường, gió mùa đông bắc lùa qua những mái hiên cũ.

Một người bạn cùng lớp bỗng nói:

- Sau này chắc khó có dịp quay lại đông đủ như vậy nữa.

Cả bàn bỗng im lặng.

Tuổi trẻ hóa ra đi qua nhanh như một chuyến tàu đêm. Những mùa đông năm ấy cũng vậy. Khi ấy chúng tôi còn chưa hiểu hết giá trị của những ngày tháng vô tư ấy để rồi nhiều năm sau, mỗi người một phương, chỉ còn ký ức ở lại nguyên vẹn.

Bây giờ, gần hai mươi năm đã trôi qua kể từ chuyến đi mùa đông năm 2007 ấy, Hà Nội chắc đã đổi thay nhiều lắm. Những tòa nhà cao hơn, phố xá đông hơn, nhịp sống cũng nhanh hơn. Nhưng trong ký ức tôi, Hà Nội vẫn là thành phố của những sáng sương mờ, của ly trà nóng bên ô cửa nhỏ, của nét thanh lịch nhẹ nhàng trong từng lời ăn tiếng nói.

Có những điều người ta nhớ không phải vì quá lớn lao, mà bởi nó từng chạm rất khẽ vào trái tim mình. Như một mùa đông Hà Nội năm nào. Lạnh mà ấm. Xa mà nhớ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Nhật Thành. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
(0) Bình luận
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Gặp gỡ "Chú robot tưởng mình là người" cùng GS.TS Lê Anh Vinh
    Sáng 13/6, tại Góc đọc tầng 2, NXB Kim Đồng (55 Quang Trung, Hà Nội), đông đảo bạn đọc nhỏ tuổi cùng phụ huynh đã tham dự chương trình đọc sách "Chú robot tưởng mình là người" và giao lưu với tác giả GS.TS Lê Anh Vinh. Hoạt động thuộc chuỗi sự kiện “Góc đọc cuối tuần” do NXB Kim Đồng tổ chức định kỳ nhằm mang đến không gian sinh hoạt văn hóa bổ ích cho thiếu nhi.
  • Lời nhắn gửi về hành trình trưởng thành của người trẻ
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” của tác giả Phan Thế Anh. Tác phẩm mang đến những suy ngẫm về tuổi trẻ, hành trình trưởng thành và quá trình tìm kiếm sự cân bằng giữa nhịp sống hiện đại nhiều áp lực.
  • Hà Nội chính thức triển khai bộ tiêu chí thể lực và tầm vóc học sinh Thủ đô
    Phó Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Công văn số 2615/UBND-KGVX ngày 08/6/2026 về việc triển khai thực hiện bộ tiêu chí thể lực - tầm vóc học sinh Hà Nội.
  • Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Đặng Khiêm: "Với công việc, tôi luôn hết lòng và tận tâm nhất có thể"
    "Nghề y là nghề làm phúc, nếu không yêu nghề và tận tâm thì khó có thể gắn bó lâu dài", bác sĩ Nguyễn Đặng Khiêm - Trưởng Khoa Cấp cứu, Bệnh viện Hữu nghị nhiều lần nhắc lại câu nói ấy trong cuộc trò chuyện với chúng tôi vào một chiều đầu hạ. Hơn hai thập niên gắn bó với nghề, trải qua bao áp lực và đối mặt thường xuyên với những tình huống sinh tử, bác sĩ Khiêm vẫn giữ cho mình sự tận tâm, trách nhiệm và niềm say mê với công việc của một người thầy thuốc.
Đừng bỏ lỡ
  • Ngày hội “Ngự Liên Thức Thủy” khẳng định Huế là trung tâm văn hóa và du lịch đặc sắc của cả nước
    “Ngự Liên Thức Thủy” là sự kết hợp giữa nghệ thuật trình diễn, âm nhạc, ánh sáng và ẩm thực từ sen để kể câu chuyện về chiều sâu văn hóa, phong vị ẩm thực và nét thanh lịch của người xứ Huế.
  • Khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026
    Đông đảo khán giả được thưởng thức, trải nghiệm chương trình nghệ thuật đa sắc màu bên dòng sông Hương trong đêm khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 1)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo Sở Địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Tổ chức Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Sở Văn hóa, Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 484/KH- SVHTT ngày 3/6/2025 về việc tổ chức “Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng, năm 2026”. Sự kiện này đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục, phát huy truyền thống yêu nước, cách mạng vẻ vang của dân tộc và của Hà Nội ngàn năm văn hiến, đồng thời khẳng định bản lĩnh, trí tuệ cùng những đóng góp to lớn của Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước.
  • Công an thành phố Hà Nội tổ chức Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026
    Nhằm lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, Công an thành phố Hà Nội đã chính thức phát động cuộc thi "Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026" với chủ đề đầy cảm hứng mang tên “Sách và Ước mơ vươn xa”.
  • Trưng bày “Tết Đoan ngọ xưa và nay” tại Khu di sản Hoàng thành Thăng Long
    Nhân dịp tết Đoan ngọ năm 2026, với mục tiêu cao đẹp nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc nói chung và văn hóa phi vật thể cung đình Thăng Long nói riêng, Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long – Hà Nội đã trang trọng tổ chức trưng bày chuyên đề với tên gọi “Tết Đoan ngọ xưa và nay”.
  • Khởi động cuộc vận động sáng tác âm nhạc chủ đề "50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người"
    Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa chính thức thông tin về việc tổ chức Cuộc vận động sáng tác ca khúc và bài bản đờn ca tài tử, vọng cổ với chủ đề “50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người”.
  • Tôn vinh di sản, lan tỏa thương hiệu “Huế - Kinh đô Áo dài”
    Tuần lễ Áo dài Huế 2026 với chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật, du lịch đặc sắc trải dài trên nhiều không gian di sản, danh thắng và địa điểm văn hóa tiêu biểu của TP Huế sẽ diễn ra từ ngày 3 - 10/7.
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO