Hà Nội - nơi yêu thương ở lại
Tình yêu Hà Nội trong tôi là một buổi tối mùa đông lạnh buốt, tôi đi làm thêm về, kí túc xá đã đóng cửa… Chẳng biết phải làm sao, đứa sinh viên lơ ngơ là tôi thuở ấy đã phiêu dạt bụi đường…

Một chiếc khăn quàng cổ, một bộ quần áo mỏng manh, một cuốn sách dày giữa tiết trời đêm mười mấy độ - tôi đứng bơ vơ trên cầu vượt Giảng Võ, nhờ ánh đèn đường nhợt nhạt đọc sách… Gió sương buốt lạnh … Nỗi tủi phận chực trào, cái cảm giác tha phương long lanh nước mắt…
Rồi người nghệ sĩ ấy nhìn thấy tôi, tôi vẫn nhớ ông mặc một vest trắng, đội mũ cao bồi… Ông mời tôi một tách trà nóng, và hát tặng tôi bài hát có những câu “Có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em… Đã nương theo vào đời làm những nỗi ưu phiền… Ngoài phố mùa đông… Đôi môi em là đốm lửa hồng…”. Chỉ vậy thôi mà lòng tôi ấm áp lạ kì… Cảm ơn ông, người nghệ sĩ vô danh – đã gieo vào lòng tôi hạt mầm thương mến, cho tôi tin hơn vào tình thương giữa người với người…
Tình yêu Hà Nội trong tôi cũng là những đêm một mình nơi kí túc xá, nghe “Nét son buồn” (bài hát của nhạc sĩ Ngọc Sơn) rồi khóc cho mình mình nghe…
Nghe “Cho em trao một lời cuối ăn năn quê hương tội tình… Em xin được khóc cô đơn ôi thân phận mình… Thế gian còn ai? Em xin từ giã thơ ngây xuôi theo dòng đời’’ (lời bài hát Cho em quên tuổi ngọc) và lao vào những lạc lầm…
Khi một mình chống chọi với những miệt thị khinh khi, với những áp lực bủa vây cùng sự tê liệt tận cùng, những tổn thương dày vò đến kiệt quệ của bao nhiêu cú sốc của số phận ập đến – một tình yêu Hà Nội nữa đã nâng đỡ tôi, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho tôi trong những ngày tăm tối là sự thiện tâm của nhà phê bình văn học Ngô Thảo.
Khi biết tin tôi bị kẻ xấu phá hoại đổ nước làm hỏng chiếc lap top mà cả năm trời đi làm gia sư dành dụm mãi tôi mới mua được, bác đã trao trọn vẹn tiền giải thưởng của mình để tặng tôi một chiếc máy mới để học tập và làm việc… Dù hành động đó là ý định cá nhân của bác, để gây bất ngờ cho tôi, bác không hề báo trước. Khi tôi được gọi tên, tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị, chỉ có sự kinh ngạc đến nghẹn ngào...
Tôi – con bé non nớt của những tháng ngày cũ, mà mãi đến bây giờ vẫn mang món nợ ân tình ấy, để khi đối diện với những bão giông trong cuộc đời không bao giờ dám đánh mất mình chỉ vì luôn dặn lòng phải sống sao đừng để bác Ngô Thảo phải thất vọng. Bác Ngô Thảo của tôi – ân nhân của tôi - tình yêu Hà Nội đặc biệt trong tôi chưa một lần gây áp lực cho tôi bằng những kì vọng. Chỉ có tôi đặt ra những áp lực lên chính mình quá lớn mà thôi...
Hành trình trưởng thành nhiều khi phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt… Nhưng với riêng tôi, còn có những giọt nước mắt của sự kính trọng và biết ơn tận đáy lòng mỗi khi tôi nhắm mắt mường tượng về Hà Nội…
Hà Nội – nơi yêu thương ở lại - của kí ức, kỉ niệm và nỗi nhớ khắc khoải mà cuộc sống trao tặng tôi bằng những hồng ân: giản dị như tình người của một người qua đường xa lạ trong đêm đông buốt giá, sâu sắc như lòng nhân ái của một nhà phê bình văn học mà tôi may mắn được thương yêu bằng sự tin tưởng sẻ chia trong cơn bĩ cực của cuộc đời… Và hơn hết thảy, là thấu tỏ sự bồng bột mềm yếu của chính mình để biết yêu và tha thứ cho bản thân…
Xin khắc ghi và tri ân tất cả!!!
Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Khang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.