Phở Hà Nội ngày giãn cách

Trần Minh| 13/02/2023 08:58

Tôi không thể so sánh được với ông Nguyễn Tuân để có thể tản mạn những câu chuyện hay và đầy thi vị xung quanh bát phở ở Hà nội.

pho-ha-noi.jpg
Tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội

Tôi cũng chưa một lần xuất ngoại đến trời Âu để có được cái cảm giác sống xa Tổ quốc, thèm cồn cào một bát phở gánh bên đường. Nhưng tôi cũng có được sự đồng cảm để hình dung được tâm trạng thèm quay quắt một bát phở quê hương, giống như ông Nguyễn Tuân thời điểm đang đi công tác ở Phần Lan vậy. Vâng, tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội. Và đương nhiên rồi, trong những ngày ấy, làm gì có hàng quán ăn uống nào được mở cửa, quán phở không là ngoại lệ.

Khi con người ta bị đẩy vào những hoàn cảnh thiếu thốn, hoặc bị buộc phải từ bỏ những thói quen của mình, lúc đó mới thấy trân quý những gì mình có. Cũng như chúng ta khi phải tạm xa gia đình một thời gian, bỗng nhớ da diết giọng nói của những thành viên trong ngôi nhà của mình. Một lời mắng mỏ của cha mẹ trước đây làm cho ta khó chịu, thì nay lại thèm lắm một sự răn dạy như thế để tự ta kiềm chế bản thân khỏi sự tự do phóng khoáng quá đà của mình. Đó chính là cảm giác thiếu thốn tình cảm, cần được ai đó quan tâm.

Nếu bạn yêu phở Hà Nội, yêu nhịp sống bình thường trên từng con phố nơi đây, bạn cũng có một cảm giác tương tự, sự so sánh là khập khiễng, nhưng cảm nhận về sự thiếu thốn một cái gì đó thân quen thì gần giống. Đó là cảm giác thiếu thốn thèm được ăn một bát phở như mỗi sáng bình thường vậy; cho dù trong ngăn tủ bếp kia đầy chặt những gói phở ăn liền, nhưng làm sao có thể thay thế được bát phở quán với những hương vị tinh tế của nó; có cả cái “hương vị" đông đúc, chật cứng người, ồn ã trong cái quán phở thân thuộc ấy. Để rồi vừa ăn, vừa hàn huyên với lũ bạn đi tập thể dục về bên bát phở nóng hổi...

Hà Nội bỏ giãn cách, việc đầu tiên tôi làm buổi sáng hôm đó là phóng xe máy tới quán phở quen thuộc. Quán phở mặc dù đang phải hạn chế bởi những qui định "5k" nhưng khá đông. Ôi, sao hôm nay bát phở ăn ngon lành đến thế, một cảm giác thư thái không hề nhẹ bên bát phở như bị dồn nén nay vỡ oà cảm xúc. Chính vì cái cảm xúc "vỡ oà" ấy mà nhiều thực khách quên đi nồi nước dùng hôm nay không được đậm đà, thanh ngọt; không có cái vị béo gây gây mùi xương bò ninh kĩ như mọi ngày. Cũng phải thôi, chỉ thị cho phép được ăn tại chỗ ở quán còn chưa "khô mực", làm sao có nồi nước dùng ưng ý được. Nhưng chả sao, chả ai chê về nồi nước dùng thiếu sót đó. Tâm trạng họ đang vui vì điều bình thường đang trở lại, thế là đủ để ăn trọn, ngon lành một bát phở đầy rồi.

Viết tới đây, tôi chợt nhớ đến cảm giác thiếu thốn và thèm được ăn phở thời bao cấp, cuối thập niên 70, đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Ngày ấy, phở là món ăn xa xỉ, thi thoảng mới được mẹ tôi mang cặp lồng ra cửa hàng ăn uống mậu dịch, để xếp hàng mua 2 bát phở bò. Nhưng bà năn nỉ cô bán hàng xin thêm đầy cặp lồng nước phở. Mua về, bà đổ phở ra cái tô to tráng men Trung Quốc, cho thêm mỳ chính, thêm nước sôi vào. Nhà tôi có 4 anh em trai, mỗi đứa một bát cơm nguội chan nước, thêm tý bánh phở trộn lẫn húp xì xoẹt ngon lành. Đó là những hôm được ăn sang, còn thường thì ăn cơm nguội hoặc cơm rang là tốt rồi.

Tôi còn nhớ, một bận bị ốm, sốt cao, cũng chẳng cần đi khám, uống thuốc làm gì. Ngày đó trẻ con ốm sốt là bình thường, sốt cao thì đắp cái khăn ướt lên trán, vài ngày rồi tự khỏi, chứ không phải như bây giờ, hơi tý là đi khám, tống một nắm thuốc vào người. Cơm hôm đó nhà tôi không có thức ăn gì. Thấy tôi ốm, ăn uể oải, mẹ tôi hỏi: "Có ăn phở không, mẹ mua cho một bát". Mắt tôi sáng lên thay câu trả lời.

Thế là, mẹ tôi mang cặp lồng mua một bát phở cho tôi. Bát phở đầy mà tôi húp sạch bong cả nước trong sự thòm thèm của mấy ông anh. Ăn xong, mồ hôi tôi túa ra, người nhẹ nhõm hẳn. Tôi nói với mẹ: "Mẹ ơi, ăn phở xong con khỏi ốm rồi". Mẹ tôi sờ đầu tôi gật gù: "Ờ cũng mát thật rồi này". Vậy là, chỉ cần ăn một bát phở đầy, tôi đã khỏi ốm, chẳng cần phải đi khám, xét nghiệm, siêu âm, chụp phim... như đi khám bệnh thời nay. Chính vì câu chuyện này, mà sau đó, mỗi lần tôi ốm, mấy ông anh lại trêu: "Nó giả vờ ốm để đòi ăn phở đấy mẹ ạ". Hơi oan cho tôi, dù biết đó chỉ là câu đùa vui, vì trẻ con hồi ấy đâu dám mè nheo đòi hỏi gì, bố mẹ mua cho thì ăn, không mua thì cũng phải chịu, vì biết bố mẹ làm gì có tiền.

Câu chuyện tản mạn về bát phở cho tôi một suy nghĩ rằng, đôi lúc, trong cuộc sống này, sự đủ đầy khiến ta tưởng như mọi thứ xung quanh trở nên rất đỗi bình thường, nhưng khi ta thiếu thốn thì mới nhận ra được nó quý giá và cần thiết đến chừng nào. Cần thiết đến mức, nếu không có nó, cuộc sống thật nhàm chán và vô vị biết bao. Vì thế, hãy vui và bằng lòng với những gì mình đang có, hãy hạnh phúc, tận hưởng nó theo cách mà bạn đang làm, vì biết đâu, ngay cả những điều bình thường ấy sẽ trở nên xa xỉ trong cuộc sống đầy biến động này?!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thanh âm Hà Nội
    Đã từng có thời, thanh âm xung quanh tôi chưa nhiễu loạn thế này. Thời đó, là thời mà loa phường vẫn được phát thanh thường xuyên. Cột điện trước nhà tôi cắm một cái loa phường. Cột điện trước nhà bà nội tôi cũng có bắc loa phường.
(0) Bình luận
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Phát triển xã Đa Phúc thành trung tâm du lịch trải nghiệm, sinh thái xanh trọng điểm phía Bắc Thủ đô
    Chiều 30/6, xã Đa Phúc tổ chức hội nghị Sơ kết một năm thực hiện chính quyền địa phương hai cấp, triển khai nhiệm vụ trọng tâm 6 tháng cuối năm 2026.
  • Hà Nội tăng tốc số hóa: Người dân giao dịch không cần giấy tờ từ năm 2030
    Đến năm 2030, Hà Nội kỳ vọng sẽ xóa bỏ hoàn toàn các rào cản địa giới hành chính trong việc giải quyết thủ tục, giúp người dân và doanh nghiệp có thể tiếp cận các dịch vụ công một cách nhanh chóng, an toàn mà không cần phải mang theo quá nhiều giấy tờ rườm rà.
Đừng bỏ lỡ
Phở Hà Nội ngày giãn cách
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO