Phở Hà Nội ngày giãn cách

Trần Minh| 13/02/2023 08:58

Tôi không thể so sánh được với ông Nguyễn Tuân để có thể tản mạn những câu chuyện hay và đầy thi vị xung quanh bát phở ở Hà nội.

pho-ha-noi.jpg
Tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội

Tôi cũng chưa một lần xuất ngoại đến trời Âu để có được cái cảm giác sống xa Tổ quốc, thèm cồn cào một bát phở gánh bên đường. Nhưng tôi cũng có được sự đồng cảm để hình dung được tâm trạng thèm quay quắt một bát phở quê hương, giống như ông Nguyễn Tuân thời điểm đang đi công tác ở Phần Lan vậy. Vâng, tôi muốn nói đến nỗi thèm nhớ phở trong những ngày Hà Nội thực hiện giãn cách toàn xã hội. Và đương nhiên rồi, trong những ngày ấy, làm gì có hàng quán ăn uống nào được mở cửa, quán phở không là ngoại lệ.

Khi con người ta bị đẩy vào những hoàn cảnh thiếu thốn, hoặc bị buộc phải từ bỏ những thói quen của mình, lúc đó mới thấy trân quý những gì mình có. Cũng như chúng ta khi phải tạm xa gia đình một thời gian, bỗng nhớ da diết giọng nói của những thành viên trong ngôi nhà của mình. Một lời mắng mỏ của cha mẹ trước đây làm cho ta khó chịu, thì nay lại thèm lắm một sự răn dạy như thế để tự ta kiềm chế bản thân khỏi sự tự do phóng khoáng quá đà của mình. Đó chính là cảm giác thiếu thốn tình cảm, cần được ai đó quan tâm.

Nếu bạn yêu phở Hà Nội, yêu nhịp sống bình thường trên từng con phố nơi đây, bạn cũng có một cảm giác tương tự, sự so sánh là khập khiễng, nhưng cảm nhận về sự thiếu thốn một cái gì đó thân quen thì gần giống. Đó là cảm giác thiếu thốn thèm được ăn một bát phở như mỗi sáng bình thường vậy; cho dù trong ngăn tủ bếp kia đầy chặt những gói phở ăn liền, nhưng làm sao có thể thay thế được bát phở quán với những hương vị tinh tế của nó; có cả cái “hương vị" đông đúc, chật cứng người, ồn ã trong cái quán phở thân thuộc ấy. Để rồi vừa ăn, vừa hàn huyên với lũ bạn đi tập thể dục về bên bát phở nóng hổi...

Hà Nội bỏ giãn cách, việc đầu tiên tôi làm buổi sáng hôm đó là phóng xe máy tới quán phở quen thuộc. Quán phở mặc dù đang phải hạn chế bởi những qui định "5k" nhưng khá đông. Ôi, sao hôm nay bát phở ăn ngon lành đến thế, một cảm giác thư thái không hề nhẹ bên bát phở như bị dồn nén nay vỡ oà cảm xúc. Chính vì cái cảm xúc "vỡ oà" ấy mà nhiều thực khách quên đi nồi nước dùng hôm nay không được đậm đà, thanh ngọt; không có cái vị béo gây gây mùi xương bò ninh kĩ như mọi ngày. Cũng phải thôi, chỉ thị cho phép được ăn tại chỗ ở quán còn chưa "khô mực", làm sao có nồi nước dùng ưng ý được. Nhưng chả sao, chả ai chê về nồi nước dùng thiếu sót đó. Tâm trạng họ đang vui vì điều bình thường đang trở lại, thế là đủ để ăn trọn, ngon lành một bát phở đầy rồi.

Viết tới đây, tôi chợt nhớ đến cảm giác thiếu thốn và thèm được ăn phở thời bao cấp, cuối thập niên 70, đầu thập niên 80 của thế kỷ trước. Ngày ấy, phở là món ăn xa xỉ, thi thoảng mới được mẹ tôi mang cặp lồng ra cửa hàng ăn uống mậu dịch, để xếp hàng mua 2 bát phở bò. Nhưng bà năn nỉ cô bán hàng xin thêm đầy cặp lồng nước phở. Mua về, bà đổ phở ra cái tô to tráng men Trung Quốc, cho thêm mỳ chính, thêm nước sôi vào. Nhà tôi có 4 anh em trai, mỗi đứa một bát cơm nguội chan nước, thêm tý bánh phở trộn lẫn húp xì xoẹt ngon lành. Đó là những hôm được ăn sang, còn thường thì ăn cơm nguội hoặc cơm rang là tốt rồi.

Tôi còn nhớ, một bận bị ốm, sốt cao, cũng chẳng cần đi khám, uống thuốc làm gì. Ngày đó trẻ con ốm sốt là bình thường, sốt cao thì đắp cái khăn ướt lên trán, vài ngày rồi tự khỏi, chứ không phải như bây giờ, hơi tý là đi khám, tống một nắm thuốc vào người. Cơm hôm đó nhà tôi không có thức ăn gì. Thấy tôi ốm, ăn uể oải, mẹ tôi hỏi: "Có ăn phở không, mẹ mua cho một bát". Mắt tôi sáng lên thay câu trả lời.

Thế là, mẹ tôi mang cặp lồng mua một bát phở cho tôi. Bát phở đầy mà tôi húp sạch bong cả nước trong sự thòm thèm của mấy ông anh. Ăn xong, mồ hôi tôi túa ra, người nhẹ nhõm hẳn. Tôi nói với mẹ: "Mẹ ơi, ăn phở xong con khỏi ốm rồi". Mẹ tôi sờ đầu tôi gật gù: "Ờ cũng mát thật rồi này". Vậy là, chỉ cần ăn một bát phở đầy, tôi đã khỏi ốm, chẳng cần phải đi khám, xét nghiệm, siêu âm, chụp phim... như đi khám bệnh thời nay. Chính vì câu chuyện này, mà sau đó, mỗi lần tôi ốm, mấy ông anh lại trêu: "Nó giả vờ ốm để đòi ăn phở đấy mẹ ạ". Hơi oan cho tôi, dù biết đó chỉ là câu đùa vui, vì trẻ con hồi ấy đâu dám mè nheo đòi hỏi gì, bố mẹ mua cho thì ăn, không mua thì cũng phải chịu, vì biết bố mẹ làm gì có tiền.

Câu chuyện tản mạn về bát phở cho tôi một suy nghĩ rằng, đôi lúc, trong cuộc sống này, sự đủ đầy khiến ta tưởng như mọi thứ xung quanh trở nên rất đỗi bình thường, nhưng khi ta thiếu thốn thì mới nhận ra được nó quý giá và cần thiết đến chừng nào. Cần thiết đến mức, nếu không có nó, cuộc sống thật nhàm chán và vô vị biết bao. Vì thế, hãy vui và bằng lòng với những gì mình đang có, hãy hạnh phúc, tận hưởng nó theo cách mà bạn đang làm, vì biết đâu, ngay cả những điều bình thường ấy sẽ trở nên xa xỉ trong cuộc sống đầy biến động này?!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thanh âm Hà Nội
    Đã từng có thời, thanh âm xung quanh tôi chưa nhiễu loạn thế này. Thời đó, là thời mà loa phường vẫn được phát thanh thường xuyên. Cột điện trước nhà tôi cắm một cái loa phường. Cột điện trước nhà bà nội tôi cũng có bắc loa phường.
(0) Bình luận
  • Cây Di sản trong khu di tích Quốc gia chùa Bối Khê
    “Chú Cuội ngồi gốc cây đa/ Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời”, hẳn bài đồng dao đó người Việt không ai mà không thuộc. “Cây đa, bến nước, sân đình” đã trở thành biểu tượng văn hóa in sâu trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh cây đa rợp bóng ở đình làng, sân chùa, đền miếu… trở thành ký ức tuổi thơ của nhiều người dù đi xa vẫn luôn nhớ về. Hơn nữa, cây đa ẩn chứa sức mạnh linh thiêng như vị thần hộ mệnh canh giữ cho sự an yên của cả làng, biểu tượng tâm linh ngàn năm của làng quê Việt.
  • Tự hào lễ thượng cờ và hạ cờ tại Quảng trường Ba Đình lịch sử
    Tôi sinh ra và lớn lên ở miền núi nên từ khi còn là một đứa trẻ cho đến lúc trưởng thành ký ức trong tôi về trái tim của cả nước, về một Thủ đô ngàn năm văn hiến luôn là những kỷ niệm đẹp lấp lánh như những viên ngọc sáng ngời đầy lung linh huyền ảo, để tôi làm hành trang kể cho lớp lớp học trò hay các con của mình với những câu chuyện chưa bao giờ có trang cuối cùng về văn hóa, con người hay bề dày lịch sử của những nhân chứng của một thời bom đạn chiến tranh nơi mảnh đất hoa lệ ấy.
  • Phủ Tây Hồ khi ký ức Thăng Long còn vọng mãi
    Giữa nhịp sống không ngừng đổi thay của Hà Nội, bên mặt nước Hồ Tây mênh mang, Phủ Tây Hồ từ lâu đã trở thành một điểm đến quen thuộc trong đời sống văn hóa và tinh thần của người dân Thủ đô. Người ta tìm về đây để bày tỏ lòng thành kính, để tìm hiểu một nét đẹp trong tín ngưỡng truyền thống, hay đơn giản là tìm cho mình một khoảng bình yên giữa những bộn bề của cuộc sống. Trong sự giao hòa giữa cảnh sắc Hồ Tây và không gian văn hóa thờ Mẫu, Phủ Tây Hồ mang một vẻ đẹp riêng, vừa gần gũi với đời sống hôm nay, vừa gợi nhắc những giá trị lịch sử, văn hóa của Thăng Long – Hà Nội.
  • Có một Hà Nội trong tấm bản đồ giấy
    Mỗi lần dọn lại giá sách, tôi đều bắt gặp một tấm bản đồ Hà Nội bằng giấy đã ngả màu. Những nếp gấp chằng chịt hằn sâu trên mặt giấy, vài góc đã sờn, có chỗ còn lưu những nét bút bi khoanh tròn tên phố. Người ta có thể giữ một tấm ảnh, một tấm vé tàu hay một lá thư cũ để nhớ về tuổi trẻ. Còn tôi giữ một tấm bản đồ. Bởi trên đó có một Hà Nội gắn với năm tháng thanh xuân của tôi.
  • Hà Nội níu bước chân người đi
    Có những thành phố mà người ta muốn đến/ Có những thành phố mà khiến người ta thôi thúc trở về/ Với Hà Nội, có lẽ khi ta vừa bước chân đến sân ga đã thấy lòng mình ngoái lại.
  • Cốm Vòng gọi Hà Nội vào thu
    Ngoảnh đi ngoảnh lại, ba mươi lăm mùa cốm đã đi qua, Hà Nội bây giờ đã khác xa cái năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, khi tôi trúng tuyển vào khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, nằm trên đường Xuân Thuỷ. Hồi đó, tôi vẫn nhớ như in, Hà Nội của những năm tháng sinh viên đầu đời còn khá bình dị. Ngày ấy, giao thông ở nơi này còn phổ biến với những chuyến xe lam ba bánh chòng chành chở khách. Và, ngày ấy, quanh trường tôi chủ yếu vẫn là những làng quê yên ả.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026: Góp phần định hình một sản phẩm văn hóa mới của Thủ đô
    Tối 7/8, tại Hoàng thành Thăng Long - Di sản Văn hóa Thế giới, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ khai mạc Festival Võ thuật Quốc tế Hà Nội 2026 với chủ đề "Hào khí Thăng Long - Tinh hoa võ Việt". Lần đầu tiên được tổ chức, Festival đánh dấu bước đi mới của Thủ đô trong việc xây dựng một sự kiện văn hóa - thể thao mang tầm quốc tế, góp phần tôn vinh truyền thống thượng võ dân tộc, quảng bá hình ảnh Hà Nội và thúc đẩy giao lưu văn hóa, thể thao với bạn bè thế giới.
  • Cây Di sản trong khu di tích Quốc gia chùa Bối Khê
    “Chú Cuội ngồi gốc cây đa/ Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời”, hẳn bài đồng dao đó người Việt không ai mà không thuộc. “Cây đa, bến nước, sân đình” đã trở thành biểu tượng văn hóa in sâu trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh cây đa rợp bóng ở đình làng, sân chùa, đền miếu… trở thành ký ức tuổi thơ của nhiều người dù đi xa vẫn luôn nhớ về. Hơn nữa, cây đa ẩn chứa sức mạnh linh thiêng như vị thần hộ mệnh canh giữ cho sự an yên của cả làng, biểu tượng tâm linh ngàn năm của làng quê Việt.
  • Văn nghệ sĩ Thủ đô với phát triển công nghiệp văn hóa, lan tỏa giá trị Thăng Long – Hà Nội
    NSND Trần Quốc Chiêm – Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội cho biết, Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đã đặt văn học, nghệ thuật vào trung tâm của chiến lược chấn hưng văn hóa. Văn học, nghệ thuật không chỉ là lĩnh vực phản ánh đời sống, mà còn là không gian sáng tạo giá trị, nơi hình thành và lan tỏa những cảm xúc nhân văn, những chuẩn mực thẩm mỹ và những lý tưởng sống cao đẹp.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Phường Phú Thượng: Sôi nổi hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026
    Tối 7/8, Trung tâm Văn hóa, Thông tin và Thể thao phường Phú Thượng (Hà Nội) tổ chức Hội thi văn nghệ thiếu nhi hè năm 2026, với sự tham gia của các đội văn nghệ đến từ 16 tổ dân phố trên địa bàn.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Đối diện
    Cháu mang bài về, nghiên cứu kĩ rồi đem lại cho chú. Bài viết này chú thấy chưa hợp lí. Nếu như để công an điều tra vào cuộc, chú e… chúng ta phải làm nhiều bước nữa đấy. Sẵn sàng thì tiếp tục nhé! Chú Minh cầm tập bài viết đưa lại cho Thy. Cô ngại ngùng đỡ lấy. Đây là lần thứ ba, loạt bài phóng sự của mình bị Tổng biên tập kêu lên để trả lại...
Phở Hà Nội ngày giãn cách
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO