Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội của tôi

Lặng 16:07 23/02/2023

“Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh/ Hoa sữa thôi rơi ta bên nhau một chiều tan lớp/ Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về”.

ban-dao.jpg
Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng... (nguồn ảnh: internet)

Dẫu đã xa Hà Nội được vài năm, tuy nhiên mỗi lần giai điệu quen thuộc này vang lên, lòng tôi lại gợn sóng nhớ về nơi ấy - Hà Nội tôi yêu, một thời thanh xuân tôi đã trải qua và sống cùng Hà Nội. Hà Nội đón tôi ở tuổi 18 với những khao khát lần đầu của một cô bé cuối cấp ôm ấp ước mơ lên Thủ đô học hành. Hà Nội ngày đó với chúng tôi là là cả ước mơ đổi đời. Lần đầu lên Hà Nội phải chăng do mùa thi, Hà Nội thật nhộn nhịp, đông đúc và cũng ấm áp đến lạ. Hà Nội khắc ghi trong tôi khi đó là hình ảnh, bóng dáng những người cha, người mẹ đồng hành cùng con trong những ngày thi quyết định những hướng đi nghề nghiệp cho cuộc đời người. Và thật may mắn, Hà Nội đã chọn tôi và tôi chọn Hà Nội làm điểm đến để gửi gắm cho nhau những năm tháng sinh viên tươi đẹp nhất của cuộc đời. Nói vậy chứ sinh viên tôi cũng bình yên lắm. Tôi không tham gia các hoạt động của sinh viên Hà Nội nhưng cũng sống trọn cùng những đêm tụ tập của sinh viên ký túc với những ca khúc sinh viên mà đến giờ câu tôi nhớ nhất phải chăng là sinh viên năm 2000. Hà Nội năm đầu tiên gắn bó với tôi là những tối mùa thu, khi trời vừa sẩm tối, tôi lại cùng chị bạn đi tập thể dục một vòng quanh công viên Thống Nhất. Và khi đó giai điệu Hà Nội ngày vắng những cơn mưa cất lời trên một loa phóng thanh nào đó, tựa thật thân quen như tiếng loa phóng thanh nơi quê nhà và nó đã thấm dần vào trong tôi để giờ đây khi xa Hà Nội tôi vẫn nhớ mãi từng lời ca da diết ấy.

Hà Nội đã cùng tôi đi qua những tối đầu đông chớm lạnh. Tôi và Hà Nội cùng lặng lẽ dắt nhau đi trên con đường Tạ Quang Bửu với một mùi hương hoa sữa nồng nàn dưới ánh đèn đường hắt hiu. Với tôi Hà Nội lúc đó bình yên đến lạ, Hà Nội lúc đó chỉ có tôi, Hà Nội và những tuyến xe bus cuối ngày.

Hà Nội còn cùng tôi đi qua những chuyến xe bus thân thương. Những chuyến bus 19, 24, 26 chở trọn trong đó sự chen chúc, sự nghiệp học hành của thời sinh viên. Là sự tắc nghẽn đến nghẹt thở từ những chuyến xe bus đông người đến những đoạn đường Đại La, Trường Chinh. Là những chuyến xe bus trên tuyến 08, 24 mà tôi đi làm thêm hàng tối và khi trở về thường chỉ là chuyến xe vắng người chủ yếu là những sinh viên đi làm thêm, những cô cậu đi dạo chơi trên hồ về và những bản nhạc trên radio hòa vang, xua tan sự vắng lặng của lúc cuối ngày. Hà Nội còn cùng tôi háo hức trên những chuyến xe tạm xa thành phố để trở về quê hương với mái nhà thân thương với mẹ với cha và với trợ cấp quý giá của sinh viên cuối tháng. Không biết bạn có còn nhớ chăng, những chuyến Hà Nội về balo nào cũng thật nhẹ nhõm, chỉ là vài ba bộ quần áo nhưng chuyến đi luôn chở đầy những yêu thương, gói ghém của bố mẹ dành cho đứa con xa nhà.

Hà Nội của tôi, tuy tôi chưa thật sự đi được nhiều, chưa được khám phá nhiều về Hà Nội nhưng Hà Nội vẫn luôn là niềm nhớ. Bởi nơi ấy có tôi của tuổi trẻ, có những con đường thân quen và có dấu chân tôi mỗi ngày. Người ta vẫn nói Hà Nội luôn xô bồ và nhộn nhịp. Nhưng Hà Nội của tôi cũng có những khoảng khắc thật bình yên và trầm lặng. Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng, ngập trời hoa sưa và con đường Phan Đình Phùng xanh mát.

Hà Nội luôn là nỗi nhớ, thương yêu và góc nhỏ trong tim tôi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lặng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Tôi đã gặp Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên
    Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Tính theo chiều địa lý, quê tôi cách Hà Nội hơn hai trăm ki lô mét đường chim bay, nghĩa là Hà Nội với tôi và những người dân quê chất phác miền khu Bốn xưa, xa, xa lắm.
(0) Bình luận
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO