Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội của tôi

Lặng 16:07 23/02/2023

“Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh/ Hoa sữa thôi rơi ta bên nhau một chiều tan lớp/ Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về”.

ban-dao.jpg
Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng... (nguồn ảnh: internet)

Dẫu đã xa Hà Nội được vài năm, tuy nhiên mỗi lần giai điệu quen thuộc này vang lên, lòng tôi lại gợn sóng nhớ về nơi ấy - Hà Nội tôi yêu, một thời thanh xuân tôi đã trải qua và sống cùng Hà Nội. Hà Nội đón tôi ở tuổi 18 với những khao khát lần đầu của một cô bé cuối cấp ôm ấp ước mơ lên Thủ đô học hành. Hà Nội ngày đó với chúng tôi là là cả ước mơ đổi đời. Lần đầu lên Hà Nội phải chăng do mùa thi, Hà Nội thật nhộn nhịp, đông đúc và cũng ấm áp đến lạ. Hà Nội khắc ghi trong tôi khi đó là hình ảnh, bóng dáng những người cha, người mẹ đồng hành cùng con trong những ngày thi quyết định những hướng đi nghề nghiệp cho cuộc đời người. Và thật may mắn, Hà Nội đã chọn tôi và tôi chọn Hà Nội làm điểm đến để gửi gắm cho nhau những năm tháng sinh viên tươi đẹp nhất của cuộc đời. Nói vậy chứ sinh viên tôi cũng bình yên lắm. Tôi không tham gia các hoạt động của sinh viên Hà Nội nhưng cũng sống trọn cùng những đêm tụ tập của sinh viên ký túc với những ca khúc sinh viên mà đến giờ câu tôi nhớ nhất phải chăng là sinh viên năm 2000. Hà Nội năm đầu tiên gắn bó với tôi là những tối mùa thu, khi trời vừa sẩm tối, tôi lại cùng chị bạn đi tập thể dục một vòng quanh công viên Thống Nhất. Và khi đó giai điệu Hà Nội ngày vắng những cơn mưa cất lời trên một loa phóng thanh nào đó, tựa thật thân quen như tiếng loa phóng thanh nơi quê nhà và nó đã thấm dần vào trong tôi để giờ đây khi xa Hà Nội tôi vẫn nhớ mãi từng lời ca da diết ấy.

Hà Nội đã cùng tôi đi qua những tối đầu đông chớm lạnh. Tôi và Hà Nội cùng lặng lẽ dắt nhau đi trên con đường Tạ Quang Bửu với một mùi hương hoa sữa nồng nàn dưới ánh đèn đường hắt hiu. Với tôi Hà Nội lúc đó bình yên đến lạ, Hà Nội lúc đó chỉ có tôi, Hà Nội và những tuyến xe bus cuối ngày.

Hà Nội còn cùng tôi đi qua những chuyến xe bus thân thương. Những chuyến bus 19, 24, 26 chở trọn trong đó sự chen chúc, sự nghiệp học hành của thời sinh viên. Là sự tắc nghẽn đến nghẹt thở từ những chuyến xe bus đông người đến những đoạn đường Đại La, Trường Chinh. Là những chuyến xe bus trên tuyến 08, 24 mà tôi đi làm thêm hàng tối và khi trở về thường chỉ là chuyến xe vắng người chủ yếu là những sinh viên đi làm thêm, những cô cậu đi dạo chơi trên hồ về và những bản nhạc trên radio hòa vang, xua tan sự vắng lặng của lúc cuối ngày. Hà Nội còn cùng tôi háo hức trên những chuyến xe tạm xa thành phố để trở về quê hương với mái nhà thân thương với mẹ với cha và với trợ cấp quý giá của sinh viên cuối tháng. Không biết bạn có còn nhớ chăng, những chuyến Hà Nội về balo nào cũng thật nhẹ nhõm, chỉ là vài ba bộ quần áo nhưng chuyến đi luôn chở đầy những yêu thương, gói ghém của bố mẹ dành cho đứa con xa nhà.

Hà Nội của tôi, tuy tôi chưa thật sự đi được nhiều, chưa được khám phá nhiều về Hà Nội nhưng Hà Nội vẫn luôn là niềm nhớ. Bởi nơi ấy có tôi của tuổi trẻ, có những con đường thân quen và có dấu chân tôi mỗi ngày. Người ta vẫn nói Hà Nội luôn xô bồ và nhộn nhịp. Nhưng Hà Nội của tôi cũng có những khoảng khắc thật bình yên và trầm lặng. Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng, ngập trời hoa sưa và con đường Phan Đình Phùng xanh mát.

Hà Nội luôn là nỗi nhớ, thương yêu và góc nhỏ trong tim tôi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lặng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Tôi đã gặp Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên
    Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Tính theo chiều địa lý, quê tôi cách Hà Nội hơn hai trăm ki lô mét đường chim bay, nghĩa là Hà Nội với tôi và những người dân quê chất phác miền khu Bốn xưa, xa, xa lắm.
(0) Bình luận
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Cầu truyền hình "Sao sáng dẫn đường" hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Nhân kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), Đài Truyền hình Việt Nam phối hợp với các bộ, cơ quan, địa phương tổ chức Cầu truyền hình trực tiếp “Đi tìm đồng đội-Sao sáng dẫn đường” tại 4 điểm cầu trên địa bàn các tỉnh, thành phố: Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Tuyên Quang và Quảng Trị.
  • Phát huy vai trò Người cao tuổi Thủ đô góp phần tạo đồng thuận xã hội vì một Hà Nội văn hiến, văn minh, hiện đại
    Sự đồng thuận của Nhân dân luôn là yếu tố quyết định thành công của mọi chủ trương lớn. Trong dòng chảy phát triển của Thủ đô Hà Nội, mỗi công trình trọng điểm không chỉ được xây dựng bằng nguồn lực đầu tư mà còn được kiến tạo từ niềm tin, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của người dân. Với uy tín, kinh nghiệm và sức ảnh hưởng trong cộng đồng, đội ngũ người cao tuổi Thủ đô đang tiếp tục khẳng định vai trò là "cầu nối" giữa Đảng, chính quyền và Nhân dân, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, tạo nền tảng vững chắc để Hà Nội phát triển theo hướng văn hiến, văn minh và hiện đại.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO