Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội của tôi

Lặng 16:07 23/02/2023

“Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh/ Hoa sữa thôi rơi ta bên nhau một chiều tan lớp/ Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về”.

ban-dao.jpg
Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng... (nguồn ảnh: internet)

Dẫu đã xa Hà Nội được vài năm, tuy nhiên mỗi lần giai điệu quen thuộc này vang lên, lòng tôi lại gợn sóng nhớ về nơi ấy - Hà Nội tôi yêu, một thời thanh xuân tôi đã trải qua và sống cùng Hà Nội. Hà Nội đón tôi ở tuổi 18 với những khao khát lần đầu của một cô bé cuối cấp ôm ấp ước mơ lên Thủ đô học hành. Hà Nội ngày đó với chúng tôi là là cả ước mơ đổi đời. Lần đầu lên Hà Nội phải chăng do mùa thi, Hà Nội thật nhộn nhịp, đông đúc và cũng ấm áp đến lạ. Hà Nội khắc ghi trong tôi khi đó là hình ảnh, bóng dáng những người cha, người mẹ đồng hành cùng con trong những ngày thi quyết định những hướng đi nghề nghiệp cho cuộc đời người. Và thật may mắn, Hà Nội đã chọn tôi và tôi chọn Hà Nội làm điểm đến để gửi gắm cho nhau những năm tháng sinh viên tươi đẹp nhất của cuộc đời. Nói vậy chứ sinh viên tôi cũng bình yên lắm. Tôi không tham gia các hoạt động của sinh viên Hà Nội nhưng cũng sống trọn cùng những đêm tụ tập của sinh viên ký túc với những ca khúc sinh viên mà đến giờ câu tôi nhớ nhất phải chăng là sinh viên năm 2000. Hà Nội năm đầu tiên gắn bó với tôi là những tối mùa thu, khi trời vừa sẩm tối, tôi lại cùng chị bạn đi tập thể dục một vòng quanh công viên Thống Nhất. Và khi đó giai điệu Hà Nội ngày vắng những cơn mưa cất lời trên một loa phóng thanh nào đó, tựa thật thân quen như tiếng loa phóng thanh nơi quê nhà và nó đã thấm dần vào trong tôi để giờ đây khi xa Hà Nội tôi vẫn nhớ mãi từng lời ca da diết ấy.

Hà Nội đã cùng tôi đi qua những tối đầu đông chớm lạnh. Tôi và Hà Nội cùng lặng lẽ dắt nhau đi trên con đường Tạ Quang Bửu với một mùi hương hoa sữa nồng nàn dưới ánh đèn đường hắt hiu. Với tôi Hà Nội lúc đó bình yên đến lạ, Hà Nội lúc đó chỉ có tôi, Hà Nội và những tuyến xe bus cuối ngày.

Hà Nội còn cùng tôi đi qua những chuyến xe bus thân thương. Những chuyến bus 19, 24, 26 chở trọn trong đó sự chen chúc, sự nghiệp học hành của thời sinh viên. Là sự tắc nghẽn đến nghẹt thở từ những chuyến xe bus đông người đến những đoạn đường Đại La, Trường Chinh. Là những chuyến xe bus trên tuyến 08, 24 mà tôi đi làm thêm hàng tối và khi trở về thường chỉ là chuyến xe vắng người chủ yếu là những sinh viên đi làm thêm, những cô cậu đi dạo chơi trên hồ về và những bản nhạc trên radio hòa vang, xua tan sự vắng lặng của lúc cuối ngày. Hà Nội còn cùng tôi háo hức trên những chuyến xe tạm xa thành phố để trở về quê hương với mái nhà thân thương với mẹ với cha và với trợ cấp quý giá của sinh viên cuối tháng. Không biết bạn có còn nhớ chăng, những chuyến Hà Nội về balo nào cũng thật nhẹ nhõm, chỉ là vài ba bộ quần áo nhưng chuyến đi luôn chở đầy những yêu thương, gói ghém của bố mẹ dành cho đứa con xa nhà.

Hà Nội của tôi, tuy tôi chưa thật sự đi được nhiều, chưa được khám phá nhiều về Hà Nội nhưng Hà Nội vẫn luôn là niềm nhớ. Bởi nơi ấy có tôi của tuổi trẻ, có những con đường thân quen và có dấu chân tôi mỗi ngày. Người ta vẫn nói Hà Nội luôn xô bồ và nhộn nhịp. Nhưng Hà Nội của tôi cũng có những khoảng khắc thật bình yên và trầm lặng. Hà Nội bình yên với những mặt hồ phẳng lặng, với những hàng cây rợp bóng, ngập trời hoa sưa và con đường Phan Đình Phùng xanh mát.

Hà Nội luôn là nỗi nhớ, thương yêu và góc nhỏ trong tim tôi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lặng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Tôi đã gặp Hà Nội giữa lòng Tây Nguyên
    Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ. Tính theo chiều địa lý, quê tôi cách Hà Nội hơn hai trăm ki lô mét đường chim bay, nghĩa là Hà Nội với tôi và những người dân quê chất phác miền khu Bốn xưa, xa, xa lắm.
(0) Bình luận
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy vai trò báo chí trong tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 17/6, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tạp chí Cộng sản tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Báo chí cách mạng với nhiệm vụ tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng”. Sự kiện diễn ra nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), thu hút sự tham gia của đông đảo nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, đại diện các cơ quan báo chí, xuất bản và cơ sở đào tạo trên cả nước.
  • Chính sách đặc thù tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến
    Tại kỳ họp thứ 4, HĐND thành phố, đa số đại biểu đã nhất trí tán thành, thông qua Nghị quyết quy định một số nội dung, mức chi trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Theo Nghị quyết, việc ban hành cơ chế, chính sách đặc thù này sẽ kịp thời tháo gỡ các nút thắt về thể chế, tạo động lực mạnh mẽ khuyến khích đội ngũ nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến, thu hút các chuyên gia uy tín, nâng cao chất lượng nghệ thuật chuyên nghiệp và thúc đẩy ngành công nghiệp văn hóa của Thủ đô phát triển hội nhập sâu
  • Công an phường Phú Lương: đổi mới tư duy tuyên truyền, quyết tâm xây dựng đô thị văn minh, sáng - xanh - sạch - đẹp
    Phường Phú Lương (Hà Nội) đang chứng kiến tốc độ đô thị hóa nhanh chóng với nhiều chuyển biến tích cực về kinh tế - xã hội. Tuy nhiên, đi kèm với sự phát triển ấy là những thách thức không nhỏ trong công tác quản lý trật tự công cộng và trật tự đô thị. Nhận thức rõ vai trò nòng cốt, Công an phường Phú Lương đã triển khai nhiều biện pháp đồng bộ, trong đó điểm sáng nổi bật là việc đổi mới phương thức tuyên truyền thông qua các sản phẩm video ngắn, trực quan, nhằm khơi dậy ý thức tự giác và trách nhiệm công dân của mỗi người dân trên địa bàn.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO