Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội tình yêu của tôi

Nguyễn Minh 20/02/2023 15:17

Nhà văn Thạch Lam với trang văn nổi tiếng “Hà Nội ba sáu phố phường” đã miêu tả phố cổ Hà Nội với nét đẹp cổ kính, thâm trầm giữa lòng thủ đô hoa lệ. Hà Nội trong bài hát “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” là nỗi nhớ khôn nguôi “Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ. Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay…”. Còn trong ý thơ của Hoàng Minh Tuấn là niềm thương day dứt về mảnh đất thân yêu “Hà Nội ơi! Tôi nhớ mãi muôn đời!” Để thấy Hà Nội đẹp và đáng yêu đến nhường nào qua lăng kính nghệ sĩ!

maxresdefault.jpg

Dù là nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ thì Hà Nội qua con mắt nghệ thuật của họ đều thơ mộng, đẹp đẽ với nhiều hương sắc riêng. Và với mỗi người dân đất Việt hay bạn bè quốc tế, họ đều gửi trọn tình yêu đặc biệt dành cho mảnh đất thủ đô mỗi lần mình đặt chân qua.

“Hà Nội” – chỉ hai tiếng giản dị thôi mà sao đong đầy nhiều cung bậc cảm xúc đặc biệt đến vậy? Đó là tấm chân tình và niềm tự hào vô bờ bến của mỗi con tim đang dồn dập nhịp đập trong lồng ngực mỗi người. Tôi tuy là người con trai miền biển, không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng trong tôi hừng hực niềm khát khao cháy bỏng được sống, lao động và học tập nơi thủ đô yêu dấu.

Mẹ tôi là người Hà Nội, mảnh đất Vân Đình (Hà Tây cũ), nơi có con sông Đáy chảy qua. Vì thế, tôi coi Hà Nội là quê hương thứ hai của mình. Tôi lớn lên bằng những lời ru, bài hát và những câu chuyện kể hấp dẫn của mẹ về đất và người Hà Nội. Tôi yêu cuộc sống bình dị, giản đơn của những con người thuần hậu, chất phác nơi đây. Chúng khiến tim tôi như thắp lửa, rừng rực cháy trong hồn.

Từ nhỏ, mỗi lần được về quê ngoại chơi tôi đều đặc biệt thích thú. Tôi cùng đám bạn hàng xóm chơi đủ mọi trò từ trèo me, trèo sấu, hái ổi,… đến chơi trò trốn tìm, bắn bi, nhảy dây,… Đặc biệt, tôi vô cùng hạnh phúc khi được bà ngoại nấu những món ăn miền quê Hà Nội như: canh sấu trứng cà chua, canh chuối, canh cà pháo,… Bà hay ngồi trong căn phòng nhỏ nhai trầu bỏm bẻm và xem chương trình hài mà tiếng cười giòn giã như trẻ thơ. Hay hình ảnh ông ngoại yêu văn thơ hay tụ tập những bạn văn chương làm thành hội yêu thơ của làng.

Tuổi thơ của tôi trải qua những tháng ngày đẹp đẽ vì có Hà Nội với những người thân yêu hằn sâu nơi kí ức. Bà ngoại tôi tảo tần sớm khuya nuôi dạy một bầy con thơ vất vả, nhọc nhằn nên thỉnh thoảng bà hay trở mình vì đau xương khớp. Điều đó khiến tôi không khỏi chạnh lòng và xót xa. Còn ông ngoại biết tôi yêu thơ văn và muốn nối nghiệp mình đã vô cùng hạnh phúc gom góp từng cuốn sách cũ, chắt chiu từng áng văn, bài thơ và kinh nghiệm sáng tác dành cho đứa cháu nhỏ. Đặc biệt là, ông dạy tôi học làm người, sống có tâm – có đức,… Tôi nhớ nằm lòng những lời chỉ bảo tận tâm của ông và tự dặn lòng mình phấn đấu thành đạt, sớm khuya miệt mài học tập, phấn đấu đỗ đại học trên Hà Nội, sau này làm vẻ vang dòng họ.

Với lũ trẻ quê mùa ngày ấy như tôi, được học trên Hà Nội là hãnh diện và sung sướng lắm! Do đó Hà Nội trở thành mục tiêu sống còn của những tâm hồn chưa một lần vấn vương bụi bặm. Chúng tôi phấn đấu học hành hăng say lắm! Hà Nội trở thành niềm tin, hi vọng và mục đích, ước vọng cao cả. Tôi vẫn nhớ lần thi đại học năm đó mình được đến thăm lăng Bác. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, hồi hộp và cảm xúc vừa yêu thương, tự hào, kính trọng như vỡ oà, tôi dành lòng thành kính dâng lên vị cha già dân tộc.

Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Tôi đỗ đại học. Nhưng tôi biết, người hạnh phúc nhất là ông ngoại. Ông gọi điện chúc mừng tôi trong tiếng nghẹn ngào. Tôi biết những giọt nước mắt ý nghĩa ấy như lời chào mừng đến Hà Nội, ông dành cho tôi như từ lâu lắm. Cái ước vọng trở thành sinh viên Hà Nội của tôi đã thành hiện thực. Những tháng ngày miệt mài trên giảng đường Văn khoa mới tươi đẹp làm sao! Và cũng từ đó, sau những buổi học trên lớp, tôi lại rong ruổi đạp xe trên các tuyến phố, khám các ngõ ngách Hà Nội. Tất cả mới tuyệt vời làm sao!

Những cung đường đẹp nhất Hà Nội đang chờ tôi khám phá mà thuở nhỏ mình ao ước được bước chân qua. Đó là con đường Hoàng Diệu rợp bóng xà cừ cổ thụ, nơi gắn bó với những di tích nổi tiếng. Đó là đường Phan Đình Phùng với những hàng sấu già sum suê tạo không gian mát mẻ, nơi gắn bó với những địa điểm du lịch thu hút nhiều khách tham quan. Đó là đường Thanh Niên lãng mạn – chia hai nửa một bên là hồ Tây, một bên là hồ Trúc Bạch – nơi gắn bó với phong cảnh thơ mộng lúc bình minh lên và hoàng hôn buông xuống. Ánh mặt trời toả xuống mặt nước long lanh như dát vàng đẹp mê hồn như muốn níu kéo bước chân người…

Hà Nội với phong cảnh nên thơ, lãng mạn là thế và mỗi lần đi qua tôi không khỏi lưu luyến cái dư vị đặc trưng của ẩm thực Hà thành. Nào là vị ngọt ngào, nóng hổi gây thương nhớ của tô phở truyền thống người Hà Nội. Nào là vị đậm đà, ngon khó cưỡng của đĩa bún chả. Nào là những nắm xôi cúc tròn đầy, ấm nóng trong tiếng rao đêm da diết trở thành kỉ niệm khó phai đời sinh viên mỗi lần thức đêm khi mùa thi về… Đặc biệt, điều không trộn lẫn trong văn hoá Hà Nội là trà đá vỉa hè không phân biệt tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp mà vô cùng giản dị, mộc mạc đến bất ngờ. Đây đó trên các con đường Hà Nội mọc lên những quán cà phê cóc phục vụ đông đảo khách thập phương…

Hà Nội trong tưởng tượng của tôi khác xa với thực tại. Không hào nhoáng mà vô cùng dung dị với những ngôi nhà kề sát vai nhau trong những con phố chật hẹp, nhuốm màu rêu phong cổ kính. Này sắc hồng của những nụ đào thắp lên mùa xuân. Này Hồ Tây mùa hạ lộng gió đưa hương sen thơm ngát. Này con đường mùa thu ngập tràn lá vàng rơi. Này những đoá cúc hoạ mi mùa đông tinh khôi, e ấp,… Với bốn mùa dệt mộng nên thơ khiến tôi bất chợt nhớ đến một ánh mắt, một làn môi và bàn tay mềm mại của cô gái Hà Nội dịu dàng, đáng yêu, bí ẩn với chút kiêu kì cùng tiếng nói trong trẻo, nhẹ nhàng ấy.

Tốt nghiệp đại học, tôi chọn Hà Nội là nơi lập nghiệp. Và tôi đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Rồi tôi kết hôn với người con gái Hà Nội vốn là bạn thân thuở trước. Giờ đây, tôi đã có một gia đình nhỏ làm chốn đi về. Hà Nội của tôi cũng thay đổi nhiều lắm. Không còn dáng vẻ rêu phong, trầm mặc, Hà Nội khoác lên mình một bộ mặt náo nhiệt, ồn ào của một đô thị hiện đại, sầm uất. Những toà nhà nhiều tầng mọc lên như nấm sau mưa. Những công trình kiến trúc hoành tráng mọc san sát nhau. Phố xá đông vui, nhộn nhịp nhưng cũng ô nhiễm, tắc đường liên miên. Mặt trái văn hoá ứng xử của con người cũng nhiều. Tuy thế, tình yêu của tôi dành cho Hà Nội vẫn không thay đổi.

Giờ đây, tôi đã ở vào lứa tuổi xưa nay hiếm nhưng vẫn còn được trời phú cho sức dẻo dai hiếm có. Sáng sáng, tôi vẫn đạp xe ra bờ hồ tập thể dục, ngắm hồ Gươm trong ánh ban mai rực rỡ. Cầm tờ báo cùng cốc cà phê sớm với những bạn già bàn đủ mọi chuyện đời. Rồi tôi đến phố sách ở Đinh Lễ chọn những cuốn sách hay và ôn lại thuở hàn vi hay đến các nhà sách đọc ké vì túi tiền sinh viên ít ỏi. Chiều chiều, tôi lại ghé đến ghế đá công viên chơi cờ tướng, ngắm nhìn dòng người qua lại ngược xuôi thấy mình sao mà bé nhỏ trước một Hà Nội rộng lớn và bao dung đến vậy?

Các con tôi giờ đã thành đạt và đều định cư ở nước ngoài. Chúng có ý muốn rước tôi sang sống cùng nhưng làm sao chúng hiểu được rằng có một ông già “lẩm cẩm” chỉ muốn gắn bó suốt đời với mảnh đất Hà Nội yêu thương?! Mỗi dịp Tết đến, xuân về bên mâm cơm ấm cúng gia đình, tôi lại ôn những kỉ niệm cũ nơi làng Vân Đình thuở trước có những con người chân chất, đôn hậu như ông, bà, mẹ,… đã nuôi nấng và dạy dỗ tôi thành người. Và tôi cũng dặn dò các con tôi dù có đi đâu, làm gì thì cũng không quên được tiếng Việt, hãy dạy cho các cháu tôi văn hoá người Hà Nội để chúng không quên được nguồn gốc của mình.

Dù có nhắm mắt, xuôi tay thì tình yêu và sự gắn bó của tôi với Hà Nội càng bền chặt vì hình ảnh Hà Nội luôn trong trái tim tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội bốn mùa yêu thương
    Hà Nội, trái tim thân yêu của cả nước, là linh hồn của dân tộc Việt từ ngàn xưa. Nơi có con sông Hồng chảy vào đất Việt. Nơi có bốn mùa đều ghi dấu tình yêu của em dành cho Hà Nội và anh, vĩnh viễn không đổi thay.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Ngày hội “Ngự Liên Thức Thủy” khẳng định Huế là trung tâm văn hóa và du lịch đặc sắc của cả nước
    “Ngự Liên Thức Thủy” là sự kết hợp giữa nghệ thuật trình diễn, âm nhạc, ánh sáng và ẩm thực từ sen để kể câu chuyện về chiều sâu văn hóa, phong vị ẩm thực và nét thanh lịch của người xứ Huế.
  • Khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026
    Đông đảo khán giả được thưởng thức, trải nghiệm chương trình nghệ thuật đa sắc màu bên dòng sông Hương trong đêm khai mạc Tuần lễ Âm nhạc Quốc tế Huế 2026.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 1)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo Sở Địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Tổ chức Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Sở Văn hóa, Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 484/KH- SVHTT ngày 3/6/2025 về việc tổ chức “Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng, năm 2026”. Sự kiện này đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục, phát huy truyền thống yêu nước, cách mạng vẻ vang của dân tộc và của Hà Nội ngàn năm văn hiến, đồng thời khẳng định bản lĩnh, trí tuệ cùng những đóng góp to lớn của Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước.
  • Công an thành phố Hà Nội tổ chức Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026
    Nhằm lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, Công an thành phố Hà Nội đã chính thức phát động cuộc thi "Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026" với chủ đề đầy cảm hứng mang tên “Sách và Ước mơ vươn xa”.
  • Trưng bày “Tết Đoan ngọ xưa và nay” tại Khu di sản Hoàng thành Thăng Long
    Nhân dịp tết Đoan ngọ năm 2026, với mục tiêu cao đẹp nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc nói chung và văn hóa phi vật thể cung đình Thăng Long nói riêng, Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long – Hà Nội đã trang trọng tổ chức trưng bày chuyên đề với tên gọi “Tết Đoan ngọ xưa và nay”.
  • Khởi động cuộc vận động sáng tác âm nhạc chủ đề "50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người"
    Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa chính thức thông tin về việc tổ chức Cuộc vận động sáng tác ca khúc và bài bản đờn ca tài tử, vọng cổ với chủ đề “50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người”.
  • Tôn vinh di sản, lan tỏa thương hiệu “Huế - Kinh đô Áo dài”
    Tuần lễ Áo dài Huế 2026 với chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật, du lịch đặc sắc trải dài trên nhiều không gian di sản, danh thắng và địa điểm văn hóa tiêu biểu của TP Huế sẽ diễn ra từ ngày 3 - 10/7.
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
Hà Nội tình yêu của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO