Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội tình yêu của tôi

Nguyễn Minh 20/02/2023 15:17

Nhà văn Thạch Lam với trang văn nổi tiếng “Hà Nội ba sáu phố phường” đã miêu tả phố cổ Hà Nội với nét đẹp cổ kính, thâm trầm giữa lòng thủ đô hoa lệ. Hà Nội trong bài hát “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” là nỗi nhớ khôn nguôi “Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ. Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay…”. Còn trong ý thơ của Hoàng Minh Tuấn là niềm thương day dứt về mảnh đất thân yêu “Hà Nội ơi! Tôi nhớ mãi muôn đời!” Để thấy Hà Nội đẹp và đáng yêu đến nhường nào qua lăng kính nghệ sĩ!

maxresdefault.jpg

Dù là nhà văn, nhà thơ hay nhạc sĩ thì Hà Nội qua con mắt nghệ thuật của họ đều thơ mộng, đẹp đẽ với nhiều hương sắc riêng. Và với mỗi người dân đất Việt hay bạn bè quốc tế, họ đều gửi trọn tình yêu đặc biệt dành cho mảnh đất thủ đô mỗi lần mình đặt chân qua.

“Hà Nội” – chỉ hai tiếng giản dị thôi mà sao đong đầy nhiều cung bậc cảm xúc đặc biệt đến vậy? Đó là tấm chân tình và niềm tự hào vô bờ bến của mỗi con tim đang dồn dập nhịp đập trong lồng ngực mỗi người. Tôi tuy là người con trai miền biển, không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng trong tôi hừng hực niềm khát khao cháy bỏng được sống, lao động và học tập nơi thủ đô yêu dấu.

Mẹ tôi là người Hà Nội, mảnh đất Vân Đình (Hà Tây cũ), nơi có con sông Đáy chảy qua. Vì thế, tôi coi Hà Nội là quê hương thứ hai của mình. Tôi lớn lên bằng những lời ru, bài hát và những câu chuyện kể hấp dẫn của mẹ về đất và người Hà Nội. Tôi yêu cuộc sống bình dị, giản đơn của những con người thuần hậu, chất phác nơi đây. Chúng khiến tim tôi như thắp lửa, rừng rực cháy trong hồn.

Từ nhỏ, mỗi lần được về quê ngoại chơi tôi đều đặc biệt thích thú. Tôi cùng đám bạn hàng xóm chơi đủ mọi trò từ trèo me, trèo sấu, hái ổi,… đến chơi trò trốn tìm, bắn bi, nhảy dây,… Đặc biệt, tôi vô cùng hạnh phúc khi được bà ngoại nấu những món ăn miền quê Hà Nội như: canh sấu trứng cà chua, canh chuối, canh cà pháo,… Bà hay ngồi trong căn phòng nhỏ nhai trầu bỏm bẻm và xem chương trình hài mà tiếng cười giòn giã như trẻ thơ. Hay hình ảnh ông ngoại yêu văn thơ hay tụ tập những bạn văn chương làm thành hội yêu thơ của làng.

Tuổi thơ của tôi trải qua những tháng ngày đẹp đẽ vì có Hà Nội với những người thân yêu hằn sâu nơi kí ức. Bà ngoại tôi tảo tần sớm khuya nuôi dạy một bầy con thơ vất vả, nhọc nhằn nên thỉnh thoảng bà hay trở mình vì đau xương khớp. Điều đó khiến tôi không khỏi chạnh lòng và xót xa. Còn ông ngoại biết tôi yêu thơ văn và muốn nối nghiệp mình đã vô cùng hạnh phúc gom góp từng cuốn sách cũ, chắt chiu từng áng văn, bài thơ và kinh nghiệm sáng tác dành cho đứa cháu nhỏ. Đặc biệt là, ông dạy tôi học làm người, sống có tâm – có đức,… Tôi nhớ nằm lòng những lời chỉ bảo tận tâm của ông và tự dặn lòng mình phấn đấu thành đạt, sớm khuya miệt mài học tập, phấn đấu đỗ đại học trên Hà Nội, sau này làm vẻ vang dòng họ.

Với lũ trẻ quê mùa ngày ấy như tôi, được học trên Hà Nội là hãnh diện và sung sướng lắm! Do đó Hà Nội trở thành mục tiêu sống còn của những tâm hồn chưa một lần vấn vương bụi bặm. Chúng tôi phấn đấu học hành hăng say lắm! Hà Nội trở thành niềm tin, hi vọng và mục đích, ước vọng cao cả. Tôi vẫn nhớ lần thi đại học năm đó mình được đến thăm lăng Bác. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, hồi hộp và cảm xúc vừa yêu thương, tự hào, kính trọng như vỡ oà, tôi dành lòng thành kính dâng lên vị cha già dân tộc.

Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Tôi đỗ đại học. Nhưng tôi biết, người hạnh phúc nhất là ông ngoại. Ông gọi điện chúc mừng tôi trong tiếng nghẹn ngào. Tôi biết những giọt nước mắt ý nghĩa ấy như lời chào mừng đến Hà Nội, ông dành cho tôi như từ lâu lắm. Cái ước vọng trở thành sinh viên Hà Nội của tôi đã thành hiện thực. Những tháng ngày miệt mài trên giảng đường Văn khoa mới tươi đẹp làm sao! Và cũng từ đó, sau những buổi học trên lớp, tôi lại rong ruổi đạp xe trên các tuyến phố, khám các ngõ ngách Hà Nội. Tất cả mới tuyệt vời làm sao!

Những cung đường đẹp nhất Hà Nội đang chờ tôi khám phá mà thuở nhỏ mình ao ước được bước chân qua. Đó là con đường Hoàng Diệu rợp bóng xà cừ cổ thụ, nơi gắn bó với những di tích nổi tiếng. Đó là đường Phan Đình Phùng với những hàng sấu già sum suê tạo không gian mát mẻ, nơi gắn bó với những địa điểm du lịch thu hút nhiều khách tham quan. Đó là đường Thanh Niên lãng mạn – chia hai nửa một bên là hồ Tây, một bên là hồ Trúc Bạch – nơi gắn bó với phong cảnh thơ mộng lúc bình minh lên và hoàng hôn buông xuống. Ánh mặt trời toả xuống mặt nước long lanh như dát vàng đẹp mê hồn như muốn níu kéo bước chân người…

Hà Nội với phong cảnh nên thơ, lãng mạn là thế và mỗi lần đi qua tôi không khỏi lưu luyến cái dư vị đặc trưng của ẩm thực Hà thành. Nào là vị ngọt ngào, nóng hổi gây thương nhớ của tô phở truyền thống người Hà Nội. Nào là vị đậm đà, ngon khó cưỡng của đĩa bún chả. Nào là những nắm xôi cúc tròn đầy, ấm nóng trong tiếng rao đêm da diết trở thành kỉ niệm khó phai đời sinh viên mỗi lần thức đêm khi mùa thi về… Đặc biệt, điều không trộn lẫn trong văn hoá Hà Nội là trà đá vỉa hè không phân biệt tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp mà vô cùng giản dị, mộc mạc đến bất ngờ. Đây đó trên các con đường Hà Nội mọc lên những quán cà phê cóc phục vụ đông đảo khách thập phương…

Hà Nội trong tưởng tượng của tôi khác xa với thực tại. Không hào nhoáng mà vô cùng dung dị với những ngôi nhà kề sát vai nhau trong những con phố chật hẹp, nhuốm màu rêu phong cổ kính. Này sắc hồng của những nụ đào thắp lên mùa xuân. Này Hồ Tây mùa hạ lộng gió đưa hương sen thơm ngát. Này con đường mùa thu ngập tràn lá vàng rơi. Này những đoá cúc hoạ mi mùa đông tinh khôi, e ấp,… Với bốn mùa dệt mộng nên thơ khiến tôi bất chợt nhớ đến một ánh mắt, một làn môi và bàn tay mềm mại của cô gái Hà Nội dịu dàng, đáng yêu, bí ẩn với chút kiêu kì cùng tiếng nói trong trẻo, nhẹ nhàng ấy.

Tốt nghiệp đại học, tôi chọn Hà Nội là nơi lập nghiệp. Và tôi đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Rồi tôi kết hôn với người con gái Hà Nội vốn là bạn thân thuở trước. Giờ đây, tôi đã có một gia đình nhỏ làm chốn đi về. Hà Nội của tôi cũng thay đổi nhiều lắm. Không còn dáng vẻ rêu phong, trầm mặc, Hà Nội khoác lên mình một bộ mặt náo nhiệt, ồn ào của một đô thị hiện đại, sầm uất. Những toà nhà nhiều tầng mọc lên như nấm sau mưa. Những công trình kiến trúc hoành tráng mọc san sát nhau. Phố xá đông vui, nhộn nhịp nhưng cũng ô nhiễm, tắc đường liên miên. Mặt trái văn hoá ứng xử của con người cũng nhiều. Tuy thế, tình yêu của tôi dành cho Hà Nội vẫn không thay đổi.

Giờ đây, tôi đã ở vào lứa tuổi xưa nay hiếm nhưng vẫn còn được trời phú cho sức dẻo dai hiếm có. Sáng sáng, tôi vẫn đạp xe ra bờ hồ tập thể dục, ngắm hồ Gươm trong ánh ban mai rực rỡ. Cầm tờ báo cùng cốc cà phê sớm với những bạn già bàn đủ mọi chuyện đời. Rồi tôi đến phố sách ở Đinh Lễ chọn những cuốn sách hay và ôn lại thuở hàn vi hay đến các nhà sách đọc ké vì túi tiền sinh viên ít ỏi. Chiều chiều, tôi lại ghé đến ghế đá công viên chơi cờ tướng, ngắm nhìn dòng người qua lại ngược xuôi thấy mình sao mà bé nhỏ trước một Hà Nội rộng lớn và bao dung đến vậy?

Các con tôi giờ đã thành đạt và đều định cư ở nước ngoài. Chúng có ý muốn rước tôi sang sống cùng nhưng làm sao chúng hiểu được rằng có một ông già “lẩm cẩm” chỉ muốn gắn bó suốt đời với mảnh đất Hà Nội yêu thương?! Mỗi dịp Tết đến, xuân về bên mâm cơm ấm cúng gia đình, tôi lại ôn những kỉ niệm cũ nơi làng Vân Đình thuở trước có những con người chân chất, đôn hậu như ông, bà, mẹ,… đã nuôi nấng và dạy dỗ tôi thành người. Và tôi cũng dặn dò các con tôi dù có đi đâu, làm gì thì cũng không quên được tiếng Việt, hãy dạy cho các cháu tôi văn hoá người Hà Nội để chúng không quên được nguồn gốc của mình.

Dù có nhắm mắt, xuôi tay thì tình yêu và sự gắn bó của tôi với Hà Nội càng bền chặt vì hình ảnh Hà Nội luôn trong trái tim tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội bốn mùa yêu thương
    Hà Nội, trái tim thân yêu của cả nước, là linh hồn của dân tộc Việt từ ngàn xưa. Nơi có con sông Hồng chảy vào đất Việt. Nơi có bốn mùa đều ghi dấu tình yêu của em dành cho Hà Nội và anh, vĩnh viễn không đổi thay.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Ra mắt Tủ sách Thanh niên: Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), hướng tới Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, NXB Kim Đồng ra mắt Tủ sách Thanh niên nhằm góp phần lan tỏa văn hóa đọc và bồi đắp lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
  • Làng Văn Uyên khai hội xuân Bính Ngọ 2026
    Ngày 24/3/2026 (tức mùng 6 tháng 2 âm lịch), xã Nam Phù đã trang trọng tổ chức khai mạc Hội làng truyền thống Văn Uyên năm 2026. Đây không chỉ là dịp để hậu thế tri ân công đức tổ tiên mà còn là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một làng văn hóa tiêu biểu, đang chuyển mình kết nối di sản với phát triển du lịch cộng đồng tại Thủ đô.
  • Phòng Công tác xã hội Bệnh viện Tim Hà Nội - Kết nối yêu thương, lan toả trách nhiệm cộng đồng
    Kỷ niệm 10 năm Ngày Công tác xã hội Việt Nam (25/3/2016 – 25/3/2026) cũng là dịp để nhìn lại những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa của Phòng Công tác xã hội - Bệnh viện Tim Hà Nội, trong hành trình chăm sóc sức khỏe nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội tình yêu của tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO