Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ơi!

Hải Ninh 08/03/2023 17:38

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo lên, tôi vội vàng nhớ ra sáng nay có cuộc hẹn ra sân bay đón người bạn từ Hà Nội vào có chuyến công tác ít ngày ở Sài Gòn. Kể từ khi ra trường chúng tôi như những cánh chim bay về muôn phương tìm cho mình nơi phát triển sự nghiệp tương lai phía trước và chúng tôi bắt đầu những câu chuyện hàn thuyên bên quán cóc cà phê vỉa hè giữa lòng Sài Gòn và hòa vào tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm đã đánh thức trong tôi về một quá khứ Hà Nội nơi tôi đến.

ha-noi.jpg
Hà Nội hiện ra trước mắt tôi về một tương lai còn hứa hẹn bao điều phía trước.

Ai cũng có những câu chuyện cho riêng mình và khi gặp đúng hoàn cảnh, đúng thời điểm những câu chuyện đó sẽ là động lực cho bạn ở hiện tại về một sự việc nào đó đã ngủ đông trong trái tim của bạn bấy lâu nay. Tôi là một người trầm tính ít nói nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời về quá khứ không mấy tươi sáng so với những lứa tuổi cùng thời ở thế hệ 8X. Dẫu biết không ai có thể lựa chọn cho mình được nơi sinh ra ở đâu, như thế nào, nhưng khi trưởng thành chúng ta có quyền lựa chọn cho mình sẽ sống như thế nào. Là một người con của núi rừng Tây Bắc, tôi càng thấu hiểu hơn sự khó khăn vất vả trong cuộc sống của những người dân nơi đây đang hàng ngày trải qua. Chính vì vậy, họ cũng mong muốn được sống và làm việc ở tại các thành phố lớn để thoát khỏi hoàn cảnh ngày ngày dựa lưng vào núi, lấy rau rừng làm lương thực, dẫn nước nguồn cho sự sống và phụ thuộc vào sự vui buồn của thiên nhiên ban tặng cho nơi đây.

Một lần có đoàn công tác từ thiện của các cô chú ở Hà Nội lên bản tôi trao những món quà cho những người dân khó khăn trên bản, tôi thầm ước sau này được như các cô chú ấy để đóng góp cho quê hương làng bản nơi tôi sinh ra và đó là động lực để tôi tìm kiếm những con chữ theo dòng suối từ bản ngược để chảy về dưới xuôi nuôi dưỡng một tâm hồn trí thức cho tôi đó là Hà Nội nơi tôi đến.

Năm 2000, cả làng bản vui mừng khôn tiết khi tôi là người đầu tiên của bản đậu đại học, niềm vui đan trong nỗi buồn khi cha tôi lâm bệnh bỏ lại ba mẹ con chúng tôi ra đi mãi mãi. Sau những ngày tháng còn quá nhiều khó khăn phía trước, trải dài nỗi buồn trên từng con dốc của núi rừng, cả bầu trời u ám kéo theo những trận mưa không ngớt cũng là ngày mẹ bỏ chị em chúng tôi để theo cha về thế giới bên kia, căn nhà cô đơn trống vắng nay lại thêm hiu quạnh và lạnh lẽo, từng trận mưa thấm vào gia đình tôi lúc ấy.

Ngày tháng lặng lẽ trôi. Hà Nội hiện ra trước mắt tôi về một tương lai còn hứa hẹn bao điều phía trước, chị em tôi phải đứng lên dù có đau thương đến cỡ nào đi nữa... Khăn gói trở lại thành phố cùng tôi, chị lặng lẽ ít nói và lo cho tôi nhiều hơn, càng thấu hiểu thì càng thấm, càng thấm thì càng đau. Bước sang năm cuối của đại học tôi dự tính cho mình bao hoài bão để thực hiện trên con đường tri thức ở thành phố này, lo cho chị và giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn như gia đình tôi. Nhưng buổi chiều hôm ấy tôi thi xong, cổng trường vẫn tấp nập người ra về, tôi vừa đi được khoảng hai trăm mét, thì thấy trước mặt là đám đông ồn ào và nhốn nháo, tôi liền đạp xe chạy tới, thì ra đó là một vụ tai nạn hiện ra trước mắt tôi là một người con gái với chiếc áo nâu quen thuộc và chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ giống như chiếc xe của chị tôi vẫn đạp hàng ngày trên con đường mưu sinh, mà chiếc xe ấy tôi nói tuần sau sẽ sửa cho chị. Tôi bỗng choáng váng mặt mày, cầu mong không phải là sự thật mà trong đầu tôi đã nghĩ lúc đó. Chuyện gì xảy ra thế này? Chị đang nằm đó sao, tôi liền chạy ngay tới đó là chị, là chị sao, tôi đỡ chị lên ôm chặt chị vào trong lòng, sao nước mắt cứ rơi như cơn mưa, bầu trời như tối sầm lại trong mắt tôi, tôi gào lên không thành lời, nhưng trong họng tôi vẫn gọi chị ơi, chị ơi... sao thế này hả chị,… chị ơi? Đến khi tôi không còn đủ sức kêu lên được nữa, còn chị thì nằm trong vòng tay của tôi, chị chẳng thể nhúc nhích hay nói với tôi được một câu cuối cùng nào, dù đó là một câu thôi cũng đủ để tôi còn biết chị vẫn ở bên tôi và không lìa xa tôi, từng dòng người trên đường cứ tấp nập hối hả đi, từng tiếng còi kêu vang inh ỏi, từng vòng quay của những bánh xe lăn tròn trên đường như đang quay số phận của chị em tôi vậy, Hà Nội ơi!.

Cuộc đời tôi luôn gắn với những lần gạt nước mắt tràn gập trong những trận mưa không báo trước, có lẽ quá khứ nên để nó ngủ yên, càng nhớ về thì càng đau, càng bị tổn thương, dù là những vết thương nhỏ cũng đủ làm sát thêm cho vết thương lòng. Từng bước chân lặng lẽ qua những con phố rong ruổi những tháng ngày cô đơn giữa mùa đông Hà Nội, khi màn đêm buông xuống nơi căn phòng trọ nhỏ bé, tôi co mình trong bốn bức tường lại càng thêm trống trải, lúc này đây tôi chỉ cần một ai đó nói với tôi một câu có ổn không cũng đủ để làm cho tôi bước tiếp nhưng với tôi sao lại khó đến vậy. Còn đâu những ngày tháng trên bản được nghe tiếng chim hót, thả mình vào những dòng suối mát cũng đủ để bình yên bên gia đình, giờ chỉ là trong ký ức mà ký ức đó quá đỗi đau thương với tôi. Lại một lần nữa tôi phải đứng lên và một mình bước tiếp và không thể gục ngã bởi nơi đã dạy cho tôi phải biết đứng lên trong mọi hoàn cảnh và tôi phải làm được.

Sau đó tôi xin vào làm cho một công ty của nước ngoài. Đúng thời điểm công ty điều động nhân viên vào Sài Gòn làm việc, trong đó có tôi. Không biết tôi nên vui hay buồn, vì Hà Nội có quá nhiều ký ức buồn trong tôi, Hà Nội đã chứng kiến những đau thương và trưởng thành của cuộc đời tôi. Những ngày tôi tuyệt vọng nhất cũng ở Hà Nội, người cuối cùng bên tôi và rời xa tôi cũng trên đất Hà Nội… Nhưng tôi sẽ đi, để giúp tôi quên đi những tháng ngày đã qua ở nơi đây, cũng là cơ hội để tôi sống trong một môi trường mới mà ở đó sẽ vơi đi những vết thương lòng. Ngày hôm nay, sau sáu năm tôi rời xa Hà Nội, chính người bạn từ Hà Nội vào công tác đã đánh thức trong tôi biết bao kỉ niệm vui buồn về Hà Nội nơi tôi đến.

2.jpg
Ngày tôi quay trở về Hà Nội (ảnh do nhân vật cung cấp)

Lần này quay trở lại Hà Nội, không phải tìm lại những ngày tháng đẫm nước mắt, hay hờn trách gì về nơi tôi đến, Hà Nội đổi thay qua từng nhịp sống như cuốn theo một làn gió mới trong tiết trời thu Hà Nội, dạo quanh bờ Hồ cùng thả hồn theo ca khúc của nhạc sĩ Hoàng Hiệp Nhớ về Hà Nội, với ca từ nhẹ nhàng nhưng xúc động lòng người: “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, nghe sao mà da diết đến thế. Không phải là người con của Hà Nội, nhưng cũng đủ để đi nhớ về thương, cũng đủ để chứng kiến những gì xảy ra trong cuộc đời của tôi cũng như của mỗi người khi gắn bó một thời ở nơi đây. Người ta có thể viết lên những cảm xúc rất đỗi đời thường, bình dị, mộc mạc rất riêng và sâu lắng qua những riếng reo của các cô bán hàng rong, tiếng cót két phát ra từ xích lô bên đường hay thoang thoảng của mùi hương hoa sữa,… cũng đủ để tạo lên một bức tranh về Hà Nội. Những với tôi, Hà Nội đẹp ở trong tâm hồn và một chút đượm buồn trong trái tim. Hà Nội ơi!.

Đã lâu rồi không về thăm Hà Nội

Góc phố nhỏ lặng lẽ tôi bước tới

Nhìn hàng cây dãy trọ xưa tôi ở

Khung cửa nhỏ, tiếng thở dài trăn trở

Khóc đi tôi đừng cố gắng nén kìm

Thương một thời phủ trắng dòng đời trôi

Tiếng chuông ngân theo gió chiều vọng lại

Hà Nội ơi! Một nỗi nhớ xa xôi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hải Ninh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đi xa nhớ quán vỉa hè
    Ngồi quán trà đá của bà cụ trong con ngõ nhỏ trên phố Lý Nam Đế (Hà Nội), thấy bà cụ thở dài, bảo quán của bà dạo này vắng khách quá. Trước kia, khi cơ quan nọ chưa chuyển trụ sở đi nơi khác, trong ấy tỏa ra quán của bà mỗi ngày khoảng 30 khách.
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ơi!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO