Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ơi!

Hải Ninh 08/03/2023 17:38

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo lên, tôi vội vàng nhớ ra sáng nay có cuộc hẹn ra sân bay đón người bạn từ Hà Nội vào có chuyến công tác ít ngày ở Sài Gòn. Kể từ khi ra trường chúng tôi như những cánh chim bay về muôn phương tìm cho mình nơi phát triển sự nghiệp tương lai phía trước và chúng tôi bắt đầu những câu chuyện hàn thuyên bên quán cóc cà phê vỉa hè giữa lòng Sài Gòn và hòa vào tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm đã đánh thức trong tôi về một quá khứ Hà Nội nơi tôi đến.

ha-noi.jpg
Hà Nội hiện ra trước mắt tôi về một tương lai còn hứa hẹn bao điều phía trước.

Ai cũng có những câu chuyện cho riêng mình và khi gặp đúng hoàn cảnh, đúng thời điểm những câu chuyện đó sẽ là động lực cho bạn ở hiện tại về một sự việc nào đó đã ngủ đông trong trái tim của bạn bấy lâu nay. Tôi là một người trầm tính ít nói nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời về quá khứ không mấy tươi sáng so với những lứa tuổi cùng thời ở thế hệ 8X. Dẫu biết không ai có thể lựa chọn cho mình được nơi sinh ra ở đâu, như thế nào, nhưng khi trưởng thành chúng ta có quyền lựa chọn cho mình sẽ sống như thế nào. Là một người con của núi rừng Tây Bắc, tôi càng thấu hiểu hơn sự khó khăn vất vả trong cuộc sống của những người dân nơi đây đang hàng ngày trải qua. Chính vì vậy, họ cũng mong muốn được sống và làm việc ở tại các thành phố lớn để thoát khỏi hoàn cảnh ngày ngày dựa lưng vào núi, lấy rau rừng làm lương thực, dẫn nước nguồn cho sự sống và phụ thuộc vào sự vui buồn của thiên nhiên ban tặng cho nơi đây.

Một lần có đoàn công tác từ thiện của các cô chú ở Hà Nội lên bản tôi trao những món quà cho những người dân khó khăn trên bản, tôi thầm ước sau này được như các cô chú ấy để đóng góp cho quê hương làng bản nơi tôi sinh ra và đó là động lực để tôi tìm kiếm những con chữ theo dòng suối từ bản ngược để chảy về dưới xuôi nuôi dưỡng một tâm hồn trí thức cho tôi đó là Hà Nội nơi tôi đến.

Năm 2000, cả làng bản vui mừng khôn tiết khi tôi là người đầu tiên của bản đậu đại học, niềm vui đan trong nỗi buồn khi cha tôi lâm bệnh bỏ lại ba mẹ con chúng tôi ra đi mãi mãi. Sau những ngày tháng còn quá nhiều khó khăn phía trước, trải dài nỗi buồn trên từng con dốc của núi rừng, cả bầu trời u ám kéo theo những trận mưa không ngớt cũng là ngày mẹ bỏ chị em chúng tôi để theo cha về thế giới bên kia, căn nhà cô đơn trống vắng nay lại thêm hiu quạnh và lạnh lẽo, từng trận mưa thấm vào gia đình tôi lúc ấy.

Ngày tháng lặng lẽ trôi. Hà Nội hiện ra trước mắt tôi về một tương lai còn hứa hẹn bao điều phía trước, chị em tôi phải đứng lên dù có đau thương đến cỡ nào đi nữa... Khăn gói trở lại thành phố cùng tôi, chị lặng lẽ ít nói và lo cho tôi nhiều hơn, càng thấu hiểu thì càng thấm, càng thấm thì càng đau. Bước sang năm cuối của đại học tôi dự tính cho mình bao hoài bão để thực hiện trên con đường tri thức ở thành phố này, lo cho chị và giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn như gia đình tôi. Nhưng buổi chiều hôm ấy tôi thi xong, cổng trường vẫn tấp nập người ra về, tôi vừa đi được khoảng hai trăm mét, thì thấy trước mặt là đám đông ồn ào và nhốn nháo, tôi liền đạp xe chạy tới, thì ra đó là một vụ tai nạn hiện ra trước mắt tôi là một người con gái với chiếc áo nâu quen thuộc và chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ giống như chiếc xe của chị tôi vẫn đạp hàng ngày trên con đường mưu sinh, mà chiếc xe ấy tôi nói tuần sau sẽ sửa cho chị. Tôi bỗng choáng váng mặt mày, cầu mong không phải là sự thật mà trong đầu tôi đã nghĩ lúc đó. Chuyện gì xảy ra thế này? Chị đang nằm đó sao, tôi liền chạy ngay tới đó là chị, là chị sao, tôi đỡ chị lên ôm chặt chị vào trong lòng, sao nước mắt cứ rơi như cơn mưa, bầu trời như tối sầm lại trong mắt tôi, tôi gào lên không thành lời, nhưng trong họng tôi vẫn gọi chị ơi, chị ơi... sao thế này hả chị,… chị ơi? Đến khi tôi không còn đủ sức kêu lên được nữa, còn chị thì nằm trong vòng tay của tôi, chị chẳng thể nhúc nhích hay nói với tôi được một câu cuối cùng nào, dù đó là một câu thôi cũng đủ để tôi còn biết chị vẫn ở bên tôi và không lìa xa tôi, từng dòng người trên đường cứ tấp nập hối hả đi, từng tiếng còi kêu vang inh ỏi, từng vòng quay của những bánh xe lăn tròn trên đường như đang quay số phận của chị em tôi vậy, Hà Nội ơi!.

Cuộc đời tôi luôn gắn với những lần gạt nước mắt tràn gập trong những trận mưa không báo trước, có lẽ quá khứ nên để nó ngủ yên, càng nhớ về thì càng đau, càng bị tổn thương, dù là những vết thương nhỏ cũng đủ làm sát thêm cho vết thương lòng. Từng bước chân lặng lẽ qua những con phố rong ruổi những tháng ngày cô đơn giữa mùa đông Hà Nội, khi màn đêm buông xuống nơi căn phòng trọ nhỏ bé, tôi co mình trong bốn bức tường lại càng thêm trống trải, lúc này đây tôi chỉ cần một ai đó nói với tôi một câu có ổn không cũng đủ để làm cho tôi bước tiếp nhưng với tôi sao lại khó đến vậy. Còn đâu những ngày tháng trên bản được nghe tiếng chim hót, thả mình vào những dòng suối mát cũng đủ để bình yên bên gia đình, giờ chỉ là trong ký ức mà ký ức đó quá đỗi đau thương với tôi. Lại một lần nữa tôi phải đứng lên và một mình bước tiếp và không thể gục ngã bởi nơi đã dạy cho tôi phải biết đứng lên trong mọi hoàn cảnh và tôi phải làm được.

Sau đó tôi xin vào làm cho một công ty của nước ngoài. Đúng thời điểm công ty điều động nhân viên vào Sài Gòn làm việc, trong đó có tôi. Không biết tôi nên vui hay buồn, vì Hà Nội có quá nhiều ký ức buồn trong tôi, Hà Nội đã chứng kiến những đau thương và trưởng thành của cuộc đời tôi. Những ngày tôi tuyệt vọng nhất cũng ở Hà Nội, người cuối cùng bên tôi và rời xa tôi cũng trên đất Hà Nội… Nhưng tôi sẽ đi, để giúp tôi quên đi những tháng ngày đã qua ở nơi đây, cũng là cơ hội để tôi sống trong một môi trường mới mà ở đó sẽ vơi đi những vết thương lòng. Ngày hôm nay, sau sáu năm tôi rời xa Hà Nội, chính người bạn từ Hà Nội vào công tác đã đánh thức trong tôi biết bao kỉ niệm vui buồn về Hà Nội nơi tôi đến.

2.jpg
Ngày tôi quay trở về Hà Nội (ảnh do nhân vật cung cấp)

Lần này quay trở lại Hà Nội, không phải tìm lại những ngày tháng đẫm nước mắt, hay hờn trách gì về nơi tôi đến, Hà Nội đổi thay qua từng nhịp sống như cuốn theo một làn gió mới trong tiết trời thu Hà Nội, dạo quanh bờ Hồ cùng thả hồn theo ca khúc của nhạc sĩ Hoàng Hiệp Nhớ về Hà Nội, với ca từ nhẹ nhàng nhưng xúc động lòng người: “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, nghe sao mà da diết đến thế. Không phải là người con của Hà Nội, nhưng cũng đủ để đi nhớ về thương, cũng đủ để chứng kiến những gì xảy ra trong cuộc đời của tôi cũng như của mỗi người khi gắn bó một thời ở nơi đây. Người ta có thể viết lên những cảm xúc rất đỗi đời thường, bình dị, mộc mạc rất riêng và sâu lắng qua những riếng reo của các cô bán hàng rong, tiếng cót két phát ra từ xích lô bên đường hay thoang thoảng của mùi hương hoa sữa,… cũng đủ để tạo lên một bức tranh về Hà Nội. Những với tôi, Hà Nội đẹp ở trong tâm hồn và một chút đượm buồn trong trái tim. Hà Nội ơi!.

Đã lâu rồi không về thăm Hà Nội

Góc phố nhỏ lặng lẽ tôi bước tới

Nhìn hàng cây dãy trọ xưa tôi ở

Khung cửa nhỏ, tiếng thở dài trăn trở

Khóc đi tôi đừng cố gắng nén kìm

Thương một thời phủ trắng dòng đời trôi

Tiếng chuông ngân theo gió chiều vọng lại

Hà Nội ơi! Một nỗi nhớ xa xôi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hải Ninh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Đi xa nhớ quán vỉa hè
    Ngồi quán trà đá của bà cụ trong con ngõ nhỏ trên phố Lý Nam Đế (Hà Nội), thấy bà cụ thở dài, bảo quán của bà dạo này vắng khách quá. Trước kia, khi cơ quan nọ chưa chuyển trụ sở đi nơi khác, trong ấy tỏa ra quán của bà mỗi ngày khoảng 30 khách.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Giải mã cuộc đấu trí lịch sử tại Paris qua hai ấn phẩm đặc biệt
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt hai ấn phẩm đặc biệt: “Hiệp định Paris - Thắng lợi của ý chí độc lập, tự chủ và chính nghĩa Việt Nam” của nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình và “Các cuộc thương lượng Lê Đức Thọ - Kissinger tại Paris” của tác giả Lưu Văn Lợi, Nguyễn Anh Vũ. Sách do Công ty Cổ phần Sách Omega Việt Nam phát hành. Đây là những tư liệu lịch sử quý giá, tái hiện sinh động cuộc đấu trí cam go trên bàn đàm phán Paris, qua đó làm sáng rõ nghệ thuật ngoại giao “vừa đánh, vừa đàm” và khẳng định bản lĩnh, trí tuệ, khát vọng vươn lên của dân tộc Việt Nam.
  • Tín hiệu vui từ sách tranh Việt Nam tại Hội chợ Sách thiếu nhi Bologna
    “Khu vườn trong tim ta” của tác giả - họa sĩ Phạm Quang Phúc, do Crabit Kidbooks phát hành đã được lựa chọn giới thiệu trong danh sách 150 Amazing Bookshelf thuộc hệ thống BolognaRagazzi Award 2026, trong khuôn khổ Hội chợ Sách thiếu nhi Bologna (Bologna Children’s Book Fair – BCBF). Đây là cuốn sách thiếu nhi Việt Nam đầu tiên góp mặt trong danh sách này.
  • Phát hành 20.000 vé trực tuyến cho đêm đại nhạc hội Thanh âm kỷ nguyên mới
    Chương trình nghệ thuật “Thanh âm kỷ nguyên mới” diễn ra vào 20h ngày 11/4 tại Quảng trường 30/10 (phường Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh). Đêm nhạc cũng là đêm khai mạc Liên hoan Phát thanh toàn quốc lần thứ XVII - Quảng Ninh năm 2026 do Đài Tiếng nói Việt Nam phối hợp UBND tỉnh Quảng Ninh tổ chức.
  • Khi nghệ thuật trở thành “chất keo” kết nối đời sống đô thị
    Tối 5/4, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” mang đến không gian nghệ thuật với nhiều cung bậc cảm xúc phục vụ công chúng Thủ đô. Qua các tiết mục giàu bản sắc, chương trình từng bước cho thấy cách tiếp cận cụ thể trong việc đưa các chủ trương lớn về phát triển văn hóa vào thực tiễn đời sống, đặc biệt trong bối cảnh Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị và Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội đang được triển khai mạnh mẽ.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Những thanh âm "kể chuyện Hà Nội" từ Nhà Bát Giác
    Chiều 5/4, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club trình diễn đã vang lên trong không gian di sản mở, nơi âm nhạc không chỉ được biểu diễn mà còn được “sống” cùng công chúng.
  • Cuộc thi “Di sản trong mắt em”: Sân chơi nghệ thuật dành cho thiếu nhi
    Nằm trong khuôn khổ Cuộc thi Mỹ thuật Thiếu nhi Việt Nam 2026 “Di sản trong mắt em”, sáng 5/4, tại Bảo tàng Hà Nội, Xưởng nghệ thuật Art Tree phối hợp với Trường Khoa học Liên ngành và Nghệ thuật (Đại học Quốc gia Hà Nội) tổ chức chương trình trải nghiệm sáng tạo nghệ thuật dành cho thiếu nhi khám phá và tái hiện di sản văn hóa qua lăng kính hội họa.
  • Phim điện ảnh "Ma Xó" khai thác truyền thuyết tâm linh trong dân gian Việt Nam
    Tác phẩm đầu tay của đạo diễn Phan Bá Hỷ lựa chọn chất liệu truyền thuyết và những câu chuyện lưu truyền trong dân gian. Theo quan niệm tâm linh Á Đông, ma xó là vong linh của những người chết đột ngột, chết oan khuất hoặc không được thờ cúng đầy đủ...
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Điểm hẹn của những thanh âm sáng tạo
    Chiều Chủ nhật, ngày 5/4, vào lúc 15h30, không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) sẽ tiếp tục vang lên những giai điệu đặc sắc trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” – một hoạt động nghệ thuật định kỳ đang dần trở thành điểm hẹn văn hóa hấp dẫn giữa lòng Thủ đô.
  • Nghệ sĩ Đức Hiếu giành giải Nhất Liên hoan nghệ thuật châu Á - Thái Bình Dương 2026
    Theo thông tin từ Bộ VH,TT&DL, trong khuôn khổ Liên hoan Nghệ thuật châu Á – Thái Bình Dương 2026 vừa diễn ra tại Thành Đô (Trung Quốc), nghệ sĩ Việt Nam Nguyễn Đức Hiếu xuất sắc vượt qua hàng trăm thí sinh đến từ nhiều nơi trên thế giới, lọt vào vòng chung kết và cán đích ở vị trí cao nhất.
  • Vở cải lương "Kiều" tái ngộ khán giả Thủ đô
    Ngày 18/4 tới, vở cải lương kinh điển “Kiều” của Nhà hát Cải lương Hà Nội sẽ trở lại, mang theo những giá trị nguyên bản từ bản dựng cách đây hơn 30 năm.
  • Đình Vạn Xuân
    Đình Vạn Xuân nay thuộc làng Hạ Mỗ, xã Ô Diên là ngôi đình cổ hiện còn khá nguyên vẹn. Đây là nơi thờ Lý Bát Lang - con trai thứ tám của Hậu Nam Đế Lý Phật Tử (thời Tiền Lý), quê huyện Thái Bình (cũng là quê hương của Tiền Lý Nam Đế Lý Bí ở trang Cổ Pháp, xã Tiên Phong, huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên).
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mầm sống
    Thụy ngồi đu đưa chiếc võng. Dưới hàng chuối xanh mát, những buồng chuối tròn lẳn lấp ló. Mấy cây mãng cầu không hạt trĩu trịt quả, nhìn đã mắt. Đám chanh rộ bông, ra bao nhiêu trái li ti. Những trái xoài cát Hòa Lộc bắt đầu già treo lủng lẳng. Thành quả của ba suốt mấy chục năm trời. Giờ thì ông đã ở trên thiên đàng.
Hà Nội ơi!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO