Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Hà Nội qua những cuộc gọi vội

Phạm Linh Nhi 15:47 13/05/2024

Lớn lên với bát phở gà thơm phức và tiếng còi xe máy mỗi giờ tan tầm, cô du học sinh người Việt òa khóc giữa lòng thành phố New York tráng lệ. Có lẽ, vì chẳng quen. Có lẽ, vì nhớ nhà. Có lẽ, vì “miền đất hứa” vốn là nơi để những ước mơ cất cánh bay xa, nhưng miền đất quê hương ta mới là nơi những ước mơ mỏi cánh bay trở về.

ha-noi-trong-em-3.jpg
Những người nghệ sĩ thực thụ ấy cho bức tranh cái màu, và nhẹ nhàng thổi hồn cốt Hà Nội bằng chính sự xuất hiện của họ... (ảnh: internet).

17 năm là một người nhỏ bé trong cuộc đời này, được ôm ấp bởi vòng tay của Thủ đô ngàn năm văn hiến, chẳng bao giờ tôi nghĩ đến việc phải nhìn thật lâu và thật sâu vào những điều giản dị của Hà Nội, cho đến khi thực sự phải đi xa.

Những cuộc gọi điện lúc nửa đêm vẫn về đều đặn với gia đình, dù là lúc đêm khuya hay sáng sớm do lệch múi giờ. Chị nói nhớ đủ điều.

“Con nhớ cái mùi Hà Nội”. Lạ thật. Cái mùi mà con người ta vẫn còn nhớ được. Vì cái mùi Hà Nội cứ thế đã thấm vào từng thớ da, thớ thịt của những người con Hà Nội lớn lên mang theo bao nhiêu ký ức. Đó có chăng là mùi thơm của hàng bún riêu đầu ngõ, sáng bố mẹ đưa con tạt qua xì xụp một bát để kịp giờ đi học. Đó có phải là mùi hoa bưởi, hoa sữa thơm rực cả một góc đường từ năm này qua năm khác mà vẫn nhiều người đi qua mua về cho thơm nhà. Có phải không nếu mùi mưa ngai ngái của những cơn mưa rào mùa hạ cũng khơi dậy mạch trào ký ức của những người con xa nhà.

“Con nhớ cái màu Hà Nội”. Ai làm ra màu của bức tranh Hà Nội? Cho dù anh có là họa sĩ tài ba nhất, sử dụng những gam màu tuyệt đẹp nhất để phác lên, e rằng Hà Nội là bức tranh của người dân Hà Nội. Những người nghệ sĩ thực thụ ấy cho bức tranh cái màu, và nhẹ nhàng thổi hồn cốt Hà Nội bằng chính sự xuất hiện của họ. Những gánh hoa rong chở cả “mùa xuân” trên chiếc xe đạp cũ - màu của nhựa sống ngập tràn khắp nẻo phố phường. Những căn nhà phố cổ san sát nhau tấp nập người qua lại - màu của sự sầm uất và nhộn nhịp của dấu tích “kẻ chợ”. Những tà áo dài thướt tha trên bục giảng, dưới sân trường, chụp ảnh bên đầm sen Hồ Tây, trên phố đi bộ dịp Tết - màu của sự tinh khôi tuổi trẻ hay đằm thắm tuổi đã nhuốm màu thời gian.

“Con nhớ cái tiếng Hà Nội”. Những đứa con xa nhà hồ hởi, vồ vập, vồn vã khi gặp một người Việt Nam, nhất là khi họ cất lên tiếng nói đồng hương với mình. Ngôn ngữ như “đài phát thanh” của cuộc sống nơi đó. Hà Nội với tiếng ve kêu lẳng lặng trong hè vì vắng đi âm thanh đùa nghịch của bọn học sinh nghịch ngợm. Hà Nội với tiếng rao hàng rong, rao đồng nát, rao ép các loại giấy tờ mà cứ thế đi vào trong tiềm thức của mỗi người dân, dù đang đứng chờ đèn đỏ hay đang trong quán trà đá ven đường. Hà Nội với tiếng chợ, tiếng đời của người mua kẻ bán tấp nập, người nào quen thì tặng thêm cho bìa đậu hay củ hành. Hà Nội là tiếng mẹ bảo con đi học sáng sớm, là tiếng bố dạy con tập xe đạp hay làm bài tập, là tiếng bà kể chuyện “xưa xửa xừa xưa” đến chục lần vẫn nhớ, là tiếng ông hỏi “Có thiếu tiền không thì ông cho đi ăn quà?”.

“Con nhớ, là con nhớ nhà mình lắm”. Con đi và đi thật xa. Người Việt Nam đi đến đâu thì vẫn mang cái hồn của người Việt, và khao khát tìm sự đồng điệu ở những chốn xa xôi. Dù bước chân có đi không ngừng nghỉ, nhà là nơi để mình quay về. Nhà là đất nước, nhà là Hà Nội, nhà là nhà với mẹ với bố và ông bà cô cậu. Nhà với tất cả cái mùi, cái màu và cái tiếng của Hà Nội, ôm ấp và vỗ về con nên người. Trái tim con sẽ mãi mãi thổn thức vì nét đẹp của Hà Nội dù thân thể con đang đặt chân lên những miền đất mới.

Hà Nội chậm rãi thay áo mới, nhưng “tấm áo voan” của vẻ xưa cũ đấy, chưa bao giờ bị rũ bỏ. Như các cô học sinh chụp kỷ yếu thì nhất định phải có bộ áo dài trắng. Như đến Hà Nội thì phải qua Hồ Gươm chụp ảnh với Tháp Rùa với cầu Thê Húc ở xa xa, xong vòng qua ăn kem Tràng Tiền cho biết vị. Như cùng món bún chả nhưng ăn ở đây nhạt vị, ăn ở đây vừa đậm đà vừa được uống trà đá miễn phí. Nhắm mắt và mở mắt, ta thấy dòng chảy thời gian chạy thật nhanh. Ấy vậy mà vẻ cổ kính và xưa cũ vẫn mãi chậm trôi ở nguyên đó, để những đứa con xa nhà phải gọi về nhà, và nhớ Hà Nội qua những cuộc gọi vội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Linh Nhi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi là Ga Hàng Cỏ
    Ga Hà Nội là một trong những biểu tượng trung tâm của Thủ đô Hà Nội! Mỗi khi nhắc tới Ga Hà Nội, tôi lại hình dung một đoàn quân với những hàng ngang, hàng dọc ngay ngắn trên sân ga.
(0) Bình luận
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
  • Lẵng hoa tươi Hồ Gươm
    Hồ Gươm giữa lòng Hà Nội. Hồ như chiếc gương ngọc soi những con phố nhỏ, những ngôi nhà “mái ngói thâm nâu” vừa mộc mạc vừa phóng khoáng nét hào hoa, tao nhã. Khung cảnh Hồ Gươm bốn mùa mắt biếc, thu vào đây cả bầu trời xanh lơ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Căn phòng mùa xuân
    Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
  • Đền Bạch Mã: Từ huyền tích vó ngựa đến di sản Thăng Long
    Trong lịch sử Thăng Long - Hà Nội, đền Bạch Mã (trấn Đông) cùng với đền Voi Phục (trấn Tây), đền Kim Liên (trấn Nam) và đền Quán Thánh (trấn Bắc) được biết đến là “Thăng Long tứ trấn”, biểu tượng cho đời sống tâm linh chốn Kinh kỳ. Là ngôi đền trấn giữ phía Đông của kinh thành Thăng Long xưa, đền Bạch Mã được định vị ở phía Nam sông Tô Lịch trên bản đồ Hồng Đức thế kỷ XV, gần cửa sông Tô đổ ra sông Nhị (sông Hồng), thuộc phường Giang Khẩu. Đền Bạch Mã thờ thần Long Đỗ, là vị thần Thành hoàng của thành Thăng Long, nay tọa lạc ở địa chỉ số 76 phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ cỗ Tết thời bao cấp
    Bắt đầu là sự nghiệp xếp hàng. Ngày thường xếp hàng đã khổ, giáp Tết còn kinh hoàng hơn. Nhà nào đông con như gia đình tôi thì còn đỡ, phân công người nào việc nấy...
  • Hà Nội miễn phí 128 tuyến buýt và 2 tuyến metro dịp Tết Nguyên đán
    Trung tâm Quản lý và điều hành giao thông Hà Nội cho biết từ ngày 14/2 đến hết ngày 22/2 (từ ngày 27 tháng Chạp đến hết mùng 6 Tết), Hà Nội miễn tiền vé sử dụng phương tiện đối với 128 tuyến buýt có trợ giá và 2 tuyến metro Cát Linh - Hà Đông và metro Nhổn - Cầu Giấy cho nhân dân và du khách.
  • Tây Hồ: Giữ nhịp kỷ cương, lan tỏa nghĩa tình mùa Xuân mới
    Ngày 12/02, Đảng ủy - HĐND – UBND – UBMTTQ Việt Nam phường Tây Hồ đã tổ chức Hội nghị gặp mặt cán bộ chủ chốt và báo cáo kết quả công tác phục vụ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ Hà Nội qua những cuộc gọi vội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO